Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 150
Cập nhật lúc: 2026-04-10 05:59:08
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Dung một hồi. Sau đó buông rèm cửa xuống.
…………
Khuất Vân Diệt đăm đăm đống lửa mặt. Ánh lửa nhảy nhót trong mắt . Thiêu đốt đôi mắt của . Thế nhưng từ đầu tới cuối vẫn hề dời mắt . Mãi cho đến tận lúc thấy tiếng xe ngựa rung lắc, đầu sang. Người thì thấy chỉ thấy một tiếng uỵch của vật nặng rơi xuống đất. Tiếp đó mới là một tiếng động nho nhỏ do phát .
"Ai da. Chân của ."
Khuất Vân Diệt: "……"
Đỡ Tiêu Dung đang trật chân tới bên cạnh đống lửa. Khuất Vân Diệt tức giận : "Ngươi ngủ còn mù quáng giày vò cái gì ."
Tiêu Dung đang tự xoa bóp mắt cá chân của . Nghe y trực tiếp chọc cho bật : "Vậy ngài ngủ ở đây làm cái bộ dạng thâm trầm gì hả?"
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn biện bạch cho bản : "Ta làm bộ dạng thâm trầm. Ta là ngủ ."
Tiêu Dung hừ một tiếng. Túm chặt lấy lớp áo khoác bằng lông thú thật dày . Sau đó y xích gần đống lửa thêm một chút. Vừa sưởi ấm, lên tiếng hỏi: "Tại ngủ ."
Khuất Vân Diệt lặng thinh một hồi lâu. Sau đó mới trả lời y: "Không ."
Tiêu Dung: "……"
Khuất Vân Diệt: "Đánh thắng trận . Thương vong cũng trong phạm vi mà thể tiếp nhận. Nam Ung mặc dù công đ.á.n.h Ích Châu. Thế nhưng hề lo lắng về bọn chúng."
Tiêu Dung . Biết vẫn xong.
Quả nhiên ngoài dự liệu là một thời gian trầm mặc ngắn ngủi. Khuất Vân Diệt ngẩng đầu lên. Nhìn về phía bóng tối mịt mờ phương xa: "Thế nhưng luôn cảm giác…… Hình như những ngày tháng thuận lợi sắp sửa kết thúc . A Dung, chút lo lắng."
Tiêu Dung há miệng, nên an ủi thế nào. Bởi vì y cũng từng trải qua cái tâm trạng tương tự như thế . Lời an ủi của khác thực chất chẳng chút tác dụng nào. Đã lo lắng thì vẫn cứ lo lắng mà thôi.
Nửa ngày y bật một tiếng: "Ban ngày đại vương biểu hiện bình thường như . Ta mà chẳng một chút nào. Về phương diện che đậy tâm tư sự tiến bộ của đại vương quả thực lớn a."
Khuất Vân Diệt y: "Đó là do đêm nay vẫn hề cảm thấy lo lắng."
Tiêu Dung: "…………"
Khuất Vân Diệt hề thấy sắc mặt đang xụ xuống của Tiêu Dung. Hắn một nữa rũ đầu xuống, thấp giọng : "Trước cũng từng những lúc như thế . Ta cảm thấy sắp xảy chuyện. Thế là quả thực xảy chuyện."
Vốn dĩ bởi vì Khuất Vân Diệt phá đám. Tiêu Dung còn cảm thấy chút vui. Nghe thấy câu y llại sững sờ.
Trực giác của Khuất Vân Diệt vô cùng nhạy bén. Trực giác của tương đương với một nửa cái hệ thống . Có đôi khi Tiêu Dung vô cùng ghen tị với cái thiên phú của . Thế nhưng đêm nay y đột nhiên phát hiện cái thiên phú cũng đến .
Y hệ thống đưa tới đây mới chỉ hơn một năm. Vậy mà y thường xuyên cảm thấy phát điên vì cái năng lực cảnh báo của cái hệ thống rách nát . Vậy mà Khuất Vân Diệt sống chung với trực giác của chính cả một đời. Dự cảm sự cố xảy . Thế sự cố đó thực sự xảy , cái thực sự là chuyện gì ? Dựa cái tính cách bá đạo bảo vệ nhà của Khuất Vân Diệt. Chắc chắn sẽ vô cùng ảo não. Tại bản thể ngăn cản nó từ .
Ngẩng đầu ngắm bầu trời đầy . Bên tai vang lên tiếng lửa cháy nổ lách tách. Nhìn thấy một trong những ngôi đó đột nhiên chớp nháy một cái. Chẳng hiểu tại . Tiêu Dung cũng khẽ bật theo.
"Đại vương."
Khuất Vân Diệt ngẩng đầu y.
Mà Tiêu Dung tiếp tục ngắm bầu trời: "Con sống đời chính là từng sự việc nối tiếp từng sự việc khác ngừng phát sinh. Hoàn khả năng lẩn tránh, chắc chắn sẽ xảy chuyện. Cuộc sống đến nhường nào thì cũng sẽ luôn luôn một cục gạch rơi xuống. Đập cho ngài tới mức hoa mắt váng đầu, m.á.u chảy đầm đìa."
Khuất Vân Diệt sững sờ một lát. lúc Tiêu Dung hạ đầu xuống , Khuất Vân Diệt. Lần y trực diện nở một nụ với : "Thế nhưng ngày tháng vẫn cứ trôi qua thôi. Không ai là thể sống thiếu ai cả. Cũng chẳng cái gì gọi là rơi tuyệt cảnh cả. Trừ phi là bệnh hết t.h.u.ố.c chữa. Nếu sẽ luôn luôn cơ hội trốn thoát, cơ hội đông sơn tái khởi. Ta rốt cuộc đại vương dự cảm điều gì. Thế nhưng cho dù xảy chuyện tày đình đến nhường nào chăng nữa. Cùng lắm cũng chỉ là làm từ đầu mà thôi. Mà thì sợ chuyện ."
Vừa . Y còn nghiêng đầu Khuất Vân Diệt: "Đại vương, ngài sợ ?"
Khuất Vân Diệt mím chặt môi. Lắc lắc đầu với Tiêu Dung.
Tiêu Dung một nữa bật . Lần y một cách vô cùng chân thành. Thế nhưng giây tiếp theo Khuất Vân Diệt với y: "Ta sợ ngươi sẽ rời khỏi ."
Hắn một cách vô cùng điềm tĩnh. Ánh mắt Tiêu Dung cũng mang bất kỳ ý vị nào khác. Phảng phất như đang một câu vô cùng bình thường mà sắc mặt Tiêu Dung thì khẽ biến đổi. Y ngây ngốc Khuất Vân Diệt. Kẻ chạm mắt với y một hồi. Sau đó một nữa về phía đống lửa. —— Trực giác.
Trực giác của Khuất Vân Diệt chỉ ứng nghiệm chiến trường. Mà cũng sẽ ứng nghiệm trong cuộc sống. Giống hệt như đêm nay bản rốt cuộc đang lo lắng về điều gì. Hắn cũng tại bản luôn luôn nảy sinh cái thiết tưởng .
Giống hệt như một cơn ác mộng chân thực. Đôi khi đang ngắm Tiêu Dung trong lòng sẽ đột nhiên nảy một cái ý nghĩ Tiêu Dung rời bỏ .
Trước tần suất quá nhiều. Đại khái một tháng mới xuất hiện một . Thế nhưng dạo gần đây ngày một nhiều hơn, hai ba ngày xuất hiện một . Điều khiến cho Khuất Vân Diệt vô cùng phiền não.
Lại chằm chằm đống lửa một lúc, Khuất Vân Diệt cảm thấy hôm nay bản suy nghĩ như là quá đủ . Thế là lên với Tiêu Dung vẫn còn đang đất: "Đi thôi. Đưa ngươi về xe ngựa."
Tiêu Dung chậm mất nửa nhịp mới ngẩng đầu lên. Ở cái góc độ Khuất Vân Diệt đặc biệt mang theo cái dáng vẻ từ xuống. Tiêu Dung khẽ chớp mắt hai cái. Sau đó mới vươn tay cho .
Nhờ lực đạo của để lên. Khuất Vân Diệt đỡ lấy cơ thể của Tiêu Dung. Tiêu Dung vốn định thực chân của y hết đau . Thế nhưng mãi cho tới lúc trở về xe ngựa y vẫn tìm cơ hội để thốt câu .
Cùng thời điểm đó, Trần Lưu ở phía bên .
Đã tám ngày trôi qua kể từ lúc Nguyên Bách Phúc làm phản. Cái tên tiểu binh rốt cuộc cũng chạy tới Trần Lưu. Hắn tới nơi lúc nửa đêm, cả rơi trạng thái hoảng hốt lơ đễnh. Lúc chạy tới cổng thành, quân giữ thành thấy một đơn thương độc mã xông thẳng về phía . Hơn nữa hề ý định giảm tốc độ bọn họ còn tưởng rằng đây là quân địch. Một tiếng kèn hiệu vang lên. Trong nháy mắt vài trăm liền xông ngoài. Trên tường thành cung thủ cũng vị trí. Toàn bộ đều nhắm thẳng tên nam t.ử mẩy đầy tro bụi, trông giống hệt như lưu dân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-150.html.]
Bọn họ nghiêm giọng quát tháo ngăn cản : "Dừng ! Xuống ngựa! Ta bảo ngươi xuống ngựa thấy hả!"
"Kẻ xông thành g.i.ế.c tha!"
"Mau cút xuống đây!!!"
Có động thủ. Một thương liền hất tung xuống đất. Mà kẻ rơi xuống đất liền bất động . Cái quả thực giống với tín hiệu công thành của quân địch. Lẽ nào kẻ mang theo ôn dịch. Là cái bẫy do quân địch thả ?
Quân giữ thành mang đầy bụng hồ nghi. Thế nhưng vẫn chậm rãi tiến tới mặt .
Quân giữ thành tổng cộng mười vạn . Là đội ngũ chắp vá từ binh lính của các lộ quân điều động ngoài. Nơi chỉ tướng sĩ của trung quân. Mà còn cả của tiền, hậu, tả, hữu tứ quân.
Có nhận đây là binh của Diêu Đô úy thuộc hậu quân. Tức thì kinh ngạc chạy tới: "Ngươi là binh của Diêu Đô úy?! Ngươi, ngươi biến thành cái bộ dạng ?"
lúc tên tiểu binh đó rốt cuộc cũng đ.á.n.h thức một chút ý thức. Hắn thực sự quá đỗi mệt mỏi . Những ngày qua liều mạng chạy về phía bất kể ngày đêm. Do hình thức thống trị của Trấn Bắc Vương mang tính chất bức xạ. Hắn cũng dám cho quan viên của những tòa thành trì đó , bắt bọn họ chuyển thư cho . Hai ngày ăn cơm, một ngày uống nước. Con ngựa đó cưỡi cho đến c.h.ế.t ồi. Có đôi khi thậm chí còn tưởng rằng bản sắp c.h.ế.t tới nơi .
Nghe thấy giọng quen thuộc. Sau khi mở mắt thấy những khuôn mặt quen thuộc. Có nhiều đang dùng ánh mắt lo lắng lo âu đến . Tiểu binh há miệng. Thế nhưng khi âm thanh phát . Nước mắt hột lớn hột nhỏ ồ ạt tuôn rơi.
Hắn mặt đất. Nước mắt nước mũi giàn giụa gào thét lên trời cao: "Nguyên Bách Phúc g.i.ế.c Vương tướng quân !!!"
"Nguyên Bách Phúc làm phản ! Hắn làm phản ! Các thấy . Hắn làm phản !!!"
Thốt xong mấy câu , thành nhiệm vụ của chính . Hắn rốt cuộc cũng bật nức nở. Mà đám quân giữ thành đang vây quanh bộ đều ngây ngốc tại chỗ. Tiểu tướng canh giữ cổng thành cũng bước . Hắn nãy vô cùng rõ ràng những lời của tên tiểu binh . Mím môi, dặn dò bộ hạ bên cạnh: "Đưa trong nghỉ ngơi. Tìm đại phu qua đây khám cho ."
"Hai các ngươi. Tức tốc gặp Cao thừa tướng! Mau lên!!"
Trần Lưu đêm khuya vạn vật tĩnh lặng. Tiếng vó ngựa phi đường phố trở nên vô cùng rõ ràng. Nối gót đuôi ngựa là từng ngọn từng ngọn đèn lồng thắp sáng. Phóng mắt bao quát bộ thành Trần Lưu. Con đường nhỏ bé thẳng tắp phảng phất như một mũi tên. Chỉ thẳng về phía vương phủ vẫn còn đang say giấc nồng.
Chẳng bao lâu đèn lồng bên trong vương phủ cũng thắp sáng.
Tống Thước đang ngáy khò khè. Thế nhưng âm thanh truyền tới từ bên ngoài lập tức đ.á.n.h thức gã. Khoảng thời gian qua gã vẫn luôn như . Giấc ngủ lúc nào cũng chập chờn thể nào ngủ sâu . Ngày nào thể giao Trần Lưu cho Tiêu Dung, ngày đó gã vẫn thể yên tâm.
Ngồi bật dậy, vểnh tai lắng một lát. Phát hiện đó là giọng của Cao Tuân Chi. Hơn nữa khác với ngày thường. Vậy mà mang theo chút ý vị khản đặc cả giọng, Tống Thước sững sờ. Vội vã xuống giường tìm giày. Gã kịp khoác thêm áo ngoài, giày chân cũng mang ngược luôn . Thế nhưng gã quả thực bận tâm nhiều đến . Tên tiểu tư ngoài gian ngoài mới đ.á.n.h thức. Vẫn còn đang dụi mắt thấy một trận gió thổi qua mặt . Hắn buông tay xuống, mất một lúc lâu mới ý thức . Trận gió ban nãy chính là lang chủ nhà . ...
Càng tới gần, giọng của Cao Tuân Chi càng trở nên rõ ràng rành rọt hơn. Tống Thước cắm đầu cắm cổ chạy tớ. Sau đó dùng sức đẩy toang cánh cửa phòng của Cao Tuân Chi .
"Sao xảy chuyện ?! Tại tới báo sớm hơn!!!"
Tên lính canh thành tới báo tin vẫn luôn cúi gằm mặt. Giọng nặng nề lo lắng bồn chồn: "Ty chức . Thân binh của Diêu Đô úy mới tới đưa thư đây một chén . Ngoại trừ thêm bất kỳ nào khác. Sau khi báo tin xong liền một chốc. Sau đó vì quá đỗi mệt mỏi mà ngất xỉu . Chi tiết……"
Không đợi tên lính canh thành xong. Cao Tuân Chi tiện tay vớ lấy chiếc áo khoác bên cạnh. Sau đó gằn giọng: "Dẫn gặp !"
Nói xong lão liền ngoài. Ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc Tống Thước đang bên cạnh. Tống Thước sững một chút, vội vã đuổi theo.
Trên đường tới cổng thành Tống Thước mới rốt cuộc xảy chuyện gì. Nguyên Bách Phúc làm phản . Hắn g.i.ế.c c.h.ế.t Vương Tân Dụng. Mang theo gần tám vạn binh mã của Trấn Bắc Quân rời . Hiện nay đang ở , định làm gì. Bọn họ hề .
Tới chân thành, Cao Tuân Chi nhanh chóng bước lên lầu thành. Tên tiểu binh đó vẫn còn đang ngất xỉu. Thế nhưng Cao Tuân Chi cần thẩm vấn . Không còn cách nào khác đại phu bên cạnh châm cho vài châm. Thế nhưng cơ thể của thực sự quá đỗi suy nhược. Châm cứu cũng thể nào gọi tỉnh . Vị tướng quân canh giữ cổng thành thấy . Dứt khoát gạt vị đại phu đó . Bưng lấy chậu đồng bên cạnh, soạt một tiếng hất thẳng chậu nước lạnh mới múc từ giếng lên mặt tên tiểu binh.
Cơ bắp mặt tiểu binh lập tức co giật. Hắn mãnh liệt mở choàng hai mắt. Thế nhưng đầu óc đông cứng . Phải một lúc lâu mới rốt cuộc đưa mắt về phía những đang ghé sát mặt .
…………
Những gì nhiều. Bởi vì là đầu tiên Diêu Hiển phái . Lúc bấy giờ bọn họ mới đặt chân xuống sạn đạo Liên Vân. Nguyên Bách Phúc từng tiết lộ kế hoạch tiếp theo của . Thứ mà chỉ là việc Nguyên Bách Phúc g.i.ế.c c.h.ế.t Vương Tân Dụng. Sau đó g.i.ế.c thêm vài c.h.ế.t sống chịu phục tùng để lập uy. Đợi đến lúc còn nào phản kháng nữa. Hắn liền theo kế hoạch cũ tiếp tục lên đường.
Mà bộ những chuyện đều là chuyện của tám ngày . Không, đáng lẽ là chuyện của chín ngày . Chín ngày.
Một ngày đủ để Nguyên Bách Phúc mưu phản. Trong chín ngày còn làm thêm cái chuyện khủng khiếp gì nữa.
Tiểu binh kể xong liền tinh bì lực kiệt mà gục xuống. Đại phu vội vã sai quần áo cho , nấu bát thuốc. Mà Cao Tuân Chi thì ngây ngốc về phía một hồi. Lão máy móc xoay . Từng bước từng bước bước khỏi căn phòng .
Đứng ở một nơi trống trải lầu thành. Cái cảm giác mù sương trong đầu phảng phất như tiêu tan một chút. Cao Tuân Chi đột ngột nhấc chân, sải bước dài về phía cầu thang.
Tuy nhiên giây tiếp theo Tống Thước đột nhiên dang rộng hai cánh tay. Gã mang theo ánh mắt cảnh giác cố chấp chằm chằm Cao Tuân Chi. Lời lẽ thốt cũng còn lễ phép như nữa: "Thừa tướng ?"
Cao Tuân Chi căn bản gã tới từ lúc nào. Lão cũng sẽ suy nghĩ tới chuyện . Lão chỉ trả lời câu hỏi của Tống Thước: "Ta…… Ta tiên dẫn theo một bộ phận binh mã tiến về Ninh Châu. Đại vương tin tức nhất định sẽ qua đó. Ta——"
Lão năng lộn xộn, tựa hồ như cần suy nghĩ một chút. Rồi mới bản nên cái gì.
"Ta dẫn binh mã qua đó. Chờ đợi để hội họp với đại vương. Nhân lúc chuyện vẫn tới cái bước đường thể cứu vãn nổi tiên thử thăm dò một phen. Có lẽ Nguyên Bách Phúc chẳng qua chỉ là nhất thời kích động. Hắn, là quyết tâm…"
Tống Thước: "Vương Tân Dụng c.h.ế.t ."
Toàn Cao Tuân Chi run rẩy.
Ngọn lửa giận Tống Thước đè nén suốt gần ba tháng qua. Rốt cuộc cũng nhờ mượn sự kiện của cái đêm nay mà triệt để bùng nổ .
"Hắn g.i.ế.c Vương Tân Dụng! Lừa lão ngoài. Nhân lúc lão hề chút phòng . Đích ! G.i.ế.c c.h.ế.t lão!"
Tống Thước bao giờ nổi giận như thế . Gã bản nên làm như . Dù thì Cao Tuân Chi cũng là bởi vì gánh chịu đả kích nên mới trở nên mất lý trí. Gã chỉ cần hảo hảo chuyện là . Thế nhưng Tống Thước cách nào hảo hảo chuyện . Bởi vì gã thực sự vô cùng vô cùng tức giận.