Dàn Sếp Lớn Địa Phủ Đều Giả Làm Lính Mới - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-04-03 19:24:18
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Linh bắt đầu đích hướng dẫn đám nhân viên cách làm đại lão.

Tô Linh để Cố Thanh ở vị trí cao nhất, đó sắp xếp cho Thạch Không Táng đóng vai “Quỷ Vương” một vị trí ngang hàng.

Phía , lượt thẳng là Thịnh Trạch, Mạnh Tiểu Mãn, Ngô Phán, Thường Bách và Thường Vụ.

Ở Địa Phủ, Quỷ Vương và Diêm Vương địa vị bình đẳng, mỗi quản một phương, ngày thường cũng thiếu cãi , nhưng đây vẫn là đầu tiên xuất hiện tình huống Cố Thanh mà Thịnh Trạch .

Cố Thanh Quỷ Vương hiếm khi thấp hơn một cái đầu, che miệng, vui sướng khom lưng.

Thịnh Trạch: Ngực buồn, thở .

Thạch Không Táng cao hơn cả Quỷ Vương thật một cái đầu: … Xong , sắp c.h.ế.t QAQ.

Dưới sự chỉ đạo của Tô Linh, đám quỷ tập dượt một cảnh tượng Diêm Vương điện thẩm vấn quỷ.

Một màn kết thúc, đạo diễn tạm thời · Tô Linh tỏ vẻ vô cùng hài lòng: “Ngoài Cố Thanh , các diễn quá giống!”

Nội tâm đám quỷ điên cuồng gào thét: Bọn thể làm bây giờ?

Cái màn phân vai trời xui đất khiến của , làm bọn cũng bất đắc dĩ lắm chứ!

— Rốt cuộc con quỷ nào ăn no rửng mỡ quan sát đồng nghiệp làm việc như thế nào ?

Tô Linh dường như sự phục của , liền điểm danh phê bình Thường Bách : “Tiểu Bách, đóng vai Hắc Vô Thường, Hắc Vô Thường đặc biệt hung dữ, hễ ý là liền vung roi với đám quỷ hồn dẫn độ…”

Đám quỷ đồng loạt liếc Thường Vụ, ánh mắt tràn đầy sự khiển trách.

Thường Vụ: … Tôi , vung roi gì đó, !

Tô Linh tận tình khuyên bảo: “Cho nên tiểu Bách , cần lúc nào cũng tủm tỉm, hung dữ, lạnh lùng. , giống như tiểu Vụ mặt lạnh như nhất.”

Thường Vụ: …

Thường Bách nhịn , hai mắt cong lên, tủm tỉm : “Lão đại, như , bằng trực tiếp để trai đóng giả Hắc Vô Thường ?”

Tô Linh dường như cũng cảm thấy ý kiến tồi, mắt sáng lên, nhưng rối rắm : “Tiểu Sương mù đóng giả Hắc Vô Thường thì, đóng giả cái gì?”

Thường Bách vô tội : “Bạch Vô Thường chứ .”

Ánh mắt Tô Linh từ xuống , lắc đầu: “Không , Bạch Vô Thường mặt hiền tâm lạnh, trông giống , nhưng bên trong đen tối, tiểu Bách quá thuần lương thích hợp.”

Thường Bách lời , nụ mặt lập tức “dần dần biến mất”.

Những con quỷ còn vẫn cố nén .

Một lúc lâu , Thường Bách mới ấm ức phun một câu: “Khách hàng cũng Bạch Vô Thường trông như thế nào, tên của chữ Bách…”

Tô Linh , ánh mắt chút khó .

Do dự một hồi lâu, mới thỏa hiệp thở dài: “Thôi , ngờ yêu thích Bạch Vô Thường sâu sắc đến , thì với tiểu Vụ đổi vai cho .”

Thường Bách đạt kết quả , nhưng bất giác cảm thấy càng thêm ấm ức.

Nhân cơ hội , các “diễn viên” khác cũng đồng loạt đưa ý kiến của .

Mạnh Tiểu Mãn chân thành : “Tôi cũng đổi vai! Tôi với Mạnh Bà cùng họ, diễn Mạnh Bà!”

Ngô Phán cũng theo: “Tên của chữ Phán, diễn Phán Quan.”

Giọng Thạch Không Táng run rẩy: “Lão đại, thể đổi phận với Thịnh Trạch …”

Tô Linh vui vẻ đồng ý yêu cầu của Tiểu Mãn và Ngô Phán, nhưng lạnh lùng từ chối Thạch Không Táng: “Cậu thể.”

Thạch Không Táng sợ ngây : Tại ?!

Tô Linh lúc tỏ vô cùng vô tình, nhưng lời đặc biệt hợp tình hợp lý: “Bởi vì A Trạch là diễn xuất bản năng. Cậu thể đóng vai Địa Tạng Vương hơn ? Rõ ràng là thể.”

Thạch Không Táng hét lớn một tiếng: Tôi thể!!!

Các quỷ: … Phụt.

Anh thật sự thể!

mà, sự im lặng của Thịnh Trạch, đám quỷ vẫn ngoan ngoãn im lặng, hé răng nửa lời.

Một bên chịu đựng ánh mắt sắc như d.a.o của Quỷ Vương, một bên lấy phận thật sự, Thạch Không Táng chỉ thể nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, hu hu hu xổm ở góc tường suy ngẫm về cuộc đời.

Bây giờ, phần lớn các quỷ đều đổi về phận thật sự của , họ tụ tập với , xoa tay múa mép, quyết tâm cho Tô đạo diễn một bất ngờ!

Lại một tập dượt kết thúc, tất cả các quỷ đều ngẩng cao đầu ưỡn ngực, kiêu ngạo chờ đợi lời khen của Tô đạo diễn.

Lão đại nhất định sẽ khen ngợi kỹ năng diễn xuất chân thật của chúng

cũng là diễn xuất bản năng

Lỡ diễn quá xuất sắc cũng cách nào

Kết quả…

Tô Linh bất mãn nhíu mày: “Kỹ năng diễn xuất của các quá kém!”

Đám quỷ: Hả???

Tô Linh khách khí điểm danh từng một: “Tiểu Bách, quá ngây thơ; tiểu Vụ, quá gò bó; Tiểu Mãn, quá phóng khoáng; tiểu Phán, quá ngơ ngác; Không Táng, diễn quá đáng khinh.”

Đám quỷ: …

Tô Linh bất đắc dĩ thở dài, buồn bã : “Các thế giới nội tâm của nhân vật, nhập vai chứ!”

Đám quỷ gào lên: “Bọn nhập vai mà!”

Tô Linh cũng theo đó mà buồn rầu: “Vậy thì khai thác thêm nhân vật , khai thác sâu hơn nữa. Còn cả kịch bản nữa, cũng nghiền ngẫm cho kỹ, chúng cuối cùng diễn một Diêm Vương điện chân thật mà!”

Đám quỷ sắp sầu đến điên : “ Diêm Vương điện chân thật chính là như mà!”

Cố Thanh đưa tay nắm thành quyền, đặt lên miệng, khó khăn lắm mới che khóe môi đang ngừng cong lên, hỏi: “Tiểu Linh, nhận thức của về Diêm Vương điện là như thế nào?”

Tô Linh bắt đầu bẻ ngón tay, nghiêm túc : “Đầu tiên, Diêm Vương điện là đại diện chính thức của Địa Phủ, cho nên bầu khí nhất định đủ uy nghiêm, nghiêm túc.”

Các nhân viên Diêm Vương điện thường ngày thực đều chen những câu hài hước: …

Tô Linh tiếp tục: “Tiếp theo, Phán Quan đại nhân, Vô Thường đại nhân và Mạnh Bà đều là những quan viên tuyển chọn từ vô quỷ hồn, mỗi lời cử chỉ đều qua sát hạch, cho nên thái độ làm việc của họ cũng nhất định là nghiêm túc và cẩn trọng.”

Các quỷ nhân viên thường xuyên trễ về sớm, quanh năm đều lười biếng: …

Tô Linh thở dài: “Cuối cùng, Diêm Vương là trưởng quan cao nhất trong điện, bình thường mà chắc chắn là làm việc, Cố đại ca chỉ cần điện làm cảnh là , kết quả bọn họ đều đẩy hết việc cho làm, như quá chân thật! Dấu vết diễn kịch quá nặng!”

Các quỷ nhân viên thực tế giỏi đẩy việc, quanh năm đều để Diêm Vương lau mông: …

Ngược , Cố Thanh tỏ vẻ đồng tình gật đầu, khen ngợi: “Nói đúng.”

— Đây chính là Diêm Vương điện lý tưởng trong lòng !

Cuối cùng, để “hiểu rõ nhân vật” hơn, Tô đạo diễn đích tay, kịch bản, còn bắt cả nhóm học thuộc lòng lời thoại một cách chi tiết.

Đám quỷ kịch bản, dường như còn chút oán thán.

Mạnh Tiểu Mãn lẩm bẩm: “Mạnh Bà là một cô gái đáng yêu, sẽ chuyện chanh chua như …”

Ngô Phán cũng bất mãn: “Sao làm cho Phán Quan vẻ lý lẽ như ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dan-sep-lon-dia-phu-deu-gia-lam-linh-moi/chuong-65.html.]

Vẻ mặt Thường Vụ Thường Bách phức tạp: “Hắc Bạch Vô Thường vẻ ngốc nghếch quá…”

Còn Thạch Không Táng đóng giả Quỷ Vương, trong kịch bản của , một đoạn quát mắng “Địa Tạng Vương” Thịnh Trạch!

Thạch Không Táng kinh hồn bạt vía ôm kịch bản, run rẩy, nghiêm túc suy nghĩ xem bây giờ xin Tiểu Mãn một bát canh trực tiếp đầu t.h.a.i còn kịp

Còn về Thịnh Trạch đóng vai Địa Tạng Vương, cả quyển kịch bản “A di đà phật”, đối mặt với yêu cầu của Tô Linh đội khăn trùm đầu trọc, một nữa nảy sinh ý nghĩ “Không bằng cứ thẳng phận cho ”.

— Đại trượng phu thể co thể duỗi, nhưng tuyệt đối thể đầu trọc!

Thịnh Trạch u buồn.

Chỉ Cố Thanh, duy nhất trong cả đám thể tự do phát huy, khoanh tay, như một con cáo già, trán đều bốn chữ “Vui sướng khi gặp họa”.

Thịnh Trạch mà ngứa răng.

Cố Thanh làm như phiền muộn, làm như nhạo mà thở dài: “Đây là tự làm bậy, thể sống sót .”

Nghe mà Thịnh Trạch nghiến răng ken két.

“Thực , Diêm Vương điện thật sự như Lão đại tưởng tượng …” Cuối cùng, Mạnh Tiểu Mãn nhịn lẩm bẩm.

Thính lực của Tô Linh , nhạy bén đầu : “Chẳng lẽ cô Diêm Vương điện thật sự như thế nào ?”

Mạnh Tiểu Mãn định mở miệng, nghẹn một lúc lâu, mới lắp bắp : “Không, .”

Tô Linh nhân từ cô, nghiêm túc giáo dục: “Không thì đừng bừa, , sai . Thật sự tin thì, hỏi trong nghề xem – Cố đại ca, A Trạch, Diêm Vương điện chính là như ?”

Ánh mắt Cố Thanh từ từ lướt qua mặt đám quỷ, mỉm , thản nhiên gật đầu: “ .”

Vì thế, Tô Linh về phía Thịnh Trạch.

Đám quỷ cũng theo đó đầu, cầu cứu Quỷ Vương đại nhân.

— Bọn thật sự diễn kịch bản “chính .

Thịnh Trạch im lặng một lát, với tinh thần “c.h.ế.t đạo hữu c.h.ế.t bần đạo”, thể co thể duỗi mà phụ họa: “ .”

Giải quyết dứt khoát.

Ánh sáng trong mắt đám quỷ tắt ngấm.

Nha hóa ngươi là một Quỷ Vương thấy sắc quên nghĩa như

Sau chắc chắn là một tên sợ vợ

Người ủy thác mơ mơ màng màng tỉnh từ trong mộng, mở mắt , mắt cảnh tượng quen thuộc của , mà là một nơi xa lạ.

Hắn cử động tay chân, phát hiện xiềng xích cột ghế. Ngay phía , đang cháy một đống chậu than, ngọn lửa trong chậu than hừng hực, nhưng màu vàng ấm áp bình thường, mà là màu xanh băng lạnh lẽo đến rợn .

— Vô cớ làm nhớ đến “quỷ hỏa”.

Sắc mặt ủy thác hoảng sợ quanh bốn phía, lúc mới phát hiện, trong phòng gần như đầy “”, ai nấy đều nửa ẩn trong bóng tối, âm u .

Nếu lầm, hai “” cuối cùng , một trong tay cầm một sợi xích sắt thô như cổ tay, xích sắt mọc đầy những gai sắt dính máu, còn trong tay, cầm một chiếc muôi lớn, ngừng khuấy thứ nước sốt đang sủi bọt ùng ục.

Người ủy thác theo bản năng nuốt nước bọt.

Trên điện một trẻ tuổi, thấy tỉnh , đó đập một cái kinh đường mộc, giọng nặng nhẹ, nhưng vô cùng uy nghiêm: “Người điện là ai?”

Một vị thư sinh bên cạnh đó tiến lên hai bước, một tay cầm bút lông sói, một tay lật một quyển sổ ghi chép, lật xem một lát, đáp: “Bẩm Diêm Vương, tên Trương Vi Nhược, hôm nay dương thọ tận, nên Hắc Bạch Vô Thường mang đến đây.”

Diêm Vương!

Hắc Bạch Vô Thường!

Người ủy thác thiếu chút nữa là thở nổi.

“Ồ?” Ngũ quan của Cố Thanh biến mất trong bóng tối, trong mắt rõ ràng lóe lên ý thích thú, nhưng lời nghiêm túc và đáng sợ, “Phán Quan ngươi xem thử, lúc còn sống làm chuyện ? Nếu , quyết thể tha nhẹ.”

Phán Quan đại nhân!

Phán Quan đại nhân trong truyền thuyết đoạn sinh t.ử cũng phán thiện ác!

Người ủy thác rét run, đến cả xiềng xích cũng rung lên bần bật.

Hắc Bạch Vô Thường lộ vẻ khinh thường, trong lòng chán ghét – nhát gan như .

Bút son của Phán Quan gạch một nét, bẩm báo với Diêm Vương: “Bẩm đại nhân, nghiệp chướng nặng nề, nên hạ xuống mười tám tầng địa ngục.”

Một câu nhẹ nhàng, mà trực tiếp đày xuống mười tám tầng địa ngục.

Đám quỷ trong lòng buồn bã thở dài – nếu Ông chủ Tô thật sự cho rằng Diêm Vương điện hành sự chính là lý lẽ như , thì làm bây giờ?

Cố Thanh thì hề e dè, thế còn hài lòng một chữ: “Được.”

Ban đầu ủy thác cảnh tượng dọa cho, còn dám chuyện, kết quả mắt thấy sắp phán hình, thể lớn tiếng kêu oan: “Đại nhân, oan uổng, oan uổng mà!”

Giọng Cố Thanh nặng nề, làm như khinh thường: “Ngươi cũng , ở đây bao nhiêu kêu oan ?”

Người ủy thác hình như chút ngốc, nhận đây là câu trào phúng, ngược đầu óc chập mạch theo bản năng hỏi : “Bao nhiêu?”

Cố Thanh đột nhiên nghẹn lời.

Hắn vội vàng về phía Ngô Phán, ánh mắt hiệu – bao nhiêu ?

Tim Ngô Phán thót một cái, về phía Thường Bách, cứ thế mà đẩy vấn đề khó khăn cho .

Thường Bách Tô Linh bôi đầy phấn trắng lên mặt, trong lòng c.h.ử.i thầm, nhưng mặt cố gắng bình tĩnh bịa chuyện: “Vô kể.”

Người ủy thác ngẩn : “Ồ.”

Nghe vẻ bất giác chút thất vọng.

Gân xanh trán Thường Bách vô cớ giật giật.

Tô Linh trốn trong bóng tối, gấp đến độ dậm chân, ngừng hiệu bằng khẩu hình cho Thường Bách – phúc hắc! Phúc hắc!

Thường Bách thực cũng cảm thấy phúc hắc đến mức nào, nhưng yêu cầu của Lão đại, thể cố gắng nghiền ngẫm hai chữ , đó, nở một nụ ngây thơ vô hại, : “Ngươi cũng cần sợ, nếu ngươi thật sự oan khuất, đại nhân sẽ làm chủ cho ngươi.”

Trương Vi Nhược tràn đầy mong đợi: “Thành khẩn là thể tha tội ?”

“Không thể.” Thường Bách tủm tỉm khoe hàm răng trắng, “ thành khẩn sẽ phạt nặng hơn đó nha.”

Vẻ mặt tệ, nắm bắt sâu sắc tinh túy của sự phúc hắc!

Tô Linh vui mừng giơ nắm đ.ấ.m với Thường Bách.

Ý tứ là – Good Job Thường tiểu Bách!

mà, suy nghĩ của Thường Bách là – đe dọa bằng vũ lực? Không thành vấn đề!

Vì thế, Thường Bách lắc lắc sợi xích sắt trong tay, với nụ ngây thơ với ủy thác: “Không hả, đ.á.n.h ngươi đó!”

Cố Thanh che mặt, chút nỡ thẳng.

Thịnh Trạch cũng che mặt, ngại mất mặt.

Rốt cuộc bọn họ bây giờ về lý thuyết là cùng một đơn vị.

Người ủy thác: …

Bất giác cảm thấy Địa Phủ giới chút thần kinh, thật sự.

Loading...