Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:10:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thông tin bảng cáo thị cứ vài ngày cập nhật một . Những mẹo vặt cuộc sống, thực đơn món ăn, thường thức dân sinh dán lên một cách ngẫu nhiên. Hiện nay chưởng quỹ của các tửu lâu lớn cứ đến ngày cập nhật là dậy từ sớm. Bọn họ sẽ túc trực ngay bên cạnh bảng cáo thị từ thời khắc đầu tiên. Để xem thực đơn món ăn mới nào . Nếu món mới sẽ lập tức chép mang về cho đầu bếp .

Cùng một thực đơn nhưng mỗi nhà hàng làm hương vị khác . Hơn nữa để cạnh tranh với các bạn hàng cùng ngành. Nhà nào cũng sẽ tiến hành những cải biên mang tính đặc thù. Có nhà cải biên xong mà ăn chẳng khác gì bản gốc. Có nhà cải biên xong thì biến thành một món ăn mới toanh. Hơn nữa hương vị cực kỳ ngon miệng.

Kim chủ của ngày hôm nay chính là Tiêu Dung. Y tài đại khí thô gọi một lượt bộ các món ăn của nhà hàng . Đây là nhà hàng lớn nhất phố Bách Bảo, hiện nay cũng là nơi náo nhiệt nhất trong thành Trần Lưu. Trùng hợp đông gia của nhà hàng chính là một trong những hào tộc .

Chưởng quỹ của nhà hàng từng diện kiến Tiêu Dung. Lão vội vàng đề xuất miễn phí bữa ăn cho y. Dù thì Tiêu Dung cũng chính là y thực phụ mẫu ( mang chén cơm manh áo) của bọn họ. Chút chuyện vặt vãnh lão căn bản cần thỉnh thị đông gia, tự lão cũng thể làm chủ . Đương nhiên, cho dù thỉnh thị thì kết quả vẫn sẽ y hệt như . Nếu ban đầu Tiêu Dung ép buộc bọn họ mở cửa tiệm ở chỗ , bọn họ làm cái cơ hội kiếm bộn tiền như thế chứ.

Chưởng quỹ của nhà hàng thừa Tiêu công t.ử là một quân tử. Y chắc chắn sẽ chiếm tiện nghi của nhà hàng. Chưởng quỹ chuẩn sẵn tinh thần để khuyên can dăm bảy lượt , đó lão liền thấy hai mắt Tiêu Dung sáng rực lên.

"Miễn phí? Được thôi. Thế rượu nước miễn phí . Nếu miễn phí thì mang lên cho mỗi bọn một vò rượu hoa quế ."

Chưởng quỹ: "……"

Lão ngây dại Tiêu Dung. Mà Tiêu Dung đầu thưởng . Trương Biệt Tri vốn dĩ đang hớn hở vui vẻ, nhưng thấy vị chưởng quỹ cứ mãi ở đó chịu . Hắn lập tức tỏ vẻ vui: "Sao thế. Ngươi hối hận ?"

Chưởng quỹ giật một cái. Liên tục lắc đầu: "Không, Không ."

Trương Biệt Tri: "Vậy còn mau dọn thức ăn lên! Lỡ mất giờ bọn xem kịch. Cuộc bình chọn cửa tiệm xuất sắc nhất dịp cuối năm ngươi đừng hòng tham gia nữa!"

Chưởng quỹ: "…………"

Chưởng quỹ mang vẻ mặt bàng hoàng thảng thốt rời . Đám tiểu nhị nhanh dọn thức ăn ngon và rượu ngon lên bàn. Còn chưởng quỹ thì quầy thu ngân, trong lòng khắc sâu một bài học nhớ đời.

Thực nhà lão thì vẫn còn . Dù miễn phí thì cũng chẳng tốn kém là bao. đông gia sắp sửa mở một cửa tiệm kỳ trân dị bảo . Lại còn là chung vốn mở cùng với thương đội của Quy Từ nữa chứ. Đồ đạc trong cái tiệm đó mỗi một món đều giá trị bằng cả trăm lạng vàng. Lần tới gặp gia chủ, lão nhất định nhắc nhở gia chủ một tiếng. Tuyệt đối khách sáo với của Trấn Bắc Quân! Ngàn vạn khách sáo với của Trấn Bắc Quân. Nếu sẽ chịu thiệt thòi lớn đấy a! ...

Rượu ở các nhà hàng đều bán theo vò. Mà dung tích của một vò rượu chỉ vỏn vẹn hai lạng. Mỗi một vò, tính cũng tới một cân ( nửa lít). Tiêu Dung chỉ nhấp môi một ngụm, nếm thử hương vị một chút thôi. Đan Nhiên cũng . Tiêu Dật thì uống một chén. Thực với độ tuổi của Tiêu Dật sẽ khắt khe với việc uống rượu. Tiêu Dung mượn cớ dưỡng sinh yêu cầu uống nhiều. Tiêu Dật xưa nay vẫn luôn lời Tiêu Dung nên đương nhiên là chỉ nếm thử một chút thôi.

Phần còn đều nhóm Trương Biệt Tri chia giải quyết sạch sẽ.

Điều khiến Tiêu Dung khá kinh ngạc là Trương thị mà cũng uống hết chén tới chén khác. Hơn nữa chẳng hề xuất hiện nửa điểm dáng vẻ say xỉn nào. Nàng còn đàm đạo với của về chất lượng rượu của nhà hàng . Cuối cùng rút kết luận rượu chắc chắn do nhà hàng tự ủ mà là mua từ các ngôi làng lân cận. Trong hương hoa quế còn thoang thoảng mùi thơm của bùn đất. Cũng coi như là mang một hương vị đặc biệt riêng.

Tiêu Dung: "……"

Tửu lượng của bất kỳ ai cũng hơn y.

Đợi đến lúc ăn uống no say, đám chuyển sang trạm dừng chân tiếp theo: Rạp hát.

Ngày tết Trung Thu cũng khéo là ngày công diễn vở kịch mới. Hiện nay rạp hát bận rộn lắm. Trước một ngày chỉ diễn hai suất, hiện tại một ngày diễn tới bốn suất. Hai suất là kịch mới, hai suất là kịch cũ cứ theo thứ tự mà diễn. Quản sự của rạp hát vẫn luôn ngừng chiêu mộ những linh nhân (diễn viên/ca kỹ) mới. Những vốn dĩ nền tảng hát xướng hoặc ca múa, thì chẳng một chút gì. Có điều cũng chẳng , thì thể học. Các gánh hát trong lịch sử xưa nay luôn hoạt động theo mô hình sư môn. Bọn họ ở đây cũng thể làm y như , để những kỳ cựu chọn nhận đồ . Kẻ nào thiên phú thì trực tiếp lên đài đóng vai quần chúng. Kẻ nào thiên phú kém hơn một chút thì bắt đầu làm từ những việc lặt vặt.

Tiêu Dung dò hỏi xem bên phía Nam Ung ý định hợp tác với . Việc cũng là vì gây rắc rối cho triều đình Nam Ung. Tinh lực của một y hạn mà kịch bản y bỏ tiền nhờ cũng là chỉ để cho mỗi Trần Lưu xem.

Nghe dạo gần đây bên ngoài cũng xuất hiện những cửa tiệm chép mô hình của rạp hát. Bọn họ cũng tìm đến diễn kịch. Kịch bản thì y bản chính vở «Khỏa Thi Hoàn». Hiện tại cũng cái khái niệm về bản quyền và đạo nhái . Có gảy một khúc nhạc, chỉ cần ngươi bản lĩnh ngươi cũng thể gảy một khúc nhạc y hệt. Vậy thì sẽ chẳng ai cảm thấy vấn đề gì cả.

Tiêu Dung càng mong mỏi đem vở «Khỏa Thi Hoàn» diễn rộng khắp đại giang nam bắc. Làm còn giúp y đỡ một phen công sức nữa chứ.

Vở kịch diễn đến hôm nay là hồi thứ sáu . Hồi thứ nhất lão nương c.h.ế.t. Hồi thứ hai lão điệp c.h.ế.t. Hai hồi kịch mang bóng ma tâm lý cho nhiều khán giả. Vốn dĩ những quên mất tên vở kịch, trong chớp mắt lập tức nhớ . Về khi xem hồi thứ ba đám lúc nào cũng nơm nớp lo sợ trong từng phân cảnh. Sợ rằng thêm một nữa c.h.ế.t.

Thế nhưng hồi thứ ba ai c.h.ế.t cả. Chẳng những hồi thứ ba ai c.h.ế.t. Mà cả hồi thứ tư, hồi thứ năm đó cũng chẳng ai c.h.ế.t nốt.

Sau khi lão điệp c.h.ế.t ở hồi thứ hai, bốn em đau buồn đến tột cùng. Đứa con thứ ba nhát gan nhất thậm chí còn đề nghị về, tiếp tục nữa. Lão đại và lão nhị nay vẫn luôn khắc khẩu bất ngờ đạt tiếng chung trong chuyện . Bọn họ thể về. Bọn họ bắt buộc sống tiếp.

Bốn em hợp sức chôn cất lão điệp. Ngay bên một gốc cây. Tiểu còn khắc một ký hiệu cây, là để thăm lão điệp. Đứng phía cô bé, ba ca ca đều trầm mặc một lời. Bởi vì bọn họ bản hẳn là sẽ bao giờ nơi nữa .

Cũng chính lúc , một nhân vật mới lên đài. Một vị thúc thúc ở làng bên mà bọn họ hề quen . Ông thống kê tên tuổi của bọn họ. Lại còn thu một phần lương thực còn thừa trong tay bọn họ. Lão nhị tính tình nóng nảy tưởng vị thúc thúc là kẻ , suýt chút nữa vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h ông . Vừa mới trải qua chuyện Hồ cướp bóc tính khí của vị thúc thúc cũng chẳng gì. Ông mắng mỏ lão nhị một trận. Sau đó mang theo lương thực bỏ cứ như hồi thứ hai kết thúc.

Đến hồi thứ ba, bốn em vẫn tiếp tục bám theo đoàn c.h.ế.t lặng mà về phía . Tuyết bắt đầu rơi, suốt dọc đường nguy hiểm trùng trùng. Lúc thì do bão tuyết, lúc thì do thổ phỉ, lúc thì do cả bão tuyết và thổ phỉ hợp . Chỉ mỗi tiểu hiểu chuyện đời là vẫn luôn giữ sự bình thản. Thế nhưng ba ca ca của cô bé sắp chịu đựng nổi nữa . Cái chuỗi ngày như thế căn bản thấy bờ bến cả, lương thực của bọn họ cũng ngày một vơi cạn.

Lại là một nữa đụng độ với Hồ. Đám Hồ còn đông hơn cả . Bọn chúng như hổ rình mồi chằm chằm đám , cho dù đám đều nghèo khổ. Người Hồ cũng sẽ buông tha cho bọn họ. Bởi vì Hồ cũng chẳng còn cơm để ăn nữa . G.i.ế.c đám . ọn chúng một bữa no nê.

Vào cái thời khắc tuyệt vọng đến cùng cực vị thúc thúc trở . Ông chia cho ba em mỗi một đoạn gậy gỗ vót nhọn, đây chính là vũ khí. Lão đại trầm nhưng cũng nắm chặt cây gậy trong tay với vẻ căng thẳng tột độ. Lão nhị cực đoan, bốc đồng. Hắn cầm gậy gỗ, đôi mắt hung tợn luôn ghim chặt đám Hồ. Mà lão tam nhát gan. Hắn căn bản dám dùng tới cây gậy . Thế là vị thúc thúc hung hăng tẩn cho một đấm. Nói với rằng sẽ ai tới cứu bọn họ . Nếu như ngươi chiến đấu, ngươi sẽ c.h.ế.t. Các ca ca của ngươi sẽ c.h.ế.t. Muội của ngươi sẽ c.h.ế.t. Muốn sợ hãi thì đợi chiến đấu xong hẵng sợ!

Lão tam ngây ngốc vị thúc thúc . Hắn vẫn sợ nhưng vẫn bày một tư thế phòng ngự. Tiếp theo đó là một trận ác chiến. Một đêm qua , trời cũng hửng sáng. Tất cả đều tê liệt ngã gục xuống đất. lúc từ đằng xa truyền đến những âm thanh hò reo. Lão tam thở hổn hển hỏi bọn họ đang hô hào cái gì . Vị thúc thúc ở bên cũng thở hổn hển đáp : chúng thắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-96.html.]

Trên sân khấu là một mảnh tĩnh mịch. Theo đó là những tiếng hoan hô x.é to.ạc tầng mây. Ba em mừng rỡ đến rơi lệ. Ngay cả vị thúc thúc cũng đưa tay quệt ngang mặt, nở một nụ tang thương. Ở phía xa xa truyền đến động tĩnh. Ba em gắng gượng giữ bình tĩnh để lắng . Thực khán giả bên thấy những động tĩnh . Tất cả đều dựa diễn xuất của linh nhân để thể hiện .

Giây tiếp theo lão đại lặp một : Trấn Bắc Quân.

Lão nhị tiếp lời. Bọn họ đang hô là kể từ nay về chúng chính là Trấn Bắc Quân.

Lão tam chút mờ mịt. Chúng …… chẳng là lưu dân . Sao biến thành lính tráng ?

Sau khi hỏi xong vấn đề . Vị thúc thúc bỗng nhiên bật sảng khoái. Ông ai bảo vệ chúng . Chúng tự bảo vệ chính . Không ai canh giữ mảnh đất . Chúng tự canh giữ ngôi nhà của chúng . Kể từ nay về , chúng chính là Trấn, Bắc, Quân!

Ba em sững sờ một chút. Ngay lập tức bọn họ cũng phá lên to. Xung quanh là thi thể, bọn họ ngay cả lên cũng chẳng làm . Vài con giữa đống xác c.h.ế.t đầy đồng, cất tiếng sảng khoái. Một phân cảnh hoang đường đến nhường . Thế nhưng khiến cho cảm thấy khói mù tản . Tương lai ngập tràn hy vọng. ...

Lúc hồi thứ ba bắt đầu diễn đúng thời điểm Trấn Bắc Quân sắp sửa xuất chinh. Tiêu Dung cố tình sắp xếp tình tiết chính là khơi dậy tính tích cực của . Củng cố thêm niềm tin trong lòng bách tính thềm đại quân xuất chinh.

Hồi thứ tư và hồi thứ năm đó quá nhiều tình tiết kích thích như nữa. Hồi thứ tư là sự xuất hiện của tộc Bố Đặc Ô. Tiểu kết bạn với một phụ nữ trong tộc Bố Đặc Ô. Hồi thứ năm, bọn họ đặt chân trong quan ải. Lão đại và lão nhị nổ một cuộc cãi vã dữ dội, phận lưu dân một nữa trở thành vấn đề. Người trong quan ải hề thiện như những ngoài quan ải.

Mà hồi thứ sáu. Hồi diễn đúng ngày tết Trung Thu . Đây hẳn là hồi kịch mang đậm sắc thái tình cảm ấm áp nhất trong suốt cả vở kịch . Mọi một thời gian an cư ngắn ngủi, ba em hợp sức dựng lên một căn nhà lợp mái tranh. Bởi vì những vật dụng khác đều thiếu thốn. Thế nên đêm đầu tiên chỉ tiểu ngủ ở trong đó. Cho dù như , ba em cũng vô cùng vui vẻ. Diễn biến tiếp theo càng thêm vui sướng. Trong lúc cắt cỏ tranh, lão đại quen với một con gái bản địa. Bọn họ tâm đầu ý hợp, còn thành với . Từ đầu đến cuối chẳng sự kiện gì tồi tệ xảy cả. Khán giả xem kịch mà nụ môi từng vụt tắt.

Tiêu Dung cũng giống như những khác, say sưa ngon lành mà theo dõi những diễn biến sân khấu. Y chỉ từng qua kịch bản mà thôi. Cảm giác do linh nhân diễn xuất mang và kịch bản giấy là khác biệt.

Đợi đến khi hồi kịch kết thúc, Tiêu Dung cùng với những khác rời . Lúc ngang qua một chiếc bàn. Tiêu Dung kinh ngạc lên tiếng gọi: "Diệu Tổ?"

Triệu Diệu Tổ: "……"

Vốn dĩ đang cảm thấy cực kỳ sung sướng, Triệu Diệu Tổ trong nháy mắt liền mất hết cả hứng thú.

Hắn hiện tại thậm chí còn chẳng buồn đính chính cách xưng hô của khác với nữa . Chỉ mang vẻ mặt đau khổ dậy: "Tiêu . Tống ."

Tiêu Dung giới thiệu Trương thị một chút: "Đây là phu nhân của Giản tướng quân."

Triệu Diệu Tổ vội vàng hành lễ: "Giản phu nhân."

Trương thị đáp lễ .

Tiêu Dung vô cùng mới mẻ : "Mỗi khi kịch mới diễn ngươi luôn là chạy tới xem đầu tiên. Thích vở kịch đến ?"

Triệu Diệu Tổ ngượng ngùng gãi đầu: "Tuy đài từ gần gũi, đời thường. diễn biến tình tiết quả thực vô cùng thu hút . Vừa khéo hôm nay Tiêu cho nghỉ phép. Ta liền chạy tới xếp hàng ."

Tiêu Dung mỉm : "Vất vả cho ngươi ."

Triệu Diệu Tổ: "Không vất vả, vất vả. Hồi kịch hôm nay ấm áp như . Đủ để vui vẻ đến mấy ngày trời khi về nhà ."

Tiêu Dung bật . Có yêu thích tác phẩm của đương nhiên y cảm thấy vui. nụ thỏa mãn mặt Triệu Diệu Tổ, Tiêu Dung trầm ngâm chốc lát. Cuối cùng vẫn buông lời nhắc nhở một câu: "Đã như , khuyên ngươi bảy hồi kịch đừng bao giờ tới xem nữa. Cứ dừng ở đây thôi. Thế cho ngươi đấy."

Triệu Diệu Tổ: "…………"

Nói xong câu Tiêu Dung liền rời . Còn Triệu Diệu Tổ thì mang cái vẻ mặt hệt như sét đ.á.n.h ngang tai. Lần thì ngay cả niềm vui sướng của mấy ngày cũng chẳng thể vớt vát nổi nữa .

Tống Thước liếc Tiêu Dung đang mang nụ tủm tỉm môi. Gã thẳng tuột : "Ngươi là cố ý."

Tiêu Dung nhún nhún vai. "Ai bảo hại nghi thần nghi quỷ suốt một thời gian dài như . Ta còn vui vẻ đến thế. Dựa cái gì mà vui vẻ hơn chứ?"

Tống Thước: "……" Đồ hẹp hòi.

Trong vương phủ, Trần thị đang khí thế ngất trời xào nấu thức ăn. Đám đầu bếp còn đều làm phụ bếp cho bà. Cao Tuân Chi cũng đang bận rộn bố trí tiền sảnh. Tiêu Dung tối nay sẽ để cùng dùng một bữa cơm đoàn viên. Cao Tuân Chi đang nhẩm tính xem cần khuân bao nhiêu cái ghế đây.

A Cổ Sắc Gia vốn dĩ cũng đang cặm cụi phụ giúp trong bếp. Tộc Bố Đặc Ô bọn họ cũng những món ăn đặc sản riêng. hộ vệ đem những thứ mà đám Tiêu Dung mua sắm ở ngoài về . A Cổ Sắc Gia vứt luôn con cá đang giãy đành đạch thớt xuống, lau tay sạch sẽ. Sau đó đến xem thử những món đồ thuộc về Đan Nhiên.

Chốc lát bà mang theo bộ đồ may sẵn trở về hậu viện. Trái ngược hẳn với sự náo nhiệt ở phía , nơi vắng vẻ tĩnh mịch đến mức ngay cả tiếng chim hót cũng chẳng thấy. A Cổ Sắc Gia đẩy cửa bước . Tang Nghiên đang rũ rượi trong một góc. Vẫn đang lặp lặp việc nghiền nát thảo dược.

Bước đến mặt Tang Nghiên. A Cổ Sắc Gia giơ bộ y phục cho Tang Nghiên xem: "Nhìn . Là Tiêu Dung mua cho Đan Nhiên đấy."

Tang Nghiên liếc mắt qua. Sau đó tiếp tục cắm cúi nghiền thảo dược.

Loading...