Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-04-08 10:11:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn thiên lý ?!

Có thể chọc Di Cảnh tức giận tới cái bước đường , Khuất Vân Diệt cũng coi là độc nhất vô nhị . Cũng may là thuận thế trèo lên bằng cái công phu tu dưỡng tính nhiều năm của Di Cảnh chắc chắn sẽ hủy hoại chỉ trong một sớm một chiều.

Bỉ thị Di Cảnh một phen, đó Khuất Vân Diệt gì nữa. Hắn rũ mắt chẳng đang nghĩ ngợi điều gì mà Di Cảnh thì chọc tức tới mức tỉnh cả ngủ. Tạm thời còn buồn ngủ nữa y tiếp tục lặng lẽ lăn chuỗi niệm châu. Thầm xin Phật Tổ trong lòng.

Một phút bất cẩn suýt chút nữa thì phạm sân giới. Mặc dù căn bản chẳng ai chuyện . Thế nhưng Di Cảnh vẫn quyết định chép thêm một trăm kinh văn nữa. Dùng để trừng phạt bản .

Mà Khuất Vân Diệt là đầu sỏ gây tội hề . Một lát , đột nhiên hỏi Di Cảnh: "Ngươi từng Tây Vực, từng tới Thiên Trúc. Bên ngoài Trung Nguyên…… Cũng lập nam phi…… và nam nhân…… ?"

Câu một cách vô cùng lắp bắp. Di Cảnh mắt , phát hiện thực sự khao khát đáp án.

Phảng phất như sự tức giận và phát tiết nãy đều chỉ là sự lót đường cho câu . Vừa là lót đường cho khác . Cũng là lót đường cho chính bản xem.

Di Cảnh: "……"

Di Cảnh đột nhiên ý thức một chuyện.

Y vốn dính líu chuyện giữa Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung. Thế nhưng năm bảy lượt Khuất Vân Diệt xông làm phiền y vô tình cuốn trong đó .

Động tác lăn niệm châu của Di Cảnh khựng . Y ngẩng đầu lên với vẻ mặt vô cùng phức tạp. Phát hiện khi y một thời gian dài đưa câu trả lời Khuất Vân Diệt dần dần híp mắt .

"Tại ngươi gì?"

Di Cảnh: "……"

"Có thì . Không thì . Một mực im lặng tính là câu trả lời gì?"

Di Cảnh: "……"

Khuất Vân Diệt đột nhiên ngửa phía . Hắn đ.á.n.h giá Di Cảnh một lượt. Ánh mắt càng thêm phần sắc bén: "Câu hỏi của bổn vương khiến cho ngươi khó xử đến ?"

Di Cảnh: "…………"

Vừa nãy Di Cảnh nên trả lời thế nào. Hiện tại y càng nên trả lời thế nào nữa . Là xuất gia y thực sự gián tiếp trực tiếp gây ảnh hưởng tới mối quan hệ giữa hai bọn họ.

Trên thế gian y nhiều chuyện làm. Bát quái trong đó.

Mà Khuất Vân Diệt thì cứ chằm chằm y một lúc lâu. Ngay lúc Di Cảnh cảm thấy khó xử tới mức gốc tóc đỉnh đầu cũng bắt đầu mọc dài . Khuất Vân Diệt đột nhiên khẩy một tiếng. Quay đầu về phía bên căn phòng.

Khuất Vân Diệt: "Bổn vương là con ếch đáy giếng giống như các ngươi tưởng tượng. Ta từng tới Kim Lăng. Những thứ nên thấy, những thứ nên thấy bộ đều qua."

Di Cảnh sửng sốt. Y cũng nhớ một vài chuyện thời còn ở Trường An. Quang Gia hoàng đế cho dù là ở trong các vị hoàng đế cũng coi là một kẻ háo sắc xuất chúng. Hơn nữa phong khí của thế gia xưa nay vẫn luôn như . Vừa đồi bại hoang đường. Năm nay Di Cảnh hai mươi mấy tuổi thể khiến cho ít mê mẩn tới mức nỡ dời mắt. Năm xưa lúc y vẫn thụ giới, mới mười bốn mười lăm tuổi càng là món mồi ngon trong mắt đám thế gia não rỗng ruột phệ .

Thế nhưng Di Cảnh xuất cao quý, trụ trì bảo vệ. Không một ai dám thực sự động tay động chân với y. Căng lắm cũng chỉ thể dùng những lời lẽ cợt nhả và ánh mắt ghê tởm để chọc tức y mà thôi. Lúc bấy giờ Di Cảnh trầm giống như hiện tại. Thân là thiếu niên cho dù ngày ngày tụng kinh. Trong lòng vẫn tràn đầy huyết khí, y tức giận. Không hiểu tại thế gian thể tồn tại những kẻ ghê tởm đến . Mà trụ trì với y rằng thế gian hạng nào cũng . Ngàn ngàn mặt, trăm trăm tính. Sau con sẽ còn kiến thức nhiều hơn thế nữa.

Di Cảnh nhớ tới một chuyện mà Tiêu Dung từng kể cho y như một câu chuyện . Cháu gái của Khuất Vân Diệt từng Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt nét hao hao giống . Hiện tại khẳng định là chẳng lấy một điểm nào giống . Thế nhưng mỹ nhân tại cốt bất tại bì (mỹ nhân ở cốt cách chứ ở da thịt/vẻ từ trong ngoài) con luôn luôn chú ý tới bộ áo giáp Khuất Vân Diệt đầu tiên. Cùng với thanh Tuyết Ẩm Cừu Mâu chẳng gặt hái bao nhiêu sinh mạng của . Sau đó mới để ý tới việc Khuất Vân Diệt cũng là một mỹ nam t.ử mày kiếm mắt sắc, tuấn tiêu sái. Nếu như lùn một chút, khuôn mặt non nớt hơn một chút. Chẳng chừng thực sự giống với Tiêu Dung hiện tại.

Mà Khuất Vân Diệt mang trong một diện mạo như . Lại cộng thêm cái phận ch.ó mất nhà lúc bấy giờ. Ở Kim Lăng gặp chuyện gì, căn bản cần nghĩ cũng .

Di Cảnh buột miệng thốt : "Khó trách đại vương thích dung mạo diễm lệ."

Bởi vì dung mạo diễm lệ trong mắt Khuất Vân Diệt trở thành từ đồng nghĩa của sự yếu đuối và sự bất lực thể làm chủ bản . Thứ mà thực sự chán ghét chính là cái bản từng trải qua cái giai đoạn đó.

Khuất Vân Diệt kinh ngạc về phía Di Cảnh. Hắn căn bản Di Cảnh lời ý gì. Thế nhưng vẫn phản xạ điều kiện mà phản bác: "Có do Cao Tuân Chi với ngươi ? Đừng lão hươu vượn. Bổn vương từng chán ghét dung mạo diễm lệ. Bổn vương chỉ chán ghét những kẻ ỷ nhan sắc nhưng tự bảo vệ . Chỉ một mực lóc ỉ ôi, dựa dẫm kẻ khác."

Di Cảnh hiểu ý, mỉm : "Tiêu công t.ử đương nhiên là loại ."

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn là do ngươi tự nhắc tới Tiêu Dung. Ta nhắc tới Tiêu Dung. Thế nhưng đêm khuya , cũng chút mệt mỏi. Lặng thinh một hồi nhẹ giọng : "Y đương nhiên ."

Nói xong chậm rãi thở một : "Cho nên Mộ Dung Lập mới khiến phát hỏa đến . Tiêu Dung là một trong những nam t.ử dũng cảm nhất, ngoan cường nhất mà từng gặp. Mặc dù thể trạng của y kém hơn một chút. Thế nhưng y hề dính dáng tới hai chữ yếu đuối. Y cũng giống như đều là một đấng đại trượng phu hiếm khó tìm thế gian . Đại trượng phu thể…… thể…… Ta thậm chí còn thể hai cái chữ đó. Thật sự là đại nghịch bất đạo!"

Khuất Vân Diệt mang theo vẻ mặt bực tức chằm chằm chiếc bàn mặt. Di Cảnh , đó thầm thở dài một cái thật nặng nề trong lòng.

Đây chính là lý do tại xuất gia đều trong chùa chiền. Một khi trở về cõi hồng trần sẽ luôn luôn đủ thể loại . Dùng đủ lý do khác lôi kéo ngươi trở với chốn phàm tục.

"Đại vương sai. Tiêu công t.ử quả thực là một vị đại trượng phu."

Cảm giác trong lòng Khuất Vân Diệt chút phức tạp. Có chút tức giận, chút chua xót. Hắn đếm xỉa tới Di Cảnh nữa.

Mà Di Cảnh tiếp: "Cái gọi là đại trượng phu sẽ lời hành động của kẻ khác khống chế. Trong lòng bọn họ tự một cán cân. Chuyện gì nên làm chuyện gì nên làm bọn họ chỉ theo chính bản . Chứ theo lời kẻ khác. Cái kẻ khác cũng bao gồm cả ngài đó đại vương."

Khuất Vân Diệt về phía Di Cảnh, thần sắc sững sờ. Thế nhưng Di Cảnh rũ mắt xuống : "Trời còn sớm nữa đại vương nên trở về nghỉ ngơi . Ngày mai nếu như đại vương khởi hành trở về Sóc Phương. Di Cảnh cũng cùng. Phiền đại vương sai tới báo cho Di Cảnh một tiếng."

Khuất Vân Diệt: "……"

Bị hạ lệnh trục khách thực sự ngoan ngoãn lên. Hoảng hốt lơ đễnh bước ngoài. Bị gió lạnh bên ngoài thổi qua một cái Khuất Vân Diệt lập tức thanh tỉnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-142.html.]

Hắn ngay lập tức định tiếp tục đập cửa. Thế nhưng nắm đ.ấ.m mới giơ lên đột nhiên do dự một lát.

Sau đó chậm rãi buông nắm đ.ấ.m xuống. Nhìn mặt đất, cánh cửa phòng của Di Cảnh. Khuất Vân Diệt trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn bỏ .

Khuất Vân Diệt về ngủ . Còn Di Cảnh thì chẳng thể nào chợp mắt nổi nữa. Y chút hối hận thế nhưng cũng đến mức hối hận lắm. Y bản làm là đúng sai. Thế nhưng giống hệt như những gì lão trụ trì từng một chuyện nhất thiết cứ tuân theo đáp án chính xác mà làm.

Nằm thẳng nửa canh giờ phát hiện bản vẫn tài nào ngủ . Di Cảnh lặng lẽ dậy, khoác thêm áo ngoài. Dứt khoát ngoài tìm việc để làm.

Mộ Dung Lập khi Khuất Vân Diệt thẩm vấn liền dọa cho phát điên mất mấy ngày trời. Hơn nữa còn xu hướng ngày một điên nặng hơn. Thế mà khi trò chuyện cùng Phật t.ử nửa đêm trở nên tỉnh táo . Chỉ là thoạt còn bất thường hơn cả lúc . Trước ít vẫn còn thể vài câu, làm vài cái hành động. Hiện nay thì giống hệt như một bức tượng gỗ chỉ ngây ngốc chằm chằm lên bầu trời bên ngoài. Giản Kiều ở cửa nửa ngày trời. Cảm thấy là chuẩn nhập định thì chính là sắp sửa nhập thổ . ...

Không một ai Di Cảnh rốt cuộc gì với Mộ Dung Lập. Nói chung là bức họa của Hàn Thanh tới tay. Công lao Phật t.ử đoạt mất Khuất Vân Diệt chằm chằm cái gáy của Di Cảnh. Cảm thấy bản chán ghét y thêm một chút nữa . ...

Đoàn bọn họ dùng xong điểm tâm liền xuất phát. Tới buổi trưa tới bên ngoài thành Sóc Phương. Sóc Phương xây dựng dọc theo một ốc đảo sa mạc. Bất quá hiện tại đang là mùa đông, ôc đảo cũng còn xanh tươi nữa.

Ở nơi ngựa hành động hạn chế. Lạc đà mới là phương tiện thực sự. Nghe tin hai bọn họ đều trở về Tiêu Dung lập tức cưỡi lưng một con lạc đà chạy nghênh đón bọn họ.

Chỉ qua nửa ngày trời Tiêu Dung lòng cái loài sinh vật mang tên lạc đà . Nhiều lông, ấm áp, còn sẵn chỗ tựa lưng. Hơn nữa lạc đà khi huấn luyện sẽ chủ động quỳ xuống cho cưỡi. Tốt hơn ngựa nhiều. Ngựa chỉ phì mũi mặt cái lúc ngươi thể trèo lên lưng nó. Sau đó tiếp tục bày cái điệu bộ coi thường mà im tại chỗ.

Lạc đà còn một điểm lợi hại hơn ngựa là bọn chúng cao hơn. Ngồi lưng lạc đà, đầu tiên Tiêu Dung trải nghiệm cái cảm giác xuống Khuất Vân Diệt là như thế nào.

Âm thầm đắc ý một hồi Tiêu Dung vỗ vỗ bướu lạc đà. Con lạc đà lập tức ngoan ngoãn quỳ xuống. Đợi đến lúc Tiêu Dung cũng bước xuống. Y vô cùng luyến tiếc mà con sinh vật to lớn : "Cưỡi sướng thật đấy."

Y đầu hỏi Khuất Vân Diệt tới bên cạnh : "Ta thể nuôi một con ở Trần Lưu ?"

Khuất Vân Diệt: "……"

Chưa từng thấy ai nuôi lạc đà ở vùng bình nguyên cả.

Thế nhưng Tiêu Dung đang dùng ánh mắt đầy mong đợi . Đầu óc phảng phất như đột nhiên bỏ nhà bụi mất một nhịp. Sau đó Khuất Vân Diệt liền thấy bản trả lời vô cùng hào sảng: "Một con thì bõ bèn gì. Nuôi hẳn mười con luôn!"

Di Cảnh: "…………"

Lắc lắc đầu, y bỏ mất.

Tiêu Dung theo bóng lưng Di Cảnh rời . Lại hiểu y tại vội vàng đến . Chiến trường hôm qua dọn dẹp sạch sẽ . Hôm qua y tới siêu độ, thì hiện tại cũng cần vội vã trong nhất thời chốc lát chứ.

Khuất Vân Diệt y quan tâm tới Phật t.ử đến , bèn lấy bức họa trong tay áo . Đây là thứ mà đòi Di Cảnh đường tới đây. Di Cảnh nửa chữ cũng thèm hỏi trực tiếp giao luôn cho .

Khuất Vân Diệt bức họa là do Phật t.ử moi móc . Tiêu Dung cũng hỏi. Y chỉ vô cùng kinh hỉ với Khuất Vân Diệt một câu: "Đa tạ đại vương!"

Khuất Vân Diệt chột nhưng vẫn vô cùng thỏa mãn mà đáp : "Chuyện nhỏ như con thỏ."

Thế nhưng Tiêu Dung mới mở bức họa , y liền nhíu mày: "Cái …… Vẽ cũng quá mức qua loa . Dán ngoài ma nó nhận đây là ai a. Đại vương, đgài còn nhớ Mộ Dung Lập miêu tả tướng mạo của Hàn Thanh như thế nào ? Ta vẽ một bức khác."

Khuất Vân Diệt: "…………" Lộ tẩy .

Tiêu Dung cũng vẽ vời. Y chỉ vẽ chú chim béo tròn trong môn quốc họa của chương trình giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm. Cũng như vài bức vẽ phác thảo ba góc độ cơ bản nhất. Còn về nhân vật…… Thật ngại quá y chỉ vẽ que mà thôi.

. Y hiện tại là Tiêu tư đồ . Y còn cần thiết tự đích động thủ nữa . Chỉ cần hạ một cái lệnh, lập tức sẽ chạy tới giúp y thành nhiệm vụ.

Phật t.ử phụ trách việc miêu tả bằng miệng, Tiêu Dung phụ trách việc gia tăng áp lực. Tên họa sư tạm thời sợ tới mức vã cả mồ hôi lạnh. vẫn đành hết tới khác sửa chữa. Rốt cuộc cũng sửa thành một khuôn mặt rõ ràng rành rọt . Tiêu Dung đưa cho Phật t.ử xem : "Đây là cái dáng vẻ mà ngươi ?"

Người vẽ tự nhiên cũng sẽ độ nhạy cảm với khuôn mặt thấp hơn một chút. Tiêu Dung tên họa sư sửa đổi mười mấy sớm thể phán đoán rốt cuộc vẽ đúng nữa .

Di Cảnh: "……"

Y rơi trầm mặc.

Trái tim Tiêu Dung thịch một tiếng: "Không đúng ?"

Thế nhưng nếu bắt cái tên họa sư đó sửa thêm một nữa. Tiêu Dung e là sẽ trực tiếp rút đao tự vẫn mất. ...

Di Cảnh hé miệng: "Không đúng. Chỉ là khuôn mặt ……"

Di Cảnh với vẻ mấy chắc chắn. "Ta phảng phất như từng thấy ở thì ." Tiêu Dung sững sờ.

Cùng thời điểm đó phía bên sông Hoài: Quận Nghĩa Dương.

Mặc dù Cao Tuân Chi ở đây. Thế nhưng cái hành vi của bọn họ vẫn mang cái tính chất tiền trảm hậu tấu. Tống Thước suốt đêm một lá cấp báo thông báo việc bọn họ sắp sửa xuất binh công đ.á.n.h Nghĩa Dương. Sau đó chân mới gửi thư . Chân Cao Tuân Chi lập tức điều động binh mã cho Địa Pháp Tăng.

Bởi vì là đ.á.n.h lén cho nên bọn họ xuất phát ban ngày ban mặt. Mà là nửa đêm ba canh, lén lút thậm thò. Toàn bộ đều áp dụng hình thức hành quân gấp rút lao thẳng về phía Nghĩa Dương.

Trên bờ sông Hoài trọng binh canh gác. Binh lính của Nam Ung ngày ngày đều mặt sông chằm chằm động tĩnh ở phía Bắc. Cho nên bọn họ liền dựa theo đúng những gì Cao Tuân Chi lúc xuất phát từ Kinh Châu theo đường bộ. Băng qua sông Dĩnh, đường vòng qua quận Nam Dương. Trong tình huống làm kinh động tới quân canh gác sông Hoài. Lặng lẽ mò tới chân thành Nghĩa Dương.

Trương Biệt Tri mang đầy một bụng hồ nghi. Bởi vì thực sự Địa Pháp Tăng định làm cách nào để đ.á.n.h hạ Nghĩa Dương chỉ bằng một vạn . Trớ trêu Địa Pháp Tăng còn với vẻ vô cùng tự tin. Phảng phất như Nghĩa Dương đối với y mà chỉ dễ như lấy đồ trong túi .

Đi tới một sườn núi, Địa Pháp Tăng lệnh cho ẩn nấp kỹ càng. Trương Biệt Tri xổm bên cạnh Địa Pháp Tăng. Nhịn hỏi y: "Ngươi đừng là ngươi định trèo qua tường thành để trong đó nhé."

Tường thành của Nghĩa Dương kém xa tường thành Thịnh Nhạc. Trèo thì dễ trèo thật. Thế nhưng khi trèo thì ? Trong bọn họ một vị đại vương đảm nhận nhiệm vụ xung phong đầu. Đến lúc đó hai quân đối chiến vẫn là dựa nhân . Bọn họ chỉ vỏn vẹn một vạn thật khó để liệu thể liều mạng nổi với quân canh gác của thành Nghĩa Dương .

Loading...