Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 158
Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:04:51
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Bách Phúc dẫn theo hai trăm ngoài. Trong đó một tiểu đội gồm bảy . Đây là nhân mã do Thân Dưỡng Duệ phân phó cho . Những kẻ chính là đám đại binh từng rà soát từng nhà từng hộ . Bọn chúng lưu Hán Trung trong một thời gian dài hơn. Biết rõ từ lối nào sẽ làm kinh động tới quân canh gác.
Đến nước thì bọn chúng cũng chẳng còn tác dụng gì nữa . Tiếp theo đây xem Nguyên Bách Phúc hành động như thế nào.
Mà giữa bao nhiêu con mắt đang đổ dồn . Nguyên Bách Phúc vẫy vẫy tay, gọi hai tên binh của ngoài. Hai kẻ vô cùng trung thành với . Thế nhưng bọn chúng mới chỉ Nguyên Bách Phúc đề bạt năm nay. Cho nên nếu là xuất từ tả quân. Thông thường sẽ chẳng ai nhận hai kẻ .
Lúc bọn chúng đang khoác bộ áo giáp của Trấn Bắc Quân. Bày cái bộ dạng hiên ngang lẫm liệt Nguyên Bách Phúc. Mà kẻ chỉ gật gật đầu với bọn chúng.
Giây tiếp theo hai kẻ chạy thục mạng ngoài, giả vờ như đang thở hồng hộc. Bọn chúng cố tình lên tiếng. Âm thanh bước chân chạy trở nên vô cùng rõ ràng giữa con ngõ nhỏ. Rất nhanh Trấn Bắc Quân ở xung quanh cảnh giác lao qua: "Kẻ nào?!"
Đợi đến lúc đao thương chĩa thẳng mắt. Bọn chúng mới vội vã hô lớn: "Chúng là của Dư phó tướng thuộc hậu quân! Dư phó tướng sai chúng tới đây báo tin. Ngài một quân báo vô cùng quan trọng cần bẩm báo cho Tiêu !"
Kể từ lúc quân canh gác ở xung quanh thu hút qua đó. Nguyên Bách Phúc chống tay lên bức tường thấp trèo trong, theo là vài tên thuộc hạ của . Thế nhưng hai tên binh cải trang thành của hậu quân đó thể kiên trì bao lâu. Bọn chúng thậm chí còn kịp thốt nốt mấy lời thoại phía . Đã một tên Trấn Bắc Quân canh giữ ở cửa lớn thấu.
Hắn dùng ánh mắt hồ nghi hai kẻ : "Các ngươi bằng cách nào. Tại chỉ hai các ngươi. Tướng sĩ canh giữ cổng thành thể để cho hai ngươi đơn độc ."
"Còn nữa, nếu các ngươi thực sự là của hậu quân. Tại Tiêu ở chỗ . Chẳng các ngươi vẫn luôn giam giữ ?"
"……"
Hai kẻ há hốc mồm. Lại chẳng trả lời những câu hỏi như thế nào. Bầu khí trở nên tĩnh mịch và ngưng đọng. Tất cả đều nảy sinh một loại dự cảm chẳng lành. lúc phản ứng chuyện gì đang xảy . Hắn lập tức gào lớn một tiếng: "Không xong !" …………
Tiêu Dung vốn dĩ ngủ . Y là tiếng gào thét từ phương xa đ.á.n.h thức. Y thấy bên ngoài hô hoán bảo vệ Tiêu .
Thế nhưng ngay cái khoảnh khắc y mở choàng hai mắt. Một bóng đen nhào thẳng về phía y. Kẻ đó dùng cái chặn giấy bàn đập thẳng đầu y. Cái góc nhọn hoắt đó giáng cho y một đòn nặng nề. Y tức thì ngất xỉu, cùng lúc đó tại vị trí thương từng dòng m.á.u tươi ồ ạt tuôn trào.
Nguyên Bách Phúc giống hệt như chẳng thấy gì cả, vứt bỏ cái chặn giấy. Hắn đích vác Tiêu Dung lên vai. Sau đó nhanh chóng cất bước ngoài.
Ngoài cửa la liệt mấy thi thể. Đây đều là những quân canh gác Nguyên Bách Phúc g.i.ế.c c.h.ế.t. Hắn vác Tiêu Dung lập tức tìm lối thoát. Mà tiên tới chuồng ngựa ở phía cướp lấy một con ngựa.
Thật kỳ lạ. Đây rõ ràng là một nơi vô cùng xa lạ, Nguyên Bách Phúc từng đặt chân tới. Thế nhưng bởi vì đây là nơi đồn trú của Trấn Bắc Quân. Cho nên mới bước nắm rõ cách thức bố trí ở nơi . Cũng như những con ngựa đó nuôi nhốt ở .
Tất cả đều kinh động. Mà Nguyên Bách Phúc giống hệt như hề thấy những động tĩnh ở phía lưng . Hắn tiên đặt Tiêu Dung lên lưng ngựa, đó bản mới xoay nhảy lên. Ngay trong cái sân viện chật hẹp liền lệnh cho con ngựa chạy cất vó. Còn về phần đám thuộc hạ phía lưng. Kẻ nào đuổi kịp đương nhiên sẽ theo . Kẻ nào đuổi kịp thì đành vứt bỏ thôi. Nguyên Bách Phúc thể thèm đếm xỉa tới mạng sống của những kẻ . Thế nhưng những kẻ thể đếm xỉa tới . Dù thì Nguyên Bách Phúc cũng lý do để mang bọn chúng ngoài. Những đều vô cùng trung thành với . Bằng lòng vì mà đ.á.n.h đổi cả tính mạng của chính bản .
Bản năng khiến cho bọn chúng khi vứt bỏ vẫn liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c kẻ địch. Chỉ là vì tranh thủ cho Nguyên Bách Phúc thêm chút thời gian đào tẩu. Hơn một trăm ở bên ngoài cũng giống hệt như . Sở dĩ Nguyên Bách Phúc mang theo nhiều như chính là bởi vì vài đủ để đoạn hậu cho .
Một vị tướng quân thể sở hữu bao nhiêu tướng sĩ trung thành tận tâm? Con cụ thể một ai thể rõ . Thế nhưng một điều mà tất cả đều rõ những vị tướng sĩ đều là khối tài sản quý giá nhất của vị tướng quân đó. Mất một cũng đủ để khiến vị tướng quân đó đau xót khôn cùng.
Thế nhưng rõ ràng là Nguyên Bách Phúc hề nghĩ như . Hắn dễ như trở bàn tay ném bỏ mạng sống của những kẻ . Phảng phất như sự trung thành của bọn họ đối với căn bản chẳng đáng một đồng. Mà cái lúc xông khỏi thành Hán Trung. Một chuyện khiến cho càng thêm ngờ tới phát sinh. Nguyên Bách Phúc dẫn theo một kẻ ngất xỉu. Vậy mà vẫn thể phá vỡ vòng vây để xông ngoài. Hơn nữa còn dùng một đao c.h.é.m gãy hồng thương đang đ.â.m thẳng về phía .
Trấn Bắc Quân vô cùng chấn kinh. Bởi vì bọn họ từ tới nay bao giờ Nguyên Bách Phúc mà lợi hại đến thế. Lợi hại đến mức…… Có chút giống với đại vương .
Đây là ảo giác của bọn họ. Nguyên Bách Phúc ngày hôm nay quả thực dũng mãnh một cách bất thường. Phảng phất như khi tâm cảnh của rộng mở. Thực lực của cũng tăng mạnh. Hắn đang làm việc mà bản làm nhất. Loại động lực khiến trở nên vô địch. Những ngày qua vẫn luôn mỉm . Chỉ cần chút chuyện phát sinh liền sẽ ngửa mặt lên trời lớn. Thế nhưng đây thực chất là phong cách của Nguyên Bách Phúc. Hơn hai mươi năm qua từng lớn như bao giờ.
Do tính cách quyết định thích khác tung hô . Cũng thích khác sùng bái . Cho nên chịu sự hun đúc của thời đại . Vẫn luôn ý thức khiến cho bản trở nên tri thư đạt lý, trầm , nhân đức, cao thượng. Hắn từng nhận điều . Thế nhưng thực chất là trở thành một vị quân t.ử đời tôn trọng.
Quân t.ử làm gì ai lớn ha hả cơ chứ? Chịu sự ảnh hưởng trong suốt bao nhiêu năm như , Nguyên Bách Phúc đương nhiên cũng sẽ làm như .
Sở dĩ trở thành cái bộ dạng là bởi vì cảm thấy bản đáng lẽ như . Chủ tướng của một quân đáng lẽ sảng khoái. Đáng lẽ một một . Hơn nữa tuyệt đối cho phép kẻ nào khiêu khích tôn nghiêm của . Nếu như việc bắt chước trở thành một vị quân t.ử là do cảnh tác động lên . Vậy thì việc nhận định rằng bản khi làm phản liền biến thành một kiêu hùng, một mãng phu. Đương nhiên chính là học từ của Khuất Vân Diệt .
Đây chính là Nguyên Bách Phúc. Một kẻ sống hơn hai mươi năm đời thế nhưng thực chất bao giờ làm chính bản . Hiện nay rốt cuộc cũng thức tỉnh . Thế nhưng cái cảm giác phân liệt mãnh liệt khiến triệt để mất sự thăng bằng. Hắn của lúc là quân tử. Không là kiêu hùng. Lại càng là chính bản .
Hắn trở nên vặn vẹo mất .
Con ngựa mang theo Nguyên Bách Phúc phóng thẳng về nơi xa xôi. Lúc tới đây mang theo hai trăm . Hiện nay phía lưng chỉ còn vỏn vẹn hơn chục . Trong đó ba là binh lính của Nam Ung. Những hề tín nhiệm Nguyên Bách Phúc. Cũng hề quan tâm tới Nguyên Bách Phúc cho nên xác suất trốn thoát của bọn chúng càng lớn hơn.
Nguyên Bách Phúc sớm thiết lập xong lộ tuyến để đào tẩu . Ích Châu và Ninh Châu đều hề xa lạ. Sau khi chui tọt một con đường nhỏ trong rừng núi. Đám Trấn Bắc Quân đuổi theo phía nhanh bọn họ cắt đuôi. Lúc còn nguy hiểm về tính mạng nữa. Thế nhưng mười mấy đó vẫn vô cùng sợ hãi. Bọn họ tuyệt nhiên dám dừng nghỉ ngơi lấy một chút. Trái tim vẫn tiếp tục đập thình thịch liên hồi. Mà ngay lúc thấy trong gió truyền tới tiếng vỡ vụn . Hắn kinh ngạc về phía phát tiếng , liền phát hiện đó là Nguyên Bách Phúc.
Hắn khẽ, giống hệt như một kẻ thần kinh chằm chằm về phía . Tiếng lớn nhưng từ đầu tới cuối từng dừng . Hơn nữa nụ của căn bản là nụ vui sướng mà con thường để lộ khi giành thắng lợi. Ngược giống như là đang thấy một câu chuyện nào đó.
Càng càng thể kìm nén. Nguyên Bách Phúc một tay nắm lấy dây cương đột nhiên gập cong xuống, đôi bả vai vẫn ngừng run rẩy. Khuôn mặt của tới mức nhăn nhúm . Nơi khóe mắt cũng xuất hiện giọt lệ . Nửa ngày trôi qua, rốt cuộc cũng thẳng lưng lên trở . Dùng cái tay còn trống lau lau khóe mắt của . Hắn mỉm về phía tăm tối tĩnh mịch ở đằng . Từ khuôn mặt , thậm chí còn thể cảm giác an bình.
Những ở gần đó: "…………"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-158.html.]
Bất kỳ ai thấy cái cảnh tượng cũng nhịn cảm thấy sởn gai ốc. Bọn họ cái gì cũng dám . Chỉ mong cái đêm đen mau chóng trôi qua. Đồng thời cũng mong bọn họ thể mau chóng trở về T.ử Đồng.
Nguyên Bách Phúc bộc phát cái thực lực gần ngang ngửa với Khuất Vân Diệt. Bắt cóc Tiêu Dung chẳng trốn mất dạng . Một chuyện hoang đường đến mức , mà cứ như chân chân thực thực xảy ngay mí mắt của Cao Tuân Chi.
Cao Tuân Chi giờ phút ngay cả tâm trạng để tự trách và ảo não cũng chẳng thể nào nảy sinh nổi nữa. Nửa đêm nửa hôm lão đích cưỡi ngựa ngoài truy đuổi. Phát hiện mất dấu lão cũng chịu về. Giống hệt như một con ruồi mất đầu điên cuồng tìm kiếm trong cái khu rừng đó suốt một canh giờ đồng hồ. Lúc tờ mờ sáng Cao Tuân Chi còn bản đang ở cái xó xỉnh nào nữa . Những theo lão đều đang khuyên can lão. Khuyên lão đừng tìm nữa. Cứ về , những khác đều phái ngoài . Thế nhưng cái lúc mà vẫn tìm thấy. Vậy thì đám Nguyên Bách Phúc chắc chắn xa .
Cao Tuân Chi lưng ngựa. Giống hệt như căn bản chẳng hề thấy lời khuyên của những . Lão lẩm bẩm: "Bắt cóc. Bắt cóc tức là vẫn còn cần A Dung. Nguyên Bách Phúc lợi dụng A Dung. Hắn sẽ g.i.ế.c A Dung . Cho nên vẫn còn thời gian."
Câu phảng phất như chính là cọng rơm cứu mạng của Cao Tuân Chi. Cứ cách một thời gian lão lặp cái câu một . Những theo Cao Tuân Chi để lộ vẻ mặt xót xa. Thế nhưng vẫn đành tiếp tục khuyên nhủ lão: "Cao . Tiêu cát nhân tự hữu thiên tướng, ngài sẽ . Hán Trung vẫn còn cần ngài tọa trấn. Ngài vẫn là nên về !"
Cao Tuân Chi xong lời , đột nhiên quát mắng kẻ khuyên can : "Ngươi thì cái rắm!"
"A Dung mới là cái gì cát nhân!"
"Cả đời y đều đang vận xui! Cho nên y mới dăm bảy lượt sinh bệnh, rơi hiểm cảnh. Đừng cái loại lời nữa. Về cũng phép cái loại lời nữa!" ...
Phải xui xẻo đến mức nào thì cả một đại gia tộc c.h.ế.t tới mức chỉ còn vỏn vẹn ba ?
Phải xui xẻo đến mức nào thì rõ ràng mang trong thiên nhân chi tư. Vậy mà bất đắc dĩ phò tá Trấn Bắc Quân mà ai ai cũng khinh thường?
Phải xui xẻo đến mức nào mới trời cao lựa chọn. Trở thành một con quỷ đoản mệnh nắm trong tay vô vàn thứ. Thế nhưng thể trở nên trắng tay bất kỳ lúc nào?
Cho nên lão khác cái loại lời . Vận may từng đối đãi t.ử tế với Tiêu Dung. Nó biến Tiêu Dung trở thành vận may của Trấn Bắc Quân và Khuất Vân Diệt. Thế nhưng chẳng chịu ban phát cho Tiêu Dung lấy một chút nào. Nếu như thực sự lưu lạc tới cái bước đường dựa sự cầu nguyện và vận may để bảo vệ Tiêu Dung. Vậy thì Cao Tuân Chi thực sự còn lấy một chút hy vọng nào nữa . ...
Trấn Bắc Quân lưu thủ đều bộ phái truy đuổi Nguyên Bách Phúc . Trong đó hai ngàn đang tiến thẳng về phía quận T.ử Đồng. Nếu như đuổi kịp. Những liền gánh vác trách nhiệm báo tin cho Khuất Vân Diệt.
Tất cả đều dốc lực thế nhưng trong lòng Cao Tuân Chi tự hiểu. Kể từ cái khoảnh khắc bọn họ làm mất dấu. Bọn họ liền còn khả năng đuổi kịp nữa .
Lão của lúc so với cái ngày tin Nguyên Bách Phúc làm phản còn vô thố hơn. Trong lòng lão xẹt qua vô vàn loại khả năng. Bao gồm cả việc Nguyên Bách Phúc bắt cóc Tiêu Dung là vì để uy h.i.ế.p Khuất Vân Diệt.
Nói thật nếu quả thực là như Cao Tuân Chi ngược còn thể yên tâm. Bởi vì điều nghĩa là Nguyên Bách Phúc sẽ g.i.ế.c Tiêu Dung. Mà Khuất Vân Diệt thì nhất định sẽ vì Tiêu Dung mà thỏa hiệp. Cho dù như cũng chẳng cả. Lui binh thì lui binh. Lui về Trần Lưu cũng , chỉ cần vẫn còn sống bọn họ sớm muộn gì cũng thể đ.á.n.h trở .
Chỉ sợ Nguyên Bách Phúc mong còn nhiều hơn thế.
Vừa nghĩ tới việc Nguyên Bách Phúc khả năng đột nhiên đổi chủ ý g.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu Dung giống hệt như cái cách mà g.i.ế.c Vương Tân Dụng. Bàn tay của Cao Tuân Chi liền nhịn run lẩy bẩy.
Lão hạ lệnh về. Thế nhưng lão là về tiếp tục tọa trấn Hán Trung. Lão an bài thỏa sự vụ ở Hán Trung. Sau đó đích tới T.ử Đồng.
Nếu như sự việc thực sự tới cái bước đường khủng khiếp nhất. Cho dù Cao Tuân Chi rõ sức lực của bản nhỏ bé. Thế nhưng lão cũng bắt buộc thử một . Lão thể trơ mắt Khuất Vân Diệt phá hủy bộ tâm huyết của lão và Tiêu Dung .
Cao Tuân Chi thậm chí còn nhớ rõ bản trở về Hán Trung bằng cách nào. Lão của hiện tại chỉ thể xử lý những chuyện đang ở ngay mắt. Thời gian đang ngừng trôi qua phảng phất như căn bản chẳng thể nào tiến đầu óc lão. Tới trong thành lão lập tức xuống ngựa. Dùng cái bộ dạng lảo đảo lếch thếch mà chính bản lão cũng hề ý thức tiếp tục tiến về phía .
Trớ trêu đúng lúc xảy chuyện.
Trấn Bắc Quân canh giữ cổng thành hốt hoảng chạy tới bẩm báo với lão: "Thừa tướng. Có binh mã đang đột kích cổng thành phía Bắc!" *
Lúc Tiêu Dung tỉnh . Người nhốt trong nhà lao của quận T.ử Đồng .
Bên ngoài nhà lao trọng binh canh gác. Toàn bộ đều là tín của Nguyên Bách Phúc. Nguyên Bách Phúc mang về thế nhưng cho phép của Thân Dưỡng Duệ nhúng tay dù chỉ là một chút. Nếu như Thân Dưỡng Duệ trách mắng . Nguyên Bách Phúc cũng chẳng bất kỳ phản ứng nào. Nói chung là sẽ để cho ngoài tới gần Tiêu Dung.
Thân Dưỡng Duệ cảm thấy điểm bất thường. Sự cứng rắn của Nguyên Bách Phúc dường như là cố tình làm . Hơn nữa sắc mặt của cũng giống như . Thân Dưỡng Duệ một cỗ trực giác lỡ như cứ khăng khăng đối đầu với Nguyên Bách Phúc. Nguyên Bách Phúc khả năng sẽ trực tiếp xé rách da mặt với .
Làm . Hiện nay đang là thời khắc mấu chốt cùng đ.á.n.h lui Khuất Vân Diệt. Nguyên Bách Phúc mà phản chiến, phía Thân Dưỡng Duệ liền thực sự chẳng còn lấy một chút phần thắng nào nữa .
Cho nên chịu nhún nhường. Thế nhưng Nguyên Bách Phúc cũng còn để lộ cái loại thần sắc tiểu nhân đắc chí đó nữa. Hắn thoạt vô cùng bình tĩnh chỉ "ừm" một tiếng. Sau đó liền hỏi Thân Dưỡng Duệ chiến huống bên ngoài hiện tại thế nào .
…………
Khuất Vân Diệt tới bên ngoài thành T.ử Đồng. Hắn Tiêu Dung đang ở ngay cách đó vài dặm. Tiêu Dung cũng rốt cuộc bản đưa tới nơi nào.
Ôm cái đầu đang đau nhức, Tiêu Dung mang vẻ mặt ngơ ngác đám vệ binh bên ngoài. Y vẫn còn đang trong quá trình phản ứng chậm chạp. Mà đúng lúc nàyy thấy gọi .
"Tiêu tư đồ. Ngươi chứ?"
Việc Tiêu Dung thăng chức tư đồ là chuyện chỉ vài . Bởi vì công văn chính thức vẫn hạ xuống. Cho nên Tiêu Dung cũng bảo Khuất Vân Diệt thông cáo thiên hạ. Ngoại trừ việc y đem khoe khoang một phen mặt Hạ Đình Chi. Thì chỉ còn những thuộc phe phái của khá là thiết với Tiêu Dung mới .