Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:04:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuất Vân Diệt: "Không ! Ngươi căn bản chịu cái khổ !"

Tiêu Dung ngẩng đầu, ánh mắt của y còn cố chấp hơn cả Khuất Vân Diệt: "Cái khổ gì cũng thể chịu ! Những lúc ngài thấy cũng chẳng từng nếm qua bao nhiêu nỗi khổ !"

Nói tới đây y đột nhiên cưỡng ép bản dừng . Sau đó nhắm mắt , hít một . Đợi đến lúc y thể bình tĩnh chuyện trở , y mới một nữa mở miệng: "Hãy cho cùng ngài. Ta sẽ cản trở ngài . Chẳng chỉ là hành quân gấp thôi ? Ta thể theo kịp. Xin ngài hãy dẫn theo cùng."

Ánh mắt Khuất Vân Diệt chớp động. Hắn hiểu: "Tại ?"

Có lẽ Tiêu Dung sẽ là vì để đảm bảo hành sự bốc đồng. Thế nhưng thể cảm nhận một cách rõ ràng là vì một lý do khác.

Mà Tiêu Dung cũng hề ý định qua loa lấy lệ với . Nhìn mắt Khuất Vân Diệt, yết hầu Tiêu Dung khẽ lăn lộn một cái: "Bởi vì g.i.ế.c Vương Tân Dụng."

Một vốn dĩ đáng bỏ mạng ở nơi . Một đáng lẽ y nhắc nhở. Một vốn dĩ thể tránh một kiếp nạn một tương lai .

Tiêu Dung thoạt giống như sắp sửa rơi nước mắt tới nơi thế nhưng y . Chẳng những , thần sắc của y còn vô cùng kiên nghị. Khuất Vân Diệt rũ mắt, khẽ chớp hai cái. Sau đó một nữa đặt thanh Tuyết Ẩm Cừu Mâu lên lưng.

Trong lúc bước áo giáp và binh khí va chạm phát một tràng những âm thanh thanh thúy. Khuất Vân Diệt bước tới mặt Tiêu Dung. Hắn vươn tay , dùng phần bụng ngón tay thô ráp của lau lau khóe mắt của Tiêu Dung. Tiêu Dung rơi nước mắt cho nên chẳng ai hành động của Khuất Vân Diệt rốt cuộc mang ý nghĩa gì.

Mà Tiêu Dung cau mày . lúc Khuất Vân Diệt với y: "Đừng ốm nữa nhé."

Tiêu Dung sững sờ.

Khuất Vân Diệt rũ mắt y. Trong giọng chất chứa sự khẩn cầu vi diệu mà ngay cả bản cũng hề phát giác : "Nếu như lúc ngươi còn ốm nữa. Ta thực sự làm nữa."

…………

Dãy Tần Lĩnh. Trong một khu rừng rậm rạp nào đó.

Vương Tân Dụng lẽ cả cái đời cũng thể ngờ hóa khi lão c.h.ế.t nhiều bận tâm tới lão như . Vô báo thù cho lão. Ngay cả những mà ngày thường lão từng để tâm tới cũng vì cái c.h.ế.t của lão mà cảm thấy đau đớn xót xa.

Thế nhưng vấn đề ở chỗ những chuyện đối với Vương Tân Dụng của lúc căn bản chẳng chút ý nghĩa nào cả. Bởi vì lão mắc kẹt trong cái khu rừng suốt mấy ngày trời . Nếu còn tìm đường khả năng cao là lão thực sự sẽ c.h.ế.t ở chỗ mất. ...Nếu quả thực là như . Còn bằng lúc cứ thế đẩy xuống vực c.h.ế.t cho xong. Ít nhất làm như tương lai còn tới thu nhặt hài cốt cho lão. Còn hiện tại lão tự nhốt sâu tận bên trong sơn lâm. Lần càng thê t.h.ả.m hơn, trực tiếp thi cốt vô tồn luôn.

So với sự chấn kinh lúc thấy con gấu trắng đen ngày đầu tiên. Mấy ngày đó Vương Tân Dụng thường xuyên bắt gặp cái loại gấu . Cũng chẳng là vì nguyên nhân gì loài gấu ngủ đông. Cho nên tần suất xuất hiện của nó là cực kỳ cao.

Loại gấu đa phần đều tính công kích quá lớn. Đứng từ xa thì sẽ chuyện gì. Thế nhưng tên binh của lão cái sự giả tạo ôn hòa dần dần đ.á.n.h mất lòng cảnh giác. Hắn còn định thử dò xét xem lỡ như gần thì sẽ . Ngay buổi chiều ngày hôm đó bắt gặp một con. Sau đó tận mắt chứng kiến con gấu đó thẳng lên, bốp bốp bốp bốp. Trái đ.á.n.h liền, đập c.h.ế.t tươi một con sói đói đang xuống núi kiếm ăn.

Tên binh: "…………"

Kể từ đó bao giờ dám nhắc cái câu đó thêm một nào nữa.

Mùa đông, loài động vật đều trong tình trạng bụng đói kêu vang. Vương Tân Dụng tìm con đường chính xác, nỗ lực để sinh tồn. Nước và thức ăn thì cần lo lắng. Trên núi là nước chảy mà hai bọn họ mặc dù một kẻ cụt tay một kẻ thọt chân. Dù thì cũng xuất là đại tướng quân và binh tinh nhuệ đàng hoàng. Săn vài con thú nhỏ căn bản thành vấn đề.

Cái lạnh, dã thú cùng với cái khu rừng rậm giống hệt như một mê cung sống c.h.ế.t cũng thể nào thoát . Đây mới là thứ thực sự đe dọa tới tính mạng của bọn họ.

Thời gian trôi qua càng lâu tâm trạng của Vương Tân Dụng càng trở nên tê dại . Khoảng cách so với cái mốc năm ngày mà lão từng lúc trôi qua thêm năm ngày nữa . Hiện nay lão vẫn đang mắc kẹt ở chỗ , cái gì cũng làm . Uổng công lúc mới tỉnh lão vẫn còn chí khí tràn trề. Tính toán nhất định đích c.h.é.m c.h.ế.t Nguyên Bách Phúc, báo mối thù xô ngã đó. Kết quả là trời cao thương xót cho lão. Mà là trời cao quyết định đùa giỡn lão thêm một vố nữa. Khiến lão lầm tưởng rằng bản hy vọng. Thực chất thứ đang chờ đợi lão vẫn là sự tuyệt vọng.

Vương Tân Dụng ngày một trở nên trầm mặc. Tên binh cũng dám trêu chọc lão. Lại một nữa qua đêm trong một hang động nhỏ hẹp. Tên binh ngủ thế nhưng Vương Tân Dụng thì vẫn còn thức.

Lão nhớ tới nhà của . Cha lão sớm qua đời. Mẹ lão mùa đông đón tới Trần Lưu, lúc chắc đang đợi chờ lão khải trở về. Lão con cái, cũng chẳng thê . Hồi còn ở Kim Lăng lão từng cưới một vợ. Thế nhưng vợ đó khi tin lão Khuất Vân Diệt, một thằng nhóc lúc bấy giờ mới mười bốn tuổi bắt làm tù binh. Đã nhờ mang hòa ly thư tới. Thê t.ử là nữ t.ử của thế gia, gả cho lão vốn dĩ cũng chỉ là vì địa vị và công huân của lão. Lúc bấy giờ một ai cho rằng Khuất Vân Diệt thể làm nên chuyện cho nên nàng làm như . Cũng là chuyện thể chê trách.

Thế nhưng khi Khuất Vân Diệt trở thành Trấn Bắc Vương, Vương Tân Dụng từng lén lút phái về thăm dò chuyện của thê t.ử cũ. Sau khi hòa ly hai tháng nàng gả cho khác . Năm thứ hai sinh một nhi tử, năm thứ tư sinh thêm một nhi t.ử nữa. Sau đó mắc bệnh sốt hậu sản qua đời ngay trong thời gian ở cữ.

"……"

Vương Tân Dụng ngóng chuyện của nàng vốn dĩ cũng ôm vài phần tâm tư nở mày nở mặt. Nào ngờ c.h.ế.t , tâm trạng của lão lập tức trở nên phức tạp.

Yêu hận tình thù ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t là cái thá gì chứ. Con c.h.ế.t thì chẳng còn cái gì cả.

Vương Tân Dụng rơi thời khắc tăm tối nhất trong cuộc đời . Lão nản lòng thoái chí bản rốt cuộc sẽ bỏ mạng trong một cái đêm đông nào. Mà ngay giữa cái lúc lão đang suy nghĩ vẩn vơ lão thấy bên ngoài truyền tới tiếng động loạt soạt. Hơn nữa âm thanh đó đang ngày một tới gần hang động.

Thần sắc của Vương Tân Dụng chậm rãi nảy sinh biến hóa. Lão bất động thanh sắc cầm lấy đoạn gậy vót nhọn đặt bên cạnh. Sau đó cảnh giác chờ đợi đối phương hiện .

Ba, hai, một… Một bóng đột ngột chui trong. Nhìn thấy cây gậy đang chĩa thẳng sửng sốt một chút. Đợi đến lúc rõ cái khuôn mặt râu ria xồm xoàm của Vương Tân Dụng. Hắn tiếp tục ngớ thêm một phen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-152.html.]

Hắn chút dám chắc chắn liệu thứ mắt là ảo giác : "Vương…… Vương tướng quân?"

Vương Tân Dụng ngây ngốc : "Đại Cường?"

Khang Đại Cường, tên tiểu binh một cái tên vô cùng thuận miệng. Phát hiện đây thực sự là Vương Tân Dụng. Khang Đại Cường trong nháy mắt liền trở nên kích động: "Vương tướng quân! Ngài c.h.ế.t a. Quá !!!"

Vương Tân Dụng cũng kích động ném thẳng cây gậy trong tay . Lại còn ném trúng đ.á.n.h thức tên binh bên cạnh. Mà Vương Tân Dụng thì ôm chầm lấy Khang Đại Cường. Nước mắt suýt chút nữa tuôn rơi: "Sao ngươi ở chỗ !?"

Khang Đại Cường nức nở trả lời: "Diêu Đô úy phái ngoài đưa thư. Thế nhưng tìm đường . Bị trì hoãn mất ít thời gian."

Vương Tân Dụng dùng sức vỗ vỗ bả vai : "Không , ! Hiện nay ngươi tìm thấy . Cũng coi là một đại công!"

Khang Đại Cường tức thì nước mắt rưng rưng gật đầu: "Đa tạ tướng quân thông cảm. Ty chức lấy gì đền đáp!"

Vương Tân Dụng sảng khoái bật . Ngay cả gió lạnh xung quanh cũng thể khiến lão cảm thấy lạnh lẽo nữa . Lão vô cùng an ủi Khang Đại Cường: "Ngươi cũng là lính của . Còn cái gì mà đền đáp với đền đáp chứ. Quyết định như , sáng sớm ngày mai ngươi sẽ dẫn cái nơi mà ngươi . Chúng cùng tìm Diêu Hiển! Hahahahaha, Đại Cường. Đây gọi là đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc a!"

Trên khuôn mặt Khang Đại Cường tràn ngập sự tán đồng. Thế nhưng đó mím mím môi: "Tướng quân quá chuẩn! Ờm…… cũng nhớ từ nữa ……"

Vương Tân Dụng: "…………"

Đợi đến lúc săn thứ gì để ăn nữa. Kẻ đầu tiên ăn chính là ngươi đó!

Tin tức đưa tới giờ ngọ một khắc. Mà đám Khuất Vân Diệt thì xuất phát đúng giờ ngọ.

Khuất Vân Diệt cùng với một vạn hai ngàn kỵ binh của một bước. Đám bộ binh phía thì chạy bộ theo . Từ Đồng Quan tới cửa ải của bồn địa Hán Trung là một quãng đường dài gần ngàn dặm. Nếu như cả hai bên đều dốc lực ứng phó đại khái sẽ độ trễ từ hai đến ba ngày. Đây là giới hạn của con . Nếu nhanh hơn nữa thì chính là lấy mạng .

Không một ai dám làm trái Khuất Vân Diệt của lúc . Cho dù yêu cầu của quá mức hà khắc chăng nữa. Tiêu Dung cũng vứt bỏ phần lớn hành trang của chính . Phật t.ử sẽ mang những thứ đồ đó trở về vương phủ Trần Lưu. Mà Tiêu Dung ngoại trừ mặc một bộ kỵ trang thật dày dặn, chỉ mang theo một thanh kiếm bên . Vệ binh giúp y mang theo tay nải. Cái tay nải đó cũng nhỏ chỉ đựng những loại giấy bút tất yếu. Y ngay cả một bộ đồ để giặt cũng thèm mang theo.

Trang nhẹ nhàng trận chính là như . Chỉ một chút gánh nặng nho nhỏ cũng thể làm liên lụy tới quân.

Không chào hỏi. Không dặn dò. Sau khi tập hợp đủ Khuất Vân Diệt liền nhảy lên lưng ngựa. Tiêu Dung cũng trèo lên một con tuấn mã bộ lông ngả màu đỏ. Con ngựa giống với con ngựa y thường cưỡi cho lắm. Bởi vì những con ngựa y thường cưỡi đều là những giống ngựa danh giá tính cách hiền lành, ôn thuận do khác đặc biệt lựa chọn cho y. Còn con ngựa thì tính khí cho lắm. Thế nhưng tốc độ cực kỳ nhanh.

Khuất Vân Diệt Đông Phương Tiến kiểm kê nhân mã. Ở giữa chừng đầu liếc Tiêu Dung một cái, Tiêu Dung của ngày hôm nay còn giống như một quả bóng nữa. Đường nét cơ thể của y đều bộc lộ rõ ràng bên ngoài. Y mang bao tay cũng đội mũ. Chỉ khoác một chiếc áo choàng bằng lông thú màu đen nhánh bóng loáng. Gió bấc rít gào, chiếc áo choàng thổi bay tung tóe phía . Tiêu Dung nâng mí mắt lên khéo bắt gặp ánh mắt Khuất Vân Diệt đang .

Tiêu Dung tưởng định gì đó. Thế nhưng một lát Khuất Vân Diệt đầu mất.

Ánh mắt Tiêu Dung di chuyển xuống . Chỉ phơi bày ngoài khí một thời gian ngắn ngủi như thôi y cảm thấy làn da tay trở nên căng cứng. Bề mặt vốn dĩ mịn màng lúc chằng chịt những đường vân nhỏ li ti màu trắng. Mạch m.á.u màu xanh càng trở nên rõ ràng hơn.

Y là một phương Nam. Thế nhưng hiện tại y cũng sở hữu một đôi bàn tay của phương Bắc . ...

Không đợi y suy nghĩ thêm, Khuất Vân Diệt xong báo cáo của Đông Phương Tiến hô lớn xuất phát. Tiêu Dung tức thì ngẩng đầu lên. Theo sát hàng vạn tướng sĩ khác dùng sức giật mạnh dây cương. Sau đó gào lớn: "Giá!"

Ngựa một ngày chạy ngàn dặm. Mà xưa đ.á.n.h giá xem một con ngựa coi là cực phẩm xem nó thể một ngày chạy tám trăm dặm . Thế nhưng cái là sự thật cũng khó để kiểm chứng. Bởi vì sẽ chẳng ai chỉ vì xem con ngựa thể một ngày chạy ngàn dặm . Mà thực sự bắt nó chạy liên tục ngừng nghỉ trong suốt mười hai canh giờ. Đợi đến lúc con ngựa chạy xong phỏng chừng c.h.ế.t thì cũng tàn phế.

Cho nên câu so với một sự thực khách quan. Lại càng giống như một tính từ miêu tả hơn. Một nếu cưỡi ngựa một ngày chạy tám trăm dặm, giữa đường bắt buộc ngựa ít nhất là ba . Mà đây mới chỉ là áp dụng cho một cá nhân mà thôi. Nếu như đông hơn thì tốc độ chắc chắn sẽ giảm xuống.

Càng đông , tốc độ hành quân sẽ càng chậm. Binh lính của Khuất Vân Diệt coi là những binh lính giỏi chạy nhất ở cái thời đại . Năm xưa lúc Quang Gia hoàng đế đường bỏ trốn. Kết quả quá trình dời xuống phương Nam của lão kéo dài tới trọn vẹn nửa năm trời. Tại ư? Bởi vì Quang Gia hoàng đế chịu nổi cái khổ của việc hành quân liên tục. Chỉ cần địa phương đó coi là an lão liền dừng nghỉ ngơi một thời gian. Đám đại thần đương nhiên là dám nghỉ. Cho nên ngày cũng giục, đêm cũng giục khó khăn lắm mới giục lão nhân gia lão tiếp tục lên đường.

Nếu như Tiên Ti đuổi theo sát nút ở phía . Lão e là thể trực tiếp mất ba năm cũng nên.

Chuyện thoạt thực sự quá mức vô lý. Lẽ nào nửa năm trời mà Tiên Ti vẫn đuổi kịp . Thế nhưng bọn chúng quả thực từng đuổi kịp bởi vì thế cục quá mức phức tạp. Bởi vì ngừng liều mạng bảo vệ vị quân chủ cuối cùng của triều Ung. Mà những đó vì cái tên rác rưởi quả thực là sợ c.h.ế.t. ...

Đây chính là thứ mà Khuất Vân Diệt của hiện tại . Vẫn luôn là bảo vệ khác. Hắn đoạn hậu cho binh lính của , cho bách tính của . Chẳng mấy ai sẽ cuồng nhiệt bảo vệ tới cái mức độ như . A, như cũng chính xác. Một bộ phận của Trấn Bắc Quân sẽ làm như .

Mà đây cũng chính là suy nghĩ của Khuất Vân Diệt. Xuất phát từ bản tâm của , thực chất mấy bận tâm xem những bách tính đó liệu nhận đồng với . Hắn cũng chẳng quan tâm đám quan viên bên ngoài giả tình giả ý. Thậm chí ngay cả khi tên thống lĩnh vệ binh của làm phản. Giữa và cái tên tiểu nhân Lý Tu Hành , lựa chọn kẻ cũng đến mức quá tức giận. G.i.ế.c là , g.i.ế.c liền cần để tâm nữa.

Hắn tính cách của lòng . Cho nên bao giờ yêu cầu mỗi một đều thích .

Thế nhưng thể nào chấp nhận việc những cứ ngỡ rằng sẽ quan tâm tới , sẽ trung thành với . Đột nhiên để lộ cái bộ mặt lạnh lùng tuyệt tình đối với .

Nên hình dung cái cảm giác như thế nào đây. Giống hệt như một đứa trẻ ăn mặc rách rưới sống bên cạnh một ngôi nhà bánh kẹo. Ngôi nhà bánh kẹo to lớn, thơm ngọt, hơn nữa còn tràn ngập tiếng rộn rã. Thế nhưng cảm thấy cũng tạm . Bởi vì trong tay đang nắm chặt vài viên kẹo thuộc về riêng . Mỗi ngày đều đếm lượng những viên kẹo ở trong đó. Phát hiện thiếu viên nào liền yên tâm .

Thế nhưng hiện tại một viên kẹo rơi xuống đất. Hắn vội vã chạy tới nhặt lên phát hiện lớp giấy bọc kẹo rách bươm. Viên kẹo bên trong sớm sâu mọt ăn rỗng từ lâu .

Thương tâm, đau khổ, phẫn nộ, thể tin nổi đương nhiên là đều cả. Thế nhưng còn một loại tâm trạng mà dám . Hắn sang mấy viên kẹo còn . Bắt đầu lo sợ mấy viên kẹo cũng sẽ biến thành cái bộ dạng .

Loading...