Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-04-10 05:58:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà Nguyên Bách Phúc trả lời bọn họ: "Vương tướng quân nhiệm vụ khác, dẫn trở về Thịnh Nhạc . Đại vương lệnh bảo các ngươi theo sự chỉ huy của . Khuất tướng quân tạm thời tiếp quản chức vụ của Vương tướng quân."

Vài vị phó tướng và đô úy của hậu quân đưa mắt . Trong lòng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Đồng thời cũng cảm thấy cực kỳ kỳ lạ.

Hữu đô úy của hậu quân mang một bộ râu quai nón, tính cách của cũng giống hệt như ngoại hình của , vô cùng sảng khoái. Có : "Đại vương hạ mật lệnh từ lúc nào. Tại Vương tướng quân báo cho bọn một tiếng. Lão chỉ mang theo vỏn vẹn bốn tên binh định trở về Thịnh Nhạc ? Vương tướng quân từ lúc nào trở nên thô tâm đại ý như chứ!"

Khuất Cẩn thấy . Lập tức bước tới quát mắng hữu đô úy: "Đại vương hạ lệnh lẽ nào còn bàn bạc với ngươi ! Diêu Hiển, ngươi vượt quyền !"

Khuất Cẩn là tả đô úy, Diêu Hiển là hữu đô úy. Sự chênh lệch về chức vụ định sẵn quan hệ giữa hai thể nào lên . Hơn nữa khi Vương Tân Dụng điều . Khuất Cẩn thống lĩnh hậu quân một thời gian. Kết quả khiến cho hậu quân trở thành đội quân lượng thương vong lớn nhất, Diêu Hiển vẫn luôn ý kiến với Khuất Cẩn. Thế nhưng tín do Vương Tân Dụng mang từ Nam Ung . Vì để tránh làm khó dễ Vương Tân Dụng, Diêu Hiển đối với Khuất Cẩn xưa nay vẫn luôn nhẫn nhịn là chính.

Trong cái thô kệch sự tỉ mỉ, chính là đang tới loại như Diêu Hiển. Khuất Cẩn ở hậu quân chẳng qua chỉ là tạm thời mà thôi. Sớm muộn gì Khuất Vân Diệt cũng sẽ điều . Trong chốn riêng tư Vương Tân Dụng cũng chỉ một bày tỏ thái độ. Nếu như lão xảy chuyện gì, thì đám lão bọn họ bộ đều theo lời của Diêu Hiển. Chịu sự quản thúc của .

Vì vô vàn nguyên nhân khác Diêu Hiển vẫn luôn né tránh nhuệ khí của Khuất Cẩn. Cho dù là cái lúc Khuất Cẩn tạm thời thống lĩnh hậu quân. Hắn cũng từng một chữ . Thế nhưng hôm nay mẫn cảm nhận điểm bất thường. Khuất Cẩn thoạt thì vẻ tức giận nhưng thực chất vô cùng căng thẳng.

Người phát giác điểm bất thường chỉ một . Trong cuộc sống đời thực làm gì nhiều ảnh đế đến . Sự ngoài mạnh trong yếu của Khuất Cẩn, cùng với sự trầm mặc quá mức của Nguyên Bách Phúc. Thêm đó là vị trí ranh giới phân minh giữa hai đạo quân so với mấy ngày . Tất cả những thứ đều đang mơ hồ khiến cho đám cảm thấy bất an.

Diêu Hiển cố gắng đè nén sự bức thiết trong giọng . Hắn trầm giọng hỏi Nguyên Bách Phúc: "Nguyên tướng quân. Đại vương rốt cuộc hạ mệnh lệnh gì cho Vương tướng quân."

Nguyên Bách Phúc nâng mắt lên. Hắn về phía Diêu Hiển mà Diêu Hiển tới mức kinh hãi.

Bởi vì Nguyên Bách Phúc phảng phất như biến thành một con khác . Hắn còn hòa ái dễ gần nữa. Cũng còn đối xử ôn hòa với khác nữa. Trong mắt chứa đựng sự khinh miệt , sự mỉa mai. Còn cả một thứ khiến cho nhịn nhíu mày là sự cuồng nhiệt.

Trái tim Diêu Hiển thịch một tiếng. Lúc đó liền chuyện chẳng lành . Thế nhưng kịp đưa phản ứng gì. Hắn sự bất thường của Nguyên Bách Phúc lúc nhưng những khác thì .

Một vị phó tướng lưng Diêu Hiển rốt cuộc thể nhẫn nhịn nữa. Vương Tân Dụng cùng Nguyên Bách Phúc ngoài, hiện nay chỉ một Nguyên Bách Phúc trở về. Hắn lúc còn bày cái thái độ như thế . Vừa nghĩ tới việc Vương Tân Dụng thể xảy chuyện gì đó gã liền giận dữ ngút trời.

"Vương tướng quân rốt cuộc ! Cái tên bạch diện nhà ngươi…"

Lời còn dứt Nguyên Bách Phúc đột ngột rút đao . Một đao c.h.é.m thẳng cổ gã m.á.u tươi b.ắ.n tóe ngoài. Tiếp đó cơ thể của gã mới nhũn ngã gục xuống đất. Hai mắt gã thậm chí vẫn còn mở trừng trừng. Đầu của gã càng chỉ còn dính một nửa cổ, nửa còn đứt lìa .

Cái đầu và cái xác của gã bày biện mặt đất bằng một cái góc độ căn bản là bất khả thi. Những tướng sĩ ở gần đó thấy động tĩnh, bộ đều ngây ngốc về phía bên .

lúc Nguyên Bách Phúc với đám bộ hạ của Vương Tân Dụng: "Kể từ ngày hôm nay! Tả quân còn phụ thuộc Trấn Bắc Quân nữa. Trong hậu quân kẻ nào sống mạng thì ngoan ngoãn lời Khuất tướng quân. Kẻ nào sống hiện tại cứ việc đây."

Đồng đội cứ như c.h.ế.t t.h.ả.m ngay mắt , một ai thể nhẫn nhịn nổi. Binh mã của hai bên tức thì lao c.h.é.m g.i.ế.c lẫn . Thế nhưng Nguyên Bách Phúc sở dĩ thể làm chủ tướng của một quân là nhờ tài làm bộ làm tịch. Hắn cũng mang trong bản lĩnh xông pha trận mạc g.i.ế.c địch. Trong bốn kẻ g.i.ế.c địch dũng mãnh nhất đương nhiên là Công Tôn Nguyên. Thế nhưng nếu xét về khả năng tác chiến đơn độc Nguyên Bách Phúc mới là kẻ tỷ lệ thắng cao nhất.

Hắn từ tới nay bao giờ là một cái gối thêu hoa. Hắn cũng thực lực thuộc về riêng . Chỉ là vì bên cạnh Khuất Vân Diệt nên chẳng ai thèm để tâm mà thôi.

Tiếng gào thét phẫn nộ và tiếng da thịt x.é to.ạc đồng thời vang lên. Mặc dù kẻ nào hạ lệnh cho đám tướng sĩ ở phía bên . Thế nhưng cứ tiếp tục đ.á.n.h như phỏng chừng bên cũng sẽ náo loạn lên mất. Diêu Hiển thấy bên thêm hai kẻ bỏ mạng. Đầu óc trống rỗng, đột nhiên vứt bỏ binh khí trong tay xuống. Sau đó ngăn cản những đồng đội vẫn đang định tiếp tục liều mạng ở phía . Loảng xoảng một tiếng quỳ sụp xuống đất.

"Nguyên tướng quân tha mạng! Bọn, bọn nguyện ý theo Nguyên tướng quân!"

Những phía suýt chút nữa chọc cho tức điên: "Diêu Hiển!!!"

Thế nhưng cũng hiểu dụng ý của Diêu Hiển lúc . Hắn cũng gắt gao giữ chặt lấy những đồng đội đang định tiếp tục lao lên. Sau đó kéo đó cùng quỳ xuống.

Nguyên Bách Phúc bọn họ xin tha. Khẽ một tiếng, tới đích nâng những dậy. ...

Làm phản chẳng là chuyện gì quá đỗi gian nan. Đặc biệt là ở cái thời đại . Đám tướng sĩ gia nhập Trấn Bắc Quân cũng chẳng là hạng trung thành tuyệt đối. Trước đây bọn họ thể từng là binh mã của những thế lực khác. Cũng khả năng đây từng làm cái nghề g.i.ế.c cướp của. Đổi một cái tên liền thể lắc biến hóa trở thành những vị quân gia khiến cho bách tính tránh còn kịp.

Trấn Bắc Quân tới gần năm mươi vạn . Thế nhưng những kẻ từng thấy Khuất Vân Diệt phỏng chừng chỉ năm vạn . Những kẻ từng chuyện với sợ rằng ngay cả năm ngàn cũng chẳng tới. Cho dù Tiêu Dung bận rộn củng cố quân tâm thì chứ? Một ngày hai ngày căn bản thể phát huy tác dụng gì to tát.

Nói cho cùng thì tướng sĩ bình thường cũng chỉ là lệnh hành sự. Kẻ thực sự thể quyết định sự ở của đám chính là những viên tiểu tướng chức vị thấp kém . Mà thật khéo làm những viên tiểu tướng thích thú với những tiểu ân tiểu huệ mà Nguyên Bách Phúc ban phát. Cái còn lợi hại hơn nhiều so với vị đại vương cao thể với tới. Hơn nữa chỉ sử dụng quân công để chuyện .

Tả quân là địa bàn của Nguyên Bách Phúc. Lúc phân chia binh mã cố tình đem những kẻ quá thiết với bộ chia cho Ngu Thiệu Thừa. Bốn vạn còn giữ gần như bộ đều là tín của . Cho dù tiếng phản đối cũng nhanh nhấn chìm trong những âm thanh tán đồng. Hậu quân quả thực khó thu phục. Thế nhưng Khuất Cẩn hỗ trợ trong ba vạn năm ngàn thể khống chế hơn một vạn . Những còn đều theo lệnh của Diêu Hiển. Diêu Hiển cũng đầu hàng , bọn họ đương nhiên cũng còn gì để nữa.

Làm phản thực sự khó. Đây là chuyện thể thành chỉ trong vòng một ngày. Đơn giản tới mức khiến sôi máu. Khiến cho nhận rằng những bước chuẩn tâm lý mà làm chẳng cần dùng tới một cái nào. Nhanh đến như đám binh mã bộ đều thuộc về .

Điều cũng sẽ mang cho một loại ảo giác phảng phất như con đường phía cũng sẽ thuận lợi giống hệt như . Sớm thế đáng lẽ làm từ lâu mới . ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-145.html.]

Nguyên Bách Phúc lệnh cho tất cả lên ngựa. Tiếp theo đây bọn họ sẽ hành quân gấp rút. Hôm nay hết sạn đạo Liên Vân, tranh thủ tối mai sẽ tiến bồn địa Hán Trung. Hắn vẫn sẽ tới Ninh Châu thế nhưng đ.á.n.h Thân Dưỡng Duệ. Hắn là để gặp mặt Thân Dưỡng Duệ.

Lúc ngang qua đám Diêu Hiển. Nguyên Bách Phúc thấy bọn họ bộ đều cúi mày rũ mắt đó. Có vài cá nhân dùng ánh mắt thống hận chằm chằm . Nguyên Bách Phúc thấy chỉ .

Đây chính là bộ hạ của Vương Tân Dụng. Bị một tên tướng đầu hàng như Vương Tân Dụng dẫn dắt, đối với chuyện đầu hàng sớm chẳng còn lạ lẫm gì nữa . Đầu hàng một thì thể đầu hàng thứ hai. Sau cũng thể tiếp tục đầu hàng thứ ba.

Hắn sẽ phạm cái lầm . Hiện tại tạm thời giữ đám Diêu Hiển là để định quân tâm. Đợi đến lúc vững gót chân, củng cố thế lực sẽ đem bộ ba vạn năm ngàn sẽ sắp xếp từ đầu. Còn về phần đám Diêu Hiển, đem tặng cho Thân Dưỡng Duệ là . Thiết nghĩ Nam Ung nhất định sẽ thích món quà . ...

Mỗi một vị tướng quân đều những trung thành với .

Nguyên Bách Phúc , Vương Tân Dụng cũng . Thế nhưng hiểu tại Nguyên Bách Phúc dường như hề điểm . Hắn vì việc bản sở hữu nhiều kẻ nguyện ý theo nên cảm thấy đắc ý. Thế nhưng hề nghĩ tới việc Vương Tân Dụng đồng dạng cũng kinh doanh, xây dựng thế lực trong nội bộ hậu quân suốt mười năm trời. Có tướng quân như thế nào, sẽ binh lính như thế đó câu quả thực sai. Cho nên của hậu quân đều vô cùng giỏi nhẫn nhịn giống hệt như Vương Tân Dụng. Cũng vô cùng trầm giống hệt như Vương Tân Dụng, co duỗi vốn dĩ là một cái lầm. Ngày thường nhẫn nhịn tới mức vô lý nhưng đến lúc chạm tới điểm giới hạn mới đột ngột bộc phát. Đó mới thực sự là tự tìm đường c.h.ế.t.

Đợi Nguyên Bách Phúc qua. Diêu Hiển mới ngẩng đầu lên, ánh mắt của khủng bố giống hệt như một thanh đao tẩm độc. Nguyên Bách Phúc lừa gạt bọn họ, nửa chữ cũng thèm nhắc tới việc Vương tướng quân hiện đang ở . Nhìn sự tàn nhẫn của lúc đối xử với những khác. Vương tướng quân gặp chuyện gì còn khó để tưởng tượng nữa.

Tướng quân của Nguyên Bách Phúc hại .

Chằm chằm Nguyên Bách Phúc, Diêu Hiển gằn lên một câu trong lòng. Mỗi một chữ đều hệt như m.á.u tuôn.

Nguyên Bách Phúc, ngươi c.h.ế.t t.ử tế .

C.h.ế.t, , tử, tế! —— Thành Sóc Phương.

Trước khi khải vẫn còn vô vàn những công việc chuẩn cần thực hiện. Đám chiến phu an trí như thế nào. Vận hành bên trong thành . Chiến lợi phẩm nên hộ tống thế nào. Những Tiên Ti khi trải qua thẩm tra cho phép trở về tiếp tục sinh sống đó quản lý như thế nào.

Ngu Thiệu Tiếp định rời nữa. Đệ của y hiện tại vẫn còn đang đ.á.n.h trận ở Khiết Đan mà Thịnh Nhạc đang cần . Y dự định đích nơi , giúp đỡ Thịnh Nhạc vượt qua cái giai đoạn khó khăn . Tiêu Dung khi trở về Trần Lưu thể sàng lọc vài thích hợp. Đến lúc đó tới đây tiếp quản công việc của y.

Tiêu Dung nhíu mày: "Sau khi tuyết rơi đường sá sẽ khó . Đến lúc đó làm trở về ?"

Ngu Thiệu Tiếp: "Nếu thực sự thể trở về. Vậy thì đợi đến mùa xuân về Trần Lưu."

Tiêu Dung trợn tròn hai mắt: "Huynh về đón năm mới ?"

Lời thốt , Tiêu Dung đột nhiên ngậm chặt miệng . Mà Ngu Thiệu Tiếp thì sững sờ một lát, đôi lông mày nhanh chóng trở nên dịu dàng: "Chỉ là một năm mà thôi. Sau năm nào cũng thể ở bên cạnh Dung nhi cùng đón năm mới ."

Tiêu Dung: "…………"

Cảm thấy giải thích cũng chỉ là càng bôi càng đen, Tiêu Dung dứt khoát lên tiếng nữa. Đem bộ những tư liệu giấy cần mang về Trần Lưu xếp gọn mang . Tiêu Dung chỉ tay đống thẻ tre ở đằng lên tiếng: "Những thứ đều là những ghi chép của Tiên Ti về tình hình thảo nguyên năm mươi năm . Tổng cộng hơn ba ngàn cân. Mang bộ về thì phiền phức. Chúng hãy lựa chọn một chút, đem bộ những thứ vô dụng lọc bỏ ngoài."

Nghe Di Cảnh nâng mắt lên từ đống tư liệu vẫn đang xem dở. Nhìn chằm chằm cái đống thẻ tre cao như núi nhỏ . Y gật gật đầu: "Để làm cho."

Tiêu Dung nhạo y: "Chỉ để một ngươi làm, đêm nay ngươi đừng hòng ngủ nữa. Ta dùng bưa trưa . Đợi chúng cùng xem."

Ngu Thiệu Tiếp khẽ một tiếng: "Đi . Hiện tại cũng chẳng việc gì khẩn cấp. Nếu cảm thấy buồn ngủ thì cứ ngủ một giấc giải trừ mệt mỏi cũng ."

Tiêu Dung ôm đống đồ rời , miệng vẫn còn lầm bầm: "Ăn xong liền ngủ. Ta là heo."

Ngu Thiệu Tiếp lắng những lời lầm bầm khe khẽ của y, lắc lắc đầu. Sau đó về phía đống thẻ tre đó. ...

Bước khỏi sân , Tiêu Dung về phía căn phòng của . Hiện tại trong phòng y chất đống vô những thứ đồ vật tương tự như thế . Đặt ở nơi khác y yên tâm cho nên bộ đều nhét hết trong phòng ngủ của . Bận rộn suốt cả một buổi sáng Tiêu Dung quả thực cũng chút đói bụng . Cho nên bước chân của y khá là nhanh. Khuất Vân Diệt đợi sẵn ở đằng . Sự vụ trong thành đều đám tín của xử lý. Không chiến sự Khuất Vân Diệt liền nhàn rỗi, thể tiếp tục ngày ba bữa ăn cùng Tiêu Dung .

Nghe thấy tiếng bước chân của Tiêu Dung, Khuất Vân Diệt chậm rì rì lên. Hắn còn chỉnh đốn y phục của mới cất bước ngoài. Đột nhiên âm thanh bên ngoài cửa nảy sinh một chút biến hóa vô cùng vi diệu. Sắc mặt Khuất Vân Diệt biến đổi. Hắn mãnh liệt xông ngoài. Ba bước gộp làm hai lao tới bên cạnh Tiêu Dung, đỡ lấy cơ thể đang ngã nhào về phía của Tiêu Dung.

Giấy rơi lả tả mặt đất, vài tờ giấy rách . Khuất Vân Diệt quỳ một chân đất, hai tay đỡ chặt lấy nửa của Tiêu Dung. Mà Tiêu Dung vẫn ngất xỉu, y còn ngẩng đầu lên Khuất Vân Diệt.

Trong tầm mắt của y, Khuất Vân Diệt trở thành một bóng vặn vẹo. Thế nhưng y vẫn thể thần sắc của Khuất Vân Diệt. Hai mắt khẽ trợn to, con ngươi bất an d.a.o động liên tục. Với tư cách là một trong những con mạnh mẽ nhất, kiên cường nhất thế gian , Khuất Vân Diệt là cái loại sẽ để lộ cái biểu cảm kinh hãi, hoảng hốt như thế . Biểu hiện sợ hãi nhất của lẽ chính là dáng vẻ của ngày hôm nay . Vô thố Tiêu Dung, đôi bàn tay giống hệt như một chiếc kìm ghim chặt lấy y. Phảng phất như dùng một cỗ man lực một nữa lôi kéo y trở về bên cạnh .

Tiêu Dung một đôi mắt . Nó sạch sẽ, thuần túy. Mặc dù mắt của con vốn dĩ đều là hình tròn. Thế nhưng độ cong của mắt y đẽ hơn nhiều. Giống hệt như hai viên bi pha lê .

Khuất Vân Diệt Tiêu Dung từ từ nhắm hai mắt . Trong lúc đó Tiêu Dung hé miệng tựa hồ như điều gì đó. cuối cùng y vẫn thể thành lời. Lúc hai mắt y triệt để khép , cả y cũng ngã gục trong lồng n.g.ự.c của Khuất Vân Diệt. Thịch một tiếng, cú ngã của Tiêu Dung hề phát một chút tiếng động. Mà cái âm thanh vô cùng rõ ràng phát từ tận sâu trong đáy lòng Khuất Vân Diệt. Một tảng đá khổng lồ đập mạnh trái tim Khuất Vân Diệt. Đập cho lảo đảo, mặc dù đau. Thế nhưng vẫn tới mức thương cân động cốt.

Khuất Vân Diệt cứng đờ duy trì cái tư thế . Mãi cho đến tận lúc cảm nhận thở ấm áp truyền tới từ cỗ thể trong lồng ngực. Khuất Vân Diệt mới rốt cuộc thể tiếp tục hít thở trở .

Loading...