Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-04-10 05:59:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần ngẩn ngơ chằm chằm bàn cờ đổi thành Tiêu Dung .

Thế nhưng một lát , ánh mắt Tiêu Dung cũng trở nên kiên nghị. Y ngẩng đầu lên: "Ngươi chờ đó!"

Di Cảnh chờ một lát. Đợi Khuất Vân Diệt Tiêu Dung kéo tới.

Hiển nhiên là Khuất Vân Diệt rõ ngọn nguồn sự việc . Hắn hất vạt áo, dứt khoát xuống phía đối diện Di Cảnh. Ngón tay kẹp lấy quân cờ đen nhỏ bé. Khuất Vân Diệt mỉm trào phúng: "Đều kỳ cục như chiến trường. Bổn vương cũng thử một phen. Mong Phật t.ử chỉ giáo."

Di Cảnh: "…………"

Có một chuyện mà cả Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung đều hề .

Di Cảnh là một cao thủ đ.á.n.h cờ tiếng tăm lẫy lừng. Hồi còn ở Trường An y đ.á.n.h khắp thiên hạ đối thủ . Y từng đ.á.n.h cờ với hoàng đế, đ.á.n.h cờ với thừa tướng. Ngay cả những vị lão kỳ thủ tuổi ngoài bát tuần thấy y cũng cam bái hạ phong. Về bởi vì lão trụ trì lúc y đ.á.n.h cờ tâm tính hơn thua quá mức nặng nề. Không là tác phong của xuất gia. Cho nên y mới ép buộc bản cai đ.á.n.h cờ.

Một Di Cảnh như cho dù mười năm động tới quân cờ. Khuất Vân Diệt cũng khả năng là đối thủ của y.

Thế nhưng Khuất Vân Diệt một trợ thủ chuyên quấy nhiễu tâm trí của kẻ địch. Tiêu Dung vẫn luôn bên cạnh . Tập trung tinh thần chằm chằm bàn cờ. Chốc chốc cổ vũ Khuất Vân Diệt một câu: "Đại vương cố lên! Tiêu diệt !"

Khuất Vân Diệt còn hùa theo: "Ừm. Tiêu diệt !"

Di Cảnh: "…………" A Di Đà Phật.

Mỗi lúc Di Cảnh thốt những lời phù hợp với phận xuất gia, y lẩm bẩm niệm câu . Thế nhưng chỉ niệm phật thôi cũng vô dụng. Hai thực sự quá mức phiền phức . Di Cảnh phân tâm. Chuyện y thua cờ cũng trở thành lẽ đương nhiên.

Cũng may là y thua , Tiêu Dung mới chịu buông tha cho y. Mà Tiêu Dung thì mỉm giơ tay định đập tay ăn mừng với Khuất Vân Diệt. Ban đầu Khuất Vân Diệt vẫn hiểu. Đợi đến lúc hiểu , vội vã giơ tay của lên.

Hắn chủ động vươn tay chạm lòng bàn tay Tiêu Dung. Bởi vì bản nắm giữ phân lượng. Cho nên chỉ cứ giơ tay lên như , chờ đợi Tiêu Dung tới đập tay với .

Âm thanh đập tay trong trẻo thanh thúy vang lên. Khuất Vân Diệt cũng bật . Di Cảnh hai bọn họ cũng nhịn khẽ nhếch khóe môi.

Ừm. Mức độ phiền phức của hai thuyên giảm một chút xíu . ...

Nghỉ ngơi đủ . Mọi tiếp tục lên đường. Bọn họ hôm qua qua quan ải . Hiện nay trong địa giới của quan nội.

Tiêu Dung vẫn còn đang tính toán xem buổi chiều sẽ làm gì để g.i.ế.c thời gian. Thế nhưng lúc đại quân tới bên ngoài một tòa thành trì, Tiêu Dung đột nhiên thấy bên ngoài truyền tới những âm thanh ồn ào huyên náo.

Y vội vã thò đầu ngoài cửa sổ xe ngựa để . Thế nhưng là mã tặc xuất hiện. Mà là bách tính đưa tiễn.

"Trấn Bắc Quân vạn tuế! Trấn Bắc Vương vạn tuế!"

"Đa tạ các vị lão gia tiêu diệt Tiên Ti!"

"Hu hu hu cha a. Cha thấy . Trấn Bắc Quân báo thù cho cha !"

Tiêu Dung ngạc nhiên đám ăn mặc giống hệt bình dân bách tính đó. Bọn họ phỏng chừng là tin tức cho nên từ sớm đợi ở nơi . Đại quân dừng . Đám liền liều mạng nhét đồ đạc trong tay các vị tướng sĩ. Mùa đông cũng chẳng thứ gì ngon lành cả. Quanh quẩn cũng chỉ bánh nướng, bánh bao do nhà tự làm. Nhà nào khá giả một chút thì nhét cho vài miếng điểm tâm.

Dựa theo lệ cũ, đại quân khải đáng lẽ tặng hoa quả và hoa tươi. Thế nhưng Bắc quốc cái mùa đừng là hoa tươi. Ngay cả một ngọn cỏ cũng chẳng tìm thấy . Thế là cô nương tháo luôn đóa hoa lụa cài đầu xuống. Sau đó đỏ bừng khuôn mặt ném giữa đội ngũ đại quân đang tiến lên phía .

Nếu như gì bất ngờ xảy . Đây sẽ là gặp mặt đầu tiên và cũng là cuối cùng trong cả cuộc đời giữa nàng và những vị chiến sĩ đó. Cho nên hành động liên quan tới tình ái mà chỉ đơn thuần là để bày tỏ sự cảm kích mà thôi.

Đội ngũ ngừng tiến về phía . Xe ngựa của Tiêu Dung cũng nhanh tiến giữa đám đông. Tiêu Dung thấy đám tướng sĩ xung quanh chẳng mấy chốc đỏ bừng cả khuôn mặt. Cho dù là những kẻ đỏ mặt, động tác lúc cũng chút cứng đờ. Giống hệt như bản nên bước như thế nào nữa .

Tiêu Dung nhịn mím môi khẽ. Lúc đám đông bách tính cũng thấy y . Giữa một đám tướng sĩ đầy tro bụi, Tiêu Dung mọng nước hệt như một vị hoàng t.ử ngoại quốc bọn họ cướp đoạt mang về . Đám bách tính ngẩn . Sau đó phản xạ điều kiện vươn tay về phía y. Bốp!

Chẳng là cái bánh bao do vị đại nương nào làm . Cứng đến mức thể dùng làm vũ khí luôn . Nó bay một đường vòng cung chuẩn xác đập bộp một cái giữa trán Tiêu Dung. Đập cho y ngã ngửa trở bên trong xe ngựa.

Một thời gian , Khuất Vân Diệt mang theo vẻ mặt âm trầm cầm một quả trứng luộc bóc vỏ. Nói cũng thật châm biếm, quả trứng cũng là do bách tính tặng cho. ...

Tiêu Dung nhận lấy, tự xoa xoa chườm chườm. Khuất Vân Diệt chằm chằm vết bầm tím trán y. Ngữ khí vô cùng vui vẻ: "Một đám điêu dân!"

Tiêu Dung: "Đại vương. Ngài quên mất cẩn trọng lời ."

Khuất Vân Diệt: "Bọn họ đều đập ngươi thành cái bộ dạng . Ta còn quyền mắng hai câu ?"

Nói tới đây, nhỏ giọng lầm bầm: "Không nên để cho bọn họ tới gần như mới ."

Tiêu Dung . Nhịn bật một tiếng: "Được . Đừng bày cái dáng vẻ hại nữa. Chuyện của chỉ là sự cố ngoài ý thôi mà thôi. Vị đại nương đó cũng là cố ý. Nhìn thấy nhiều bách tính tự phát tới đưa tiễn như chỉ vì một câu cảm ơn ngài. Lẽ nào ngài vui ?"

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn căng cứng khuôn mặt: "Đánh Tiên Ti là chuyện của . Bọn họ cần cảm ơn ."

Tiêu Dung: "Được , là chuyện của ngài. Dù ở đây cũng chẳng ngoài. Nói với một câu thật lòng thì c.h.ế.t ai . Ngài cứ , lúc thấy bọn họ ngài cảm thấy vui vẻ. Có cảm thấy thụ sủng nhược kinh ?"

Khuất Vân Diệt trả lời y. Mà Tiêu Dung thì đặt quả trứng luộc xuống. Tiếp tục từng bước dẫn dụ: "Có thì cũng chẳng cả a. Ai cũng cảm giác mà. Ngay cả cũng ."

Khuất Vân Diệt liếc y một cái, cau mày. Cuối cùng vẫn lên tiếng thừa nhận: "Có một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-148.html.]

Tiêu Dung Khuất Vân Diệt. Y từ từ mím chặt môi. Thế nhưng cuối cùng vẫn nhịn nổi đột nhiên "phụt" một tiếng bật thành tiếng.

Khuất Vân Diệt tức thì thẹn quá hóa giận: "Là ngươi hỏi ! Ngươi cái gì!"

Tiêu Dung vội vã xua tay: "Không . Ta là đang nhạo ngài. Ta…… Ta cũng cảm thấy vui vẻ a! Quân dân một lòng bốn chữ thì vẻ đơn giản. Thế nhưng một chặng đường dài đến , tốn một thời gian lâu đến . Trấn Bắc Quân mới thực sự làm bốn chữ . Ta đại vương cảm khái. Cũng đại vương vui mừng."

Nói tới đây y rốt cuộc cũng nữa. Mà nghiêm túc thẳng , với Khuất Vân Diệt: "Chúc mừng đại vương. Lại một nữa trở thành vị đại hùng trong lòng bách tính."

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn rũ mắt xuống: "Ta là vì bản . Không là vì bọn họ."

Tiêu Dung: "Đại vương lời sai . Đại vương là vì những bằng hảo hữu khuất. Là vì những vị tướng sĩ Trấn Bắc Quân bỏ mạng gót sắt Tiên Ti mười năm . Là vì bộ những bình dân bách tính từng Tiên Ti chà đạp. Phạm vi là từng chút từng chút một mở rộng. Có lẽ sẽ sự phân chia chính phụ. Thế nhưng từng sự chia cắt rõ ràng. Lẽ nào đại vương thể vỗ lương tâm của một câu. Ngài báo thù cho những bách tính ?"

Khuất Vân Diệt y. Lại gì nữa.

Hắn đương nhiên thể nào thốt câu đó . Nếu cơ hội sẽ g.i.ế.c sạch từng kẻ từng ức h.i.ế.p đồng tộc của . Lại nếu như kẻ địch từ những nơi xa xôi hơn tới xâm phạm. Chẳng chừng cũng sẽ vì những tộc yếu thế xung quanh mà tay tương trợ. Hắn vốn dĩ là một bẩm sinh mang trong lòng chính nghĩa. Thế nhưng đồng thời cũng là một kẻ bất hạnh. Hắn báo thù cho những mà bản quen . Sau đó mới thể bận tâm tới những con ở nơi xa xôi hơn.

Tiêu Dung những lời để Khuất Vân Diệt tiếp nhận tình yêu thương và sự ủng hộ của bách tính dành cho . Tuyệt đối đừng bao giờ nảy sinh cái suy nghĩ "Ta xứng". Bởi vì nếu như Khuất Vân Diệt mà xứng. Vậy thì thế gian cũng chẳng kẻ nào xứng đáng nữa .

Thế nhưng tác dụng của mấy câu của y cũng chỉ dừng ở đó. Đã tiếp nhận sự ủng hộ thì cũng đồng nghĩa với việc tiếp nhận trách nhiệm. Khuất Vân Diệt lẽ thể làm chuyện yêu dân như con. Thế nhưng xưa nay vẫn luôn bao giờ dung túng cho việc của ức hiếp.

Trấn Bắc Quân là của . Hiện nay những bách tính cũng là của .

Khuất Vân Diệt thầm nghĩ sẽ nỗ lực bảo vệ bọn họ.

Ngày mùng hai tháng mười năm Thánh Đức thứ sáu. Một đêm vô cùng bình thường, Kim Lăng đổ một trận mưa thu lất phất rả rích. Toàn bộ thành trì đều bao bọc trong tiết trời se lạnh của mùa đông. Trần Lưu mưa. Thế nhưng đưa tay thấy năm ngón. Tầng mây đen xịt che khuất cả trăng lẫn . Có một vị lão nhân mở tung cửa sổ, về phía con phố tĩnh mịch mà buông một tiếng thở dài.

"Lại sắp tuyết rơi ."

Dãy núi Bất Hàm và dãy núi Đại Tiên Ti Sơn sớm tuyết trắng bao phủ ngay từ hồi tháng chín . Hiện nay Công Tôn Nguyên và Ngu Thiệu Thừa đang đồn trú ngay chân núi là những cảm ngộ sâu sắc nhất. Công Tôn Nguyên ngừng c.h.ử.i rủa cái thời tiết khuyết đức . Lão uống ngụm rượu để sưởi ấm cơ thể. Thế nhưng vì vướng quân lệnh lão chỉ đành liên tục nốc nước nóng bụng. Đợi đến lúc làm ấm đôi chân tay cứng đờ, Công Tôn Nguyên mới rút chút thời gian rảnh rỗi quan sát đồng liêu của .

Ngu Thiệu Thừa đang bệt đất. Tập trung cao độ thư cho ca ca của .

Công Tôn Nguyên: "……"

Lão mới là kẻ xuất từ vùng Liêu Tây kìa. Ngu Thiệu Thừa rõ ràng là một phương Nam chính hiệu, mà Ngu Thiệu Thừa hề sợ lạnh. Bên ngoài tuyết rơi dày đặc. Hắn chỉ mặc mỗi một lớp áo mỏng lỳ trong quân trướng. Hơn nữa còn thể vô cùng thuận lợi lưu loát cầm bút chữ nữa chứ.

Công Tôn Nguyên kinh ngạc . Không ngủ, sợ lạnh, cũng thèm nữ nhân. Cái tên rốt cuộc còn là ?

Công Tôn Nguyên nhớ một chuyện mà lão từng tiểu của kể . Nghe đồn đám thế gia đại tộc đó vì để sinh một kỳ lân nhi (con cháu xuất chúng) khả năng kế thừa tông tộc. Thủ đoạn nào bọn chúng cũng dám dùng. Bao gồm việc bồi dưỡng nữ t.ử từ sớm, uống đủ các loại t.h.u.ố.c linh tinh rối rắm. Lúc hành phòng còn sử dụng cả vu thuật…… Mặc dù đa đều mang tác dụng gì. Thế nhưng thiên hạ bao la việc gì mà chẳng . Chẳng chừng lúc Ngu gia lụi bại cũng từng giãy giụa trong tuyệt vọng làm một vụ như cũng nên.

Như thì thể giải thích những điểm vô cùng quỷ dị của Ngu Thiệu Thừa .

Chậc, thế gia đúng là phiền phức. Sinh một đứa con mà cũng nhiều lưu trình đến . Cứ lão sinh con mà xem. Đơn giản bao phòng, nhắm mắt, mở mắt, . Chín tháng đứa trẻ liền chui . ...

Tuyết rơi dày, Khiết Đan ngoài . Trấn Bắc Quân bọn họ cũng trong . Hao tổn thời gian ở chỗ quả thực cũng vô cùng tẻ nhạt. Nhìn Ngu Thiệu Thừa bắt đầu cắm mặt sang tờ thứ tư. Công Tôn Nguyên lặng thinh một lát. Dứt khoát cũng tới cạnh bàn, lấy hai tờ giấy từ chỗ Ngu Thiệu Thừa.

Đồng dạng nhấc bút lên, Công Tôn Nguyên suy nghĩ xem lão nên thư cho ai. Trần Lưu? Không , dễ gây mâu thuẫn gia đình. Sóc Phương? Thôi bỏ . Vô duyên vô cớ thư cho đại vương sẽ mắng cho thối đầu mất.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng lão vẫn quyết định xuống cái tên của Nguyên Bách Phúc.

Đại vương xé lẻ tả quân, Nguyên Bách Phúc mặc dù gì. Thế nhưng rõ ràng là trở nên trầm mặc hơn nhiều. Đều là những . Công Tôn Nguyên hy vọng chỉ vì chuyện mà nảy sinh hiềm khích với đại vương. Càng huống hồ những chuyện tương tự như thế sẽ còn xảy càng lúc càng nhiều. Bởi vì đại vương càng lúc càng dáng một vị đại vương thực thụ . Quân quân, thần thần. Đám bọn họ cũng nên thoáng một chút mới .

Con làm gì ai bất biến chứ. Cứ lấy bản lão . Sau khi cưới vợ, lão chẳng cũng dành ít thời gian lêu lổng cùng với đám hơn đó . Hợp hợp tan tan đều là chuyện thường tình. Chỉ cần bản tính của đại vương đổi là . Chung quy ngài vẫn luôn nhớ nhung tới đám lão bọn họ mà.

Ngồi buồn rầu vò đầu bứt tai tờ giấy thư nửa ngày trời. Công Tôn Nguyên rốt cuộc cũng nặn vài câu để lên đó. Như coi như là xong . Trôi qua thêm một khắc đồng hồ nữa Ngu Thiệu Thừa cũng xong. Công Tôn Nguyên tên vệ binh cầm lấy lá thư do chính tay . Và cả cuốn thư do Ngu Thiệu Thừa mang .

Công Tôn Nguyên: "……"

Cũng may là lão một đứa như thế . Bằng lão nhất định sẽ ngày ngày đập cho một trận tơi bời.

Dài dòng lải nhải, còn thể thống gì nữa! Lại cho tình lang!

…………

Sau khi tên vệ binh ngoài. Hắn liền giao một phong thư cho một khác. Hai chia phóng ngựa hai hướng khác . Một về hướng Tây. Một về hướng Nam.

Vó ngựa bay vút giẫm đạp xuống đất thoắt cái nảy lên. Giẫm nát mớ tuyết trắng tinh tươm mặt đất. Những bông tuyết xốp xốp mềm mềm chà đạp một cách thương tiếc. Đợi đến lúc bay lên nữa biến thành vũng bùn lầy dơ bẩn.

Đêm tuyết đang ăn mòn mảnh đất . Cả gian khoác lên một lớp áo choàng màu bạc chỉ còn là vấn đề thời gian. Bất luận là sớm muộn, một ai thể may mắn thoát khỏi. Mà con thì vẫn đang trong ổ chăn ấm áp ngáy khò khò. Căn bản hề về sự giáng lâm của nguy cơ. Chỉ lác đác vài linh cảm sự lạnh buốt của ngọn gió bấc. Thế nhưng linh cảm thì chứ. Vó ngựa bận tâm việc nó giẫm nát bông tuyết nào. Thiên tai cũng để ý việc nó đè sập hạt bụi nào.

Bức thư hồi đáp của Tôn Nhân Loan tới T.ử Đồng. Thân Dưỡng Duệ xong. Cân nhắc một hồi, đó mới sai thỉnh Nguyên Bách Phúc tới đây. Bởi vì Tôn Nhân Loan thư quá mức vội vàng. Lời lẽ trong thư tính là mỹ cho lắm thế là Thân Dưỡng Duệ liền tu sửa một chút giúp lão. Chủ yếu là để chiếu cố tới tự tôn tâm của Nguyên Bách Phúc. Không thể để cho hiểu lầm rằng Nam Ung coi thường .

Mặc dù bọn họ quả thực coi thường . Thế nhưng Nguyên Bách Phúc thể chuyện .

Còn về quyết sách của Tôn Nhân Loan. Thân Dưỡng Duệ thậm chí còn cảm thấy lão quá hào phóng . Nguyên Bách Phúc quanh năm theo bên cạnh Khuất Vân Diệt. Ở vùng đất Trung Nguyên cũng coi là chút danh tiếng. Rất nhiều chiến công đều sự hiện diện của . Thế nhưng ai ai cũng trong những chiến dịch mà Khuất Vân Diệt từng tham gia hoặc tự tạo , một Khuất Vân Diệt chiếm tới chín phần công lao . Những vị tướng lĩnh khác chẳng qua chỉ là theo ăn hôi mà thôi. Cẩn thận ngẫm mà xem vị Nguyên tướng quân trong ngần năm trời phảng phất như căn bản từng đ.á.n.h qua một trận chiến xinh nào.

Loading...