Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-04-02 04:44:38
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Thiệu Tiếp: "……"

Y một dự cảm chẳng lành .

Quả nhiên, giây tiếp theo Khuất Vân Diệt liền mỉm với y: "G.i.ế.c sạch bộ đám ngay tại chỗ. Làm suy yếu lực lượng phòng ngự của Khiết Đan. Đợi khi Tiên Ti trở thành vật trong túi của bổn vương . Bổn vương sẽ đích tới quốc đô của Khiết Đan. Nếu Khả hãn của bọn chúng là một kẻ thông minh. Vậy thì nên ngoan ngoãn đầu hàng, tiếp tục phản kháng nữa. Cứ như cũng đỡ một trận chiến chinh phạt về . Tiên sinh thấy ?"

Ngu Thiệu Tiếp: "…………" Rất lý. Cũng lưu manh thổ phỉ.

Đến lúc y ngược mới cảm thấy Khuất Vân Diệt bình thường trở . Không sai. Một kẻ chịu lời khuyên của y như , mới đúng là đại vương của bọn họ.

Ngu Thiệu Tiếp lẳng lặng bước ngoài. Khuất Vân Diệt theo bóng lưng của y. Chợt nhớ tới chuyện Tiêu Dung luôn nhấn mạnh với . Không quá mức độc đoán. Có quyết sách gì nhất định cho những bên cạnh . Cho dù chỉ một hai câu cũng . Làm như mới thể khiến thuộc hạ cảm nhận sự coi trọng của dành cho họ.

"Khoan ."

Ngu Thiệu Tiếp .

Khuất Vân Diệt trầm mặc một lát. Sau đó mới mở miệng : "Ngày mai định phát động tấn công. Gọi trận , để cái đám giá áo túi cơm ở vị trí tiên phong. Các bộ tướng còn thì nghỉ ngơi tại chỗ. Dưỡng tinh súc nhuệ, đợi đến đêm mới phát động tấn công."

Ngu Thiệu Tiếp sửng sốt một chút: "Đại vương là mê hoặc Tiên Ti ? Cũng đúng. Người Tiên Ti coi đại vương như đại địch. Nếu cứ giữ nguyên sĩ khí và trạng thái như bọn chúng nhất định sẽ làm chuyện thú dữ nhốt còn cố vùng vẫy. Gây tổn thất nặng nề cho binh mã của chúng . Thế nhưng trong mắt hoàng đế Tiên Ti thể như . Hắn và thần dân của đều e sợ đại vương. Lúc bọn chúng hẳn là cho rằng thứ mà thiếu nhất chính là dũng khí và sĩ khí. Đại vương lấy mạnh giả yếu. Cho bọn chúng cơ hội tìm dũng khí. Đợi đến khi tầng ảo ảnh đ.â.m thủng, nỗi sợ hãi sẽ cuồn cuộn ập tới. Vậy thì ngay cả trạng thái hiện tại bọn chúng cũng tìm nữa. Chỉ còn việc vứt mũ cởi giáp, vứt bỏ vũ khí bỏ chạy mà thôi."

Khuất Vân Diệt lẳng lặng y.

Hồi lâu mới chậm rãi gật đầu: " . Ta chính là nghĩ như đó." ...

Ngày hôm tin binh mã của thế vị trí cho quân tiên phong. Có kẻ vui mừng cũng kẻ sầu lo.

Kẻ vui mừng chính là Hạ Đình Chi. Bởi vì mà y mang theo cũng là những tinh qua quá trình tuyển chọn kỹ lưỡng. Gọi trận tuy coi là đ.á.n.h trận thực sự nhưng đây cũng là một cơ hội để thuộc hạ của y dương danh thiên hạ. Mà kẻ sầu lo thì chính là Hoàng Ngôn Cảnh. Bởi vì cách quá xa cộng thêm sự chột trong lòng. Lão vốn dĩ theo kịp đại bộ đội . Thật vất vả mới chạy tới quận Nhạn Môn để hội quân. Lão còn thấy cái kẻ mà cả đời lão bao giờ thấy nữa là Hoàng Khắc Kỷ.

Mà bất kể là Hoàng Khắc Kỷ là Khuất Vân Diệt. Bọn họ lúc đều chân tướng của chuyện đó. Chỉ những quen hai bọn họ đang xì xào bàn tán xem rốt cuộc chuyện là thế nào. Hơn nữa Hoàng Khắc Kỷ thấy Hoàng Ngôn Cảnh mà cứ như thấy . Hắn trong đội ngũ của Trấn Bắc Quân, nghiễm nhiên trở thành một thành viên của Trấn Bắc Quân.

Lúc thấy đứa cháu trai , Hoàng Ngôn Cảnh bản chơi một vố . Khuất Vân Diệt cần lão cái bức thư trả ân tình nữa. Hắn Hoàng Khắc Kỷ thế còn hữu dụng hơn bức thư nhiều.

Mà Hoàng Ngôn Cảnh tuy vô cùng tức giận. lão vẫn mang tâm lý may mắn. Lão cho rằng Hoàng Khắc Kỷ sẽ chuyện bản g.i.ế.c ngoài . Lão là thúc phụ của . Công khai đoạn tuyệt quan hệ với thúc phụ mặt bao . Chuyện đối với thanh danh của cũng chẳng chút lợi lộc gì.

Hoàng Ngôn Cảnh mất Chu Lương. Tạm thời chỉ đành tự đưa chủ ý, lão trở nên cẩn trọng hơn nhiều còn ngang ngược kiêu ngạo như nữa. Hơn nữa bởi vì chỗ dựa lớn nhất khi đối mặt với Khuất Vân Diệt chẳng còn. Lão bây giờ căn bản dám làm trái ý Khuất Vân Diệt cho dù lão cảm thấy Khuất Vân Diệt làm như là vì tiêu hao sạch sẽ binh mã của lão. Thậm chí là phái lão ngoài chịu c.h.ế.t.

Đây chính là do lão suy nghĩ quá nhiều . Nếu Tiêu Dung ở đây lẽ y sẽ làm như . Khuất Vân Diệt sẽ bao giờ làm loại chuyện mượn đao g.i.ế.c . Nếu g.i.ế.c Hoàng Ngôn Cảnh nhất định sẽ đích tay.

Sắp xếp xong vị trí cho các đạo quân. Khuất Vân Diệt sai rước cờ lệnh lớn của triều Ung . Lá cờ lệnh chữ Ung ở vị trí dẫn đầu đội ngũ. Lồng n.g.ự.c của Hạ Đình Chi đều ưỡn cao hơn mấy phần.

Mà ở đằng xa Tiên Ti đang trận địa đón địch. Mỗi một đều làm công tác chuẩn để chiến t.ử sa trường trong ngày hôm nay. Hoàng đế của bọn chúng ở đây. Vị hoàng đế Tiên Ti năm xưa xua quân xâm lược Trung Nguyên khi trở về thảo nguyên bao lâu thì băng hà . Vị là con trai của vị hoàng đế , xa mới đạt tới mức độ cứng rắn và dũng cảm như phụ hoàng của .

Lúc hoàng đế Tiên Ti đang trốn tịt trong hoàng cung ở thành Thịnh Nhạc. Mong ngóng tướng sĩ bên ngoài thể cản bước Trấn Bắc Vương.

Đại tướng quân của Tiên Ti cũng là của dòng họ Mộ Dung. Đáng lẽ nên bộ những nắm quyền cao chức trọng của Tiên Ti gần như đều mang họ Mộ Dung. Dù thì bọn chúng cũng dùng bộ tộc để phân chia thiên hạ. Sau khi bộ tộc Mộ Dung trỗi dậy những bộ tộc khác đều đè bẹp xuống .

Hoàng đế tuy mấy năm nay đổi . Thế nhưng đại tướng quân thì đổi, vẫn là vị đại tướng quân từng theo Tiên đế chinh chiến nam bắc . Sau khi thấy đội hình của Trấn Bắc Quân. Dựa trực giác lão liền cảm thấy chỗ nào đó đúng. Bước chân phù phiếm, đội ngũ rã rời. Đây là Trấn Bắc Quân mà lão từng chứng kiến năm xưa.

Thế nhưng cũng Trấn Bắc Quân của năm xưa gần như c.h.ế.t sạch cả . Hơn nữa mười phần thì đến tám chín phần là c.h.ế.t tay Tiên Ti bọn chúng.

Bao gồm cả phụ , mẫu , trưởng của Khuất Vân Diệt.

Đây là một trận ác chiến. Ngay cả bản lão cũng dám chắc thể sống sót trở về .

Lão theo bản năng siết chặt trường mâu trong tay. Khi đại quân của Khuất Vân Diệt rốt cuộc cũng dừng . Lòng bàn tay lão túa mồ hôi .

Mà giây tiếp theo. Bên tai lão ngoại trừ tiếng gió rít gào tiêu điều. Lại truyền đến những lời lẽ thô bỉ: "Bọn Tiên Ti súc sinh tam sinh (heo, bò, dê). Có gan bước đây t.ử chiến với tổ tông nhà ngươi một trận !"

Đại tướng quân Tiên Ti: "……"

Không các ngươi từ tới nay bao giờ gọi trận ! Lần đổi phong cách ?!

Người kêu gào chính là Giản Kiều dạo gần đây giọng ngày càng to. ý định đích trận. Người Tiên Ti trộn ở Trung Nguyên cũng coi là nhiều năm . Bọn chúng thế nào gọi là gọi trận. Dù thì phát động cuộc chiến cũng là Khuất Vân Diệt. Hắn đ.á.n.h sang bên đại tướng quân Tiên Ti cũng sẽ ngu ngốc mà chủ động tấn công.

Thế nhưng lúc lão bắt đầu chịu thiệt thòi . Bởi vì tướng sĩ phía lão đều ôm theo tâm thế quyết t.ử để bảo vệ quốc đô. Cái quá trình càng kéo dài cảm xúc của những tướng sĩ đó sẽ càng sa sút.

Cũng giống như Khuất Vân Diệt , hắnt sẽ phái tướng sĩ của chịu c.h.ế.t, đại tướng quân Tiên Ti trong hồ lô của Khuất Vân Diệt đang bán loại t.h.u.ố.c gì. Đương nhiên cũng sẽ để quân tiếp viện lên . Tùy tiện chọn một tên Nhu Nhiên bảo xuất trận. Nhìn thấy tên Nhu Nhiên đeo một cây trường cung lưng. Hạ Đình Chi yên nữa .

Trong tay y khéo cũng một cực kỳ giỏi sử dụng cung tiễn. Cái phần thưởng khích lệ mở đầu y thâu tóm tay.

Khuất Vân Diệt lưng ngựa. Nghe thấy Hạ Đình Chi thỉnh cầu cho của y xuất trận. Khuất Vân Diệt liếc viên tiểu tướng phía y, đó gật đầu đồng ý.

Thân thủ của viên tiểu tướng quả thực tồi. Trên đường hành quân thể b.ắ.n rơi chim nhạn đang bay trời. Vừa lên sân cũng cần thiết diễn quá giả tạo. Thắng một ván thua vài ván như thoạt sẽ tự nhiên hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-91.html.]

Dưới ánh mắt hiệu của Hạ Đình Chi. Viên tiểu tướng phi ngựa xuất trận. Hơn nữa lên đài báo tên, bản là mỗ mỗ ( nào đó) Đô úy của triều Ung. Phụng thánh chỉ theo Đông Dương Vương đến đây thảo phạt nghịch tặc Tiên Ti.

Tên Nhu Nhiên ở phía đối diện: "……"

Nghe hiểu. Nói nhảm nhí cái gì thế .

Tuy cái tên Nhu Nhiên hiểu. những khác thì hiểu. Hơn nữa ít đều mỉm hài lòng gật gật đầu. Phải như chứ hoàng đế mới là chính thống. Làm thể để cho uy phong đều Khuất Vân Diệt giành mất hết . Đông Dương Vương làm lắm, đợi trở về nhất định cùng y cạn thêm vài chén.

Cái tên Nhu Nhiên cũng chút ít tiếng Trung Nguyên. Chỉ là hiểu những thứ quá phức tạp. Hắn cũng xưng tên của một chút. Tiếp đó hai liền bắt đầu phóng ngựa vòng vèo quanh sân. Viên tiểu tướng liên tiếp b.ắ.n ba mũi tên. Mũi tên nào mũi tên nấy đều hướng thẳng tới trái tim của tên Nhu Nhiên. công phu cưỡi ngựa của tên Nhu Nhiên vô cùng lợi hại. Hắn tránh thoát hai mũi. Mũi thứ ba sượt qua da đầu cắm phập ngoài.

Tóc tai rối bù. Hơn nữa trơ mắt thấy sắp sửa thua cuộc. Tên Nhu Nhiên đột nhiên nổi trận lôi đình gầm lớn: "Đất nước trọng lễ nghi cái khỉ gì. Ngươi b.ắ.n ba mũi . Hùng hổ dọa , mà cho lấy một cơ hội!"

Viên tiểu tướng vốn dĩ nạp cung lắp tên . Nghe liền sửng sốt một chút. Hắn là thuộc hạ trung thành của Hạ Đình Chi. Những thứ mà Hạ Đình Chi tin tưởng, cũng nhất mực sùng bái. Chỉ một vấn đề duy nhất Hạ Đình Chi là giả vờ giả vịt, còn thì là tin sái cổ thật.

Hừ lạnh một tiếng. Hắn thu cung tên về thật. Hắn mang vẻ mặt đầy khiêu khích về phía tên Nhu Nhiên. Chuẩn cũng cho tên đó b.ắ.n ba mũi đó mới cho một cái c.h.ế.t sảng khoái.

Thế nhưng tên Nhu Nhiên nắm chắc lấy cơ hội . Giương cung lắp tên. Vút!

Một tiễn liền b.ắ.n c.h.ế.t tươi viên tiểu tướng .

Khuất Vân Diệt: "……"

Hạ Đình Chi: "……"

Đám vây quanh xem: "……"

Sắc mặt của Hạ Đình Chi đừng hỏi bao nhiêu đặc sắc. Y hổ phẫn nộ, đồng thời còn chút sợ hãi. Y len lén sang Khuất Vân Diệt, phát hiện sắc mặt của Khuất Vân Diệt vẫn còn coi như dễ .

Tuy chút cứng đờ nhưng quả thực là khó coi.

Thực sự là ngờ tới sắp qua ngàn năm . Lịch sử còn thể tái diễn thêm một nữa. Cố gắng dằn cỗ cảm xúc như hàng ngàn con ngựa lao nhanh trong lòng xuống. Khuất Vân Diệt mặt cảm xúc về phía Hạ Đình Chi: "Ghi cho ngươi một công."

Hạ Đình Chi: "……" Thua mà cũng công á?

Khuất Vân Diệt thầm nghĩ: Đương nhiên là công . Tối nay tư liệu để thư của đây, hơn nữa còn cực kỳ cực kỳ phong phú nữa chứ.

Lúc đang là giờ thìn hai khắc ( 7:30 sáng). Thời tiết quang đãng, trời quang mây tạnh. Ông trời cũng quá độ ưu ái . Cứ như thể ngay cả ông trời cũng kéo dài sự hổ thêm một lát nữa . ...

Tiêu Dung nào bọn Khuất Vân Diệt gặp chuyện gì. Y vẫn đang bận bức thư sáng nay mới đưa tới tay .

Hôm nay sờ bức thư liền thấy bình thường. Dày hơn ngày một chút. Trọng lượng cũng nặng hơn. Sắc mặt Tiêu Dung ngưng trọng. Còn chẳng đợi đến lúc về bàn, y ngay ở cửa, ba chân bốn cẳng x.é to.ạc phong thư. Sau đó thấy dòng chữ mở đầu "A Dung kiến tự như diện" . Toàn Tiêu Dung lập tức chấn động. ...

Bình tâm mà xét so với Dung nhi thì cách xưng hô A Dung vẫn bình thường. Cho dù là quen xưng hô như . Y cũng sẽ chẳng phản ứng gì quá lớn.

y cũng tại thấy Khuất Vân Diệt xưng hô với như Tiêu Dung lúng túng đến mức ngón chân co quắp cào cấu xuống đất. Suýt chút nữa đào cho phòng thêm một cái hầm ngầm luôn .

Cố nén sự khó chịu mãnh liệt tiếp tục xuống. còn xem mấy câu y thấy một giọng chua loét vang lên từ lưng: "Ây dô~ A Dung kiến tự như diện~"

Tiêu Dung: "……"

Cho dù y nhận giọng của Tống Thước. Y cũng nhận cái ngữ điệu lượn sóng uốn éo buông lời lúc nơi của gã.

Xoạt một tiếng, y gấp gọn tờ giấy thư . Sau đó mang theo thái độ vô cùng bực tức xoay : "Ban đầu bắt ngươi lãnh mấy trượng quân côn . Ngươi cảm thấy vô cùng tiếc nuối đúng ?"

Tống Thước bĩu môi: "Không cho xem. Vậy thì đừng ở cửa mà thư chứ. Đã thế còn nôn nóng nhường . Đến cả xuống cũng chẳng chờ nổi cơ mà. Ta . Ngươi và đại vương là quá dính dấp nhão nhoét ?"

Tiêu Dung sững sờ một chút. Sau đó sắc mặt soạt một cái trầm hẳn xuống: "Ngươi nữa xem?!"

Phát hiện Tiêu Dung ý định tức giận thật. Tống Thước nhịn rụt rụt cổ, rõ ràng là sợ . Vậy mà vẫn còn sống c.h.ế.t mở miệng : "Thì vốn dĩ là thế mà. Chủ t.ử và thần t.ử mà tiến tới cái nước như hai các ngươi. Là nguy hiểm đó nha!"

Vừa , Tống Thước bước tới bên cạnh Tiêu Dung. Gã hạ thấp giọng xuống: "Bất luận thế nào ngài cũng là đại vương. Ngươi thể cận với ngài . thể cận theo cách . Trước khi trở thành hảo hữu của ngươi, hết ngài mà ngươi hiệu trung. Ngươi thể quên điểm . Lại càng thể làm lu mờ điểm . Tiêu Dung, ngươi là một thông minh cơ mà. Ngươi đáng chứ. Trong cái vương phủ thể làm một bạn tri kỷ đơn thuần của ngươi chỉ duy nhất một mà thôi."

Tiêu Dung: "…………"

Nếu Tống Thước câu cuối cùng bằng cái giọng điệu cực kỳ nghiêm túc. Có khi Tiêu Dung thực sự tin rằng gã đang cho .

Thần sắc Tiêu Dung trong nháy mắt liền biến thành vô cùng mất hứng. Hất văng cái móng vuốt an phận của Tống Thước . Tiêu Dung trở về chỗ , do dự một lát y vẫn đem cất bức thư . Dự định chờ Tống Thước khỏi mới xem tiếp.

Vừa nãy y mới xem hai ba câu. Phát hiện là những lời dặn dò y chú ý sức khỏe. Khuất Vân Diệt là một kẻ thực tế , vĩnh viễn bao giờ vòng vo tam quốc là cái gì. Những chuyện quan trọng nhất lúc nào cũng ngay từ phần đầu. Những phần còn thì cứ tiếp tục căn cứ mức độ quan trọng mà liệt kê .

Thế nên trong bức thư chắc hẳn cũng chẳng thông tin gì khẩn cấp. Lát nữa xem cũng .

Tống Thước thấy y làm , càng vui hơn: "Chẳng qua chỉ là hai câu thôi ngươi ngại ngùng . Trong cái vương phủ , ngươi từ đến nay vẫn luôn phóng khoáng mà. Cho dù là cơ mật trong thành là chuyện trong kế hoạch của ngươi chỉ cần xem. Ngươi bao giờ cản trở . Cứ hễ ngoại lệ xuất hiện thì chắc chắn là liên quan đến đại vương ."

 

Loading...