Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-04-08 10:11:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Địa Pháp Tăng , hỏi : "Ngươi thái thú của Nghĩa Dương là ai ."
Trương Biệt Tri: "……"
Hắn . Thế nhưng thừa nhận sự thật . Cố gắng lục lọi trong trí nhớ một hồi, thực sự khiến tìm một chút ấn tượng mờ nhạt: "Hình như là của Dương gia thì ?"
Bởi vì chút dây dưa rễ má với cái tên Dương Tàng Nghĩa suýt chút nữa hại c.h.ế.t bộ bọn họ đó. Cho nên Trương Biệt Tri mới nhớ kỹ kẻ .
Địa Pháp Tăng gật gật đầu: "Dương Thị Chân, lão là cháu họ của Dương thừa tướng. Kể từ lúc Dương gia xuôi Nam mười năm , lão luôn luôn đảm nhiệm chức vụ thái thú của Nghĩa Dương . Những vùng đất quanh Kim Lăng sớm đám thế gia đó chia chác sạch sẽ . Nghĩa Dương là địa bàn của Dương gia. Cho nên triều đình bao giờ thế lão cả."
Trương Biệt Tri phiền muộn Địa Pháp Tăng: "Chuyện thì liên quan gì tới việc ngươi định trong bằng cách nào?"
Địa Pháp Tăng cái dáng vẻ chẳng hiểu cái mô tê gì của , gì bất ngờ mà thở dài một cái.
Trương Biệt Tri: "…………"
Ta còn thèm chê bai ngươi. Vậy mà ngươi dám chê bai ?!
Ngay lúc Trương Biệt Tri nổi điên, Địa Pháp Tăng lên tiếng : "Nghĩa Dương thuộc về triều đình Nam Ung. Nó chỉ thuộc về Dương gia mà thôi. Quân canh gác ở nơi đều chỉ lời của Dương gia. Mà Dương Thị Chân ở nơi kinh doanh nhiều năm như . Lão chính là tiếng quyền lực nhất."
Lần Địa Pháp Tăng rõ ràng . Trương Biệt Tri mang vẻ mặt tê dại y, cố gắng suy nghĩ thêm một hồi lâu. Rốt cuộc cũng kiên nhẫn chờ tới cái thời khắc linh quang lóe sáng trong đầu. Hắn nhỏ giọng hỏi: "Ý của ngươi là bắt giặc bắt vua ?"
Địa Pháp Tăng đầu, vô cùng hiếm hoi mà nhếch khóe môi: "Dương Thị Chân nuôi một ả ngoại thất ở quận Giang Hạ. Nữ t.ử đó là con gái tư sinh của Dương gia ở Giang Hạ. Thân phận thấp hèn thể xuất hiện mặt , cho nên lão mới an bài ả ở bên ngoài. Thế nhưng lão sủng ái nữ t.ử . Mỗi tháng đều tới thăm ả một hai . Phu nhân của Dương Thị Chân là đích nữ của một thế gia khác. Địa vị của lão trong Dương gia cũng chỉ ở mức bình thường đắc tội nổi vị phu nhân . Cho nên trong suốt những năm qua lão vẫn luôn giấu giếm vị phu nhân để qua với ả. Lúc thăm nữ t.ử đó, lão dám dẫn theo quá nhiều binh mã. Cũng dám dẫn theo tư binh trong phủ của chính ."
Nghe tới đây Trương Biệt Tri liền hiểu : "Nhân lúc cái tên Dương Thị Chân thăm ngoại thất. Chúng sẽ chặn đường bắt giữ lão ở giữa đường, đó dùng lão để uy h.i.ế.p đám Nam Ung canh gác thành. Bắt bọn chúng mở toang cổng thành . Có Dương Thị Chân trong tay chúng bọn chúng nhất định sẽ dám khinh cử vọng động. Hơn nữa ở ngoài thành chúng cũng thể đập cho Dương Thị Chân một trận tơi bời. Hỏi rõ xem bên trong thành rốt cuộc bao nhiêu quân canh gác."
Địa Pháp Tăng: "……"
"Không cần phức tạp đến . Dương Thị Chân là vị quan viên sợ c.h.ế.t nhất mà từng gặp. Đợi ngươi bắt lão sẽ ngươi bắt lão làm gì lão cũng chịu."
Nói tới đây y hừ một tiếng: "Mở cổng thành ? Chuyện đó quá đỗi đơn giản . Ta bọn chúng chủ động buông bỏ binh khí. Ngoan ngoãn chắp tay chịu trói."
Trương Biệt Tri buột miệng thốt : "Ai thể ngu ngốc đến mức chứ! Ngươi đang làm cái mộng ban ngày gì !"
Địa Pháp Tăng liếc Trương Biệt Tri một cái. Lần y thèm giải thích nữa.
Giữa thành trì và thành trì là sự khác biệt. Giữa binh lính và binh lính cũng sự khác biệt. Phía Bắc sông Hoài gần như còn tồn tại thế gia nữa . Cho nên Trương Biệt Tri căn bản hề sự kiểm soát của thế gia đối với một địa phương đáng sợ đến mức độ nào. Đây chính là điểm gai góc của bọn chúng. đồng thời cũng chính là t.ử huyệt của bọn chúng.
Nam Ung thành lập mười năm, Địa Pháp Tăng cũng lăn lộn ở Nam Ung mười năm . Cho dù y từng bước chân triều đình Nam Ung, thế nhưng trải qua sự quan sát trong suốt chừng năm. Có nhiều chuyện căn bản cần suy nghĩ tự nhiên in sâu trong tâm trí y . Đây là một mảnh đất mục nát, cũng chẳng khác gì cố hương Nhu Nhiên của y cho lắm. Mặc dù một bên là chế độ nô lệ, một bên là chế độ phong kiến. Thế nhưng nếu về sự khác biệt thực sự lớn đến . Tầng lớp cùng vĩnh viễn hàng vạn cách để chà đạp lên những ở tầng lớp cùng. Bất luận đối phương mang phận nô lệ .
Thậm chí nếu thực sự để Địa Pháp Tăng đưa nhận xét. Y sẽ cho rằng Nhu Nhiên còn mạnh hơn cả Nam Ung. Bởi vì nô lệ của Nhu Nhiên ít nhất vẫn còn huyết tính. Bọn họ vẫn còn dăm bữa nửa tháng gây chuyện để khiến cho chủ nô đau đầu cơ mà. Còn Nam Ung , từ xuống bộ đều là một lũ hèn nhát. ...
Bởi vì cục diện ở khu vực phía Bắc sông Hoài quá mức hỗn loạn. Hơn nữa thù lao trả cũng nhiều bằng Nam Ung. Cho nên Địa Pháp Tăng thường xuyên tới phương Bắc. Cho dù tới, cũng đều là mang theo nhiệm vụ trong . Hoàn thời gian để để tâm tới những đặc điểm của phương Bắc.
Do đó mãi cho tới tận năm nay y mới phát hiện . Hóa Trung Nguyên là huyết tính. Mà là triều đình và thế gia chèn ép tới mức đ.á.n.h mất huyết tính của . Ngay khi cơ hội bọn họ liền sẽ lập tức nắm lấy. Tỷ như việc sách, tham quân. Cải thiện cuộc sống của chính bản . Bút phạt khẩu tru quả thực thể khiến cho một thế lực to lớn dần dần đ.á.n.h mất địa vị của bản . Thế nhưng một khi sự thực hùng hồn hơn lời lẽ thì tác dụng của miệng lưỡi cũng sẽ còn lớn đến nữa. Trấn Bắc Quân tất thắng.
Trấn Bắc Vương chắc chắn sẽ bước lên bảo tọa cửu ngũ chí tôn.
Đây là sự thực mà Địa Pháp Tăng đang dần dần nhận thức . Lời lẽ xán lạn của Tiêu Dung thuở ban đầu cũng thể khiến cho Địa Pháp Tăng thực sự động tâm. Y vẫn cứ do dự. Thậm chí còn để lộ bản lĩnh thực sự của bản . Thế nhưng khi nhận thức sự thực , Địa Pháp Tăng lập tức đổi thái độ của đối với Trấn Bắc Quân.
Con ai ai cũng đều bản năng xu lợi tị hại. Đã rõ đây là một đội ngũ nắm chắc phần thắng trong tay . Vậy thì tại y gia nhập chứ?
Một vị Trấn Bắc Vương trẻ tuổi đến . Đế vị sẽ là điểm dừng của cuộc đời . Tương lai của vẫn còn vô vàn những thứ rực rỡ và xán lạn hơn đang chờ đón. Đi theo một vị quân chủ như giống hệt như việc cả đời đều đấu trường . Thực sự chỉ cần nghĩ tới thôi khiến cho sôi trào nhiệt huyết a.
Địa Pháp Tăng là thích . Y chỉ là sẽ để lộ cảm xúc của bản mặt những kẻ mà tín nhiệm. Ngay khi y bắt đầu tín nhiệm những xung quanh, y cũng sẽ bộc lộ đủ loại biểu cảm khác .
Giống hệt như hiện tại. Trong đôi mắt Địa Pháp Tăng đang bùng cháy ngọn lửa của sự hùng tâm tráng chí. Cánh cổng thành của Nghĩa Dương phảng phất như còn là cổng thành nữa. Mà là một khối gạch gõ cửa thuộc về riêng Địa Pháp Tăng y. Cuộc đời huy hoàng rực rỡ của y sẽ bắt đầu từ chính nơi . Thân phận lính đ.á.n.h thuê kể từ ngày hôm nay sẽ biến thành dĩ vãng. Y của những ngày tháng sẽ còn sống vì việc bảo vệ kẻ khác nữa mà là sinh vì việc chinh phạt bốn phương.
Mỗi một tế bào cơ thể Địa Pháp Tăng dường như đều đang gào thét một điều gì đó. Y cảm nhận ngay cả trái tim cũng đang đập liên hồi một cách vô cùng mãnh liệt. Thay đổi cái bộ dạng nửa sống nửa c.h.ế.t của ngày xưa. Địa Pháp Tăng đang tận hưởng cái khoảnh khắc lột xác . Nào ngờ tận hưởng bao lâu bả vai của y đột nhiên nặng nhẹ huých mạnh một cái. Cú huých khiến cho y lảo đảo suýt chút nữa thì cắm thẳng mặt xuống cái hố đất ở phía đối diện.
Địa Pháp Tăng: "……"
Y ngoảnh đầu . Trương Biệt Tri khi trải qua một trận bão táp trong đầu, rốt cuộc cũng hồn trở . Hắn khó hiểu hỏi Địa Pháp Tăng: "Sao ngươi nhiều chuyện về Dương Thị Chân đến ?"
Địa Pháp Tăng: "Mùa hè năm Thánh Đức thứ ba, lão thuê làm hộ vệ. Chuyên môn hộ tống lão từ Nghĩa Dương tới Giang Hạ. Hai tháng lão đuổi ."
Trương Biệt Tri: "Đã ba năm đó. Lỡ như ả nữ nhân đó c.h.ế.t thì ?"
Địa Pháp Tăng: "Chưa c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-143.html.]
Trương Biệt Tri: "Sao ngươi ?"
Địa Pháp Tăng: "Bởi vì lúc ở Kim Lăng nữ nhân đó vẫn đang tìm kiếm . Ả thuê về làm gia đinh."
Trương Biệt Tri: "…………" Coi như thừa mới hỏi.
Hơn nữa dựa mà cái khuôn mặt hệt như c.h.ế.t của Địa Pháp Tăng nữ t.ử để mắt tới cơ chứ. Mà một kẻ hoạt bát chu đáo như đây mà ngoại trừ lúc uống hoa tửu sờ sờ cái tay nhỏ của nữ nhân . Những ngày thường thì đều né tránh cơ chứ?!
Không một ai đáp án. ...
Bởi vì Địa Pháp Tăng ở đây. Bọn họ chẳng tốn bao nhiêu thời gian tóm cái tên thái thú đang chuẩn lén lút hẹn hò tình nhân . Mà vị thái thú cũng quả thực là một kẻ vô cùng sợ c.h.ế.t. Lão ngừng lặp lặp câu xin tha mạng. Lão còn móc tiền để thu mua Trương Biệt Tri. Trương Biệt Tri cóc thèm chạm tiền của lão . Mà kẻ thấy con đường đó thể thông , lão liền kinh ngạc Trương Biệt Tri. Chẳng lão cái gì, đột nhiên lão "oa" một tiếng nấc lên. Vừa gào lớn: "Tráng sĩ tha mạng! Nếu như tiền tài đủ vẫn còn mười hai cô tiểu thể để cho tráng sĩ tận hưởng! Nếu tráng sĩ thích loại phụ nhân tính cách nóng nảy phu nhân nhà cũng thể dâng cho tráng sĩ!"
Trương Biệt Tri: "…………"
Người của Dương gia các đúng là chẳng kẻ nào cả đúng !
Hắn một cước đá văng vị thái thú sang một bên. Tức giận : "Tránh xa ! Cứ làm như giống ngươi . Thấy nữ nhân là lết nổi chân!"
Địa Pháp Tăng lắc lắc đầu. Y xách cái tên Dương thái thú đang đầy tro bụi lên. Sau đó hỏi lão : "Còn nhớ ?"
Dương thái thú mang vẻ mặt mờ mịt y. Đột nhiên sắc mặt lão biến đổi: "Ngươi, ngươi là tên Nhu Nhiên !"
Địa Pháp Tăng: "Nhớ là . Vậy ngươi còn nhớ g.i.ế.c c.h.ế.t bảy tên sơn tặc như thế nào ?"
Dương thái thú: "……"
Biểu cảm của lão càng trở nên kinh hãi hơn. Hai chân run lẩy bẩy, hai hàm răng va lập cập : "Đừng, đừng g.i.ế.c . Các ngươi cái gì cũng cho hết."
Địa Pháp Tăng ném lão cho tên tướng sĩ bên cạnh. Sau đó đầu Trương Biệt Tri: "Thành công ."
Trương Biệt Tri nhướng mày. Cũng thèm khen ngợi y một câu mà chỉ hỏi y: "Bảy tên sơn tặc?"
Địa Pháp Tăng: "Gặp đường hộ tống. Cũng chính nhờ đụng độ bảy tên đó mới bản tính của vị thái thú rốt cuộc yếu hèn đến mức độ nào."
Trương Biệt Tri sảng khoái bật lớn. Đi sang một bên chuẩn công thành .
Nhờ ơn đám Hồ, gần mười năm nay Nam Ung gần như từng xảy bất kỳ cuộc động loạn quy mô lớn nào. Cùng lắm cũng chỉ là những cuộc bạo động nhỏ lẻ mà thôi. Trong mắt những ở thời đại , bọn họ thậm chí còn cho rằng mấy năm nay thiên hạ thái bình.
Thế nhưng cũng chính vì lý do . Khoảnh khắc chiến loạn đột ngột nổ , tất cả đều trở tay kịp. Bao gồm cả những tòa thành trì lân cận Nghĩa Dương.
Năm xưa Thân Dưỡng Duệ trong một ngày hạ gục ba tòa thành trì của Ích Châu. Hiện nay Địa Pháp Tăng cũng chỉ mất một ngày để đ.á.n.h hạ thành Nghĩa Dương. Tin tức truyền ngoài triều đình Nam Ung lập tức phái Lư Giang thái thú đương nhiệm xuất binh tới đó chi viện. Thế nhưng Lư Giang thái thú mới phái năm ngàn qua đó., lúc tới nơi cổng lớn của thành Nghĩa Dương một nữa đóng chặt . Quân canh gác tường thành thậm chí còn đổi thành của Trấn Bắc Quân. Trương Biệt Tri lầu thành thỏa sức nhạo năm ngàn tên viện quân đó. Sau khi đối phương trào phúng tới mức đỏ mặt tía tai, lập tức rúc trở về bên trong thành lầu.
Dù thì hiện nay cũng còn là tướng quân nữa . Hắn chỉ là một giám quân mà thôi. Sau vẫn làm quan cơ mà. Không cần lo lắng tới vấn đề tướng sĩ chê nữa.
Cướp lấy Nghĩa Dương vốn dĩ chính là một hành động báo thù. Tác dụng trút giận còn lớn hơn tác dụng thực sự biến nơi trở thành một trọng địa chiến lược. Sau khi chiếm tòa thành , đám Địa Pháp Tăng liền rúc chặt bên trong như rùa rụt cổ. Ôm cái chủ ý tiêu hao lương thảo và sĩ khí của quân địch, lặng lẽ chờ đợi tin tức mới truyền tới từ bên phía Trần Lưu.
Thế nhưng suy tính trong đầu Trấn Bắc Quân những khác . Đừng là những tòa thành trì lân cận Nghĩa Dương. Ngay cả những nơi xa xôi hơn như Vũ Lăng, Tương Đông bách tính ở đó cũng sợ tới mức ngây . Bọn họ suốt đêm dọn dẹp hành lý, thi chạy đường lớn. Sau đó mờ mịt quanh tứ phía. Còn thể chạy nữa?
Người phương Bắc thể chạy trốn phương Nam. Lẽ nào phương Nam thể chạy trốn ngược lên phương Bắc ?
Vừa nghĩ tới đây những lập tức bật nức nở trong tuyệt vọng.
Một cái vấn đề mang cảm giác vô cùng thê lương như . Đối với một gia đình nào đó trở thành một trong những phương án khả thi.
Tương Đông Tống gia. Đương kim gia chủ, cũng chính là phụ của Tống Thước. Lão đang cùng vài vị thành viên nòng cốt trong gia tộc tiến hành mở họp: "Triều đình xuất binh công đ.á.n.h khu vực phía Bắc sông Hoài. Hiện nay Nghĩa Dương tập kích. Nghiễm nhiên trở thành vật trong túi của Trấn Bắc Quân . Ta thấy ngọn lửa chiến tranh e là sắp sửa bùng lên . Chúng vẫn là nên mau chóng rời thôi."
Có cảm thấy do dự: "Mặc dù Thước nhi khá là uy vọng ở Trần Lưu. Thế nhưng vứt bỏ bộ cơ nghiệp, tới một nơi lạ nước lạ cái như Trần Lưu…… Có lẽ sự việc vẫn tới cái bước đường khẩn cấp đến thế."
Một khác đồng tình: "Còn khẩn cấp ?! Cũng may Thước nhi giống với ngươi. Nó quả quyết rời khỏi triều đình. Tự kiếm một chỗ trong vương đô của Trấn Bắc Vương. Chính là nhờ sự thông minh của nó cho nên hiện nay chúng mới một con đường lui như thế . Huống hồ đây chỉ là đường lui, mà còn là cơ hội của Tống gia chúng . Trấn Bắc Vương hiện nay như mặt trời ban trưa. Hắn thoạt quyết tâm đem Trần Lưu xây dựng thành quốc đô trong tương lai . Trần Lưu thế gia, chúng qua đó chính là thế gia duy nhất. Các còn hiểu ?"
Phụ của Tống Thước: "……"
Hiểu thì hiểu thật. Thế nhưng lão cảm thấy chút ngây thơ. Thế gia cái thứ là kẻ nào thì kẻ đó làm nhất . Hơn nữa trong bức thư Thước nhi gửi về cũng vô cùng rõ ràng rành rọt . Kẻ thực sự nắm giữ quyền bính trong tay là nhi t.ử nhà . mà là cái trẻ tuổi tên là Tiêu Dung . Tiêu Dung nhận tông tộc. Hoàn ý định đề bạt thế gia. E là khi bọn họ qua đó chuyện cũng sẽ giống hệt như những gì tưởng tượng .
Thế nhưng phụ của Tống Thước cũng . Thứ nhất là lão chút nhớ nhi t.ử nhà . Thứ hai là nếu như thể nâng cao địa vị của gia tộc , lão cũng mượn cơ hội để tỏ thái độ với Trấn Bắc Vương. Thời điểm qua đó dù vẫn thành ý hơn nhiều so với việc đợi chuyện trần ai lạc định mới qua.
Lại thêm nữa, Tống Thước trong thư miêu tả Trần Lưu giống hệt như một nơi một hai thiên thượng địa hạ. Một cái nơi đến lão cũng tận mắt xem thử rốt cuộc là cái bộ dạng như thế nào.
Trải qua một hồi thương định bọn họ cuối cùng vẫn quyết định mau chóng rời . Tống gia coi là một thế gia quá mức lớn mạnh. Thế nhưng lúc bộ gia tộc bọn họ đồng loạt rút lui cũng gây một sự oanh động hề nhỏ. Bởi vì bọn họ , đội ngũ lên tới hơn năm trăm .
381,82