Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:04:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đặc biệt là…… cái viên kẹo to nhất, nhất trong tay . Cái viên kẹo khiến ngày nào cũng nhịn chằm chằm ngắm hồi lâu . Cho dù nếm thử, chỉ cần một cái thôi cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc . Khối tài sản quan trọng nhất của . Món bảo vật trân quý nhất của liệu khi nào cũng sẽ……

Khuất Vân Diệt lưng ngựa đang phi nước đại. Tiếng gió rít gào bên tai lấn át bộ những âm thanh khác. Hắn phóng lên đầu, mắt ngoại trừ bình dã thì vẫn chỉ bình dã một bóng . Cảnh tượng thường khiến cảm thấy hào hùng vạn trượng, sảng khoái khôn cùng. Thế nhưng ngày hôm nay liên tục ngoái đầu . Mà bất luận ngoái đầu lúc nào Tiêu Dung cũng đều mím chặt môi. Tay nắm chặt dây cương vĩnh viễn nối gót theo lưng .

Tiêu Dung sai. Y quả thực thể theo kịp.

Tiêu Dung tập trung tinh thần cao độ. Y cần dốc bộ tinh lực thì mới Khuất Vân Diệt bỏ phía . Y ngay cả một cử động nhỏ cũng dám làm bởi vì ngựa chạy quá nhanh . Nếu như lúc y đổi tư thế của , may ngã khỏi lưng ngựa. Bị ngựa giẫm đạp thành tàn phế là chuyện nhỏ. Bị đám phát hiện bí mật của y mới là chuyện lớn.

Ngựa giỏi cần vung roi. Nó sẽ tự động đuổi theo đồng bạn đang dẫn đầu ở phía . Tiêu Dung lâu từng đổi tư thế . Lưng eo cứng đờ hệt như đòi mạng. Nhận thấy Khuất Vân Diệt đang y liền dời mắt sang hướng khác.

Giữa một tốc độ nhanh ngang ngửa . Khuôn mặt của Khuất Vân Diệt hề khó để phân biệt. Mà Tiêu Dung cũng thể thấy rõ ràng rành rọt thần sắc của lúc . Một loại thần sắc vô cùng phức tạp gần như là hoài nghi. Tiêu Dung sững sờ.

Thời gian quả thực trôi qua quá lâu . Những ngày tháng c.h.ử.i rủa Khuất Vân Diệt trong lòng phảng phất như là chuyện của kiếp . Trước y từng c.h.ử.i Khuất Vân Diệt cái gì nhỉ?

. Bảo thủ cố chấp, khuyên can, mẫn cảm đa nghi, trọng võ khinh văn, tàn bạo thích g.i.ế.c chóc.

Có cái sửa đổi. Có cái giả vờ như sửa đổi. Lại cái chôn vùi sâu thẳm tận đáy lòng.

Tiêu Dung Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt khi chạm mắt với y một cái liền lập tức đầu trở . Bọn họ đang phi nước đại đường. Không thời gian để suy nghĩ tới quá nhiều thứ.

…………

Từ lúc giữa trưa cho tới nửa đêm. Khuất Vân Diệt chỉ cho dừng một duy nhất. Sau khi ăn chút lương khô và giải quyết vấn đề sinh lý cũng chỉ mất nửa nén nhang. Bọn họ một nữa tiếp tục lên đường.

Ngủ ? Khỏi cần nghĩ tới nữa.

Một ngày một đêm từng chợp mắt, Tiêu Dung cũng hé răng kêu ca một tiếng. Y y sẽ cản trở Khuất Vân Diệt. Cho nên bất kể Khuất Vân Diệt dự định làm thế nào y đều sẽ chỉ ngoan ngoãn theo mà thôi.

khi một nữa leo lên lưng ngựa. Tiêu Dung rốt cuộc cũng ý thức một chuyện.

Hóa đây mới là Trấn Bắc Vương đích thực.

Cũng chính là vị Trấn Bắc Vương chê trách Đồng thời cũng xưng tụng trong chính sử.

Bởi vì Tiêu Dung cản bớt một phần nguy cơ. Cho nên Khuất Vân Diệt mặt Tiêu Dung lúc nào trông cũng vô cùng ung dung thong dong. Tiêu Dung thậm chí đôi khi còn cảm thấy kỳ quái. Mấy cái lời đồn đại khắt khe với thuộc hạ rốt cuộc là từ truyền . Bởi vì Khuất Vân Diệt đối đãi với thuộc hạ thực chất vô cùng hào phóng. Quân công, tài vật, chức vị nên ban thưởng bộ đều ban thưởng. Tuy thích mắng . Thế nhưng đem so với việc ăn bớt lương hướng, mắng quả thực coi là một khuyết điểm quá lớn.

Lần y hiểu mấy cái lời đồn đại đó bắt nguồn từ .

Thế nhưng Tiêu Dung vẫn định gì cả. Dù thì cũng là sự việc nguyên do. Một hai thì vẫn thể tiếp nhận .

Cứ như lộ trình hành quân bình thường mất mười ngày. Bị Khuất Vân Diệt sống sờ sờ áp súc xuống chỉ còn một ngày rưỡi. Nửa đêm ngày thứ hai, cái thời khắc giao thoa giữa giờ tý và giờ sửu. Đám Khuất Vân Diệt thành công đặt chân tới bồn địa Hán Trung. Bọn họ đang định tiếp tục tiến về hướng quận Hán Trung. Không xa phía đột nhiên hai con ngựa phi như bay tới. Người ngựa còn giơ cao ngọn đuốc.

"Đại vương dừng bước!!!"

Người ngựa còn cách một quãng xa bắt đầu hét lớn: "Đại vương dừng bước. Trấn Bắc Quân dừng bước! Cao thừa tướng cùng chúng tướng sĩ hiện đang đóng quân sườn đồi Sát Hổ ở phía Tây!"

Khuất Vân Diệt ghì chặt dây cương. Cẩn thận lắng hai lượt, đó mới giơ tay về phía .

Thân binh hét lớn khẩu lệnh dừng bước. Chầm chậm từng chút một. Hơn một vạn bộ đều dừng .

Đám Cao Tuân Chi cũng tới nơi khi trời tối. Chỉ nhanh hơn Khuất Vân Diệt chừng hai canh giờ mà thôi.

Quận Hán Trung cũng của Thân Dưỡng Duệ khống chế . Hơn nữa Cao Tuân Chi còn phái trinh sát ngóng thêm nhiều tin tức khác. Bản Thân Dưỡng Duệ mặt ở quận Hán Trung. Bọn chúng đóng quân ở T.ử Đồng, Nguyên Bách Phúc cũng ở đó. Còn cả hơn bảy vạn tướng sĩ mà cướp nữa.

Cao Tuân Chi rứt dây động rừng. Đồng thời cũng là bởi vì lão mang theo quá ít . Tùy tiện xông thẳng tới cổng thành Hán Trung e là trực tiếp sẽ bọn chúng bao sủi cảo (bao vây tiêu diệt) mất.

Lão hạ lệnh an doanh trát trại. Đám đông ồn ào nhốn nháo mới yên tĩnh một lát. Cao Tuân Chi đang định ngủ, liền thấy trinh sát do phái một nữa chạy về. Gào thét báo tin đại vương tới.

Cao Tuân Chi: "……"

Chặng đường lão xóc nảy tới mức cái già suýt chút nữa thì vỡ vụn . Vậy mà cũng chỉ tới Khuất Vân Diệt một bước chân Trong lòng lão nhịn trào dâng một trận hoảng sợ. Cũng may là lão hạ lệnh cho dốc lực lên đường. Nếu để cho Khuất Vân Diệt tới , hậu quả thực sự là thể tưởng tượng nổi.

Cao Tuân Chi vội vã bò dậy từ giường. Lão rảo bước ngoài, xách một xa lão thấy thanh Tuyết Ẩm Cừu Mâu đang tỏa ánh sáng bạc. Khuất Vân Diệt đang quân doanh. Chẳng đang chuyện gì với đám tướng lĩnh tới một bước.

Thấy Cao Tuân Chi tới. Đám đó thức thời lùi phía .

Cao Tuân Chi lo lắng lên tiếng: "Đại vương tới quá nhanh ! Chặng đường chắc chắn từng dừng nghỉ ngơi. Cho dù đại vương thể chịu đựng , đại vương cũng xem xem tướng sĩ thể chịu đựng nổi chứ. Ta trong lòng đại vương đang tràn ngập nộ hỏa. Thế nhưng…"

Lời mới một nửa, lão sững . Lão đưa tay lên dụi dụi đôi mắt của . Sau đó mới kinh ngạc thốt lên: "A Dung?!"

Tiêu Dung đang cầm một ngọn đuốc. Không y thích cầm cái thứ . Mà là do cầm nó sẽ cảm thấy ấm áp hơn đôi chút.

Cao Tuân Chi đẩy phăng Khuất Vân Diệt một bên. Lão hai bước gộp làm một tới mặt Tiêu Dung. Vô cùng chấn kinh hỏi y: "Tại ngươi cũng tới đây. Ta chẳng bảo ngươi trở về Trần Lưu ?"

Tiêu Dung trả lời lão: "Trần Lưu Tống Thước tọa trấn. Chuyện trở về cần vội vã trong nhất thời. Ta càng cùng đại vương tới đây giải quyết chuyện trong quân xuất hiện phản đồ."

Cao Tuân Chi: "……"

Cách của Tiêu Dung nhẹ tênh, phảng phất như Nguyên Bách Phúc căn bản chẳng là nhân vật trọng yếu gì cho cam. Cao Tuân Chi nên đáp câu như thế nào. Cũng sợ sẽ kích thích tới thần kinh mẫn cảm của Khuất Vân Diệt. Lão đổi sang một chủ đề khác. Nào ngờ đang mải suy nghĩ, lão đột nhiên ý thức một chuyện.

Cao Tuân Chi ngậm miệng . Mãnh liệt về phía Tiêu Dung, dùng một loại ánh mắt vô cùng kỳ dị dám tin đ.á.n.h giá Tiêu Dung từ đầu tới chân một lượt. Cao Tuân Chi hỏi y: "Ngươi tới đây bằng cách nào?"

Tiêu Dung: "……"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-153.html.]

Y hình như đầu tiên hỏi như .

Không thể hiểu nổi tại con cứ thích hỏi những chuyện rõ rành rành.

"Cưỡi khoái mã."

Ánh mắt của Cao Tuân Chi càng trở nên khoa trương hơn. Lão vươn tay, chỉ các bộ phận cơ thể Tiêu Dung: "Ngươi, ngươi cứ như mà cưỡi ngựa suốt một chặng đường ?!"

Tiêu Dung há miệng. Thế nhưng đợi y gì. Cao Tuân Chi động tay động chân . Sờ sờ khuôn mặt lạnh ngắt của Tiêu Dung. Lại sờ sờ dái tai đông cứng tới mức đỏ ửng của y. Đợi đến lúc nắm lấy đôi bàn tay của Tiêu Dung. Sự xót xa khuôn mặt Cao Tuân Chi sắp sửa trào dâng ngoài .

Lão quát mắng: "Thật là hồ đồ!!!"

"Ngươi… ngươi bảo ngươi thế nào mới đây. Thôi bỏ , ! Mau chóng đun vài chậu nước nóng tới đây! Ngươi cũng chỉ là ỷ việc bản còn trẻ mà thôi a. Mắc chứng nẻ do giá rét, tổn thương tới căn cơ lúc đó ngươi mới mùi đau khổ!"

Nói xong, Cao Tuân Chi đẩy Tiêu Dung cho một tên tiểu binh. Tên tiểu binh đó dẫn Tiêu Dung rời .

Mà Cao Tuân Chi thì theo bóng lưng một bước ngoái đầu ba của Tiêu Dung. Đợi đến lúc y cúi chui trong một quân trướng, Cao Tuân Chi mới tức thì trầm sắc mặt xuống. Chậm rãi xoay .

Lão gì. Lão chỉ liếc Khuất Vân Diệt một cái. Sau đó sải bước về phía quân trướng của chính .

Sắc mặt Khuất Vân Diệt căng cứng. rốt cuộc vẫn cất bước theo lão. ...

Trước khi ngủ Cao Tuân Chi đốt một chậu than. Lúc bên trong quân trướng vẫn coi là khá ấm áp. Khuất Vân Diệt vẫn khoác bộ giáp trụ. Lúc nóng ập thẳng khuôn mặt . Hắn thậm chí còn cảm thấy cơ thể phảng phất như sắp sửa bốc cháy. Mỗi một lỗ chân lông đều đang tranh tiên khủng hậu hấp thụ nguồn nhiệt. Cái loại nóng khiến vô cùng khó chịu. Giống hệt như ánh mắt của Cao Tuân Chi lúc .

Cao Tuân Chi từng khách sáo với mà trực tiếp lên tiếng hỏi han: "Có chuyện gì ?"

Khuất Vân Diệt cau mày: "Chuyện gì là chuyện gì."

Cao Tuân Chi thấy giả ngốc. Lại càng tức giận chỗ phát tiết: "Nhìn Tiêu Dung một nữa thương tiếc cơ thể của chính . Ngươi bất kỳ phản ứng nào ?"

Khuất Vân Diệt: "Ta nên phản ứng gì. Hành quân đường tất cả đều giống ."

Cao Tuân Chi cái ngữ khí của làm cho kinh ngạc một hồi. Giọng của lão đột ngột cất cao lên đôi chút: "Thế nhưng đây là Tiêu Dung a!"

Đối với ngươi mà Tiêu Dung là đặc biệt nhất cơ mà!

Thế nhưng thái độ của Khuất Vân Diệt giống như trong tưởng tượng của Cao Tuân Chi. Hắn cái ngữ điệu lẽ dĩ nhiên của Cao Tuân Chi. Vậy mà đột ngột bạo phát: "Tiêu Dung thì chứ! Y cảm thấy y xứng đáng nhận bất kỳ sự ưu đãi nào. Vậy tại cứ cố tình dâng tới tận cửa để ban phát cho y! Ngươi tới lớn tiếng chỉ trích . Tại chịu suy nghĩ xem liệu là do y làm chuyện gì !"

Cao Tuân Chi sững sờ. Mất một lúc lâu lão mới lên tiếng hỏi: "Vậy Tiêu Dung làm chuyện gì?"

Nghe thấy câu hỏi , Khuất Vân Diệt đột nhiên trầm mặc.

Than hồng tĩnh mịch bốc cháy. Ánh lửa giống hệt như nham thạch nóng chảy biến mất từ góc , chậm rãi bừng lên từ góc . Cùng lúc xuất hiện còn cả câu trả lời trầm muộn của Khuất Vân Diệt: "Y quỳ xuống mặt ."

"Vào lúc tất cả đều đang quỳ xuống cầu xin . Y cũng quỳ xuống."

…………

Nơi là Thịnh Nhạc. Quân doanh bên ngoài Thịnh Nhạc vô cùng rộng lớn. Bởi vì bọn họ tới bốn mươi vạn tướng sĩ đóng quân ở đó. Mà nơi chỉ hơn ba vạn . Thậm chí lúc ban đầu chỉ vỏn vẹn hai vạn cho nên cách giữa các quân trướng khá là sát .

Tiêu Dung ngâm chân trong một cái quân trướng. Tiểu binh thứ mang tới là nước ấm. Thế nhưng Tiêu Dung cảm thấy thứ nước nóng tới mức làm y bỏng rát. Mà trong lúc y đang chầm chậm thích ứng với cái nhiệt độ . Y liền thấy từ cách đó xa truyền tới tiếng chuyện.

Những câu nhắc tới tên y đó bởi vì âm thanh tương đối lớn. Cho nên truyền tới một cách vô cùng rõ ràng rành rọt.

Tiêu Dung dùng hai tay chống lên mặt giường. Y ngẩng đầu lên về phía tên tiểu binh đó.

Tên tiểu binh nở một nụ lúng túng mất sự lễ phép với y.

Tiêu Dung: "……"

Y hiệu cần giúp đỡ nữa, tiếp theo đây để tự y làm là . Tên tiểu binh đó tức thì như đại xá, ngoắt đầu chui tọt ngoài.

Cầm lấy cái mảnh vải bố thô ráp hệt như giấy nhám . Tiêu Dung cúi đầu xuống. Giống như đang chơi đùa mà giẫm giẫm đạp đạp lên mặt nước: Muốn .

Hai chữ là tiếng lòng của Tiêu Dung. Mà tiếng lòng của y dùng một loại ngữ điệu vô cùng lạnh lẽo để thốt hai chữ . Những chuyện xảy trong mấy ngày qua quả thực nhiều. Khả năng chịu đựng tâm lý của một con cũng chỉ ngần . Cho nên việc là chuyện vô cùng bình thường. Không mới là điều bất bình thường.

Vương Tân Dụng c.h.ế.t . Y cứ ngỡ vận mệnh sớm đổi thực chất về với điểm khởi đầu. Mà y chỉ giữ khư khư lấy những thứ trong cái phạm vi dự báo đó. Y một lòng một chỉ lo nghĩ xem Nguyên Bách Phúc liệu ảnh hưởng tới Khuất Vân Diệt . Cho nên khi Nguyên Bách Phúc rời , Tiêu Dung tự nhiên liền buông lỏng sự cảnh giác đối với . Quả thực Khuất Vân Diệt là trách nhiệm và mục tiêu của y. Thế nhưng những khác cũng bộ đều là những con sống sờ sờ a.

Cho nên y mới . Y quá đỗi áy náy . Không liên quan gì tới Khuất Vân Diệt. Không liên quan gì tới lời Khuất Vân Diệt . Cũng liên quan gì tới việc Khuất Vân Diệt hiểu lầm y.

Dần dà nước cũng nguội . Lúc Tiêu Dung định nhấc chân lên mới phát hiện hai chân của bản phảng phất như trở thành của khác mất . Không thể cử động nổi dù chỉ một chút. Y nhíu mày cố gắng nhấc lên nhưng cũng chỉ nhấc lên một chút xíu.

Tiêu Dung bắt đầu suy tính tới khả năng cứ thế ngủ. Thế nhưng nếu như y thực sự làm như . Đợi đến lúc ngày mai tỉnh dậy chẳng chừng y biến thành một tàn tật . ...

Lắc lắc đầu Tiêu Dung rốt cuộc cũng vất vả nhấc đôi chân lên lau khô. Sau đó gọi tiểu binh bưng cho y thêm một chậu nước nữa. Đem khuôn mặt và tay rửa sạch sẽ. Nhìn y phục chẳng dính bao nhiêu bụi bẩn . Tiêu Dung suy tính một lát, quyết định cởi nữa. Cứ như thế ngủ.

Lúc là giờ sửu hai khắc . Cho dù là cú đêm cái giờ đáng lẽ cũng cảm thấy buồn ngủ . Càng huống hồ Tiêu Dung còn gần như hai ngày hai đêm chợp mắt.

Thổi tắt đèn, giống hệt như một lão nhân sắp sửa gần đất xa trời tới bên giường. Tiêu Dung thẳng tắp ném xuống giường. Ngủ say tới mức chẳng khác gì hôn mê.

trôi qua thêm một khắc đồng hồ nữa. Một bóng đen cao lớn bước trong.

Hắn vẫn Tiêu Dung bộ những lời . Nói thật thì khi xong cũng cảm thấy chút hối hận. Tại thế gian nhiều thứ cần tiêu hóa đến . Hắn thích như thế . Hắn thích trở nên phức tạp. Trở nên ngay cả bản cũng thấu bản đang suy nghĩ gì. Hắn xưa nay vẫn luôn là một thành thật. Yêu chính là yêu, hận chính là hận. Hai thứ rõ ràng rành rọt đến . Tại thể lẫn lộn với cơ chứ.

Loading...