Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:17:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên thế gian thêm một Trấn Bắc Vương chuyện y sớm từ mấy năm . Thế nhưng bất kể là bản Trấn Bắc Vương là những khác thế gian đều từng ai gọi vùng đất trướng Trấn Bắc Vương là Trấn Bắc Quốc cả.

Người ngoài cũng sẽ gọi đất phong của Hạ Đình Chi là Đông Dương Quốc. Thế nhưng cái đó khác biệt. Đông Dương là một địa danh cụ thể. Còn hai chữ Trấn Bắc rốt cuộc là chỉ nơi nào chứ?

Trước khi Tiêu Dung xuất hiện, bộ Trấn Bắc Quân đều mang thái độ quan tâm đối với chuyện . Thế nhưng kể từ lúc Tiêu Dung xuất hiện. Y nhấn mạnh về tính chính thống và tính hợp quy của Trấn Bắc Vương ở khắp nơi lúc. Hiện nay việc bổ nhiệm và bãi miễn quan chức ở Trần Lưu đều là Trấn Bắc Vương báo cáo lên triều đình . Sau khi triều đình chép một bản, bệ hạ mới đóng ngọc tỷ của lên gửi ngược trở về Trần Lưu.

Hai chữ chính thống chẳng từ bao giờ trở nên vô cùng mơ hồ .

Hạ Đình Chi cảm thấy chút hụt hẫng. Dù thì y cũng mang họ Hạ, triều đình suy tàn đối với y mà là lợi hại đan xen. Thế nhưng Trấn Bắc Vương quật khởi thì đối với y chỉ hại chứ lợi . Y hy vọng bản thể trở thành vị cứu tinh của triều đình. Thế nhưng cái viễn cảnh tựa hồ như đang nương theo cái chiến thắng vĩ đại , ngày một trở nên xa vời đối với y .

Thu sự cam lòng nhỏ nhoi trong lòng. Hạ Đình Chi tiếp tục bóng gió với Tiêu Dung. Y hiện tại đang ở thế yếu, năng lực thu thập tình báo cũng nhạy bén cho lắm. Cái tin tức Nam Ung thình lình xuất binh công đ.á.n.h Ích Châu và Ninh Châu y căn bản hề . Y vẫn còn cứ ngỡ rằng bước tiếp theo vẫn thể làm giống y hệt như những gì thỏa thuận lúc . Tiếp tục xuất binh danh nghĩa của Triều Ung. Còn về phần đống chiến lợi phẩm bọn họ cũng thể ké thêm chút đỉnh tiền tài nữa chứ.

Tiêu Dung mang theo nụ môi lắng . Thế nhưng trong lòng lật một cái trợn trắng mắt to đùng.

Hạ Đình Chi tổng cộng mới dẫn theo hai ngàn a. Hai ngàn còn trích năm trăm hậu phương để bảo vệ cho cái vị Đông Dương Vương là y nữa chứ. Mà bản Hạ Đình Chi thì suốt ngày khoác cái áo giáp lượn lờ khắp quân doanh. Lúc thì tìm uống , lúc thì tìm đ.á.n.h cờ. Bên hông y quả thực cũng đeo một thanh bội kiếm. Thế nhưng bội kiếm của y rút khỏi vỏ thậm chí còn chẳng nhiều bằng thanh Li Long Kiếm của Tiêu Dung. Ít nhất Khuất Vân Diệt cứ hễ thời gian rảnh bảo dưỡng cho thanh Li Long Kiếm của y. ...

Bản Hạ Đình Chi cũng tự rõ y căn bản chẳng thể chia bao nhiêu chiến lợi phẩm, cũng chẳng thể chia bao nhiêu lương thảo. Cho nên chuyến y đặc biệt cất công chạy tới đây là vì bản mà là vì đám quân viện trợ .

Hơn hai tháng trời trường tụ thiện vũ thể để uổng phí . Chỉ dựa cái miệng lưỡi trơn tru thì đủ để khiến cho đám đó tin tưởng y. Cho nên y mới chạy tới tìm Tiêu Dung để đòi chút lợi ích thực tế. Mấy vạn kẻ lão nhược bệnh tàn đổi lấy vàng bạc thật và lương thảo thượng hạng mang về. Vụ mua bán quả thực lỗ.

Đám sớm quên béng mất cái dáng vẻ chỉ trời c.h.ử.i đất lúc ban đầu của bọn chúng . Hễ cứ nhắc tới chuyện cảm thấy xui xẻo. Nay thấy đ.á.n.h thắng trận hai con mắt của bọn chúng liền dính chặt lên đống chiến lợi phẩm dứt nổi.

Hạ Đình Chi ba hoa lải nhải một tràng ám chỉ , thẳng đều dùng đủ cả . Mà Tiêu Dung khi xong chỉ gật gật đầu với y: "Đông Dương Vương đúng. Các vị quản ngại đường xá xa xôi tới đây viện trợ cho Trấn Bắc Quân. Trấn Bắc Vương và thể tướng sĩ đều khắc cốt ghi tâm. Cẩn thận ngẫm mà xem viện quân và Trấn Bắc Quân tình như thủ túc, giống hệt như một nhà . Hoặc lẽ nên dùng từ "giống". Bởi vì chúng đều là Trung Nguyên vốn dĩ là một thể ."

Hạ Đình Chi bày cái biểu cảm vô cùng cảm động: "Tiêu Tư đồ cực !"

Tiêu Dung lập tức dùng cái biểu cảm còn cảm động hơn cả y để : "Đã là một nhà thì đừng phân biệt ngươi ! Trấn Bắc Quân cái gì, viện quân cũng cái đó! Ta hạ lệnh . Trong hai ngày sắp tới sẽ để cho bộ Trấn Bắc Quân ăn một bữa no nê, một ngày ba bữa! Đảm bảo sẽ khiến cho mỗi một vị tướng sĩ đều no đến mức bụng tròn vo. Đây chính là sự cảm tạ và khao thưởng của đại vương và bổn tư đồ dành cho các vị tướng sĩ!"

Lúc nửa đoạn đầu, Hạ Đình Chi suýt chút nữa thì rơi lệ . Nghe tới nửa đoạn , nước mắt của y cứ thế kẹt ngay trong khóe mắt.

Hạ Đình Chi: "……"

Nói nửa ngày trời chỉ là mấy bữa cơm thôi ?

Y thèm khát gì mấy bữa cơm đó chứ! Thứ mà y bận tâm là chiến lợi phẩm. Là cái chiến lợi phẩm sẽ chia cho các vị quý tộc và các vị tướng quân kìa!

Tướng sĩ bình thường đương nhiên tư cách để chạm những món đồ trong hoàng cung Tiên Ti. Nếu như dựa theo quy củ bọn họ đáng lẽ bắt đầu đốt g.i.ế.c cướp bóc từng nhà từng hộ ngay khi mới bước chân cổng thành . Kẻ nào cướp cái gì thì thứ đó là của kẻ đó. Gia tài của đám bình dân bách tính mới chính là chiến lợi phẩm mà bọn họ thể kiếm chác .

Thế nhưng Trấn Bắc Quân cái quy củ . Có tên viện quân nào đó khi xông cổng thành định cố tình luật phạm luật. Kết quả của Trấn Bắc Quân thấy trực tiếp c.h.é.m tới một đao.

Mặc dù c.h.ế.t thế nhưng cũng sợ mất mật. Tuy lúc bọn họ lờ mờ nhận sự khác biệt giữa bản và Trấn Bắc Quân . Thế nhưng cái khoảnh khắc đó bọn họ mới thực sự nhận thức nhiều điều hơn nữa. Tỷ như Trấn Bắc Quân bao giờ coi bọn họ là đồng đội.

Chuyện khiến cho một bộ phận tướng sĩ của quân viện trợ cảm thấy tràn ngập oán khí trong lòng. cũng khiến cho một bộ phận tướng sĩ khác trầm ngâm suy ngẫm . Một nơi quân lệnh nghiêm minh, mặc dù nhiều lợi ích thực tế đến . Thế nhưng sự chèn ép đấu đá lẫn và sự lỏng lẻo trong nội bộ cũng sẽ thuyên giảm nhiều. Những chính trực sẽ nhiều cơ hội để phát triển hơn tại một nơi như thế .

Đã âm thầm tính toán đợi đến khi chuyện kết thúc sẽ lén lút chuyển sang đầu quân cho Trấn Bắc Quân . Mà thượng quan của bọn họ căn bản chẳng thèm bận tâm tới chuyện . Bọn họ chỉ rốt cuộc bản chia chác những món đồ đó mà thôi.

Đáp án là các cứ mơ giữa ban ngày . ...

Vì để tiết kiệm nhiều tiền hơn dùng cho công cuộc kiến thiết . Tiêu Dung thậm chí còn đặt giới hạn trần đối với lượng vật phẩm mà Khuất Vân Diệt phép cầm . Những vị tướng quân khác cũng sẽ dựa quân công mà giảm dần theo thứ tự. Vàng thì một chia vài ngàn. Bạc thì một chia vài vạn, nhiều hơn thì . Ngay cả lụa là gấm vóc Tiêu Dung cũng dò hỏi xem trong nhà đối phương nữ quyến . Không ? Thật ngại quá. Vậy thì sẽ chia cho ngươi . Đi sang bên mà nhận da thú .

Kể từ lúc cầm cuốn sổ sách tay, Tiêu Dung bắt đầu thầm tính toán xem rốt cuộc chia chác thế nào mới là hợp lý. Chia nhiều thì y xót ruột, chia ít thì y sợ những bên sẽ chạnh lòng. Cuối cùng keo kiệt bủn xỉn mãi y mới thể định một cái con cụ thể.

Vốn dĩ việc tính toán sổ sách khiến cho trong lòng Tiêu Dung vô cùng phiền não . Viện quân còn chạy tới đòi hỏi đúng cái lúc . Đối với Tiêu Dung mà hành động khác gì vuốt râu hùm cơ chứ.

Lúc đầu Tiêu Dung cũng chỉ đ.á.n.h thái cực với Hạ Đình Chi. Không đưa lời hứa hẹn rõ ràng mà cũng chẳng đưa kỳ hạn cụ thể. Thế nhưng Hạ Đình Chi ngày hôm nay mang theo cái thái độ chắc chắn giành đối với đống chiến lợi phẩm . Cho nên bất kể Tiêu Dung chăng nữa, y vẫn cứ lỳ ở chỗ .

Thế là dần dà Tiêu Dung liền mất sạch kiên nhẫn. ...

Lúc Khuất Vân Diệt mang theo một bụng tức giận rời . Tìm một góc nào đó phát tiết một hồi, đó mới trở tìm Tiêu Dung.

Vừa mới tới góc rẽ, vẫn kịp bước trong viện Khuất Vân Diệt thấy từ bên trong loáng thoáng truyền tới vài thanh âm. Hắn rõ Tiêu Dung đang cái gì. Thế nhưng tiếng của Tiêu Dung ở phía . Chính là cái loại tiếng mang đầy phong tình. Một tiếng thể chuyển đổi tới ba tông giọng. Thế nhưng tông giọng nào cũng thể khiến cho kẻ hận thể tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn phản xạ điều kiện khựng bước . Một lát Hạ Đình Chi mang theo vẻ mặt thẹn quá hóa giận từ bên trong bước .

Hạ Đình Chi đương nhiên sẽ dám làm càn mặt Tiêu Dung. Thế nhưng y cũng ngờ tới đường đường là Trấn Bắc Vương góc tường ở bên ngoài. Thần sắc sửng sốt một chút, Hạ Đình Chi càng trở nên vô cùng lúng túng. Y chắp tay vái chào Khuất Vân Diệt. Sau đó liền rảo bước nhanh chóng rời .

Khuất Vân Diệt dõi mắt theo bóng lưng rời của Hạ Đình Chi. Sau đó sang với Đông Phương Tiến bên cạnh: "Mỗi thấy Tiêu Dung c.h.ử.i mắng. Ta đều cảm thấy vô cùng sảng khoái."

Đông Phương Tiến đồng dạng theo cái hướng đó. Hùa theo một tiếng: "Ty chức cũng ."

"……"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-138.html.]

Bọn họ cùng xoay , Khuất Vân Diệt bước trong. Tiêu Dung nâng mí mắt lên. Nhìn thấy là lúc mới thu sự công kích đáy mắt.

Thế nhưng giọng của y vẫn mang theo chút bực dọc: "Đại vương qua đây chuyện gì ?"

Khuất Vân Diệt gật gật đầu: "Mộ Dung Lập ngươi thẩm vấn xong ."

Tiêu Dung nhướng mày: "Thẩm vấn thế nào?"

Khuất Vân Diệt: "……"

Yên lặng một chốc mới lên tiếng: "Chuyện ngươi đừng để tâm tới nữa. Dù thì cũng bao giờ thể gặp khác nữa ."

Tiêu Dung lặng lẽ . Thử mường tượng xem Mộ Dung Lập hiện tại rốt cuộc đang biến thành cái bộ dạng như thế nào. nhanh y liền cảm thấy nhất là đừng nên tưởng tượng nữa: "Là ai?"

Khuất Vân Diệt trả lời vô cùng ngắn gọn: "Đại hộ pháp của Thanh Phong giáo. Tên là Hàn Thanh."

Tiêu Dung cố gắng tìm kiếm nhân vật trong mớ ký ức của . Thế nhưng . Y nhớ bản từng qua cái tên .

Lắc lắc đầu, Tiêu Dung : "Chưa từng qua, thôi bỏ . Bất kể là ai chỉ cần Thanh Phong giáo tiêu diệt. Hắn cũng đồng dạng thể nào thoát khỏi một chữ c.h.ế.t."

Khuất Vân Diệt cũng nghĩ như .

Tuy từng qua cái tên Hàn Thanh bao giờ. Thế nhưng Tiêu Dung hiểu cảm thấy cái tên chút quen tai. Thỉnh thoảng y nhớ tới . Sau đó liền bày cái thần sắc vô cùng nghi hoặc.

Ngày hôm nay y chẳng nhớ chuyện gì cả. Bởi vì bận tính toán sổ sách cả một ngày trời y nhanh chìm giấc ngủ. Ngày hôm tiếp tục xử lý những sự vụ bên trong thành. Thuận tiện chuẩn sẵn sàng cho Khuất Vân Diệt xuất phát công đ.á.n.h thành Sóc Phương những ngày sắp tới.

Tháo bỏ phát quan Tiêu Dung giường những ghi chép của Tiên Ti về tình hình của thành Sóc Phương trong suốt những năm qua. Đánh hạ quốc đô đúng là thật. Địa đồ, nhân khẩu, liệu thống kê binh lực của bộ Tiên Ti. Toàn bộ đều thể dễ dàng tìm thấy ở nơi .

Trong cuốn ghi chép của hai năm thành Sóc Phương tổng cộng mười hai vạn quân đồn trú. Thế nhưng hai năm trôi qua con phỏng chừng sự đổi . Hơn nữa vì để bảo vệ Thịnh Nhạc, hoàng tộc Tiên Ti điều động binh lực từ khắp nơi. Sóc Phương gần như phỏng chừng là nơi rút nhiều nhất.

Cái mười hai vạn hiện nay khi chỉ còn ba bốn vạn mà thôi. ...Khó trách Khuất Vân Diệt mười vạn đủ dùng . Có lẽ giảm một nửa cũng chẳng vấn đề gì.

Nghĩ tới đây Tiêu Dung nhịn bật một tiếng. Mà , biểu cảm mặt y liền cứng đờ : Hàn Thanh.

Hàn Lương Như, đạo hiệu Nhập Thanh.

Sắc mặt Tiêu Dung thoắt cái liền biến đổi. Y đột ngột phắt dậy, xấp giấy đang đặt đùi trong nháy mắt ào ào rơi lả tả xuống đất. Mà Tiêu Dung thì mang vẻ mặt kinh ngạc tột độ chằm chằm về phía . Căn bản chẳng thèm để ý tới việc nhặt chúng lên.

Hàn Lương Như chính là Hàn Thanh?? Là trùng hợp là do y suy nghĩ quá nhiều . Hàn Lương Như…… Hàn Lương Như chẳng là kẻ về vẫn luôn tôn sùng Đạo giáo, bảo vệ Phật giáo. Sau đó dùng sức đè bẹp Thanh Phong giáo đó ???

Thanh Phong giáo về sở dĩ thể biến mất khỏi thế gian là nhờ sự góp sức của Hàn Lương Như a! Trong mấy năm đảm nhiệm chức vụ hộ quốc đại pháp sư. Hắn cho phép dân chúng tiếp tục tín ngưỡng Thanh Phong giáo nữa. Hơn nữa còn tàn sát hết lớp tới lớp khác tín đồ của Thanh Phong giáo. G.i.ế.c xong , liền dẫn theo đám đạo sĩ trong hoàng cung lập đàn tràng. Nói rằng linh hồn của đám Thanh Phong giáo vấy bẩn . Thế nhưng thực tế bọn họ đáng chịu nhiều tội nghiệp đến . Hy vọng bọn họ thể nhờ giải thoát.

Nếu thực sự là . Vậy thì chuyện cũng quá mức châm biếm . Từng là đại hộ pháp của Thanh Phong giáo. Về trở thành hộ quốc đại pháp sư của Đạo giáo. Mà chuyện đầu tiên làm khi nhảy việc chính là giơ cao đồ đao nhắm thẳng ông chủ cũ của . ...Trời đất ơi.

Mặc dù trong lòng Tiêu Dung vẫn luôn ngừng chấn động. Hơn nữa còn tự hỏi liệu là do chính bản suy nghĩ quá nhiều . Thế nhưng thực chất Tiêu Dung bắt đầu tin tưởng Hàn Thanh và Hàn Lương Như chính là cùng một . Tôn giáo xưa nay vẫn luôn là thủ đoạn mà Hàn Lương Như am hiểu nhất. Hắn dăm bảy lượt tục dăm bảy lượt nhập giáo. Từ điểm thể đối với Đạo giáo cũng đến mức cuồng nhiệt đến . Trong chính sử sự xuất hiện của Hàn Lương Như vô cùng kỳ lạ, khó hiểu. Chẳng cái năm nào đó đột nhiên tới bên cạnh Hạ Đình Chi. Hơn nữa còn lập tức giành sự tín nhiệm của Hạ Đình Chi. Còn về quá khứ của đời chỉ một nửa.

Tiềm long ( tài còn đang mai danh ẩn tích) thì quả thực là . Thế nhưng đến mức nhiều đến . Ngay cả một kẻ danh tiếng kém hơn một chút như Tống Khiển Chứng bọn họ còn thể moi móc xem hồi còn trẻ gã từng làm những gì. Gã tích lũy tuổi tác và lịch duyệt . Càng huống hồ là một nhân vật mang ý nghĩa khai quốc hoàng đế thực sự giống như Hàn Lương Như.

Nếu như sử sách từng ghi chép quá khứ của . Chỉ một cái lý do duy nhất thể giải thích cho chuyện chính là để cho khác .

Tiêu Dung đực tại chỗ. Những ý nghĩ trong đầu giống hệt như một cơn sóng thần. Từng cơn từng cơn vỗ ập tới. Hàn Lương Như là một kẻ còn đáng sợ hơn cả Hoàng Ngôn Cảnh. Đáng sợ hơn cả Hạ Đình Chi. Kẻ thích ẩn nấp trong bóng tối, thích thao túng nhân tâm. Hắn tựa hồ như vô cùng tận hưởng cái cảm giác đùa giỡn khác trong lòng bàn tay . Ngay cả cái nơi biến thái và thần kinh nhan nhản ở khắp nơi như Thanh Phong giáo cũng thể dễ dàng trộn hàng ngũ tối cao nhất. Điều lên điều gì?

Nói lên rằng là một kẻ còn biến thái hơn, còn thần kinh hơn cả bọn chúng. ...

Tốc độ chớp mắt của Tiêu Dung nhanh hơn ngày thường nhiều. Y nuốt một ngụm nước bọt. Trước tiên ép bản từ từ xuống cái . Sau đó mới suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm cái gì.

, thư. Y thư!

Trần Lưu.

Bọn họ tin Ích Châu và Ninh Châu xảy chuyện là chuyện của bảy ngày . Ngay cái ngày nhận tin báo một nửa Ích Châu đối phương thôn tính . Hai ngày quân báo mới truyền tới. Ích Châu triệt để thất thủ. Ngày hôm nay quân báo truyền tới Ninh Châu cũng thất thủ .

Tống Thước: "…………"

ngừng bên trong nghị sự sảnh. Trên đầu dường như sắp bốc khói tới nơi .

"Đồ phế vật!!!!"

"Mười ngày liên tiếp để mất hai châu. Thái thú và thứ sử của địa phương rốt cuộc đang làm cái cái quần què gì ?! Vô năng đến cái mức độ . Bọn chúng đáng lẽ tự sát quyết đoán ngay cái ngày thành trì phá vỡ mới đúng!"

Cao Tuân Chi: "……"

Lão nội dung chi tiết quân báo. Sau đó to lên: "Thái thú của quận Đãng Cự mang theo gia quyến bỏ thành tháo chạy. Cổng thành của quận Giang Dương là do bản địa chủ động mở ."

371,72

Loading...