Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 81: 81
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:19:09
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi còn thấy bóng dáng Khuất Vân Diệt nữa, Tiêu Dung bèn rời . Trương Biệt Tri lập tức bước theo . Tiêu Dung khựng chân . Y kỳ lạ lên tiếng hỏi: "Sao ngươi nghĩ việc hô lên cái câu như ?"
Trương Biệt Tri gãi đầu: "Trước ở quận Nhạn Môn, Tiêu chẳng căn dặn rể như . Vậy Đông Thi hiệu tần một chút, chắc cũng tính là sai chứ?"
Tiêu Dung bật : "Ngươi là Đông Thi hiệu tần. Ngươi là thanh xuất vu lam, thắng vu lam."
Được khen ngợi Trương Biệt Tri hì hì. Hắn định tiếp tục theo Tiêu Dung. Tiêu Dung xua tay. Y hiệu bảo bọn họ đừng theo nữa. Dù cổng thành cũng ngay trong tầm mắt . Y định dạo quanh trong thành một lát mới về.
Trương Biệt Tri đồng ý. Đại vương , trong thành thể an như nữa. định mặc kệ tất cả để bám theo Địa Pháp Tăng ngáng chân một cái. Trương Biệt Tri suýt chút nữa ngã dập mặt vồ ếch. Hắn hầm hầm tức giận sang Địa Pháp Tăng. Kẻ vẫn giữ nguyên bộ dạng nửa sống nửa c.h.ế.t.
Bất quá y dùng ánh mắt hiệu cho Trương Biệt Tri. Ý bảo hãy Tiêu Dung.
Trương Biệt Tri sang. Thực cũng chẳng chỗ nào khác biệt. đột nhiên ý thức ẩn ý của Địa Pháp Tăng.
Vẫn là đừng nên làm phiền ngài thì hơn. ...
Tiêu Dung thui thủi một thành. Đi nửa đường, y chợt nhớ tới hộ gia đình mà từng dẫn Khuất Vân Diệt đến xem. Con rể nhà đó hôm nay chắc chắn cũng xuất chinh. Không nhà họ hiện giờ .
Tân hôn mấy ngày chia lìa. Nay phu quân chẳng ngày nào mới trở . Ban đầu Tiêu Dung thấy hai họ thành còn vui vẻ. Mãi đến hôm nay y mới nhận , đó thực chất là một mối nhân duyên đặc biệt viên mãn gì.
Y đến gần ngôi nhà đó. Trong sân . Thế nhưng tiếng thút thít từ trong phòng truyền . Kèm theo đó là giọng khó hiểu đầy lo lắng của một đứa trẻ: "Cô mẫu..."
Tiêu Dung đang cảm thấy buồn bã. Sau đó y đứa trẻ : "Cô mẫu, cô đừng nữa. Lỡ như động t.h.a.i khí thì làm đây."
Tiêu Dung: "…………"
Thế mà t.h.a.i khí ?! Hai các ngươi tiến triển cũng quá nhanh !
Về đến vương phủ. Rõ ràng chỉ mới rời một thôi, thế mà Tiêu Dung cảm thấy trong phủ đặc biệt yên tĩnh. Chẳng qua đây cũng là ảo giác của y. Bởi vì tất cả đều dám lớn tiếng chuyện. Bọn họ sợ ảnh hưởng tới Tiêu Dung.
Ngay cả Trần thị cũng ồn ào ầm ĩ nữa. Bà chỉ xuống bếp làm một bát canh bánh thịt dê. Sau đó bà bảo A Thụ mang qua cho Tiêu Dung.
A Thụ cũng dám quấy rầy Tiêu Dung. Cậy việc bản dáng cao lớn, A Thụ rón rén tới bên cửa sổ. Cậu kiễng chân bên trong qua khe hở phía .
Bên trong, Tiêu Dung đang bên bàn. Y xoa xoa mặt . Y tự nhủ bản đừng nghĩ ngợi mớ bòng bong nữa. Lo lắng thì ích gì. Y chẳng thể mọc cánh bay qua đó cứu viện .
Y dậy. Y chuẩn thu dọn phòng ốc một chút. Việc đầu tiên chính là đem thanh kiếm treo lên .
khi cầm kiếm lên, y nhịn nhớ tới chuyện đêm qua. Có điều, cảm giác mất mặt dần phai nhạt theo sự rời của vị nhân vật chính . Điều y nghĩ tới bây giờ là, thanh kiếm chắc hẳn sẽ cần dùng đến nữa.
Ngoại trừ Khuất Vân Diệt, thể thứ hai khiến y tự hạ thấp phận. Y sẽ múa điệu "Phá Trận Nhạc" mang ý nghĩa đặc biệt cho kẻ nào khác.
Nghĩ , y chậm rãi rút kiếm . Nhìn hoa văn tinh mỹ lưỡi kiếm, Tiêu Dung làm giống hệt như đây. Y vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve một cái.
Sau đó, bốn ngón tay của y liền vô cùng đều đặn nhiều thêm bốn vết thương.
Tiêu Dung: "…………"
Y trân trối tay . Từng hạt huyết châu đang tranh lấn chen chúc ứa ngoài.
Do góc hạn hẹp, A Thụ chỉ thấy bóng lưng của Tiêu Dung. Cậu cũng thấy rõ nguyên nhân khiến Tiêu Dung đột nhiên bất động là gì. Thế nhưng giây tiếp theo, sóng âm chấn nộ của Tiêu Dung suýt chút nữa dọa ngã oạch xuống đất.
"Khuất —— Vân —— Diệt!!!!" "Tên cẩu tặc nhà ngươi, sớm muộn gì ngươi cũng c.h.ế.t trong tay !!!!!!"
Vương phủ vốn dĩ đang yên tĩnh. Tiếng gầm của Tiêu Dung chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang.
Trong chớp mắt, bộ cửa lớn lân cận đều mở tung. Ngay cả Trần thị cũng giơ đôi bàn tay nhỏ mập mạp dính đầy bột mì, luống cuống hoảng hốt chạy : "Chó gì cơ? Dung nhi g.i.ế.c con ch.ó nào?"
A Thụ: "…………"
Cao Tuân Chi ở phòng vách, rốt cuộc cũng trải qua cuộc sống độc tĩnh lặng, tiếng liền vội vã chạy tới. Nhìn một sân đầy , lão đang thấy kỳ lạ xảy chuyện gì. lúc , Tiêu Dung với đằng đằng sát khí cầm kiếm xông . Trông y lúc thật sự giống như đoạt mạng khác.
Nếu như y giơ theo một bàn tay m.á.u me đầm đìa.
Cao Tuân Chi kinh ngạc đến ngây : "A Dung !"
Đại vương mới nửa canh giờ. Cớ ngươi khổ sở tự làm hại đến nông nỗi chứ!
Sau một hồi gà bay ch.ó sủa.
Thanh kiếm Cao Tuân Chi cường thế tước . Tiêu Dung bên bàn. Đại phu đang băng bó cho bàn tay thương của y. Còn Tiêu Dung thì lòng đầy căm phẫn, một mặt dùng bàn tay lành lặn đập bàn, một mặt mách tội với Cao Tuân Chi.
"Ta rõ ràng là thanh kiếm mài bén!"
"Hắn thì . Dám giấu giếm lén lút mài cho sắc lẹm, còn thèm cho . May mà chỉ dùng tay vuốt nhẹ một cái. Nếu mà ôm kiếm n.g.ự.c thì những lời lúc là Cao thừa tướng ngài . Mà là Diêm Vương gia đấy!"
Cao Tuân Chi: "……" Quá nhiều chỗ để cạn lời.
Lão hỏi tại ngươi ôm kiếm trong ngực. Lại hỏi tại ngươi một thanh kiếm mài bén. Đồng thời lão còn hỏi, kiếm của ngươi làm Khuất Vân Diệt lấy . Khuất Vân Diệt tuy tự đại, bá đạo, thích g.i.ế.c , còn ngày càng biến thái. vẫn đến mức trộm đồ của khác.
Trầm mặc hồi lâu. Nhìn dáng vẻ tức giận hề nhẹ của Tiêu Dung, cuối cùng lão vẫn tâm lý chọn cách hỏi gì cả. Lão chỉ tập trung việc xoa dịu cảm xúc của y: "Nhìn về mặt , lưỡi kiếm mài khá sắc bén đấy……"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-81-81.html.]
Tiêu Dung mặt cảm xúc lườm lão một cái. Sau đó y về phía ngón tay băng bó thành hình củ cải của .
Cao Tuân Chi âm thầm ngậm miệng.
Cố gắng điều chỉnh thở. Tiêu Dung miễn cưỡng khiến giọng của bình tĩnh một chút. y vẫn vắt óc mãi mà hiểu nổi: "Chỉ trong thời gian một đêm thôi đấy. Kiếm của chính là do vẫn thạch chế tạo thành. Thế mà chỉ trong một đêm mài bén bộ. Đại vương đây tuyệt đối là mưu đồ từ sớm! Nhất định tìm thợ rèn cẩn thận từ một tháng . Chỉ đợi lúc thanh kiếm của lọt thỏm bơ vơ là hạ thủ ngay!"
Cao Tuân Chi: "……"
Mặc dù dạo gần đây lão Khuất Vân Diệt cũng chướng mắt. lão vẫn nhịn lên tiếng giải thích cho : "A Dung, đại vương cần thiết tìm thợ rèn nào cả. Phàm là từng chiến trường, chẳng mấy ai là tự mài giũa binh khí. Binh khí của đại vương đều do ngài tự bảo dưỡng. Người ngoài giúp cũng giúp nổi. Bởi vì khác làm gì sức lực cỡ đó."
Tiêu Dung sửng sốt một chút. Y về phía Li Long kiếm, thứ hiện giờ chẳng còn là thanh bảo kiếm ngây thơ vô hại nữa. Hai bên lưỡi kiếm mài vô cùng nhẵn nhụi, sắc lẹm. Đã thế nó còn giống như lấy thước căn đo để mài . Dấu vết làm thủ công cực kỳ cực kỳ nhạt. Người còn tưởng là máy móc giúp đỡ nữa cơ.
Từ trong những lời oán trách của Tiêu Dung, Cao Tuân Chi cũng lờ mờ suy đoán một phần diễn biến đêm qua. Lão mỉm lắc đầu: "Trước thanh kiếm luôn treo tường. Ta còn đây là một món thần binh lợi khí đấy. Đại vương ngài lúc lên đường suy tới nghĩ lui. Thà chịu rủi ro chọc giận A Dung, cũng đem kiếm mài bén cho ngươi. Hẳn là ngài hy vọng A Dung thể dùng kiếm tự vệ trong thời khắc mấu chốt. Ta tuy vẫn thạch là cái gì. chỉ độ sắc bén của thanh kiếm thôi, đại vương hôm qua e là từng chợp mắt. Trừ Tuyết Ẩm Cừu Mâu , vẫn món binh khí nào thể khiến đại vương tận tâm đến mức ."
Tiêu Dung: "……"
Y nhíu mày thật chặt. Trông y vẫn tỏ vẻ vui. rốt cuộc cũng còn tiếp tục c.h.ử.i rủa Khuất Vân Diệt nữa.
Mà Cao Tuân Chi mới thở phào một , Tiêu Dung lạnh lùng : "Mười sáu cái."
Cao Tuân Chi mờ mịt ngẩng đầu: "Hả? Mười sáu cái gì?"
Tiêu Dung: "Ta mới đếm . Cả mặt và mặt tổng cộng mười sáu đạo vết xước."
Cao Tuân Chi: "……"
Cho dù cơ thể khỏe mạnh đến , đến cái tuổi của Cao Tuân Chi, thị lực cũng cách nào so bì với trẻ tuổi . Lão hồ nghi thanh kiếm . Lão căn bản Tiêu Dung làm cách nào nhiều vết xước đến . Chớp chớp mắt, lão dè dặt dò hỏi Tiêu Dung: "Vậy…… đợi đại vương trở về, bảo ngài mài cho ngươi thêm chút nữa nhé?"
Vừa khéo lúc tay của Tiêu Dung cũng băng bó xong. Y đưa bàn tay thương lên mắt. Nhìn bốn đầu củ cải , Tiêu Dung hừ lạnh một tiếng: "Có cho vàng cũng dám mài."
Nói xong, y vẫn mang điệu bộ tức tối bỏ . đây vốn là phòng của y cơ mà. Chẳng y bày cái điệu bộ vung tay áo rời xong thì còn thể nữa.
Cao Tuân Chi với vẻ mặt vô cùng phức tạp bóng lưng rời của Tiêu Dung. Nửa ngày , lão mới đầu . Lão thanh kiếm đang lẳng lặng ngay bên cạnh.
Quan hệ giữa A Dung và đại vương thật sự càng ngày càng . So với sự cung kính cẩn trọng lúc ban đầu, một câu đều cân nhắc tới cân nhắc lui. A Dung của hiện tại chỉ thiếu mỗi nước leo lên cổ đại vương mà nữa thôi.
Bất kính như , ngang ngược kiêu ngạo như . Với tư cách là thừa tướng kiêm trưởng bối của Khuất Vân Diệt, Cao Tuân Chi vốn dĩ nên cảm thấy mười phần khó chịu. Thế nhưng trong thâm tâm Cao Tuân Chi lúc chỉ cảm nhận một cỗ ngọt ngào ấm áp. Có lẽ là bởi vì lão rõ, thế gian sẽ bao giờ thứ hai đối xử với đại vương tâm ý hơn A Dung nữa. Đừng đến hai chữ phản bội. Nếu như y thực sự làm phản thì ngay từ lúc bắt đầu y chẳng đến bên cạnh đại vương. Một thiên chi kiêu t.ử mang dị năng thần bí như A Dung, y tự lập làm vương thì ngoài cũng làm gì y. Chậc, thật là quá.
Một đôi minh quân hiền thần đẽ bao. Ấy thế mà…… thế mà.
Nụ mỉm đầy cưng chiều mặt Cao Tuân Chi dần tắt lịm. Lão đen mặt . Trong lòng đồng dạng mắng thầm một câu.
Khuất —— Vân —— Diệt! Ngươi bắt mơ mộng viển vông!!!
Khuất Vân Diệt . trong vương phủ cũng lưu truyền truyền thuyết về . ……
Giờ mão ba khắc đại quân xuất phát. Đến giờ ngọ một khắc mới rốt cuộc dừng .
Đợi đến lúc thể trông thấy dãy núi Thái Hành, bọn họ rời khỏi địa giới Trần Lưu. hiện tại phóng mắt , thứ thấy vẫn là một mảnh bình nguyên.
Buổi trưa chỉ nghỉ ngơi đơn giản để bổ sung thể lực. Bọn họ cần nhóm lửa nấu cơm. Chỉ cần ăn chút lương khô, cho ngựa ăn no là .
Khuất Vân Diệt một gốc cây. Lúc binh thế chức trách của vệ binh. Bất kể Khuất Vân Diệt , bọn họ đều bám sát ngay bên cạnh. Đông Phương Tiến cầm lương khô và nước tới. Thân là đại vương, đồ ăn của Khuất Vân Diệt hiển nhiên là ngon hơn khác một chút. Người khác ăn bánh canh, thì ăn bánh và thịt khô.
Nhìn Hạ Đình Chi ở cách đó xa. Người mang cả nồi đồng nhỏ dựng lên kìa.
Khuất Vân Diệt: "……"
Trong mấy mà Tiêu Dung từng nhắc tới, kẻ Khuất Vân Diệt khinh thường nhất chính là Hạ Đình Chi. Cho dù Hoàng Ngôn Cảnh là t.ử địch của , tính tình tàn nhẫn đê tiện. Hắn vẫn cảm thấy Hoàng Ngôn Cảnh mạnh hơn Hạ Đình Chi.
Bởi vì Hoàng Ngôn Cảnh ít nhất còn thực sự bản lĩnh. Y cũng thực sự dám qua giao đấu với vài chiêu. Tuy rằng sẽ thua nhanh thôi, nhưng ít cũng lá gan đó. Nhìn Hạ Đình Chi xem. Gã ngoại trừ vuốt m.ô.n.g ngựa bợ đỡ thì chỉ tỏ vẻ đáng thương để sống sót. Văn xong, võ đạt. Gã còn luôn mượn danh nghĩa của c.h.ế.t để dát vàng lên mặt .
Mà c.h.ế.t thì c.h.ế.t . Làm thể phản bác gã . Cho nên gã thì chính là như .
Sự khinh bỉ của Khuất Vân Diệt dành cho Hạ Đình Chi lộ rõ mồn một mặt. Hạ Đình Chi hiển nhiên thể . gã cũng thèm đụng cái xui xẻo của Khuất Vân Diệt. Gã chỉ ngoan ngoãn chui rúc giữa đám của phe .
Còn về phần gã thể hiện mặt thủ lĩnh của các thế lực khác, Khuất Vân Diệt cũng chẳng thấy.
Đối với hành vi ngoài đ.á.n.h trận vẫn còn đòi hỏi ẩm thực tinh tế cầu kỳ của đám vương công quý tộc , Khuất Vân Diệt sải bước tới, một cước đá lật tung cái nồi đồng . trầm mặc hồi lâu, vẫn nhịn xuống. Hắn chỉ phân phó cho Đông Phương Tiến đang gặm lương khô ở ngay bên cạnh: "Đi xem nhóm Ngu . Nếu lương khô quá khó nuốt thì nấu cho họ chút cơm nóng."
Đông Phương Tiến chớp chớp mắt. Cậu một tiếng chạy . bao lâu , xuống.
"Không cần đại vương. Buổi sáng Ngu tướng quân mang canh thịt cho Ngu . Ngu đem canh thịt chia cho hai vị khác. Bọn họ đang ăn ."
Khuất Vân Diệt: "……"
Âm thầm c.ắ.n miếng thịt khô cứng ngắc. Hắn nhịn mà nghĩ thầm, nếu như tối hôm qua Tiêu Dung uống say, hôm nay chắc chắn cũng uống canh thịt nóng hổi .
Chẳng qua nếu đem so với điệu múa đó, đừng là canh thịt. Cho dù là quỳnh tương ngọc dịch cũng chẳng thèm đổi.
Không Tiêu Dung phát hiện kiếm của y mài bén . Hẳn là phát hiện nhỉ? Ha, xem y còn lấy gì để múa cho kẻ khác xem nữa.
Nếu đến nước mà y vẫn cố chấp múa. Vậy Khuất Vân Diệt chân thành hy vọng, lúc y múa sẽ khống chế lực đạo của . Y nhất là dùng một kiếm đ.â.m c.h.ế.t tươi cái kẻ nào to gan dám xem y múa .