Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Thần tiên

Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:56:55
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Khuất Vân Diệt mới quả thực Tiêu Dung say. Hơn nữa trạng thái say của y kỳ diệu rõ ràng là tỉnh táo, đang làm gì nhưng dường như cồn cuốn trôi một dây thần kinh nào đó trong não, khiến hành vi của y cứ thiếu thiếu một cái gì đó.

Đến khi Khuất Vân Diệt thể nhịn nữa g.i.ế.c y, tính mạng đe dọa Tiêu Dung mới thực sự tỉnh táo .

Trong ấn tượng rập khuôn của Tiêu Dung, Khuất Vân Diệt là một gã đàn ông hung dữ cao tám thước, lưng hùm vai gấu, râu ria xồm xoàm, mặt đầy thịt ngang.

Tuy các tác phẩm điện ảnh đều tìm trai đóng vai nhưng Tiêu Dung tin phim ảnh chỉ tin sách sử . Mà sách sử quả thực ghi chép như .

Giờ Tiêu Dung mới sai lầm đến mức nào. Lời trong sử sách thể tin a.

Bị ép uống một bát canh giải rượu, A Thụ vội vã chạy về đỡ nghỉ, giường Tiêu Dung nhớ dáng vẻ của Khuất Vân Diệt. Hồi lâu y thì thầm một câu khẽ.

"Phí của giời."

"Hừ."

Nói xong y trở ngủ luôn. Còn chuyện ngày mai làm phiền y của ngày hôm nay.

Hôm Giản Kiều dẫn Tiêu Dung vương cung.

Trên đường dặn dò Tiêu Dung: "Tính tình đại vương nóng nảy, thích khác cãi ngài nhất định nhớ kỹ điều ."

"Còn nữa, đại vương bao giờ tin đời thuật kỳ môn độn giáp. Vào trong đó mong đừng nhắc chuyện nữa."

"Trước tạ tội, cầu xin tha thứ đừng nhiều. Hôm qua đại vương nhân từ, hôm nay thì chắc nhất định cẩn trọng."

Lúc đến cửa tẩm cung của Khuất Vân Diệt, Tiêu Dung cửa Giản Kiều: "Tướng quân xong ?"

Giản Kiều: "Ờ, xong ."

Tiêu Dung mỉm : "Được, đây."

Giản Kiều: "…………"

Khoan ! Những gì ngươi rốt cuộc nhớ đấy!

Tiêu Dung đẩy cửa bước . Vương cung khá rộng lớn, tẩm cung cũng vô cùng hùng vĩ, nhưng đó là phần thô còn nội thất bên trong thì chủ đạo là phong cách tối giản.

Cung thất to như mà chẳng bao nhiêu đồ đạc, thậm chí binh khí còn nhiều hơn cả đồ nội thất tạo cảm giác vô cùng lộn xộn, như thể đây vương cung mà là một cái doanh trại quân đội cỡ lớn.

Thảo nào đời khi chế giễu Trấn Bắc Vương đều tuôn một tràng văn vẻ, nhưng ý chính chỉ một lợn rừng ăn cám mịn.

Lúc Tiêu Dung bước Khuất Vân Diệt đang chống đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mãi đến khi y tới vị trí cách một trượng, Khuất Vân Diệt mới đột ngột mở mắt. Đôi mắt sắc bén như d.a.o găm phóng thẳng về phía Tiêu Dung ép y theo phản xạ dừng bước. Chà.

Tiêu Dung nhận Khuất Vân Diệt dọa cho hình, nhịn nghĩ thầm Khuất Vân Diệt chắc chắn hợp chơi trò làm tượng gỗ.

Ngưng một chút thu những suy nghĩ đại nghịch bất đạo , Tiêu Dung giơ hai tay lên hai bàn tay đan ngang trán, cúi thật sâu.

Đây là đại lễ của sĩ nhân, Tiêu Dung đến đây lâu như cũng làm mấy .

Y kiêu ngạo tự ti mở lời: "Tiêu Dung bái kiến đại vương."

Thông thường thì giọng cũng , trừ một trường hợp cá biệt bàn tới.

Giọng của Tiêu Dung tựa như dòng suối mát trong núi xanh, trong trẻo và sảng khoái dễ gây thiện cảm.

với điều kiện là Khuất Vân Diệt từng y dùng cái giọng êm tai mắng .

Khuất Vân Diệt Tiêu Dung lẳng lặng hành lễ, thẳng dậy khẩy: "Thế nào, tỉnh rượu ?"

Tiêu Dung cũng thẳng dậy, gật đầu: "Đa tạ đại vương quan tâm, tỉnh hẳn ."

Khuất Vân Diệt: "Vậy theo , nên chịu tội gì?"

Tiêu Dung rũ mắt như thể thực sự suy nghĩ một lát : "Trước mặt đại vương thất lễ đáng phạt; mặt đại vương lời ngay thẳng, đáng thưởng. Thưởng phạt bù trừ coi như thưởng phạt."

Hôm qua còn chuyện bỗ bã, hôm nay học đòi giọng điệu sĩ nhân chứng tỏ kẻ vô cùng giả tạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/than-tien.html.]

Khuất Vân Diệt tức quá hóa : "Tiên sinh thật là cao thượng, đòi bản vương ban thưởng. bản vương minh chủ khiêm tốn lắng , kẻ vạch trần lầm của bản vương mặt nhận thưởng lớn mà chỉ nhận hình phạt lớn."

Khuất Vân Diệt chằm chằm mặt Tiêu Dung với vẻ ác ý, xem y sợ hãi đến mức nào. Tiêu Dung vẫn im lặng, trong lòng nghĩ: Khá lắm, ngươi còn cả điển cố lịch sử xem cũng đến nỗi thất học.

"Đại vương là thẳng thắn, nếu động thủ thì hôm qua làm , hà tất để ngủ yên một giấc. Huống chi những lời xằng bậy hôm qua do mà là cách của Nam Ung về đại vương."

Tiêu Dung dối chớp mắt, tiếp tục: "Ta từ Tân An một đường về phía Bắc, theo dấu chân đại vương tận mắt thấy, tận tai thấy Nam Ung trắng đen bất phân, suy diễn lung tung. Kẻ làm quan thì lòng bất chính, kẻ làm dân thì hồ đồ u mê, kẻ làm vua còn chẳng bằng kẻ làm dân."

Khuất Vân Diệt u ám Tiêu Dung: "Những gì ngươi bản vương từng thấy, nhưng hôm qua ngươi cuồng ngôn loạn ngữ bản vương thấy rõ ràng."

Tiêu Dung mỉm : " , lời ngông cuồng quả thực từ miệng . Vậy đại vương thể giải đáp giúp , nếu thực sự cùng một giuộc với đám Nam Ung tại lặn lội đường xa vạn dặm, bất chấp bệnh cũ trong , thậm chí bại lộ bản lĩnh của chỉ để đến bên cạnh đại vương?"

Khuất Vân Diệt nhíu mày. Bệnh cũ?

Chớ nhắc đến mới để ý hôm nay sắc mặt Tiêu Dung lắm, mang theo vẻ bệnh tật yểu mệnh.

Khuất Vân Diệt chỉ đang quan sát y, nhưng Tiêu Dung mặc định là trả lời nhanh chóng giành thế chủ động.

"Đại vương câu trả lời bởi vì câu hỏi vô giải. Vô giải cũng tức là vô vấn. Tiêu Dung tự thời gian còn nhiều, ôm ấp hoài bão lớn lao nhưng chỉ dựa một Tiêu Dung thì thể làm . Mà khắp thiên hạ duy nhất khiến Tiêu Dung kính ngưỡng và thực lực giúp chỉ đại vương. Đại vương giúp , lấy cái c.h.ế.t báo đáp đại vương. Đá lăn thể chuyển dời nhưng lòng trung thành của với đại vương đời đổi."

Đến câu cuối cùng Tiêu Dung ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực thẳng Khuất Vân Diệt.

Khuất Vân Diệt bình thường giao du với đám võ tướng thô kệch quả thực từng gặp nào như Tiêu Dung, thấu tình đạt lý. Hơn nữa ảo giác thực sự thấy trong mắt Tiêu Dung sự kiên trì và cố chấp " quân vương thì thờ".

Khuất Vân Diệt vẫn chịu khuất phục.

Hắn gằn một tiếng đầy mỉa mai: "Bản vương nhạy cảm đa nghi, mấy lời ngon ngọt mua chuộc bản vương ."

Tiêu Dung: "……" Đồ hẹp hòi.

Tiêu Dung cúi đầu: "Đại vương đúng. Nếu đại vương vẫn tin , chi bằng cứ sắp xếp ở bên cạnh đại vương. Đại vương ở Nhạn Môn, cũng ở Nhạn Môn. Đại vương ở quân doanh, cũng ở quân doanh. Đại vương minh thần võ, chiêu trò của đều qua mắt thần của đại vương. Như đại vương thể yên tâm, mà cũng thể chứng minh bản ."

Khuất Vân Diệt chằm chằm Tiêu Dung, tìm chút sơ hở mặt y, nhưng Tiêu Dung chẳng biểu lộ cảm xúc gì.

Thanh lãnh cô cao, mang phong thái quân tử. Dù Khuất Vân Diệt ghét sĩ nhân nhưng cũng lớn lên trong môi trường , đối mặt với quân t.ử cũng sẽ như bao khác dành thêm một phần ưu ái. Hơn nữa ngẫm kỹ Tiêu Dung sai. Nếu yên tâm về Tiêu Dung, giữ bên cạnh là cách an nhất. Dù cũng luôn tự hào về võ lực của , từng lo lắng kẻ nào mưu hại nổi .

Suy nghĩ xong Tiêu Dung nở một nụ âm trầm: "Cứ theo lời ngươi ."

"Tiên sinh, chớ để bản vương thất vọng đấy."

Tiêu Dung còn chân thành hơn nhiều. Y vui vẻ chắp tay vái chào: "Quyết làm nhục sứ mệnh của đại vương!"

Khuất Vân Diệt: "…………"

Nhìn Tiêu Dung vui vẻ như bỗng cảm giác như đ.ấ.m bông.

Tên Tiêu Dung rốt cuộc lai lịch thế nào mà chơi bài theo lẽ thường ?

Giản Kiều nôn nóng đợi bên ngoài. Cuối cùng Tiêu Dung cũng bước ánh mặt trời mỉm với Giản Kiều.

Giản Kiều chạy vài bước tới hỏi: "Thế nào ?"

Tiêu Dung gật đầu chắc chắn: "Xong ."

Giản Kiều lập tức mừng rỡ: "Thật ? Đại vương tha cho ?"

Tiêu Dung chớp mắt: "Tha cho ? Ta là đại vương đồng ý cho theo quân . Trước khi theo quân đại vương bảo ở trong vương cung. Đa tạ Giản tướng quân hôm qua thu lưu, chúng là đồng liêu mong Giản tướng quân chiếu cố nhiều hơn."

Nói xong y hai tiếng, phất tay vui vẻ về thu dọn đồ đạc.

Còn Giản Kiều theo bóng lưng y rời một nữa đờ đẫn.

Nói những lời c.h.ế.t như những mà còn thành công khiến đại vương phá lệ cho ở vương cung!

Tiêu Dung rốt cuộc là thần thánh phương nào, chẳng lẽ là thần tiên hạ phàm thật ?!

Giản Kiều ngơ ngác lên trời, cũng chẳng thấy dị tượng gì. Từ từ, khép cằm , xác định một chuyện.

Đó là bất kể Tiêu Dung là quỷ thần tiên, tuyệt đối đắc tội y.

 

Loading...