DÁM LỪA CƯỚI, TÔI XỬ LÝ HẾT MẤY NGƯỜI. - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-03-22 07:17:50
Lượt xem: 635
Sau một loạt kiểm tra, bác sĩ dứt khoát giữ bà lại viện. Vì sức khỏe của bà cần phải nằm viện theo dõi một thời gian.
Chờ tôi làm xong thủ tục nhập viện cho mẹ. Rồi quay về nhà thu xếp quần áo cùng đồ dùng cần thiết, thì cũng đã qua mất hai ngày.
Bận đến đầu óc quay mòng mòng, tôi gần như quên sạch lời đe dọa của Thẩm Hạo.
Sáng thứ Hai, vừa xin công ty nghỉ phép để ở viện chăm mẹ xong.
Tôi liền nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp là Lý Hàn: “Cố Duệ, công ty có người đến tìm cậu… nói là vị hôn phu của cậu. Hay là… cậu về công ty một chuyến đi?”
Giọng Lý Hàn hạ thấp như thì thầm, cứ như sợ ai đó nghe thấy.
Giữa âm thanh hỗn tạp phía sau, tôi nghe rõ tiếng gào của Thẩm Hạo: “Cố Duệ đâu? Gọi cô ta ra đây, đừng tưởng trốn là xong! Không trả tiền thì đừng trách tôi trở mặt, đến lúc tôi phát điên thì chuyện gì cũng dám làm đấy!”
Đồng nghiệp tôi phần lớn là mấy cô gái trẻ, làm sao từng thấy kiểu đàn ông mặt dày mất hết liêm sỉ như hắn.
Tôi vội tìm y tá gửi gắm mẹ rồi lập tức bắt xe quay về công ty.
Trên đường đi, tôi tiện tay bấm số gọi báo cảnh sát.
8.
Cảnh sát được điều đến còn tới trước cả tôi.
Sau khi nắm rõ toàn bộ sự việc, họ đề nghị hai bên cùng ngồi lại để thương lượng.
Thế là trong phòng làm việc của đồn cảnh sát, khi tôi đưa ra đề nghị hoàn trả đầy đủ tiền sính lễ cùng với ba món trang sức vàng, Thẩm Hạo lại một lần nữa đập bàn: “Tôi phỉ nhổ vào! Đừng nói là 300.000 tệ, đến 500.000 tệ cũng đừng hòng! Tôi đã nói rồi, ba triệu thiếu một xu cũng không được!”
Tôi bất lực nhìn về phía cảnh sát, đặt tờ danh sách lên bàn: “Không phải tôi không muốn trả sính lễ, nhưng anh cũng thấy rồi đấy… rõ ràng đây là tống tiền.”
Từ lúc bị tôi vạch mặt ngay tại khách sạn, Thẩm Hạo hết lần này đến lần khác phá nát giới hạn đạo đức.
Biết tôi chẳng làm gì được hắn, tên khốn đó còn cợt nhả cười cười ghé sát vào tôi: “Hoặc là cô theo tôi đi đăng ký kết hôn, rồi bảo mẹ cô chuyển hai căn nhà sang tên tôi. Thế thì chuyện cô bôi nhọ tôi trước mặt bàn dân thiên hạ, tôi cũng bỏ qua cho!”
Người ta nói đúng, khi cạn lời thì chỉ còn biết bật cười.
Bộ mặt của Thẩm Hạo lúc này khiến tôi không khỏi cảm thấy ghê tởm, hai năm tình cảm của mình đúng là đem cho chó gặm.
Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh tanh: “Anh giấu con riêng rồi lừa tôi đính hôn, giờ lại quay sang đòi tiền cắt cổ. Hành vi này rõ ràng là tống tiền, chuyện giữa chúng ta nên để toà án phân xử mới là công bằng nhất.”
Không thể hòa giải vậy thì tôi cũng chẳng buồn phí thêm nước bọt với hắn, tiện tay đưa luôn cho hắn một tấm danh thiếp:
“Đây là luật sư tôi thuê, giỏi nhất trong mảng kiện tụng hôn nhân. Có chuyện gì thì cứ tìm cô ấy.”
“À còn nữa, tôi đã chuyển nhà rồi. Việc hôm nay anh đến công ty tôi gây rối, phía công ty sẽ khởi kiện riêng… Dù sao thì, không phải ai cũng là quả hồng mềm để cho nhà họ Thẩm các người muốn bóp thế nào thì bóp.”
Xã hội bây giờ là xã hội pháp trị, vậy mà Thẩm Hạo vẫn nghĩ có thể dùng mấy trò bẩn để đè người khác xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dam-lua-cuoi-toi-xu-ly-het-may-nguoi/chuong-3.html.]
Tôi nhớ lại tin nhắn mà luật sư Trần Viên vừa gửi đến, khẽ quay đầu nhìn hắn: “Tôi luôn tin rằng ác giả thì ác báo. Thẩm Hạo, báo ứng của anh… đến rồi.”
9.
Thật ra hai ngày ở bệnh viện, tôi không hề ngồi yên như vẻ bề ngoài.
Tranh thủ những lúc rảnh, tôi lật lại toàn bộ lịch sử tin nhắn giữa tôi và Thẩm Hạo rồi tự mình sắp xếp lại từng bước từ lúc quen nhau đến khi yêu đương.
Kết luận cuối cùng khiến tôi lạnh sống lưng, Thẩm Hạo là cố tình tiếp cận tôi.
Thời điểm mới yêu, hắn ta đóng vai bạn trai mẫu mực mười phần hiếu thảo. Săn sóc tận tình như thể tôi là cả thế giới.
Chỉ đến khi bắt đầu bàn đến chuyện đính hôn, bộ mặt thật mới dần lộ ra.
Trong những đoạn trò chuyện cũ, hắn không ít lần khéo léo dò hỏi về của hồi môn. Mỗi lần nghe tôi nói rằng sẽ không thiếu thốn gì, hắn đều tỏ rõ sự hớn hở và phấn khích hiện ra từng câu chữ.
Chỉ tiếc… Lúc đó tôi bị hormone làm mờ mắt, hoàn toàn không nhận ra điều gì bất thường.
Giờ nhìn lại, thấy chỗ nào cũng có vấn đề và đáng nghi.
Trần Viên là bạn đại học của tôi, ngay khi phát hiện có dấu hiệu bất ổn tôi lập tức liên hệ với cô ấy. Với tư cách là luật sư kiêm người ngoài cuộc, cô ấy tỉnh táo và nhạy bén hơn tôi rất nhiều.
Ngay ngày hôm sau khi nhận lời làm luật sư đại diện cho tôi, Trần Viên đã gửi đến một tin nhắn khiến tôi chec lặng:
“Cố Duệ, mình nghĩ có khả năng rất cao cậu là mục tiêu mà Thẩm Hạo đã nhắm từ trước.”
“Mình đã điều tra rồi, trước khi đến với cậu thì Thẩm Hạo từng kết hôn một lần. Đứa bé mà cậu gặp, rất có thể là con của hắn và vợ trước.”
Thẩm Hạo, cái đồ cặn bã!
Hắn dám giấu cả chuyện đã từng kết hôn?
Mặt tôi lập tức sa sầm, trong đầu chỉ muốn biết ngay mẹ của đứa bé đó là ai và đang ở đâu.
Trần Viên thở dài qua điện thoại: “Điều kỳ lạ là… mình lục tung các kênh vẫn không tìm thấy bất kỳ thông tin nào về người phụ nữ ấy.”
(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)
Là luật sư, Trần Viên có những nguồn tra cứu riêng mà người thường như tôi không thể tiếp cận được. Ngay cả cô ấy cũng tra không ra thì tôi lại càng không có cách nào.
Đang lúc rối bời, điện thoại tôi chợt rung lên báo tin nhắn.
Khi mở ra xem, thì thấy là một bức ảnh selfie của Thẩm Hạo. Hắn đang đứng ngay trước cổng bệnh viện nơi mẹ tôi đang nằm.
10.
Hắn đưa tay ngang qua cổ làm động tác cắt, kèm theo dòng chữ: “Tìm được các người rồi nhé!”
Mẹ tôi đang gặm dở quả táo, vừa nhìn thấy bức ảnh thì sắc mặt lập tức trắng bệch. Quả táo rơi lăn xuống đất, bà hoảng loạn túm chặt lấy tay tôi cả người run lên bần bật: “Thôi con, mình nhận thua đi! Mẹ bán nhà, con cầm tiền đưa cho nhà họ rồi chấm dứt mọi chuyện cho xong!”