Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 94
Cập nhật lúc: 2026-04-02 04:47:58
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban đầu chẳng qua chỉ là bảng cáo thị mà thôi. Về sẽ phát triển thành cái dạng gì thì ai dám .
Ở đây một thời gian dài như , Hàn Thanh đương nhiên những tấm bảng cáo thị do Khuất Vân Diệt dựng lên mà là do vị Trần Lưu doãn tên Tiêu Dung làm. So với vị Trấn Bắc Vương tới cũng phô trương thanh thế. Vị Trần Lưu doãn ngoại trừ từng lộ diện trong hoàng cung Kim Lăng , đến những nơi khác, ngay cả ở chính địa bàn Trần Lưu của y cũng kín tiếng vô cùng. Cho đến tận bây giờ vẫn nhiều Trần Lưu từng diện kiến y. Chỉ rằng vị Tiêu Lệnh doãn giống như một nhân vật bước từ trong tranh , xinh cực kỳ.
Người màng danh lợi thì cũng đấy. Thế nhưng một mặt gánh vác trách nhiệm của một vị phụ mẫu quan, một mặt quá mức màng danh lợi. Vậy thì chỉ còn một lý do duy nhất thôi. Y là màng danh lợi mà là y mưu cầu danh lợi cho chính bản .
Y hy vọng làm lu mờ sự tồn tại của bản . Đem bộ hảo danh thanh chiếu rọi hết lên Khuất Vân Diệt. Cho nên bất luận là ban hành loại công văn nào, hàng đầu tiên ở phần lạc khoản (chữ ký) cuối cùng luôn luôn là Trấn Bắc Vương. Y dốc lòng dốc sức vì Trấn Bắc Vương đến như . Cho dù là một kẻ từng gặp mặt Tiêu Dung như cũng thể tấm lòng son sắt xích thành của y.
Thế nên Hàn Thanh nhận định bắt buộc nắm chắc cơ hội . Để Trấn Bắc Vương vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời .
Trấn Bắc Vương là một con hổ dòng sông băng tháng ba. Thế nhưng khi Tiêu Dung , bộ khiếm khuyết đều sửa chữa. Ngay cả sự nhạy bén về mặt chính trị mà trời sinh thiếu hụt cũng Tiêu Dung bù đắp . Hai con nếu như tách rời thì chẳng ai đáng để e ngại cả. Bởi vì một kẻ thì dốt nát chuyện chính sự. Kẻ còn thì hành sự quá mức cấp tiến. Không sự chu thu xếp của Tiêu Dung, Khuất Vân Diệt sớm muộn gì cũng tự hại c.h.ế.t chính . Mà mất sự bảo vệ của Khuất Vân Diệt thì Tiêu Dung tất nhiên sẽ ép rời khỏi quan trường. Lưu lạc thành một tên bình dân bách tính màng thế sự.
Tuy nhiên bọn họ hề tách rời. Bọn họ cứ vặn mà tìm thấy như thế. Cái loại vận khí đến mức hoang đường ngay cả Hàn Thanh cũng nhịn mà cảm thấy ghen tị.
Chẳng qua Hàn Thanh nhiều nhất cũng chỉ ghen tị trong chừng một nhịp thở mà thôi. Rất nhanh thu những cảm xúc vô dụng đó, cẩn thận phân tích xem nên g.i.ế.c kẻ nào trong hai bọn họ thì thích hợp hơn.
Cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian nhanh chóng rút kết luận. Tiêu Dung là sĩ nhân, cơ thể ốm yếu. Nghe y thường xuyên đổ bệnh Trấn Bắc Vương vì chuyện mà vô cùng nôn nóng. Thậm chí còn ngoài ngóng thám thính tin tức về thần y và thần dược. Một con yếu ớt trân quý đến mức , chắc chắn là sống trong sự bảo vệ trùng trùng điệp điệp . G.i.ế.c y thì chuẩn sẵn tinh thần tiên g.i.ế.c c.h.ế.t hàng trăm tên tinh nhuệ cái .
Mà bản Trấn Bắc Vương cực kỳ cường hãn. Luận về thủ thì thiên hạ ai thể bì kịp. Cũng chính vì quá mức lợi hại cho nên từ tới nay bao giờ cần đến sự bảo vệ của khác. Giống hệt như trong vương cung Trấn Bắc ngày . Kẻ nào cũng thể bước , ai ai cũng thể tiếp cận .
Bởi vì lo sợ mật thư đ.á.n.h chặn Hàn Thanh hề những điều trong thư. cảm thấy Trần Kiến Thành hẳn là thể nghĩ đến cùng một đáp án với . Nào ngờ khi xong những lời của Chu Lương, Trần Kiến Thành cũng cho rằng tay từ chỗ Hoàng Ngôn Cảnh sẽ hơn. Hàn Thanh khi xong bức thư liền nở một nụ . Đó là nụ hài lòng mà là một nụ trào phúng.
Chu Lương tư tâm nên mới đưa đề nghị như . Hoàng Ngôn Cảnh cho dù chiếm một chữ Hoàng thì làm . Lão năm xưa vốn dĩ chính là bại tướng tay Khuất Vân Diệt, cho dù phát điên thì cũng là đối thủ của Khuất Vân Diệt. Huống hồ hiện tại khác xưa Khuất Vân Diệt nghĩ đến việc bảo vệ bản , nhưng Tiêu Dung thì chắc nghĩ tới. Nếu như Tiêu Dung thực sự tinh tế cẩn trọng như những gì y thể hiện bên ngoài thì y chắc chắn gài cắm hậu chiêu trong Trấn Bắc Quân . Để đề phòng đám minh hữu phản bội, làm tổn thương Khuất Vân Diệt.
Nói cũng chung quy vẫn là dựa thôi a.
Thở dài một , Hàn Thanh uống cạn chén rượu trở về lầu bắt đầu thu dọn hành lý. Vốn định nán thêm vài ngày nữa nay chẳng còn bao nhiêu thời gian . Hắn bắt buộc rời ngày mai.
Kể từ cái ngất xỉu trong thời gian dài đó thể của Tiêu Dung về cái trạng thái hồi đầu năm. Lúc nào cũng cảm thấy mất sức. Sắc mặt cũng nhợt nhạt khó coi. Ngay cả lượng cơm ăn cũng bằng lúc . Trước một ngày y ăn ba bữa, cả bữa phụ và bữa ăn đêm. Hiện tại một ngày chỉ còn hai bữa. Bữa phụ còn. Bữa ăn đêm cũng chẳng khơi gợi chút hứng thú nào của y nữa.
Bản Tiêu Dung thì cảm nhận gì. A Thụ thì rầu rĩ sầu não đến mức rụng cả mớ tóc. Chiều cao vốn dĩ đang tăng vùn vụt, dạo cũng chẳng thấy nhúc nhích gì nữa. ...
Cái hồi một ngày ăn ba bữa trong vương phủ lúc nào cũng dùng ánh mắt khó thành lời để y. Không ai buông lời bình phẩm rằng ngươi ăn nhiều thật đấy. Thế nhưng mặt mỗi đều rành rành cái câu . Hiện nay thật vất vả mới chờ đến lúc Tiêu Dung còn làm như nữa, đám chịu nổi . Hận thể nhét cho y ăn một ngày bảy bữa luôn.
Buổi sáng Trần thị nấu một nồi sủi cảo. Buổi trưa Cao Tuân Chi sai nhà bếp hầm cho Tiêu Dung một nồi canh ở cữ. Tiêu Dung lẳng lặng nồi canh gà váng mỡ lềnh phềnh cũng bày cái biểu cảm khó thành lời.
Y lầm bầm: "Cho dù ăn nhiều thêm một chút thì cũng nên mang vài món mà thích ăn tới chứ. Tỷ như thịt kho tàu , móng giò om tương ."
A Thụ vểnh tai lên. Trong chớp mắt rướn thẳng dậy: "Lang chủ ăn thịt kho tàu ?"
Tiêu Dung: "Không ."
Tiêu Dung nghĩa là thật. Y là kiểu khuyên nhủ dăm ba câu là cau mày cố nhét thêm một chút. Cho dù gọi Trần thị tới Tiêu Dung cũng kiên quyết hé miệng.
A Thụ thở dài một tiếng. Cậu giống hệt như một ông cụ non đối diện với Tiêu Dung. Đầy vẻ âu sầu : "Không ăn cơm thì mà . Lang chủ giống với những khác. Lang chủ bản vốn dĩ là khẩu vị lớn. Hiện nay ăn ít , nhất định sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe nghiêm trọng hơn bình thường a."
Tiêu Dung: "……"
Ngươi cần thiết bồi thêm cái câu khẩu vị lớn .
Những lời mấy hôm nay Tiêu Dung đến mức đinh tai nhức óc . Y ngoảnh đầu về phía những tán cây rợp bóng bên ngoài cửa sổ, luyện thành công phu gió thoảng bên tai.
Mà giây tiếp theo A Thụ nghi hoặc cất lời: "Thật sự là kỳ lạ. Trước cơ thể của lang chủ cũng . Lúc đường càng ba ngày một trận ốm nhẹ, năm ngày một trận ốm nặng. Thế nhưng lúc đó cho dù mắc bệnh gì chăng nữa, lang chủ đều là đến bữa thì ăn, đến giờ thì uống. Chưa bao giờ xuất hiện tình trạng giảm sút khẩu vị. Lẽ nào đây là một loại triệu chứng mới ?"
Tiêu Dung: "…………"
Y mặt cảm xúc đầu . Lạnh nhạt : "A Thụ."
A Thụ vội vàng "" một tiếng.
Tiêu Dung vô tình mở miệng: "Ta đột nhiên cảm thấy ngươi chướng mắt. Ngươi vẫn là nên bưng cái nồi canh ngoài . Tìm một chỗ nào đó mà chơi."
A Thụ: "……"
A Thụ tủi ôm nồi canh ở cữ ngoài.
Cửa phòng vốn dĩ đang mở toang. Hơn nữa từ khi Tiêu Dung đổ bệnh trong phòng y lúc nào cũng đốt lò than. Trương Biệt Tri ôm một cái tay nải n.g.ự.c tận mắt chứng kiến bộ quá trình Tiêu Dung đuổi cổ A Thụ đáng thương ngoài như thế nào. Hắn trong lòng nơm nớp lo sợ, bên ngoài điều chỉnh biểu cảm của một chút. Sau đó mới mang theo vẻ mặt xu nịnh bước .
Không thèm vòng vo xàm ngôn. Trương Biệt Tri trực tiếp lấy gói giấy trong tay nải . Hắn nở một nụ lấy lòng với Tiêu Dung: "Gà bọc lá sen. Bánh hoa quế. Đều là đồ mới lò đấy, mua ở bên ngoài. Không do đầu bếp trong phủ làm ."
Tiêu Dung híp mắt . Mùi thơm từ trong gói giấy bay . Tiêu Dung chun chun mũi, đó chìa bàn tay gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn.
Trương Biệt Tri lập tức vui mừng rạng rỡ. Hắn đem bộ đống đồ bày biện ngay ngắn mặt Tiêu Dung. Lại còn tự tay mở từng gói giấy . Ngay cả đũa cũng tận tay dâng lên cho y. Nghiễm nhiên mang cái bộ dáng của một kẻ xu nịnh đạt chuẩn.
Tiêu Dung giải quyết con gà . Gà thời nay kích thước đều hề nhỏ. Ăn xong hai cái đùi gà là Tiêu Dung no một nửa . Phần còn y chậm rãi nhấm nháp từng chút một. Khóe mắt thấy đĩa bánh hoa quế ở phía bên . Tiêu Dung chợt nhớ : "Hoa quế đều nở , sắp tới Tết Trung Thu ."
Trương Biệt Tri gật gật đầu: "Đám chưởng quỹ ở phố Bách Bảo đang bàn tính xem nên ăn mừng như thế nào đây. Dù thì đây cũng là dịp lễ lớn đầu tiên kể từ khi khai trương. Nghe bọn họ đồng loạt giảm giá."
Không Tiêu Dung chủ trì, đám chưởng quỹ cũng học mánh lới của Tiêu Dung . Nếm ngon ngọt trong đợt hội văn ngàn , hiện tại bọn họ hận thể ngày nào cũng tổ chức sự kiện ở phố Bách Bảo. Thế nhưng thịnh sự của văn đàn thì chỉ một . Bọn họ cũng chẳng cái sự hào phóng vung tiền như nước giống như Tiêu Dung. Có thể ném một vạn kim để thu hút sự chú ý của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-94.html.]
Thế nên ngoài việc giảm giá . Bọn họ còn bày vẽ thêm vài chiêu trò khác.
Tiêu Dung khẽ : "Tùy bọn họ làm thế nào thì làm."
Dù y cũng chỉ lo thu thuế thôi.
Trương Biệt Tri cũng hùa theo: "Đến lúc đó e là phô trương thanh thế cũng hề nhỏ . Tiêu tới đó xem chút ? Tỷ tỷ của cũng . Nếu Tiêu cũng tới thì càng náo nhiệt hơn ."
Tiêu Dung ừm một tiếng: "Cũng . Ban ngày dạo một vòng, buổi tối về ăn bữa cơm đoàn viên."
Trương Biệt Tri càng hớn hở hơn: "Ta ngay Tiêu sẽ đồng ý mà. Hahaha. Địa Pháp Tăng còn chê tự lượng sức . Y ở cái khoản dỗ cho vui vẻ đây chính là một tay lão làng dặn dày kinh nghiệm đó."
Tiêu Dung cạn lời . Vừa mới nghiêm túc một lát bắt đầu đắc ý vênh váo . Thật chẳng cái gì đáng để mà đắc ý cơ chứ.
Tuy nhiên nể tình Trương Biệt Tri mang đồ ăn ngon tới cho y. Lại còn phí hết tâm tư để lấy lòng y, Tiêu Dung liền dập tắt sự hăng hái của nữa. Lại còn cực kỳ hòa nhã mà hùa theo hỏi: "Ồ? Ngươi sẽ là đem mấy cái mánh lới học ở tần lâu sở quán đem áp dụng lên đấy chứ?"
Trương Biệt Tri xua tay liên lịa: "Ta nào dám a! Ta là đem tuyệt chiêu dỗ dành tỷ tỷ của mang dùng cho Tiêu đó."
Tiêu Dung: "……"
Tuy vẫn cảm thấy chút kỳ quặc. miễn cưỡng thì cũng thể chấp nhận .
Y cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Lúc giọng của Trương Biệt Tri vang lên: "Lúc tỷ tỷ nhớ nhung tỷ phu cũng sẽ giống hệt như Tiêu . Trà màng cơm tưởng. Đồ ăn trong nhà tỷ đều nuốt. Thế nên liền chạy ngoài mua cho tỷ mấy món đồ ăn khẩu vị đậm một chút hoặc là đồ ngọt. Cứ rúc mãi ở trong nhà thì tâm trạng nhất định sẽ thoải mái. Cho nên lúc rảnh rỗi liền dẫn tỷ tỷ ngoài dạo. Không mất bao lâu tâm trạng của tỷ tỷ liền lên ngay." Choang.
Trương Biệt Tri sửng sốt một chút. Hắn thấy Tiêu Dung buông đũa xuống. Mỉm hỏi : "Ngươi cảm thấy đang nhớ nhung kẻ nào?"
Trương Biệt Tri: "……"
Nụ mặt Tiêu Dung càng trở nên sâu thẳm: "Nói . Ngươi cảm thấy đang nhớ nhung nào?"
Trương Biệt Tri: "…………"
Trái tim nhảy vọt lên tận cổ họng . Hắn cứng đờ Tiêu Dung, khẽ khàng cực nhỏ: "Không, là đại vương…… ?"
Tiêu Dung rầm một cái đập mạnh tay xuống bàn. Dọa cho cả Trương Biệt Tri run lên bần bật: "Ta là đang lo lắng cho ngài ! Không là nhớ nhung. Càng là cái loại nhớ nhung giống như tỷ tỷ ngươi nhớ nhung tỷ phu ngươi!"
Tiêu Dung phắt dậy. Y từng bước từng bước ép sát Trương Biệt Tri mà Trương Biệt Tri càng thêm hoảng hốt sợ hãi ngước y.
"Ngươi khắc sâu trong đầu cho . Ta ăn nuốt trôi là bởi vì bệnh!"
"Căn bản chẳng liên quan nửa cắc nào tới Khuất Vân Diệt cả!"
"Nếu còn để thấy ngươi ăn xằng bậy một nữa. Ta sẽ phát minh một món ăn mới gọi là Tương Bạo Trương Biệt Tri! Năm nay đem bán một . Mười tám năm mang bán tiếp một nữa. Nhớ kỹ !!"
Lát Địa Pháp Tăng đang khoanh tay ôm n.g.ự.c chờ ngoài sân. Lại một nữa chiêm ngưỡng cái bóng dáng nước mắt nước mũi tèm lem vọt thẳng ngoài cửa của Trương Biệt Tri.
Địa Pháp Tăng: "……"
Hehe. Không lời thì trả giá đắt thôi. ...
Lần Trương Biệt Tri ngược chạy về nhà tìm Trương thị để lóc than vãn bởi vì nửa đường vô tình đụng độ A Thụ. Hai kẻ kỳ phùng địch thủ lập tức xác nhận đối phương đều là những kẻ chịu tổn thương từ chỗ Tiêu Dung.
Tiếp đó hai liền xổm cùng một chỗ. Bắt đầu cùng lên tiếng phê phán Tiêu Dung.
A Thụ: "Tỳ khí của lang chủ ngày một lớn ."
Trương Biệt Tri: "Không . Trước đây ngài tỳ khí vốn dĩ lớn như . Còn nhớ lúc ở Kim Lăng ? Lần nào c.h.ử.i chẳng là !"
A Thụ: "Vậy thì ngươi đáng lẽ quen mới chứ."
Trương Biệt Tri: "Lúc ở Kim Lăng quả thực là quen . Thế nhưng khi trở về Trần Lưu ngài mắng nữa !"
A Thụ: "Đó là vì ngươi còn ở bên cạnh lang chủ nữa."
Trương Biệt Tri nặng nề lắc đầu: "Ta cảm thấy nguyên nhân ở đó. Ngươi thử nghĩ xem Tiêu Dung bắt đầu trở nên dễ nổi nóng từ bao giờ."
A Thụ: "……"
Cậu trả lời là lúc nào cũng dễ nổi nóng. thấy sắc mặt của Trương Biệt Tri, cảm thấy đây là một đáp án chính xác.
Cẩn thận suy nghĩ một chút. A Thụ chút chắc chắn lên tiếng : "Từ lúc…… đại quân xuất chinh chăng?"
Trương Biệt Tri lấy nắm đ.ấ.m tay đập bộp lòng bàn tay trái: "Chuẩn luôn! Trước khi đại quân xuất chinh đại vương gánh vác cái tính khí tồi tệ đó chúng . Sau khi đại quân xuất chinh, đại vương dẫn theo đại quân rời . Người gần gũi nhất bên cạnh Tiêu Dung biến thành hai chúng . Thế nên ngày tháng của chúng mới khổ sở như đấy!"
A Thụ: "……"
Cậu mấy thích cái cách giải thích . Hai má phồng lên phụng phịu. Cậu cứng ngắc cất lời: "Không đúng. Người cận nhất bên cạnh lang chủ xưa nay vẫn luôn là . Còn nào gần gũi hơn so với tiểu tư nữa ?"
Trương Biệt Tri mang theo ánh mắt đầy thương hại : "Ta hiểu mà. Lúc tỷ tỷ gả cho tỷ phu cũng từng nghĩ như đấy. Còn nào gần gũi hơn so với ruột thịt nữa ?"
A Thụ: "…………"