DÁM LỪA CƯỚI, TÔI XỬ LÝ HẾT MẤY NGƯỜI. - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-22 07:15:23
Lượt xem: 486
1.
Buổi lễ kết hôn sắp bắt đầu, nhưng Thẩm Hạo vẫn chưa xuất hiện. MC liên tục giục lên sân khấu, tôi đành kéo váy chạy khắp nơi tìm hắn.
Lúc đi ngang qua cầu thang, tôi chợt nghe thấy tiếng tranh cãi. Nhìn qua khe cửa, người đàn ông đứng đó chính là Thẩm Hạo.
Tôi vừa định bước lên hỏi hắn vì sao không nghe điện thoại, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững người.
Hắn đột ngột giơ chân, đá văng một cậu bé đang khóc nức nở ra xa rồi gắt gỏng quát mắng người bảo mẫu bên cạnh: "Tôi đã nói rồi, đừng có đưa nó đến đây! Bà không biết hôm nay là ngày gì sao?"
Người bảo mẫu là dì Trần thở dài, ánh mắt nhìn đứa trẻ đầy bất lực và thương cảm: "Là Tiểu Hy cứ khóc mãi đòi gặp bố, tôi không dỗ nổi nên mới đưa nó đến."
Cậu bé kia rõ ràng có bố, vậy mà lại sống khổ sở chẳng khác nào một đứa trẻ mồ côi.
Không đợi dì Trần nói thêm, Thẩm Hạo liền mất kiên nhẫn thô bạo nhấc bổng đứa trẻ rồi dúi vào tay bảo mẫu:
(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)
"Lễ đính hôn sắp bắt đầu rồi mau đưa thằng bé về ngay, tuyệt đối không được để Cố Duyệt biết chuyện giữa tôi và nó!"
"Còn nữa, Cố Duyệt ghét nhất là kẻ nói dối. Để tránh mọi rắc rối, hai người cứ về quê ở một thời gian đi!"
Dì Trần nhận lấy cọc tiền được ném tới, vội vàng bịt miệng đứa bé rồi bế đi.
Lúc này, Thẩm Hạo mới như trút được gánh nặng. Hắn chỉnh lại quần áo rồi lấy điện thoại ra gửi cho tôi, một tin nhắn thoại đầy dịu dàng: "Bé con, anh đau bụng nên phải vào nhà vệ sinh một lát. Chờ anh nhé, anh sắp quay lại rồi!"
2.
Đi vệ sinh?
Tôi khẽ cười lạnh.
Cái đồ đàn ông khốn nạn này, nói dối mà chẳng thèm soạn trước kịch bản.
Lúc Thẩm Hạo còn đang bịa lý do để lừa tôi, thì tôi đã nhanh chân vòng qua góc thang máy len lén chụp lại một tấm ảnh dì Trần đang bế cậu bé kia.
Quay trở lại sảnh tiệc, tôi lập tức kéo mẹ mình ra một góc và kể lại toàn bộ những gì mình vừa chứng kiến.
Mẹ tôi nghe xong thì tức đến nỗi dậm chân, giận dữ chọc chọc trán tôi:
"Hồi đó mẹ đã bảo thằng này nhìn chẳng ra gì, chả có tiền đồ vậy mà con cứ khăng khăng bảo nó hiền lành đáng tin.”
“Giờ thì hay rồi, đến con riêng cũng lớn đủ chạy ra tiệm mua nước tương rồi… Giờ con tính sao?"
"Còn tính sao nữa?" Tôi chán nản nói.
Dĩ nhiên là hủy hôn, tôi đúng là có thích Thẩm Hạo nhưng không có nghĩa là mù quáng.
Thỉnh thoảng hút thuốc, uống rượu tôi có thể nhắm mắt cho qua. Ngủ ngáy như sấm tôi cũng nhịn… Lười làm việc nhà tôi vẫn ráng chịu.
Nhưng chuyện anh ta giấu nhẹm chuyện có con riêng thì không thể tha thứ. Dù Thẩm Hạo có ra vẻ ăn năn hay không, thì đám cưới hôm nay tuyệt đối là không thể diễn ra được nữa.
Khi nhân viên khách sạn còn đang bận rộn chuẩn bị. Tôi đi tới và yêu cầu họ thay bức ảnh đôi ban đầu định chiếu, bằng tấm tôi vừa chụp được.
Mười phút sau, MC bước lên sân khấu bắt đầu chương trình.
Đến phần trao nhẫn, Thẩm Hạo nắm tay tôi vừa định nói mấy lời yêu đương thề thốt thì bị tôi chặn lại bằng một câu: "Khoan đã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dam-lua-cuoi-toi-xu-ly-het-may-nguoi/chuong-1.html.]
Tôi giật micro từ tay MC, ra hiệu cho nhân viên chiếu ảnh lên màn hình lớn:
"Tôi vừa nhận được một tin không mấy vui vẻ: Vị hôn phu luôn miệng nói mình 'trong sáng, chưa từng yêu ai' của tôi, hóa ra lại có một đứa con riêng ba tuổi."
"Chuyện này tôi không chấp nhận được. Vậy nên đám cưới này… hủy bỏ."
3.
Nghe tôi nói xong, nụ cười đang giương trên mặt Thẩm Hạo lập tức cứng lại.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt vừa hoang mang vừa kinh ngạc. Dường như còn muốn chối cãi, nhưng khi nhìn thấy bức ảnh hiện lên rõ ràng trên màn hình thì lập tức im bặt.
"Em… em biết hết rồi sao?" Anh ta hoảng sợ quay sang nhìn tôi hỏi.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta rồi gật đầu.
Phải, tôi biết cả rồi. Chuyện anh ta có con riêng đúng là tôi tình cờ phát hiện, nhưng ai biết được ngoài chuyện này thì còn che giấu bao nhiêu thứ nữa?
Huống chi, con nít thì không thể tự dưng mà xuất hiện. Phía sau đứa bé ấy chắc chắn là một người phụ nữ và một mớ rắc rối kéo theo.
Tôi còn trẻ, không hề có ý định đi làm mẹ kế và càng không muốn cả đời sống trong cảnh mệt mỏi, vì phải ứng phó với quá khứ của người khác.
Chỉ là có một số chuyện, tôi không tiện nói toạc ra ngay lúc này vì chưa có bằng chứng rõ ràng. Mà lỡ nói ra chỉ khiến người ngoài chê cười rồi bảo tôi quá đáng.
Tôi cứ ngỡ, đến nước này rồi thì nhà họ Thẩm cũng phải biết điều mà đồng ý hủy hôn.
Không ngờ, bố của Thẩm Hạo là ông Thẩm Phú Quý. Đột nhiên ném ly rượu trong tay xuống đất, giận dữ bước ra chỉ thẳng mặt tôi mắng mỏ:
“Con riêng cái gì chứ? Đó là chuyện từ trước khi quen cô cơ mà, đàn ông trẻ tuổi ai mà chẳng từng sai lầm. Sao cô cứ phải bám riết lấy chuyện này không buông?”
“Cả họ hàng hai bên đều có mặt ở đây, việc hôn sự của hai nhà há lại để một mình cô muốn định sao thì định à? Thưa thông gia, theo tôi thấy thì hôm nay chúng ta cứ cưới trước đã… Còn mấy chuyện khác về nhà rồi tính sau, được chứ?”
Về nhà rồi tính?
Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đầy khinh miệt: “Đừng gọi tôi là thông gia. Tôi không có thông gia nào như nhà các người. Con gái tôi đã quyết định hủy hôn thì tiệc đính hôn này cũng chấm dứt tại đây!”
Thấy mọi chuyện không còn đường lui, ông Thẩm Phú Quý bỗng trợn mắt buông lời thô tục:
“Mẹ kiếp, mất công tốn thời gian của ông!”
“Nếu đã vậy thì mấy thứ nhà cô đã nhận của tôi, đồng xu cắc bạc cũng phải trả hết lại cho tôi!”
4.
Lễ đính hôn bị hủy, mẹ tôi vẫn giữ thể diện cho hai bên, nhẹ nhàng tiễn từng vị khách ra về và chỉ nói sau này sẽ mở tiệc tạ lỗi.
Còn bên nhà họ Thẩm? Họ cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra, mà ngồi cả vào bàn bắt đầu ăn uống ngon lành.
Thẩm Hạo thì mặt mày u ám, ánh mắt bám riết lấy tôi không buông: “Duệ Duệ, chuyện đứa bé là ngoài ý muốn. Anh sợ nếu em biết sẽ chia tay nên mới buộc lòng phải giấu, mình bên nhau hơn hai năm rồi… sao em lại nỡ tuyệt tình đến vậy?”
Tôi chẳng buồn đôi co, chỉ lạnh lùng lên tiếng: “Tiền sính lễ 180.000 tệ, tôi sẽ chuyển khoản lại cho anh. Còn năm món trang sức vàng tôi đã đeo rồi nên giờ trả lại cũng không hay, chi bằng quy ra tiền mặt. Nếu anh đồng ý, thì ký vào đơn hủy hôn này đi.”
Để tránh về sau nhà họ Thẩm còn dây dưa, tôi nhờ khách sạn đưa cho một tờ giấy rồi tự tay viết một bản thỏa thuận hủy hôn đơn giản.