Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-04-08 10:10:30
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Y cứ tin đấy. Hàn Lương Như thể cái bản lĩnh . Chẳng những đổi tên đổi họ mà còn đổi luôn cả cái khuôn mặt của .
Điểm đáng sợ nhất của một kẻ địch ẩn nấp trong bóng tối. Chính là vì luôn ẩn nấp trong góc khuất tăm tối. Ngươi lúc nào sẽ tiếp cận. Cũng sẽ sử dụng chiêu thức gì để đối phó với ngươi.
Thế nhưng loại kẻ địch cũng giống hệt như một con chuột . Nửa đêm nửa hôm chạy loạn khắp nơi c.ắ.n nát bộ đồ đạc trong nhà ngươi. Ăn trộm chút lương thực ít ỏi còn sót của ngươi. Hô mưa gọi gió làm vẻ hệt như một vị vương t.ử của bóng đêm. Thế nhưng một khi tới mở toang cánh cửa lớn, để cho ánh sáng của ngọn đèn dầu chiếu sáng bộ căn phòng. Con chuột đó sẽ phát một tiếng kêu the thé đầy hoảng loạn. Sau đó mau chóng men theo góc tường mà lủi mất tăm mất tích. ...
Hàn Thanh lẽ lợi hại hơn chuột một chút. Thế nhưng từ đầu tới cuối vẫn hề lộ diện. Mà lựa chọn trộn trong Thanh Phong giáo. Cẩn thận ngẫm một chút liền thể hiểu rõ tại như .
Không là do chỉ thích ẩn nấp trong bóng tối. Mà là do bất đắc dĩ ẩn nấp trong bóng tối. Lúc mang trong lòng dã tâm nhưng thực lực bắt buộc án binh bất động, nhẫn nại chờ đợi cái thời cơ trong lòng . Đây chính là cái gọi là giấu tài chờ thời. Hắn thích sử dụng thủ đoạn thao túng lòng . Thế nhưng ai cũng thể thao túng . Tiểu hoàng đế Tôn Nhân Loan bảo vệ kín kẽ lọt một giọt nước. Nếu như Hàn Thanh ý đồ tẩy não tiểu hoàng đế. Vậy thì ngay canh giờ tiếp theo khi làm hành động đó Tôn Nhân Loan sẽ quyết đoán kết liễu mạng sống của ngay lập tức. Cái vị quốc cữu gia cũng là cái loại hiền lành gì.
Mà Khuất Vân Diệt thì càng mắc cái bẫy đó của . Khuất Vân Diệt ghét cay ghét đắng tất cả những chuyện cần dùng tới não. Hắn chỉ thích chuyện bằng nắm đ.ấ.m mà thôi. ...
Cả hai nhân vật nắm giữ quyền lực tối cao đều thể Hàn Thanh mê hoặc. Hắn đành lùi một bước tìm một nơi chốn thích hợp hơn với bản . Dần dần tích lũy tư bản trong tay.
Lúc mới tin Hàn Thanh khả năng chính là Hàn Lương Như. Không thể thừa nhận hồn vía của Tiêu Dung cũng suýt chút nữa thì bay mất tiêu . Thế nhưng một khi bình tĩnh , y đột nhiên phát hiện Hàn Thanh cũng chẳng gì đáng sợ cả.
Sau khi đặt vị trí của đối phương để suy xét Tiêu Dung nhận Hàn Thanh chẳng qua chỉ là một tên tiểu nhân khắp nơi châm ngòi thổi gió. Bởi vì Thanh Phong giáo quá mức đặc thù. Hắn đành đích tới hoàng cung Tiên Ti. Bất chấp cái rủi ro thể Tiên Ti g.i.ế.c c.h.ế.t là Trấn Bắc Quân phát hiện để tiếp tục thi hành kế hoạch của bản ở nơi . Trong tay ai để dùng cho nên chỉ thể tự sử dụng chính .
Đây là cái tên Hàn Lương Như tâm cơ khó lường tới bên cạnh Hạ Đình Chi . Mà là một phiên bản thời trẻ của Hàn Thanh dăm bảy lượt bày mưu hiến kế. Lại dăm bảy lượt chuốc lấy thất bại.
Lúc tên tuổi của lan truyền khắp Đại Giang Nam Bắc. Lúc bức họa của dán ở khắp nơi mà gót sắt của Trấn Bắc Quân từng giẫm lên. Không liệu còn thể duy trì cái bộ dạng vân đạm phong khinh giống như hiện tại nữa . Ai ai cũng đều là đại hộ pháp của Thanh Phong giáo . Vậy thì về liệu còn thế lực nào dám thu nạp nữa đây?
Còn về phần Hàn Thanh khi chuyện liệu trở nên càng thêm điên cuồng mất trí . Chuyện Tiêu Dung căn bản cần lo lắng. Hắn ngay cả cái chủ ý đào mả cuốc mả phụ mẫu nhà còn thể nghĩ . Thì còn chuyện gì mà bản làm nữa chứ.
Mặc dù là như . Thế nhưng một chuyện Tiêu Dung vẫn cảm thấy lo lắng.
Dù thì y cũng là từ hậu thế tới đây. Trải qua sự cọ rửa của vô vàn những bộ phim võ hiệp, Tiêu Dung quả thực dám chắc chắn cái thế giới liệu tồn tại dịch dung thuật . Thế là một buổi sáng nọ Tiêu Dung ấn miếng giáp n.g.ự.c nặng tới mười mấy cân lên Khuất Vân Diệt. Mà chính bản Khuất Vân Diệt thì cúi đầu tìm hai sợi dây thừng ở hai bên. Để buộc nó cho thật chặt.
Tiêu Dung hỏi: "Đại vương. Ngài từng qua về dịch dung thuật ?"
Động tác buộc dây của Khuất Vân Diệt khựng . Hắn chắc chắn bản nên trả lời như thế nào. Nói từng qua liệu Tiêu Dung cảm thấy kiến thức nông cạn ?
Ngay lúc còn đang rối rắm với cái vấn đề . Tiêu Dung cái phản ứng của tỏ vẻ thấu hiểub mà gật gật đầu: "Xem là từng qua ."
Khuất Vân Diệt: "……"
Phát hiện bản cần giữ nữa Tiêu Dung lập tức buông tay. Quay sang hỏi Đông Phương Tiến đang ôm miếng giáp vai ở bên cạnh: "Đông Phương tướng quân thì . Ngươi từng qua ?"
Đông Phương Tiến chớp chớp mắt: "Dịch dung thuật là thứ gì?"
Tiêu Dung: "Chính là thông qua một thủ đoạn giống hệt như hóa trang . Có thể biến khuôn mặt của thành một khuôn mặt khác. Nam nhân biến thành nữ nhân. Nữ nhân biến thành lão nhân. Lão nhân biến thành hài tử."
Đông Phương Tiến kinh ngạc đến ngây : "Lại loại thần thuật như ?!"
Hắn dùng ánh mắt chấn kinh Tiêu Dung: "Tiêu , ngài ?"
Tiêu Dung: "…………"
Y…… Quả thực .
Thế nhưng điều kiện tiên quyết là các ngươi đưa một bộ đồ hóa trang đẳng cấp chuyên nghiệp mới . ...
Tiêu Dung tự chuốc lấy mất mặt, bèn ngượng ngùng sang ở một bên. Đợi Khuất Vân Diệt mặc xong áo giáp. Tiêu Dung mới đưa tiễn khỏi doanh trướng.
Bọn họ hiện tại ở bên ngoài thành Sóc Phương . Nửa đêm hôm qua tới nơi Khuất Vân Diệt lệnh cho tướng sĩ nghỉ ngơi chỉnh đốn nửa ngày. Mãi cho đến lúc trời sáng mới một nữa chỉnh đốn đội ngũ.
Thành Sóc Phương nguy nga lộng lẫy bằng thành Thịnh Nhạc. Tiêu Dung thậm chí còn thể rõ tường thành rốt cuộc bố trí bao nhiêu cung tiễn thủ. Nói thật thì kém thành Thịnh Nhạc quá xa .
Đi tới cửa quân doanh, binh bên cạnh dắt ngựa của Khuất Vân Diệt tới . Bởi vì chiến trường ngay bên ngoài quân doanh cho nên Tiêu Dung cần theo nữa.
Khuất Vân Diệt nắm lấy dây cương. Sau đó đầu với Tiêu Dung: "Ta đây."
Tiêu Dung mỉm với : "Chúc đại vương khải ."
Khuất Vân Diệt: "Hào phát vô thương ( sứt mẻ một sợi tóc) mà khải ."
Tiêu Dung: "……"
Hóa vẫn quên cái chuyện đòi quà a.
Chớp mắt một cái Khuất Vân Diệt nhảy lên ngựa rời . Con chính là như đó. Giống hệt như một trận cuồng phong quét qua. Đến thì bá đạo, thì mau lẹ. Không hề dây dưa dài dòng. Cũng chẳng thèm bận tâm xem tâm trạng của bỏ phía lúc rốt cuộc là như thế nào.
Tiêu Dung dõi mắt theo rời . Cho đến tận lúc còn thấy bóng dáng của nữa Tiêu Dung mới xoay . Thế nhưng một bước chân còn kịp rớt xuống y sợ tới mức đực tại chỗ.
Ngu Thiệu Tiếp đang ngay lưng y cách đó xa. Y cũng đồng dạng về phía Khuất Vân Diệt rời . Sau đó u u oán oán thở dài một tiếng: "Dung nhi. Ta hiểu ."
Tiêu Dung: "Huynh hiểu cái gì?"
Ngu Thiệu Tiếp thở dài thêm một tiếng nữa: "Hôm qua lúc đưa tiễn Thừa nhi xuất chinh cũng mang cái tâm trạng y hệt như . Vừa cảm thấy kiêu ngạo vì nó. Lại cảm thấy lo lắng cho nó. Làm trưởng, làm thần t.ử là những cái mệnh nhọc lòng lo nghĩ cả a."
Tiêu Dung: "…………"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-140.html.]
Y há miệng, lời nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng . Cố gắng nặn một tiếng "ừm". Sau đó Tiêu Dung lẳng lặng lách qua Ngu Thiệu Tiếp trở về doanh trướng của chính .
Lúc Tiêu Dung từng ước tính bên trong thành Sóc Phương hẳn là ba bốn vạn quân Tiên Ti đồn trú. Thế nhưng y đoán sai .
Thành Sóc Phương hiện nay ngay cả hai vạn quân đồn trú cũng đào .
Không là do bộ tộc Mộ Dung điều động bộ binh lực nơi khác. Mà là cái ngày thành Thịnh Nhạc phá vỡ. Có một vị tướng quân nào đó của thành Sóc Phương thấy đại thế mất, liền g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ dám ngáng đường . Mở toang cổng thành phía Tây dẫn theo hơn một vạn bằng lòng theo gã suốt đêm tháo chạy . ...
Theo như lời kể của những ở . Bọn chúng bỏ chạy về hướng núi Trác Tà, cũng chính là địa bàn của Nhu Nhiên. Đi tiếp về phía Tây Bắc chính là Kim Sơn. Những bộ lạc của Hung Nô đang kéo dài tàn ở phía bên đó. Phỏng chừng tên đang ý định thôn tính Hung Nô. Định bụng xây dựng cơ ngơi ở bên đó .
Nếu là Khuất Vân Diệt nhất định sẽ đuổi theo bằng mới thôi. Thế nhưng hôm nay bản đang sứt mẻ lấy một sợi tóc. Lại nghĩ tới việc truy kích liên tục mấy ngàn dặm. Tiến sâu trong đại mạc và sa mạc. Xong lượng đầu mà mang về liệu đủ để dập tắt ngọn lửa giận của Tiêu Dung ……
Thôi bỏ bỏ . Chẳng qua chỉ là vài tên tiểu lâu la mà thôi. Không cần bận tâm.
Công phá cổng thành Sóc Phương ngay trong ngày. Lại mất thêm một ngày nữa để dọn dẹp sạch sẽ mớ tàn dư trong thành. Chạng vạng ngày thứ hai, Tiêu Dung đám hộ vệ vây quanh bước thành Sóc Phương. Trong thành chiến phu. Bởi vì những kẻ sợ c.h.ế.t sớm theo cái tên tướng quân cùng bỏ trốn mất mạng . Những kẻ còn ở là lũ ngoan cố c.h.ế.t sống chịu đầu hàng. Mà bọn chúng vốn dĩ cũng chẳng bao nhiêu . Cũng cơ hội dồn ép bọn chúng lui tới một địa điểm thích hợp. Cho nên đám một ai ngoại lệ bộ đều t.ử trận .
Thịnh Nhạc là thiên hạ của bộ tộc Mộ Dung nơi đó phồn hoa, nhân khẩu đông đúc. Quý tộc cũng nhiều. Mang hai nơi so sánh, Sóc Phương mới giống như một tòa thành mà Tiên Ti sinh sống hơn. Không quá nhiều sự đấu đá lừa gạt lẫn , cũng chẳng quá nhiều sự quanh co lắt léo.
Do đó mỗi một bách tính Tiên Ti trói tay, quát mắng áp giải tới khu vực an trí đường đều đang dùng ánh mắt tràn ngập thù hận chằm chằm Tiêu Dung.
Trong những hàng nối đuôi cũng cả trẻ em. Trẻ con cũng trói , thế nhưng xâu chuỗi cùng với khác. Đứa bé áp sát mẫu của . Căn bản bản sắp sửa dẫn .
Tiêu Dung dừng bước, bọn họ một lúc lâu. Sau đó mới tiếp tục cất bước tiến lên phía .
Trấn Bắc Quân thu dọn xong một dinh thự của quý tộc. Tên quý tộc cách hưởng thụ. Than dùng để sưởi ấm đều là loại than Ngân Ti mà chỉ thế gia đại tộc ở Kim Lăng mới dùng nổi. Khuất Vân Diệt sai đặt bốn chậu than trong phòng. Tiêu Dung mới bước . Suýt chút nữa luồng khí nóng hầm hập trong phòng thổi văng ngoài.
Tiêu Dung: "……"
Y dở dở : "Cũng cần thiết đốt nhiều chậu than đến ."
Khuất Vân Diệt cau mày: " ngươi sợ lạnh như mà."
Tiêu Dung lắc lắc đầu. Y lười giải thích. Chỉ sai bưng một chậu. Sau đó y mới cởi áo choàng xuống.
Lụa là gấm vóc tuy . Thế nhưng mùa đông vẫn cứ ưu tiên mặc cho thật dày dặn. Thời kỳ cũng nhiều sự lựa chọn đến . Cho dù là vương công quý tộc, một chiếc áo choàng cũng thể nặng tới mười cân.
Học vũ đạo ngần năm, Tiêu Dung thích mặc đồ quá mức thùng thình. Cũng thích đắp thêm bất kỳ vật nặng nào lên . Cho nên bên lớp áo choàng y vẫn chỉ mặc bộ sĩ nhân phục thường ngày. Chẳng qua là bên trong mặc thêm hai lớp áo nữa để giữ ấm mà thôi.
Vốn dĩ đây cũng là hình ảnh mà Khuất Vân Diệt quá đỗi quen mắt . Thế nhưng sự đối lập với cái chiếc áo choàng cồng kềnh nặng nề lúc , dáng vẻ hiện tại của Tiêu Dung. Chẳng hiểu trong đầu Khuất Vân Diệt nảy hai chữ mảnh mai.
Mà cởi một lớp Tiêu Dung vẫn cảm thấy nóng. Lặng thinh một chốc y chỉ đành cởi luôn cả chiếc áo choàng khoác ngoài .
Áo khoác ngoài rộng lùng thùng, vốn dĩ sinh chính là để che đậy vóc dáng. Chiếc áo khuê y (áo bó sát/áo trong) ở bên trong mới chính là trang phục chiết eo bình thường. Sau cuộc đại di cư của các dân tộc trang phục của Trung Nguyên bắt đầu trở nên vô cùng đa dạng. Hiện nay phong cách nào cũng . Kiểu mặc của Tiêu Dung cũng chỉ là một trong đó mà thôi.
Tiêu Dung gấp gọn quần áo để sang một bên. Sau đó rót nước nóng cho , với Khuất Vân Diệt: "Nhìn cái dáng vẻ của Tiên Ti khi bại trận. Đã khiến cho nảy sinh đôi chút lòng trắc ẩn đối với Nam Ung ."
Rót nước xong xuôi, y bưng chén nước. Khựng một lát mới tiếp: "Chỉ mong chuyện bên phía Nam Ung thể diễn thuận lợi hơn một chút. Nếu như thể đ.á.n.h mà khuất phục binh của thì mấy."
Cho dù đ.á.n.h cũng đừng đ.á.n.h theo cái kiểu đẩy xe ủi san bằng thứ đường giống như thế nữa. Thương vong quá mức t.h.ả.m trọng. Đối với bách tính mà cũng là một loại giày vò. Y thực lòng hy vọng hạt giống mà y để chỗ tiểu hoàng đế thể nảy mầm. Nếu như tiểu hoàng đế thể tín nhiệm y, chuyển hướng sang phe y cái thời khắc mấu chốt. Vậy thì một cuộc đại chiến liền thể hóa giải trong vô thanh vô tức .
Thế nhưng Tôn Nhân Loan đột nhiên xuất binh. Điều khiến cho trong lòng Tiêu Dung chút băn khoăn. Suy luận theo lẽ thường Tiêu Dung tự nhiên sẽ cảm thấy chuyện liên quan gì tới tiểu hoàng đế. Hẳn bộ đều là chủ ý của một Tôn Nhân Loan. Thế nhưng sự vô năng quá mức của tiểu hoàng đế cũng chút ngoài dự liệu của Tiêu Dung. Theo lý mà nếu như tiểu hoàng đế kiên quyết phản đối. Tôn Nhân Loan đáng lẽ sẽ tiếp tục khăng khăng làm theo ý nữa mới .
Là do y phán đoán sai ? Hay là tiểu hoàng đế căn bản thèm lời y. Vào cái lúc Tôn Nhân Loan định công đ.á.n.h Ích Châu dám lên tiếng. Cứ như mặc kệ cho sự việc xảy .
Tiêu Dung: "……"
Thôi bỏ . Mặc dù y hy vọng tiểu hoàng đế thể giúp đỡ y. Thế nhưng y cũng tiểu hoàng đế tuổi còn quá nhỏ. Đối với một đứa trẻ nhỏ tuổi như y còn thể đòi hỏi cái gì nữa chứ.
Tiêu Dung bưng chén nước trầm ngâm suy nghĩ. Đợi đến lúc y hồn trở y mới nhớ Khuất Vân Diệt vẫn luôn hề đáp lời y.
Y về phía Khuất Vân Diệt. Khó hiểu hỏi: "Đại vương?"
Khuất Vân Diệt chậm rãi chớp mắt: "Chuyện gì ?"
Lần Tiêu Dung chút lo lắng : "Đại vương, ngài thoạt cứ tâm bất tại yên kiểu gì . Có là thương ở ?"
Khuất Vân Diệt lập tức lắc đầu: "Làm gì chuyện đó!"
Tiêu Dung: "……"
Không thì . Ngài rống lớn như làm cái gì.
Xoa xoa cái lỗ tai trải qua bao nhiêu phen sóng gió của . Tiêu Dung cuối cùng cũng uống một ngụm nước nguội bớt. Sau đó hỏi Khuất Vân Diệt: "Tiếp theo đây đại vương dự định dừng mấy ngày. Khi nào mới xuất phát tiến tới thành Tây Hải?"
Khuất Vân Diệt: "Vẫn là ba ngày. Tây Hải…"
Lời phía của còn hết. Bên ngoài tới. Bởi vì bên trong quá nóng Tiêu Dung mở toang một nửa cánh cửa . Bàn tay đang định gõ cửa của kẻ đó khựng một chút. Không bản nên bước trong .
Tiêu Dung thấy trực tiếp lên tiếng: "Ngươi chẳng là binh của Giản tướng quân ? Sao chạy tới tận thành Sóc Phương ."
Kẻ đó thở phào nhẹ nhõm, vội vã bước . Trước tiên chắp tay hành lễ với đại vương. Sau đó mới mang theo vẻ mặt vô cùng bất lực về phía Tiêu Dung: "Tiêu . Cái tên Mộ Dung Lập dọa cho vỡ mật . Hai ngày nay ăn cứ điên điên khùng khùng, căn bản thể diễn tả rõ ràng cái tên Hàn Thanh đó rốt cuộc trông như thế nào. Hắn còn liên tục đòi gặp ngài. Giản tướng quân ngài bức họa của Hàn Thanh. Hiện nay quả thực còn cách nào khác nữa cho nên mới tới hỏi xem ngài bằng lòng gặp một . Chẳng chừng khi gặp ngài sẽ thể tỉnh táo một chút."