Dàn Sếp Lớn Địa Phủ Đều Giả Làm Lính Mới - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-04-03 19:23:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Linh theo bản năng hằn học một tiếng, đó mới phản ứng , vô cùng áy náy: “Xin , đang nổi giận với ngài.”

Khách hàng theo bản năng xua tay: “Không .”

Tô Linh và Thường Bách tạm ngừng chiến, rót cho khách một ly nước, kiên nhẫn : “Ngài tìm chúng đuổi quỷ ?”

Khách hàng lẽ khí thế lúc nãy của Tô Linh làm cho chấn động, bưng ly nước, với ánh mắt đầy cẩn trọng: “Vâng, đúng .”

Tô Linh ôn hòa : “Ngài thể xem xảy chuyện gì ?”

Khách hàng căng thẳng nắm chặt ly, lắp bắp: “Ông, Ông chủ Tô, Kính Linh ?”

Tô Linh nhướng mày: “Từ xưa đến nay, dân gian nhiều truyền thuyết về Kính Linh, ngài đang đến cái nào.”

Trước sự dò hỏi của , khách hàng càng thêm căng thẳng, nuốt một ngụm nước ấm : “Trong truyền thuyết, lúc 12 giờ đêm, tìm một chiếc gương, đó nhắm mắt , thầm niệm trong lòng 30 giây, đến khi mở mắt , sẽ thấy linh hồn trong gương.”

Tô Linh: “…Người trong gương ?”

Khách hàng gật đầu, : “ đó còn là của hiện tại, mà là kiếp của .”

Tô Linh nhíu mày, cảm thấy truyền thuyết thật sự chút nhảm nhí.

— Nếu trong gương xuất hiện chính là linh hồn của , thì cơ thể linh hồn ? Vậy thứ còn là gì? Cái xác hồn ?

Khách hàng thở dài, cúi đầu : “Nghe đồn còn , khi linh hồn kiếp lộ diện, thể hỏi nó ba câu hỏi.”

Tô Linh càng thêm bất đắc dĩ: “Không ngài tin chứ?”

Sắc mặt khách hàng chút khó xử, lẩm bẩm: “Không giấu gì , lúc còn nhỏ, từng gặp quỷ.”

Tô Linh nhướng mày: “Ngài Âm Dương Nhãn ?”

Khách hàng gật đầu, : “Thực chỉ là lúc nhỏ thôi, lớn lên thì thấy nữa. cũng vì thời gian trải qua đó, thế giới thật sự tồn tại quỷ hồn.”

Tô Linh bình luận gì: “Được , tiếp về Kính Linh .”

“Tóm , một buổi tối, nhịn sự tò mò, thử phương pháp . Lúc đầu, trong gương đều gì bất thường, cũng dần dần yên tâm, nhưng mà…”

Khách hàng theo bản năng c.ắ.n môi , đau khổ : “Lúc đồng hồ điểm đúng 12 giờ, trong gương, đột nhiên với .”

Tô Linh thẳng lưng lên, cảm giác cao trào của câu chuyện sắp đến .

“Nó với , thể hỏi nó ba câu hỏi.” Khách hàng cúi đầu, tự chủ mà run rẩy, “Tôi hỏi.”

Tô Linh sờ cằm, chiều suy nghĩ: “Ngài hỏi gì?”

Khách hàng ngập ngừng mở miệng: “Câu hỏi đầu tiên, hỏi nó khi nào mới thể kết hôn.”

Tô Linh hiểu rõ: “Bình thường, tình yêu ngày càng giá trị, vấn đề hôn nhân quả thực là nỗi ám ảnh của hiện đại.”

Khách hàng gật đầu, tiếp tục: “Nó trả lời , đó, liền hỏi câu thứ hai, sự nghiệp của thể thành công .”

Đầu ngón tay Tô Linh gõ gõ lên mặt bàn, đưa nhận xét gì về vấn đề , mà hứng thú hỏi: “Câu hỏi thứ ba thì ?”

Khách hàng hít một sâu: “Hỏi khi nào sẽ c.h.ế.t.”

Tô Linh ngẩn , đột nhiên “Xì” một tiếng, mặn nhạt bình luận: “Hỏi quỷ hồn về tuổi thọ? Tìm c.h.ế.t.”

Hai mắt khách hàng rưng rưng: “ , Kính Linh ngay lập tức cho , là ngày mai.”

Tô Linh lắc đầu: “Ngài hỏi quỷ hồn về sinh tử, là điều cấm kỵ lớn nhất ?”

Khách hàng ngơ ngác, càng : “Không ai cho cả.”

Tô Linh từ xuống vài , tò mò hỏi: “Theo lý mà , khi nó trả lời là ngày mai, ngài đáng lẽ c.h.ế.t ngày hôm mới đúng, sống đến bây giờ?”

Khách hàng do dự một hồi, cuối cùng vẫn thành thật : “Tôi đến chùa, cầu một lá bùa bình an khai quang.”

Nói xong, khách hàng tự giác từ trong túi áo bên , cẩn thận móc một lá bùa màu vàng.

Tô Linh liếc qua, chu sa lá bùa phai màu ít, bốn góc lá bùa chút dấu vết cháy xém, còn những đường vân nhỏ li ti, dường như tùy thời đều thể rách .

Khách hàng khi cất lá bùa túi cũng xem , bây giờ mới phát hiện lá bùa đổi hình dạng, kinh ngạc bất định : “Sao như ?”

Tô Linh khẽ , : “Cũng may là ngài lanh trí, nếu muộn thêm vài ngày nữa, bùa bình an còn linh nghiệm, ai cũng giữ nổi ngài .”

Khách hàng lá bùa chi chít vết rách, vẫn còn kinh ngạc.

“Thứ trong gương rốt cuộc là gì, cũng . khi ngài chữ ‘c.h.ế.t’ đó, ngài vi phạm điều cấm kỵ, quỷ quái thể từ đó mà năng lượng, đến cướp lấy sinh mệnh của ngài.” Nghĩ là khách hàng, Tô Linh vẫn giữ thái độ mà kiên nhẫn giải thích cho một phen.

Nếu , đối mặt với một “chủ động tìm đường c.h.ế.t” như , Tô Linh ý cứu giúp.

Vị khách hàng cũng khá điều, vội vàng từ trong túi lấy một phong bao lì xì dày cộp, ước chừng bằng mắt thường, bên trong ít nhất cũng vài vạn.

“Ông chủ Tô, cầu cứu mạng!” Khách hàng khẩn cầu dúi phong bao lì xì tay Tô Linh, “Chỉ cần giúp giải quyết Kính Linh, giá bao nhiêu cũng tùy ngài .”

Tô Linh ước lượng trọng lượng, sắc mặt càng thêm tươi tắn. Có điều, lời hỏi mấy thiện: “Giúp ngài cũng , nhưng ngài chắc chắn, ngài thật sự là đầu tiên thử gặp Kính Linh ?”

*

Sau khi tiễn khách hàng , Tô Linh thu nụ , lười biếng dựa ghế sofa uể oải.

Thường Bách cuối cùng cũng nhạo một tiếng, tổng kết: “Không một câu nào là thật.”

Tô Linh bất đắc dĩ lắc lắc chân: “Không cách nào, dù cũng là khách hàng, cũng dễ làm mặt vạch trần .”

Thường Bách tò mò: “Vậy định làm thế nào?”

Tô Linh buồn rầu gõ gõ cằm, dường như cũng quyết định .

lúc , Thịnh Trạch bưng một ly ca cao nóng, đưa tay Tô Linh: “Cho .”

Tô Linh ngạc nhiên ngước mắt, nếm một ngụm, một đôi mắt liền cong thành hai vầng trăng khuyết: “Sao thích hiệu ?”

Thịnh Trạch thành thật : “Anh họ thích cái .”

Tô Linh càng thêm ngạc nhiên: “Hai các làm hòa ?!”

Thịnh Trạch mặt đổi sắc: “Không thể cứ cãi mãi làm phiền .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dan-sep-lon-dia-phu-deu-gia-lam-linh-moi/chuong-61.html.]

Nghe vẻ giác ngộ cao!

thực chất sự thật là – cắt đất bồi thường, đồng ý xử lý công vụ Địa Phủ ba mươi năm cho Cố Thanh , mới moi sở thích của Tô Linh.

Tô Linh cảm khái gật đầu, tán thưởng: “ , thể nghĩ thông suốt là .”

Thịnh Trạch chân dựa tay vịn ghế sofa, giọng trầm : “Cậu định xử lý chuyện Kính Linh thế nào?”

Mặt Tô Linh lập tức biến thành mặt mướp đắng: “Chưa nghĩ .”

“Tôi đến nhân gian bao nhiêu năm nay, từng gương thật sự thể thành tinh.” Tô Linh giải thích.

Thịnh Trạch thản nhiên mở miệng, điểm đến thì dừng: “Nếu mỗi ngày đều đối diện với gương ước nguyện, nghĩ phần niệm lực đó thể thành tinh ?”

Tô Linh đột nhiên sững sờ, suy tư một lát, mắt sáng lên.

“Như cũng nghĩ ? A Trạch đúng là quá lợi hại.” Tô Linh tiếc lời khen ngợi .

Thịnh Trạch kín đáo nở một nụ .

Phong cách của Tô Linh chợt đổi, như hài hước như cảm thán mà : “Tôi cũng Địa Tạng Vương hóa uyên bác như .”

Nụ của Thịnh Trạch cứng .

mà, Tô Linh vẫn lười biếng ghế sofa, một đôi mắt vô tội đen trắng rõ ràng .

Thịnh Trạch định mở miệng, chút chột .

Có một khoảnh khắc như , thậm chí còn cảm thấy thà tự thú nhận còn hơn.

Đáng tiếc, ngay lúc Thịnh Trạch đang chần chừ, Ngô Phán đột nhiên “A” một tiếng, trừng lớn hai mắt kích động : “Tôi nhớ !”

Sự chú ý của Tô Linh quả nhiên chuyển sang Ngô Phán.

Sắc mặt Ngô Phán ửng hồng, khó thể kìm nén cảm xúc của : “Tôi hình như từng thấy qua một trường hợp, đây mỗi ngày đều gương trai quá, trai quá… Lâu dần, chiếc gương ngưng tụ tín niệm tích lũy nhiều năm , một ngày liền hóa thành một trai giống hệt chủ nhân chiếc gương, ở bên chủ nhân chiếc gương!”

Tô Linh: …

Nghe vẻ lãng mạn.

cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm.

Một lúc lâu , Tô Linh mới ý thức vấn đề ở , vẻ mặt thể tin nổi: “Như cũng quá tự luyến ? Ồ đúng, đây nó chẳng là tự công tự thụ ?”

Đối với một yêu giống hệt , mệt cho hạ thủ !

Ngô Phán oán niệm Tô Linh: “Lão đại, cái trọng điểm…”

Tô Linh: “Trọng điểm là?”

Ngô Phán khẽ thở dài: “Trọng điểm là gương thật sự thể thành tinh đó! Lời của Thịnh Trạch đại nhân là thật đó!”

Tô Linh: … Ồ.

Thường Bách ở một bên vỗ vỗ Ngô Phán như đang an ủi, : “Đừng cố gắng nữa, nào đó bây giờ là não yêu đương .”

Ngô Phán chút buồn bực: “Ai?”

Thường Bách .

Ngô Phán ngạc nhiên : “Lão đại? Không chứ, Lão đại vẫn luôn ngốc nghếch như ?”

Tô Linh: …

Thịnh Trạch: …

Thường Bách lập tức nhún vai, phủi sạch quan hệ: “Không .”

Ngô Phán: …

Bây giờ rút những lời còn kịp ?

Sau khi hố xong Ngô Phán, Thường Bách ha hả một tiếng, mãn nguyện bỏ .

Tô Linh dõi theo bóng xa, đầu , ngờ liền bắt gặp ánh mắt chuyên chú và nóng rực của Thịnh Trạch.

Tô Linh: …?

Thịnh Trạch đau đớn : “Cậu yêu đương? Với ai?”

Tô Linh: “…Tôi , đừng bừa.”

Thịnh Trạch vẫn đau đớn: “Thường Bách là não yêu đương.”

Tô Linh: “…Cậu bừa đó.”

Khí thế Thịnh Trạch càng thêm u ám: “Vậy cứ là não yêu đương? Tại là não cá vàng, não sự nghiệp, não giải trí, não tham ăn?”

Tô Linh miệng khó trả lời.

Cậu đương nhiên tại – Thường Bách đây chẳng là đang nhân cơ hội , trêu chọc mối quan hệ rõ ràng giữa và Thịnh Trạch ?

lời thể ?

Đương nhiên là thể!

Vì thế, Tô Linh nghẹn một lúc lâu, cẩn thận hỏi : “…Có lẽ là, não yêu đương tương đối thuận miệng hơn?”

Thịnh Trạch buồn bã thở dài, ôm ngực, im lặng tan nát cõi lòng.

Tô Linh làm cho nổi da gà, thể nhịn nữa mà cãi : “Tôi mỗi ngày ở bên thời gian cộng cũng mười lăm mười sáu tiếng đồng hồ, hơn nữa cuối tuần đến theo ăn cơm, thì cũng là theo xem phim… Tôi còn thời gian nào mà yêu đương với ai nữa chứ?!”

Sắc mặt Thịnh Trạch lập tức chuyển biến .

mà, Ngô Phán hóng chuyện: Nha!

Mạnh Tiểu Mãn tới gần: Nha!!

Cố Thanh lén: Hừ!!!

Loading...