Dàn Sếp Lớn Địa Phủ Đều Giả Làm Lính Mới - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-04-03 19:13:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương pháp để thường Địa Phủ thường hai loại.

Một là khi c.h.ế.t, Hắc Bạch Vô Thường câu hồn, lái đò đưa qua sông Hoàng Tuyền, trong quá trình đó gột rửa nhân quả ở nhân gian, kẻ làm nhiều việc ác thì đưa chịu phạt; đầu t.h.a.i thì giao cho Mạnh Bà, uống canh Mạnh Bà để xóa sạch ký ức, qua cầu Nại Hà, bước qua sông Vong Sinh, một đời coi như kết thúc.

Đương nhiên, mấy năm gần đây do Hắc Bạch Vô Thường lười biếng (thực làm ở công ty của Tô Linh), khâu câu hồn về cơ bản bỏ qua, hiện tại đều là Diêm Vương phát cho mỗi vong hồn một cái máy định vị tự động, để họ tự tìm đường về.

Loại thứ hai, chính là giống như đám học sinh , hoặc giống như những con quỷ đó Tô Linh bắt , thông qua một trận pháp nào đó hoặc một vị đại lão nào đó, mạnh mẽ xé rách kết giới của Địa Phủ, đưa .

Theo lý thuyết, loại thứ hai thì cần trải qua nhiều quy trình như . Huống chi, vị trí mà trận pháp thông đến Địa Phủ cũng ở gần Hoàng Tuyền.

, Thịnh Trạch, một “hướng dẫn viên du lịch Địa Phủ” nhiệt tình và trách nhiệm, nỡ để chuyến của đám học sinh thiếu sót chứ?

Vì thế, quản ngại vất vả dẫn một vòng, cố tình vòng về Hoàng Tuyền.

Thịnh Trạch dòng nước Hoàng Tuyền cuồn cuộn chảy xiết, quán triệt tinh thần hướng dẫn viên du lịch nghiêm túc trách nhiệm, còn quên kiên nhẫn giải thích cho : “Xuất phát từ đây là nhất, thể trải nghiệm gần như chỉnh một quy trình t.ử vong.”

Cái giọng điệu tiếp thị đó, giống như đang “Mọi đến c.h.ế.t một , dù cũng mất tiền.”

Đám học sinh: …

Cũng trải nghiệm, cảm ơn!

Người lái đò đang một chiếc thuyền nhỏ ngủ gật, đột nhiên, rùng một cái, trong lòng dâng lên một cảm giác nguy cơ mãnh liệt.

Người lái đò lòng yên bước khỏi thuyền nhỏ, liếc mắt một cái thấy mấy vị đại lão đang tới.

Mạnh Tiểu Mãn bọn họ thực đều kín tiếng, nhiều quỷ cũng từng thấy mặt thật của họ, nhưng, lái đò dù cũng là một chức quan nhỏ, cho nên, ông chỉ quen những vị đại lão , mà còn là cấp trực tiếp của họ…

Mức độ sợ hãi x2!

Người lái đò với ý thức cầu sinh cực mạnh quỳ rạp xuống đất, cúi đầu : “Quỷ…”

Quỷ Vương đại nhân các vị đại nhân đại giá quang lâm, tiểu nhân đón từ xa quả thực tội đáng c.h.ế.t vạn !

Đây là câu nguyên văn.

Thế nhưng, ngay khi lái đò quỳ xuống đất, Thịnh Trạch truyền âm cho ông : 【Không cần lắm lời, cứ giả vờ quen chúng .】

Vì thế, những lời liên tiếp của lái đò đều chặn ở cổ họng.

Tô Linh, ngốc bạch ngọt, vẻ mặt ngơ ngác, hiểu quỳ: “Ông quỷ gì?”

Người lái đò: “…Các vị quỷ hữu đến đây việc gì ạ?”

Hướng dẫn viên Thịnh Trạch một bộ mặt thiết nhiệt tình, với lái đò: “Phiền ông đưa chúng qua sông.”

Người lái đò run bần bật: “Vâng ạ.”

Tô Linh nghiêng đầu, Thịnh Trạch, lái đò, cảm thấy kỳ quái: “Ông đang yên đang lành quỳ chúng làm gì?”

Người lái đò: !!!

Thịnh Trạch lập tức cảnh cáo lái đò.

Người lái đò khó khăn cầu sinh: “Đứng vững, vấp ngã.”

Tô Linh đỡ lái đò dậy, quan tâm : “Ngày thường chú ý sức khỏe nhiều hơn, tuổi xương cốt thể so với lúc trẻ . Nói mới nhớ, ông thương mà chúng còn phiền ông đưa đò…”

Người lái đò lập tức run giọng : “Không phiền phiền.”

Tô Linh chu đáo nhét tay ông một viên minh châu Đông Hải, tủm tỉm: “Đa tạ, đây là tiền công vất vả.”

Người lái đò run lên còn lợi hại hơn: “Không dám nhận dám nhận.”

Tô Linh chớp mắt, quan tâm : “Sao ông run lợi hại như ?”

Người lái đò cố gắng nặn một chữ: “…Lạnh.”

lạnh.” Một học sinh xoa xoa cánh tay nổi da gà, cũng tỏ vẻ đồng ý.

Tô Linh kinh ngạc lái đò: “Hoàng Tuyền mang âm khí, bọn họ cảm thấy lạnh là bình thường, ngài đưa đò nhiều năm như mà vẫn quen ?”

Người lái đò: … Không dám lời nào.

Tô Linh vô cùng săn sóc: “Vừa loãng xương sợ lạnh, còn đưa đò thật sự quá khó xử cho quỷ . Hay là ông với Diêm Vương, đổi một chức vị nhàn hạ hơn để dưỡng lão ?”

Người lái đò quả thực thành tiếng — Ngài ơi đừng những chuyện mặt các vị lãnh đạo ?

Nói thêm nữa là thật sự dưỡng lão đó!

ven sông Hoàng Tuyền chỉ một chiếc thuyền, vì cuối cùng, vẫn là lái đò run run rẩy rẩy đôi tay, chậm rãi khởi động…

Động cơ.

— Dù cũng thời cổ đại, cứ như ai cũng thiết máy móc .

Người lái đò nắm chặt bánh lái, bóng dáng vững chãi.

Ông đang dùng bộ tư thế để thể hiện với nhóm Thịnh Trạch rằng, ông còn trẻ, ông thật sự vẫn còn làm , thật sự QAQ!

Chiếc thuyền nhỏ thì nhỏ, nhưng khi thật sự bước thuyền, mới phát hiện gian bên trong thể mở rộng. Đám học sinh đều là đầu tiên đến Địa Phủ, đối với những thứ đều vô cùng phấn khích, chạy qua chạy hai vòng, sờ mó hết đồ đạc trang trí bên trong.

“Cũng khác gì thuyền lớn ở nhân gian lắm nhỉ!”

cũng còn trẻ, khả năng tiếp thu của đám học sinh đều mạnh, đối với “Chuyến du lịch Địa Phủ một ngày” thích ứng , chút căng thẳng.

“Vốn dĩ cũng khác lắm , dù Địa Phủ cũng theo kịp thời đại chứ.” Tô Linh ha hả giải thích cho họ, “ cũng nhiều chỗ khác … Ví dụ như cái mai rùa trông rách nát trong tầm tay đó, thực là đồ vật thời nhà Ân.”

Tay học sinh đó run lên, suýt nữa làm rơi mai rùa xuống đất.

Cẩn thận đặt mai rùa chỗ cũ, xoa mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm, đang định vịn tấm gỗ mộc lan bên cạnh.

“Cẩn thận, cái đó là từ thời nhà Đường khảm lên đó, e là chịu nổi sức nặng của .” Tô Linh nhắc nhở.

Học sinh đó lặng lẽ rụt tay , quyết định yên tại chỗ làm một bức tượng vô hại.

Giữa nỗi sợ hãi cẩn thận là thể làm hỏng đồ cổ, đám học sinh cuối cùng cũng đến bờ bên của Hoàng Tuyền.

Hướng dẫn viên Thịnh Trạch biến một lá cờ nhỏ màu đỏ từ hư , giơ cao trong tay, gọi : “Đến đây, trạm tiếp theo là Bình Định Đài, khi c.h.ế.t, thiện ác của một đời đều định đoạt ở đây. Ừm, xét thấy đều vong linh, cho nên quá trình thật đáng tiếc, cách nào để trải nghiệm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dan-sep-lon-dia-phu-deu-gia-lam-linh-moi/chuong-40.html.]

Đám học sinh: Cầu còn !

mà, xem thì vẫn thể.” Thịnh Trạch đột nhiên chuyển lời.

Thịnh Trạch nhường một vị trí bên cạnh, đám học sinh liền thấy các vong hồn xếp hàng, từng chờ gọi tên.

Gọi đến , lên sẽ một ăn mặc như thư sinh, cầm một hòn đá tỉ mỉ thuật tội nghiệt và thiện hành của đó trong đời . Những thư sinh như bảy tám — xét thấy một nguyên nhân đặc biệt, Phán Quan làm tròn trách nhiệm, cho nên họ thể trưng dụng đến để thế một thời gian.

Nghe thấy động tĩnh, các vong hồn đang xếp hàng đều tò mò đầu . Nhìn thấy đám học sinh tràn đầy sinh khí , ít trong mắt đều lộ vẻ kinh ngạc.

Các thư sinh cũng cố ý vô tình liếc qua, đó liền sợ ngây .

Các thư sinh đang quỳ đài đồng thời : “Chúc mừng Phán…”

— Chúc mừng Phán Quan đại nhân hồi triều, chúng cuối cùng cũng cần làm việc nữa , ha ha!

Đương nhiên, những lời vẫn thể hết.

Sau khi Phán Quan truyền âm cho họ, vẻ mặt của các thư sinh đều như táo bón, quỳ cũng , dậy cũng xong.

Đặc biệt còn chịu đựng Tô Linh, hóa thành một đứa trẻ tò mò, nghiêm túc đặt câu hỏi: “Chúc mừng Phan gì ? Sao các vị cũng quỳ thế?”

Giữa sự im lặng hổ, một thư sinh trong đó vô cùng nhanh trí tiếp: “Chúc mừng Bàn Cổ khai thiên lập địa tròn trăm triệu năm, chúng thần khắc sâu trong lòng khỏi bái phục.”

“Ồ…” Tô Linh gãi đầu, nghĩ nghĩ, vẫn cúi về phía tây bái một cái.

Cách đó xa, Mạnh Tiểu Mãn Tô Linh ngốc bạch ngọt, thở dài: “Tôi cứ cảm thấy chúng chút thiếu đạo đức.”

Thạch Không Táng gật đầu: “Không dối cô, cũng chút tự trách.”

Thường Bách trầm tư một lát, : “Hay là nhân cơ hội , cứ thẳng thắn luôn .”

“Không .” Những khác còn gì, Thịnh Trạch phủ quyết .

Tuy Thạch Không Táng cũng cảm thấy ý , nhưng vẫn nhịn mở miệng hỏi: “Tại ?”

Thịnh Trạch ý vị thâm trường một cái, gì, ngược vẫy tay với Tô Linh.

“Tôi hỏi , thật.” Thịnh Trạch thần bí hạ thấp giọng, , “Cậu cảm thấy Phán Quan là loại quỷ như thế nào?”

Tô Linh vẻ mặt “Anh đùa ”: “Anh ở chỗ hỏi những chuyện đó, bảo thế nào đây?”

“Cậu thấy , ở đây cũng chỉ nhà chúng thôi.” Thịnh Trạch nghĩ nghĩ, tìm một cái cớ sẵn, “Chúng đối với những chuyện đều hiểu rõ, lỡ như gặp Phán Quan và những khác, cũng sự chuẩn tâm lý.”

Tô Linh nghĩ nghĩ, vẫn gật đầu: “Thôi , nhưng các ngoài đó!”

Đám quỷ đồng thời gật đầu.

Tô Linh hạ giọng: “Phán Quan , chính là một tên mọt sách.”

Ngô Phán che chặt trái tim nhỏ bé, bi thống lùi hai bước.

Tô Linh hiểu lầm vẻ mặt của , vội vàng : “Không giống , trình độ mọt sách của Phán Quan… chính là cố chấp như trâu , hiểu ? Không kiểu mọt sách đáng yêu như , mà là kiểu mọt sách khiến mỗi câu của đều thấy mệt tim .”

Ngô Phán: … Nghe càng đau lòng hơn ơi.

“Vậy Địa Tạng Vương thì ?” Thịnh Trạch hỏi.

Tô Linh mím môi, mấy vui vẻ: “Quỷ hẹp hòi.”

“Hắc Bạch Vô Thường thì ?”

“Một mặt lạnh như tiền, một mặt như hổ.”

“Mạnh Bà thì ?”

“Cao thủ hắc ám, tóm các mà gặp thì ngàn vạn đừng đồng ý uống canh của bà !”

Tô Linh Mạnh Tiểu Mãn, lẩm bẩm: “ điểm khá giống Tiểu Mãn…”

Thịnh Trạch đúng lúc dừng chủ đề, cũng định hỏi tiếp.

Thế nhưng, Thạch Không Táng, Mạnh Tiểu Mãn và các quỷ khác đồng thời lên tiếng, : “Vậy Quỷ Vương thì ?”

Tô Linh mím môi, lộ vẻ mặt mang sự sùng bái và ngưỡng mộ, nhỏ giọng : “Nếu gặp Quỷ Vương đại nhân, các thể giúp xin một chữ ký ? Tuy đại nhân thiết, nhưng hành vi quá si tình, vẫn luôn dám…”

Mạnh Tiểu Mãn và những khác: … Tức!

Mà đá đổ bát cẩu lương .

“Tóm , nếu các gặp Phán Quan, Vô Thường, Mạnh Bà, Địa Tạng Vương, v.v…” Tô Linh nghiêm túc , “Có thể trốn càng xa càng . Những nhân vật lớn , duy nhất thể quan sát gần gũi mà gặp nguy hiểm, ngoài Diêm Vương , chỉ Quỷ Vương.”

Mạnh Tiểu Mãn và những khác: ???

Ông chủ ơi suy nghĩ của đúng chút nào !

Hiểu lầm ở đây quả thực quá lớn đó!

Thịnh Trạch, câu trả lời mỹ mãn, để Tô Linh tìm học sinh, đó xoay , khoanh tay đám quỷ, hỏi : “Bây giờ còn thẳng thắn phận ?”

“Thẳng thắn cái con khỉ! Lương tâm của đột nhiên còn đau nữa, chỉ đau, bây giờ còn cảm thấy tính tình của quá !” Thạch Không Táng hung hăng .

“Ai thích thì cứ , nhưng cho rõ, chỉ về bản thôi, phận của bà cô đây phép bại lộ.” Mạnh Tiểu Mãn hừ lạnh.

“Chúng cũng từng Vô Thường, nhưng ông chủ cũng hỏi ?” Thường Bách ngây thơ khoanh tay, tổng kết, “Cho nên hai em chúng căn bản hề lừa dối.”

“Không thể , các quên tôn chỉ của công ty chúng ?” Ngô Phán nhắc nhở, “Chúng đó , làm công thì thể, nhưng nhất định quán triệt phương châm mười hai chữ —”

“Ông chủ đấu tranh dũng!” Đám quỷ đồng thời .

“Còn gì nữa?”

“Nhân viên ăn no chờ c.h.ế.t!”

Ngô Phán vỗ hai tay , xòe : “Vậy là , cho nên ngàn vạn bại lộ phận. Dù tiểu quỷ đại quỷ nào nhận các , các đều mau chóng chuyện, chuyện hiểu lầm như thể xảy nữa!”

Một câu của Ngô Phán xác định phương châm hành động của tất cả các đại lão quỷ.

Chỉ Thịnh Trạch, vẻ mặt cạn lời : “Xin mạn phép hỏi một câu, phương châm mười hai chữ đầy trí tuệ như , ông chủ của các ?”

Loading...