Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:04:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã chằm chằm mắt Cao Tuân Chi, thoạt chút hùng hổ dọa : "Hắn làm tới cái nước chính là cho chúng cần đường lui nữa! Ngay cả chiến hữu từng sinh t.ử suốt bao nhiêu năm còn thể xuống tay c.h.é.m g.i.ế.c một cách tuyệt tình. Thừa tướng dựa mà cho rằng gặp ngài sẽ hối cải?! Lại cho dù hối cải thì . Ngài khuyên nhủ , liệu xứng đáng với Vương tướng quân bỏ mạng nơi đất khách quê hả!"

Biểu cảm của Tống Thước chút dữ tợn. Mà Cao Tuân Chi thì ngây ngốc gã. Dần dà thần sắc của lão bắt đầu nảy sinh biến hóa.

Tống Thước đúng Nguyên Bách Phúc là nhất thời kích động. Lão mới .

Hít sâu một , khí lạnh buốt tràn trong khoang mũi. Mang theo một trận đau đớn hệt như lưỡi d.a.o cắt da thịt. Cao Tuân Chi tĩnh mịch hồi lâu, đó mới một nữa lên tiếng: " vẫn Ninh Châu."

Lần Tống Thước còn hét lớn mặt lão nữa. Bởi vì gã thấy ánh mắt của Cao Tuân Chi trở nên thanh minh trở . Lão tỉnh táo .

gì. Cao Tuân Chi liền tiếp tục cất lời: "Chuyện quá mức hệ trọng. Hơn bảy vạn của Nguyên Bách Phúc mà là của đại vương. Ta bắt buộc dẫn bọn họ trở về. Càng huống hồ đại vương tin tức nhất định sẽ lôi đình đại nộ. Ta thể trơ mắt ngài phạm sai lầm ."

Tống Thước cau mày: "Tiêu Dung chẳng cùng đại vương trở về ?"

Cao Tuân Chi: "……" .

Thế nhưng chuyện lão cũng dám chắc liệu Tiêu Dung thể cản nổi Khuất Vân Diệt nữa .

Lại trôi qua thêm hai ngày nữa. Đám Khuất Vân Diệt tới thượng nguồn của sông Lạc Thủy. Nơi đây cũng là một địa danh khá là nổi tiếng: Đồng Quan.

Lưu nơi khiến cho Tiêu Dung chút thèm ăn Nhục Giáp Mô (bánh kẹp thịt). Thế nhưng cái loại Nhục Giáp Mô đó hề giống với việc há mồm c.ắ.n từng miếng thịt lớn khi bàn ăn trong tưởng tượng của y. Y bên rìa xe ngựa, hai tay đút trong tay áo. Nhìn đám ở cách đó xa đang vận chuyển đồ đạc chuẩn lên thuyền.

Bọn họ tìm một nơi nước chảy tương đối êm đềm để sang sông. Ở đây mặc dù thuyền khách thế nhưng làm gì nhiều thuyền khách đến mức thể chở hết mười vạn Trấn Bắc Quân chứ. Trưng dụng một bộ phận, chắp vá thêm một bộ phận. Sau đó chia làm vài chuyến để vận chuyển và đồ đạc qua sông. Đây mới là thao tác bình thường.

Hơn nữa Tiêu Dung chút căng thẳng. Lần tới đây bọn họ chỉ mang theo lương thảo và xe chở quân nhu. Mất một thuyền mặc dù cũng chút xót ruột. Thế nhưng vẫn tới mức xót ruột đến nỗi ăn ngon ngủ yên. Lần bọn họ mang theo vô kim ngân châu báu trở về a. Lỡ như tới giữa dòng lật thuyền. Vậy thì Tiêu Dung sẽ về Trần Lưu nữa. Y sẽ ở chỗ đợi đến lúc bộ tài vật trục vớt lên hết mới chịu . ...

Chỉ cần vượt qua con sông , bọn họ liền cách nhà còn bao xa nữa. Chỉ là một chút cách ngắn ngủi như thế thôi. Mọi chuyện sẽ trở nên khác biệt. Bởi vì sang sông một khó khăn. Mọi đều sẽ lựa chọn phương án tối ưu nhất.

Thế nhưng thế gian thứ nhiều nhất chính là cái việc chỉ thiếu một chút xíu . Cho nên lúc thấy bộ thuyền bè chắp vá xong xuôi. Tiêu Dung thấy ở phía xa xa một tiểu đội nhân mã đang liều mạng phi nước đại kéo theo bụi mù cuồn cuộn.

Tiêu Dung mạc danh kỳ diệu thẳng lên. Đám khi thấy hàng vạn đại quân ở bên bờ bên . Tốc độ càng trở nên nhanh hơn chứ hề giống với đám binh mã tản mạn mà Tiêu Dung từng bắt gặp . Toàn bộ đều lập tức đầu bỏ chạy. ...

Tới bờ sông, bọn họ bộ đều xuống ngựa. Lớn tiếng gọi vọng qua bên cái gì đó. Thế nhưng mặt sông Lạc Thủy cũng chẳng hề nhỏ hẹp. Hơn nữa ở đây nhiều đến Tiêu Dung thế nào cũng thể rõ rốt cuộc bọn họ đang cái gì. Khuất Vân Diệt từ một bên bước tới. Hắn vẫy vẫy tay, Đông Phương Tiến lập tức gật đầu. Sau đó vẫy tay với những khác.

Cứ truyền đạt cho bốn năm như . Rốt cuộc cũng thuyền sang tiếp ứng bọn họ . Đứng thuyền tinh thần của đám cũng đang ở trong trạng thái căng thẳng tột độ. Đợi đến lúc khó khăn lắm mới chậm chạp chèo tới bờ bên Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung tới đợi bọn họ .

Không đợi thuyền cập bến bọn họ thi bò từ thuyền lên. Từng kẻ từng kẻ một ống quần đều ướt sũng . Thế nhưng cũng chẳng thèm để tâm. Kẻ dẫn đầu mạnh mẽ quỳ một chân xuống mặt Khuất Vân Diệt. Vài phía cũng vội vã quỳ xuống theo.

"Đại vương, Cao phái ty chức tới đây để bẩm báo với đại vương. Mười ngày , Nguyên tướng quân làm phản. Vương tướng quân táng mạng trong tay . Hiện nay tả quân và hậu quân bộ đều Nguyên tướng quân mang . Hai ngày Cao dẫn theo hai vạn quân canh gác của Trần Lưu tiến về Ninh Châu. Lão hy vọng Tiêu thể dẫn theo hai vạn trung quân trở về Trần Lưu. Bổ sung cho lực lượng phòng thủ ở Trần Lưu."

Kẻ phỏng chừng trong mơ cũng đang học thuộc đoạn lời . Cho nên thốt một cách vô cùng lưu loát. Thế nhưng xong cũng dám lên. Không chỉ mà đám phía cũng mang mặt một biểu cảm vô cùng khẩn trương. Truyền tin xưa nay bao giờ là một công việc gì. Truyền tin thì thể thưởng. Thế nhưng truyền tin thì cũng thể phạt. Chẳng ai thích cái kẻ mang tin dữ tới cho cả.

Kẻ nhắc tới Tiêu Dung, thế nhưng Tiêu Dung ngây ngốc . Một lúc lâu y mới phản ứng . Thế là vội vã đầu sang Khuất Vân Diệt.

Đông Phương Tiến bên cạnh sợ tới mức thở cũng dám thở mạnh. Số chấn kinh nhiều đếm xuể. Phật t.ử thấy động tĩnh cũng . Hay tin một cái sự việc như thế , ngay cả y cũng ngớ tại chỗ.

Tất cả đều về phía Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt thì tiến lên phía một bước: "Không thể nào."

Giọng của điềm tĩnh, tựa hồ như thực sự nghĩ như . Đám chạy suốt tám trăm dặm. Bất chấp cái rủi ro g.i.ế.c đầu chính là vì chạy tới mặt kể một câu chuyện .

Kẻ dẫn đầu mang theo chút tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt. Rốt cuộc vẫn quyết tâm một nữa lớn tiếng thốt : "Ty chức từng dối! Nguyên tướng quân —— Không, Nguyên Bách Phúc thực sự làm phản ! Trần Lưu kể từ bảy ngày còn nhận bất kỳ chiến báo nào do hoặc là Vương tướng quân gửi về nữa. Đám hậu quân hiện nay bộ đều đang sự khống chế của Nguyên Bách Phúc và Khuất Cẩn. Thân binh của Diêu Đô úy liều mạng mang cái tin tức ngoài thể làm chứng. Vương tướng quân c.h.ế.t. Nguyên Bách Phúc phản!!!"

Khuất Vân Diệt: "Câm miệng!!!!"

Giọng của hệt như một tiếng sấm rền giữa trời quang. Sắc mặt của kẻ đang trả lời đất tức thì cứng đờ. Nhẫn nhịn cái xúc động lui về phía bỏ chạy, cúi gằm mặt xuống lời nào nữa. Mà Khuất Vân Diệt thì trợn trừng hai mắt. Tơ m.á.u đỏ rực đáy mắt đều hằn rõ lên . Hắn nắm chặt hai nắm đấm. Các đốt ngón tay phát những tiếng kêu rắc rắc đầy kinh hãi.

Không một ai dám lên tiếng cái lúc . Lần kẻ căng thẳng chỉ mấy tên tới báo tin nữa . Tất cả đều đang chìm trong sự khẩn trương. Mà Khuất Vân Diệt đột ngột bước lên. Hai ba bước tới mặt tên lính báo tin. Hắn vươn bàn tay to lớn bóp chặt lấy cổ của , nhấc bổng từ đất lên.

Lực đạo mà Khuất Vân Diệt sử dụng tuyệt đối hề nhỏ. Bởi vì chỉ trong chớp mắt khuôn mặt của kẻ tụ m.á.u đỏ bừng . Hắn ngậm chặt miệng hề cầu xin tha thứ phỏng chừng cũng là vì thể phát âm thanh. Cho nên chỉ thể nhẹ nhàng vùng vẫy hai chân hai tay của .

Trong đầu Tiêu Dung vốn dĩ trống rỗng. Nhìn thấy hành động của Khuất Vân Diệt, y mãnh liệt bừng tỉnh. Sau đó vô cùng hoảng hốt chạy tới. Liều mạng lôi kéo cánh tay của Khuất Vân Diệt xuống: "Đại vương! Đừng. Đừng đừng đừng…"

Giọng của y lớn, thậm chí còn nhỏ. Y sợ tới mức ngốc . Chỉ bằng bản năng mà ngăn cản Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt cũng hành sự dựa bản năng. Chừng một giây, cũng thể là lâu hơn, bàn tay Khuất Vân Diệt chậm rãi buông lỏng . Kẻ đó từ trong tay rơi xuống, ngã nhào xuống đất. Hắn ngừng ho sặc sụa mà đồng bạn của mặc dù vô cùng xót xa. Thế nhưng dám bước tới đỡ dậy lúc .

Khuất Vân Diệt giống hệt như hề thấy kẻ mất nửa cái mạng . Hắn chằm chằm đối phương, hỏi : "Tại ?"

Kẻ đó vẫn còn đang trong cơn ho. Nghe cái âm thanh tê tâm liệt phế đó. Phỏng chừng ngay cả phổi cũng sắp sửa ho văng ngoài . Mấy phía lo sợ sẽ một nữa chọc giận Khuất Vân Diệt. Vội vã lên tiếng hỏi: "Đại, đại vương hỏi cái gì ạ?"

Khuất Vân Diệt về phía bọn họ. Biểu cảm của thoạt thực sự quá mức khủng bố. Chỉ là chạm mắt với một cái thôi cũng đủ để khiến cho mấy sợ tới mức cứng đờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-151.html.]

"Tại Nguyên Bách Phúc phản bội ."

Vài : "……"

Ờm, bọn họ a!

Nếu như bọn họ chẳng bọn họ cũng trở thành đồng bọn của Nguyên Bách Phúc !

Bọn họ thể nào trả lời . Mà giữa cái bầu khí ngày một trở nên tĩnh mịch Khuất Vân Diệt một nữa bạo nộ. Lúc thoạt chẳng khác gì một kẻ điên cả.

"Nói !!!"

"Tại phản bội . Ta ngay cả Vương vị cũng hứa hẹn với . Ta hậu đãi , trọng dụng . Tại !!! Tại làm như !!!"

Thế nhưng cái vấn đề bất luận Khuất Vân Diệt lặp bao nhiêu cũng trả lời . Mà mấy còn dám tiếp tục trầm mặc nữa . Bọn họ phản xạ điều kiện hạ nốt cái chân còn xuống bò rạp mặt đất. Bọn họ run lẩy bẩy gào lớn: "Đại vương bớt giận!"

Ngay cả cái kẻ ho nửa ngày trời cũng cố lết tấm tàn tạ bò dậy. Sau đó ngoan ngoãn thành thật quỳ sụp xuống đất. Khuất Vân Diệt chằm chằm cái gáy của đám . Hắn đột ngột lùi một bước. Sau đó về phía những khác ở xung quanh.

Những đó khi chạm mắt với bộ đều sững sờ. Sau đó vội vã học theo quỳ rạp xuống đất. Đồng thanh hô lớn: "Đại vương bớt giận!!"

Không một ai thể trả lời câu hỏi của . Ngay cả Phật t.ử cũng trộn trong đám đó tránh né đáp.

Sau khi ý thức điều , Khuất Vân Diệt ngây ngốc một lát. Sau đó về phía duy nhất vẫn còn đang ở hiện trường.

Hắn đăm đăm Tiêu Dung. Mà Tiêu Dung đôi mắt của , sững sờ. Y rũ mắt, đồng dạng gập đầu gối xuống. Giống hệt như những khác quỳ xuống mặt .

Tiêu Dung : "Đại vương bớt giận."

Tiêu Dung thấy ánh mắt của Khuất Vân Diệt từ hung hãn chuyển thành mờ mịt. Hắn ngắm Tiêu Dung đang chủ động quỳ gối chân . Thế nhưng hề đưa tay đỡ y dậy. Lảo đảo lùi phía hai bước đột ngột xoay . Sải bước dài rời khỏi nơi .

Đông Phương Tiến thấy vội vã bò dậy từ đất. Gọi bộ hạ của cùng đuổi theo. Mà khi bọn họ rời Tiêu Dung cũng từ đất lên.

Rất nhiều vây quanh đám báo tin đó. Muốn ngóng thêm nhiều tin tức. Thế nhưng cũng chỉ tới đó mà thôi. Bọn họ xuất phát từ nửa đêm hai hôm . Tình hình bên ngoài hiện tại như thế nào bọn họ hề . Hai ngày trôi qua bên ngoài nhất định phát sinh thêm những chuyện khác. Thế nhưng tốc độ truyền bá tin tức nhanh nhạy đến . Tất cả đều đang trong bóng tối một ai ngoại lệ.

Mấy đều là bên cạnh Cao Tuân Chi. Bọn họ vô cùng quen thuộc với Tiêu Dung. Mà đợi đến lúc Tiêu Dung bước tới gần, bọn họ lập tức ngừng cuộc đối thoại với những khác . Sau đó quy quy củ củ chắp tay hành lễ với Tiêu Dung: "Tiêu ."

Tiêu Dung chỉ hỏi bọn họ một câu duy nhất: "Nguyên Bách Phúc thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t Vương Tân Dụng?"

Bọn họ lặng thinh một chốc. Sau đó đồng loạt gật đầu xác nhận với Tiêu Dung.

Kế hoạch sang sông triệt để gác . Một đồn mười mười đồn trăm, bộ quân doanh đều sục sôi . Mọi cũng chẳng còn nôn nóng về nhà nữa. Bọn họ đều tiêu diệt cái tên phản đồ Nguyên Bách Phúc . Trong các vị tướng quân hạng trung vài từng ở trướng của Vương Tân Dụng. Bọn họ là những kẻ căm phẫn sục sôi nhất. Hận thể ngay trong hôm nay bay tới Ninh Châu, băm vằm Nguyên Bách Phúc. Báo thù cho Vương tướng quân khuất.

Tiêu Dung bên bờ sông một lúc. Di Cảnh phía y. Y luôn cảm thấy trạng thái lúc của Tiêu Dung bình thường cho lắm. Thế nhưng y là cái loại sẽ chủ động quan tâm tới việc khác vui vẻ . Hơn nữa tình huống mới đột ngột xảy khiến cho tất cả trở tay kịp. Trong lòng Di Cảnh cũng chút phiền loạn.

Ngắm mặt sông lững lờ trôi một lát, Tiêu Dung xoay rời . Y tìm Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt thì đang lựa chọn binh khí của .

Tuyết Ẩm Cừu Mâu mang theo, trường kiếm mang theo, trường đao cũng mang theo. Hắn đem bộ ba món đồ vác lên lưng, đeo bên hông t.ử tế. Vừa xoay đụng ngay trong ánh mắt của Tiêu Dung.

Thần sắc Khuất Vân Diệt túc sát, chỉnh lý hành trang của . Vứt bỏ tuyệt đại đa những đồ vật cần thiết. Thực Tiêu Dung định làm cái gì. Thế nhưng y vẫn nhịn hỏi một câu: "Tại trang tận răng như ?"

Khuất Vân Diệt nắm chặt thanh Cừu Mâu trong tay: "Kẻ nào phản bội . Toàn bộ đều c.h.ế.t."

Tiêu Dung: "Ngài dự định bây giờ sẽ xuất phát."

Khuất Vân Diệt mang theo vẻ mặt đề phòng y.

Tiêu Dung để tâm. Chỉ tiếp tục hỏi: "Ngài định mang theo bao nhiêu ."

Khuất Vân Diệt: "Ba vạn."

Tiêu Dung: "Không đủ. Mang theo sáu vạn , cộng thêm hai vạn chỗ Cao thừa tướng. Cùng với hơn ba vạn của hậu quân…… đại khái . Hiện nay cũng còn dư bao nhiêu. Tóm bấy nhiêu đó cũng coi như là chắc chắn ."

Khuất Vân Diệt hề phản đối. Nói thật thì việc mang theo bao nhiêu căn bản thèm để tâm. Lúc chỉ mau chóng tới nơi đó, đó đích tóm cổ Nguyên Bách Phúc.

Hắn cố gắng hết sức ép bản bình tĩnh đôi chút. Sau đó lên tiếng sắp xếp những sự vụ khác: "Được. Sáu vạn thì sáu vạn. Ngươi dẫn theo ba vạn còn trở về Trần Lưu, đóng chặt cổng thành đừng để bất kỳ ai nữa."

Tiêu Dung: "Ta về. Để Phật t.ử dẫn bọn họ ."

Khuất Vân Diệt sững sờ. Sau đó ngọn lửa giận mới đè nén xu hướng ngóc đầu trở : "Ngươi về?! Ta hành quân gấp rút suốt đêm để tới Ninh Châu. Lẽ nào ngươi cũng theo ?!"

Tiêu Dung: "."

Loading...