Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Xa xôi

Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:45:24
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm đó khi Tiêu Dung ngất xỉu, A Thụ, gã phu xe cùng đám dân chúng bộ mặt thật của Tiêu Dung dọa cho khiếp vía hợp sức đưa y thành Bình Dương.

Lính gác cổng thấy dung mạo của Tiêu Dung đến giấy thông hành cũng chẳng thèm hỏi cứ thế cho qua.

Ở cái thời đại , chỉ thế gia đại tộc mới nuôi dưỡng nam t.ử dung mạo như Tiêu Dung. Dù dân gian thực sự xuất hiện một tương tự thì cũng sớm nhà giàu quyền thế bắt về làm của riêng , làm gì chuyện tự do thế .

Thời thế loạn lạc, lễ nhạc sụp đổ, nhiều quy tắc nghiêm ngặt giờ đây chẳng còn tác dụng. Lúc Tiêu Dung mới xuyên đến điểm dừng chân là quận Tân An, thuộc địa phận Nam Ung. Phía Bắc tuy chịu sự kiểm soát của Nam Ung nhưng dân chúng qua giữa hai miền Nam Bắc cũng chẳng ai quản.

Căn bản là quản xuể. Tình trạng Trung Nguyên chia năm xẻ bảy tính đến nay kéo dài một trăm tám mươi năm. Trong một trăm tám mươi năm , mảnh đất Trung Nguyên đổi đến sáu mươi bảy vị hoàng đế. Thời điểm khoa trương nhất cùng một lúc tới sáu vị hoàng đế cát cứ xưng vương.

Thực năm nay cũng coi là một năm khá khẩm. Chiến loạn ít, Nam Ung gây chuyện, Khuất Vân Diệt thì bận đ.á.n.h ngoại tộc nên cũng chẳng ai hành hạ dân chúng.

cũng chỉ đến hết năm nay thôi. Chẳng bao lâu nữa tình hình sẽ hỗn loạn, khói lửa chiến tranh sắp sửa bao trùm cả mảnh đất Trung Nguyên .

Sáng sớm, sương trắng lãng đãng giăng mắc khắp phố phường. Tiêu Dung đẩy cửa sổ khách điếm, bên khung cửa ngắm con phố cổ kính bên ngoài.

Sau khi tỉnh đêm hôm đó, cảm giác hư nhược y vơi ít. Tình trạng cứ cử động là ho khan đó cũng biến mất.

Nhìn cảnh phố xá yên tĩnh lẽ lòng Tiêu Dung bình yên mới đúng, nhưng y thực sự thể nào bình tĩnh nổi. Đã nửa năm .

Đến thời đại nửa năm mà y vẫn kìm nỗi bi thương.

Sao cái y nó đen đủi thế hả trời!!!

Có c.h.ế.t y cũng quên ngày hôm đó. Giây y còn đang ở vị trí trung tâm của đại lễ đường trường học, tạo dáng thật ngầu, chờ đèn tắt để bắt đầu bài múa đơn của . Giây đèn tắt, y đang trong tư thế đá chân cao độ khó, tay giơ kiếm thì bỗng nhiên xuất hiện giữa chợ bán rau ở thành Tân An.

Gã đồ tể bán thịt lợn trố mắt y, con d.a.o tay rơi xuống "phập" một cái, cắm phập miếng thịt thủ lợn mà một bà bác chỉ tay đòi mua.

Thủ lợn c.h.é.m toạc, bà bác tức giận c.h.ử.i bới ầm ĩ, Tiêu Dung nhân lúc hỗn loạn vội vàng chuồn êm.

Tiêu Dung kinh hoàng tột độ, nhất thời hiểu chuyện gì đang xảy . May mà y tập múa kiếm nên mặc đồ cổ trang, nhưng cổ trang cổ trang . Trong mắt hiện đại thì thể thấy na ná , chứ trong mắt thời thì trông kỳ dị vô cùng.

Khó khăn lắm mới tìm một chỗ vắng vẻ để trốn, Tiêu Dung ôm chặt thanh bảo kiếm mà viện trưởng vô cùng đau lòng, tiếc nuối khi cho y mượn làm đạo cụ. Vừa mới thụp xuống đống rơm cái giọng khiến Tiêu Dung hận đến ngứa răng liền vang lên.

Giọng đó là của hệ thống. Hệ thống tuyên bố rằng theo tính toán của nó Tiêu Dung là trường khí và độ tương thích cao nhất với nhân vật lịch sử Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt vốn dĩ xưng đế, khai sáng vương triều của riêng nhưng do thời vận thông, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m ở thành Trần Lưu. Ngàn năm qua quá nhiều tiếc thương cho , oán khí tích tụ khiến hệ thống bắt tín hiệu quyết định đổi vận mệnh cho .

chuyện của con do con tự giải quyết, hệ thống thể can thiệp trực tiếp. Vì tìm kiếm trong suốt ba ngàn năm tất cả những am hiểu vận mệnh của Khuất Vân Diệt cuối cùng đưa kết luận: Tiêu Dung xác suất thành công cao nhất.

Tiêu Dung xong suýt chút nữa thì phun một ngụm m.á.u già.

"Hắn khổ thì liên quan gì đến ? Xưa nay khổ nhiều vô kể, dựa cái gì mà lôi ?! Cái hệ thống thất đức , mau đưa về ngay!"

Tiêu Dung ngoài mặt tỏ vẻ cứng rắn, nhưng thực chỉ y y đang hoảng loạn tột độ.

Hệ thống sai y quả thực am hiểu giai đoạn lịch sử . Am hiểu đến mức y từ chối ngay lập tức mà cần suy nghĩ bởi vì đây căn bản là nhiệm vụ bất khả thi.

Khuất Vân Diệt định sẵn là tiêu đời, chẳng ai cứu nổi !

Hệ thống thấy y kiên quyết như , do dự một lát đáp: "Được thôi, sẽ đưa ngươi về. Ngươi còn lời trăng trối nào cần dặn dò ?"

Tiêu Dung: "Trăng trối?"

Hệ thống: " . Ngay giây khi ngươi trở về ngươi sẽ đèn sân khấu rơi trúng, gãy xương cổ. Với trình độ y học ở thời đại của ngươi vết thương chí mạng là vô phương cứu chữa. Nể tình quen một hồi, ngươi thể để một lời trăng trối, ví dụ như mặc áo quan kiểu gì, quan tài loại nào sẽ ngươi báo mộng cho nhà."

Tiêu Dung: "…………"

Nói xong hệ thống định đưa Tiêu Dung về thật. Tiêu Dung ngây nó, sực tỉnh, lóc t.h.ả.m thiết: "Không ! Ta đổi ý , cho ! Nghĩ kỹ thì Khuất Vân Diệt đúng là đáng c.h.ế.t, cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, sinh cờ đỏ vàng làm thể từ chối ngươi chứ, cứ giao cho , cứu !"

Hệ thống , mỉm .

Hệ thống chỉ chịu trách nhiệm đưa đến, cấp cho Tiêu Dung bàn tay vàng nào cả. Tuy nhiên, vốn kiến thức dự trữ của chính Tiêu Dung là bàn tay vàng lớn nhất .

Sau một hồi thao tác hệ thống buộc vận mệnh của Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt với . Sau đó nó mới "vuốt đuôi" thông báo rằng, vì mạng của y là nhặt nên nếu thành nhiệm vụ y sẽ c.h.ế.t cùng Khuất Vân Diệt. Hơn nữa, để kích thích tính tích cực của y, tình trạng sức khỏe của y sẽ ràng buộc với chỉ khí vận của Khuất Vân Diệt.

Khuất Vân Diệt càng tiến gần đến ngôi vị hoàng đế, cơ thể y càng khỏe mạnh. Khuất Vân Diệt càng rời xa ngôi vị, cơ thể y càng bệnh tật.

Mức độ bệnh tật sẽ tự động điều chỉnh tùy theo tình hình lúc đó, nhẹ thì chóng mặt hoa mắt, nặng thì hộc m.á.u ngay tại chỗ.

y cần lo lắng những bệnh tật sẽ hại c.h.ế.t . Chỉ cần Khuất Vân Diệt còn sống, chỉ cần còn cơ hội lên ngôi hoàng đế thì Tiêu Dung như ăn thịt Đường Tăng , dù thế nào cũng c.h.ế.t .

một khi Khuất Vân Diệt c.h.ế.t, hoặc trong lúc thấy khí vận của biến mất, phận định sẵn thể xưng đế thì Tiêu Dung sẽ c.h.ế.t theo ngay khoảnh khắc khí vận tan biến.

Tuy nhiên, ngược cũng thế. Có thể Khuất Vân Diệt làm hoàng đế nhưng tình thế lúc đó định, chắc chắn sẽ trở thành hoàng đế, khí vận đầy, còn ai đe dọa nữa thì Tiêu Dung cần đợi đến lúc Khuất Vân Diệt thực sự đăng cơ cũng thể giải trừ ràng buộc. Sau y làm gì thì làm, còn kìm kẹp nữa.

Dặn dò xong xuôi hệ thống biến mất tăm, gieo rắc tai họa cho kẻ đáng thương nào nữa.

Chỉ để Tiêu Dung với vẻ mặt trống rỗng, hồi lâu thể hồn.

Ngoại trừ cái mạng bảo đảm , hệ thống thực sự chẳng cho y cái gì cả.

Y mặc bộ đồ kỳ dị, ôm thanh kiếm của viện trưởng, cơm ăn, chỗ ở, cũng chẳng dám đem kiếm cầm cố. Dẫu đây cũng là bảo bối tâm can của viện trưởng, cũng là chỗ dựa cuối cùng của y khi cùng đường bí lối.

Làm thế nào để từ hai bàn tay trắng, còn là kẻ cư trú bất hợp pháp mà xoay xở đến tận bây giờ Tiêu Dung nhắc nữa. Những giọt nước mắt chua xót hãy cứ để gió cuốn thôi.

Suốt chặng đường đuổi theo từ Tân An đến Bình Dương mất nửa năm trời, bộ ba ngàn dặm mà ngay cả nửa cái bóng của quân Trấn Bắc cũng chẳng thấy . Tiêu Dung vô lý đổ hết tội lên đầu Khuất Vân Diệt kẻ mà y còn từng gặp mặt, nhưng thực chính bản y cũng một phần trách nhiệm.

Lúc hệ thống , Tiêu Dung tính toán thời gian thấy còn hơn hai năm nữa để thong dong. Cộng thêm việc ép buộc trói định vận mệnh trong lòng y kháng cự việc tìm Khuất Vân Diệt.

Y cứ đủng đỉnh mà . Đến Hoài Âm phát hiện Khuất Vân Diệt hội quân ở đây ba bên rời , y thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.

Còn về chuyện khi nào y bắt đầu liều mạng đuổi theo đó là lúc y đầu tiên nếm trải cảm giác thế nào là đang yên đang lành lăn đùng ốm.

C.h.ế.t thì c.h.ế.t nhưng cứ yếu xìu, đều dìu, thì đành vịn tường. Điều đả kích nghiêm trọng lòng tự trọng của Tiêu Dung.

Tiêu Dung là dân nghệ thuật, học múa từ nhỏ lên đại học cũng thi chuyên ngành biên đạo múa. Mà cái ngành của y đặc thù tỉ lệ nam nữ một chọi hai. Trong mười nam sinh thì năm gã là trai đểu, năm gã còn là gay.

Trai đểu chắc thẳng, mà gay cũng chắc chung tình.

Dung mạo của Tiêu Dung ở cổ đại thể khiến bao mê mẩn, ở hiện đại cũng chẳng kém cạnh gì. Hơn nữa, ngoại trừ chính bản y hầu như ai gặp y cũng đều nghĩ y là gay.

Trong cái môi trường "đất chật đông, 0 nhiều 1 ít", hàng đống tranh làm 1 vì tình yêu. Có một cặp đôi đang yêu thắm thiết khi gặp Tiêu Dung liền dứt khoát chia tay, cùng sang theo đuổi y. Kết quả thì theo đuổi , còn đ.á.n.h một trận tơi bời giữa chốn đông . Vụ việc khiến Tiêu Dung nổi tiếng như cồn, từ đó vinh dự đăng quang ngôi vị "món ngon cực phẩm" trong giới gay. Dù y tức tối giải thích đến cả vạn rằng gay, cũng chẳng ai thèm tin.

Bị hiểu lầm là đồng tính Tiêu Dung thực cũng để tâm lắm. hiểu lầm là 0 thì y phẫn nộ tột cùng.

Y bắt đầu tập tạ, ăn mặc lôi thôi lếch thếch mới chịu đường, còn ngày ngày xem truyện tranh nhiệt huyết. là "vất vả mấy chục năm, một đêm về thời bao cấp".

Y ghét nhất là khác coi thường sức mạnh, giờ thì chẳng cần ai giúp y yếu đến mức còn gì để nữa.

Nợ cũ chồng nợ mới hệ thống chạy mất , Tiêu Dung thể trút giận lên nó . Thế là y đem tất cả tội chồng chất lên úp sọt hết lên đầu Khuất Vân Diệt. Chưa gặp mặt mà Khuất Vân Diệt trở thành kẻ đáng ghét nhất cuộc đời y.

Ghét nhưng bắt buộc giúp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/xa-xoi.html.]

Càng nghĩ càng tức ách, ngay lúc Tiêu Dung sắp tức nổ phổi như con cá nóc thì A Thụ bước . Cậu dáng cao ráo nhưng thực mới mười bốn tuổi, Tiêu Dung cũng cần mẫn theo.

"Lang chủ, chủ quán làm xong bữa sáng ạ."

A Thụ cái gì cũng chỉ điều nhát gan, chuyện liên quan đến trải nghiệm sống đây của . Trước mặt A Thụ, Tiêu Dung cố gắng bộc lộ cảm xúc tiêu cực. Nếu y tức giận tỏ lo lắng A Thụ sẽ trở nên vô cùng sợ hãi.

Điều chỉnh nét mặt Tiêu Dung mỉm : "Được, cùng xuống thôi."

Ở cái thời đại cách xa thời Tiêu Dung sống những một ngàn năm trăm năm , cơm nước ở quán trọ bình dân vô cùng đạm bạc. Đồ đắt tiền Tiêu Dung ăn nổi, nhưng loại cơm rau dưa trong mắt những dân nghèo bên ngoài cũng là sơn hào hải vị .

Tiểu nhị lặng lẽ bưng bữa sáng tới, khuôn mặt tựa thiên tiên của Tiêu Dung mà tâm trạng vô cùng phức tạp.

Đại ca phu xe lừa . Vị công t.ử lúc ở thì ngất xỉu, đến khi tỉnh việc đầu tiên y làm là tìm chưởng quầy mặc cả. Sau một hồi kỳ kèo bớt một thêm hai, chưởng quầy bất hạnh t.h.ả.m bại, đồng ý cho vị công t.ử ở năm ngày miễn phí một ngày tiền phòng.

Thế mà lúc lên lầu vị công t.ử còn tỏ vẻ tiếc nuối. Tiểu nhị ngang qua thấy y lầm bầm: "Lỗ , lẽ ở ba ngày miễn phí một ngày mới đúng."

Tiêu Dung nghĩ nghĩ , dù thế nào thì y cũng định ở đây dài hạn.

Thực nếu y tìm Khuất Vân Diệt, chỉ cần thêm ba trăm dặm về phía Bắc đến quận Nhạn Môn là . Đó là đại bản doanh của Khuất Vân Diệt. Quân Trấn Bắc phát triển đến nay bên ngoài rêu rao là tám mươi vạn, tất nhiên trong đó "nước" chiếm phần nhiều, nhưng thực tế cũng vài chục vạn đang đóng quân tại Nhạn Môn Quan.

Một là vì đó là quê nhà của Khuất Vân Diệt, hai là để canh chừng Tiên Ti đề phòng bọn chúng hành động bất thường.

Đến đó tìm là một cách. vấn đề là Khuất Vân Diệt cứ chạy chạy suốt, nếu Tiêu Dung cứ ôm cây đợi thỏ thì chẳng đến bao giờ mới gặp . Mà gặp thì Tiêu Dung thể hạn chế hành động của , cũng đồng nghĩa với việc thể ngăn cản tiếp tục tìm đường c.h.ế.t.

Suy tính Tiêu Dung cảm thấy hơn hết là cứ đ.á.n.h bóng tên tuổi của . Có danh tiếng thì làm gì cũng thuận lợi, lúc quân doanh cũng coi thường. Y làm việc là để cứu Khuất Vân Diệt và cái mạng nhỏ của chứ để thăng quan phát tài. Đi lên từ lính lác chẳng tác dụng gì cả, y một bước lên mây, trực tiếp ở bên cạnh Khuất Vân Diệt mới .

Vậy thì làm cách nào để một kẻ áo vải thể nổi danh nhanh nhất?

Chẳng qua chỉ hai cách: Một là ám sát nổi tiếng nhất hiện nay. Hai là đưa lời tiên tri về nổi tiếng nhất hiện nay.

Tóm cứ "ké fame" là .

Ám sát thì chắc chắn . Với cái thể chất của y bộ khỏi thành Bình Dương là kỳ tích.

Vậy thì chỉ còn cách tiên tri.

Giả thần giả quỷ, tung đòn phủ đầu xưa nay vẫn là chiêu trò yêu thích nhất của các danh sĩ. Tiêu Dung còn lợi hại hơn bọn họ, bởi những gì y đều là sự thật chắc chắn sẽ ứng nghiệm.

Ngày nay Thanh Phong giáo đang thịnh hành đất Trung Nguyên, ai ai cũng kính sợ chuyện quỷ thần. Cái tên đại ngốc Khuất Vân Diệt chắc chắn cũng ngoại lệ.

Tự tin chốt hạ chiến lược, Tiêu Dung bắt đầu tạo đà cho bản . Đầu tiên, y bảo A Thụ ngoài loan tin về phận của , y là công t.ử dòng họ Tiêu ở Lâm Xuyên chút thuật bói toán. Sau đó khi danh tìm đến hỏi chuyện, mỗi ngày y dành nửa canh giờ để bói miễn phí cho .

tất cả những đến xin quẻ đều nhận một câu trả lời như : Y chỉ bói chuyện thiên hạ đại sự, chuyện nhỏ nhặt bói. Dân thường tự nhiên bỏ , còn những kẻ cho rằng Tiêu Dung là lừa đảo thì y bằng ánh mắt nghi ngờ dò xét xem thực hư thế nào.

Cuối cùng khi hầu hết trong thành Bình Dương đều đến sự tồn tại của nhân vật , Tiêu Dung tựa bên cửa sổ, mày chau vẻ nghiêm trọng lên bầu trời. Sau khi giơ tay làm vài động tác mà chính y cũng chẳng hiểu là gì y trầm giọng phán:

"Ích Châu xảy chuyện ."

Ban đầu còn tin, chẳng ai để tâm đến lời đó. chỉ vài ngày , thái thú Bình Dương nhận tin báo: quận Thẩm Lê ở Ích Châu nông dân khởi nghĩa chiếm đóng. Trong vòng trăm dặm tất cả đều hóa thành tro tàn, xác c.h.ế.t dân chúng la liệt khắp nơi, còn kho lương của quận Thẩm Lê cướp sạch.

Đám nông dân do tầng lớp thường dân dẫn đầu vẫn đang tiếp tục tiến về phía Bắc.

Lập tức tất cả đều chấn động. Họ phục Tiêu Dung sát đất. Ngày nào cũng gặp Tiêu Dung, trong đó thiếu các thế gia đại tộc, quan cấp cao, thậm chí cả thám t.ử của Nam Ung cũng mò đến hai .

quân Trấn Bắc thì vẫn im lặng tiếng.

Tiêu Dung bắt đầu hoài nghi bản . chiêu bài tiên tri thể dùng nhiều , bởi y chỉ là thường thể nào cũng linh nghiệm. Hơn nữa dùng nhiều quá kịp gọi Khuất Vân Diệt đến thì rước họa .

Tiêu Dung quyết định đợi thêm vài ngày xem . Kết quả mấy ngày y đợi cáo thị của quân Trấn Bắc dán trong thành Bình Dương. Trấn Bắc Vương chiêu mộ nhân tài, dị sĩ thực học, hỏi xuất , hỏi quá khứ, chỉ cần tự nhận bản lĩnh đều thể đến đầu quân.

Tiêu Dung tờ cáo thị: "…………"

Hiện giờ cả thành Bình Dương ai cũng bàn tán về y, hại y đường cũng che che giấu giấu. Quân Trấn Bắc nếu đến đây thì thể nào danh y. Mà việc tìm kiếm nhân tài ở thời đại dán cáo thị là biện pháp cuối cùng . Thường là tìm nát nước thấy ai phù hợp mới dán cáo thị kiểu "còn nước còn tát".

Nói cách khác từ đầu đến cuối quân Trấn Bắc bao giờ cân nhắc đến việc chiêu mộ y.

Chỉ hai nguyên nhân thôi. Một, quân Trấn Bắc coi thường y.

Hai, Khuất Vân Diệt coi thường y.

A Thụ cẩn thận quan sát sắc mặt Tiêu Dung. Gã phu xe rốt cuộc vẫn hiểu rõ Tiêu Dung. Gã kể bao nhiêu khuyết điểm của y nhưng nhận rằng đó chỉ là những tật vặt vãnh. Tiêu Dung còn một khuyết điểm lớn nhất.

Đó chính là —— cực kỳ sĩ diện.

Đến A Thụ còn nhận chuyện mất mặt, Tiêu Dung chắc chắn càng nhận rõ hơn. Cậu dám hé răng nửa lời, một lúc lâu mới thấy Tiêu Dung hít sâu một làm bộ như chuyện gì mà : "Thôi , núi đến với thì đến với núi. Chắc họ về , thì gỡ bảng cáo thị đến đầu quân là ."

Nói xong, Tiêu Dung đưa tay giật tờ cáo thị xuống. Lính canh bước tới dẫn đường, Tiêu Dung mỉm theo.

A Thụ vuốt n.g.ự.c trấn an trái tim đang đập thình thịch của , cũng đầy lo lắng mà bước theo .

Tiêu Dung ăn mặc theo kiểu sĩ nhân. Quân Trấn Bắc cũ ghét sĩ nhân, nhưng những mới gia nhập thì tật . Lính canh lịch sự dẫn Tiêu Dung một căn phòng, mời y xuống.

Giản Kiều tin cuối cùng cũng đến đầu quân, vội vàng dậy về phía đó. Trên đường lính canh giới thiệu sơ qua về tình hình của Tiêu Dung.

"Là một sĩ nhân, tên là Tiêu Dung. Thuộc hạ hỏi thăm qua tinh thông thuật bói toán."

Bước chân Giản Kiều khựng . Sau một thoáng do dự tiếp tục bước .

Mấy ngày nay tìm thích hợp, chuyện bạo loạn ở Ích Châu làm kinh động đến đại vương khiến tâm trạng ngài càng thêm tồi tệ. Cao cứ giục mãi, bảo nhanh lên chút. Trước còn thể tuân thủ nghiêm ngặt sáu điều , nhưng giờ thì thôi cứ nới lỏng một chút . Dù cũng chỉ dính một điều thôi mà.

Đến khi bước phòng, thấy Tiêu Dung bằng xương bằng thịt Giản Kiều lập tức c.h.ế.t trân tại chỗ.

Trời xuân ấm áp mà vẫn mặc áo lông → Ẻo lả. Mặt như giấy vàng, môi trắng bệch → Đoản mệnh. Dám thẳng mắt chút nao núng → Tính khí chắc chắn . Lúc nãy ánh mắt cứ đảo quanh mấy món đồ trong phòng → Tham tiền. Biết bói toán → Thần thần quỷ quỷ. Hại ngây nãy giờ → Đẹp.

Tiêu Dung khó hiểu chằm chằm , hiểu cứ mà chẳng năng gì. Đã chủ động đến nước thì chủ động thêm chút nữa cũng chẳng . Tiêu Dung định chắp tay chào hỏi mở màn thì thấy vị tướng quân đối diện bỗng hồn, chắp tay cái "rụp" chỉ tay phía cửa lớn nơi y bước .

"Làm phiền công t.ử một chuyến, nhưng cần tìm chúng tuyển đủ . Mời công t.ử về cho."

Tiếp đó Tiêu Dung trong trạng thái ngơ ngác tập mời ngoài.

"……"

"……"

"……"

Đứng con đường đất bên ngoài, Tiêu Dung từ từ nắm chặt nắm đ.ấ.m thề thêm một nữa.

Khuất Vân Diệt ngươi cứ đợi đấy, đợi đưa ngươi lên ngôi hoàng đế xong nhất định sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!!!

 

Loading...