Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:17:00
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn uống thêm một ngụm cái thứ rượu xé họng . Sau đó mới sang Nguyên Bách Phúc: "Có ai ngờ sẽ ngày dấn con đường tranh giành thiên hạ . Một năm nay…… trôi qua giống hệt như một giấc mộng. Chỉ chớp mắt một cái tới ngày hôm nay . Ngươi còn nhớ cái hùng tâm tráng chí mà hồi thiếu niên từng thề thốt ?"

Nguyên Bách Phúc: "Đại vương làm ."

Khuất Vân Diệt lắc đầu: "Không là tiêu diệt Tiên Ti. Là lúc a của vẫn còn sống cơ. Trên lầu thành của Nhạn Môn Quan."

Nhờ lời nhắc nhở Nguyên Bách Phúc cũng bới móc từ trong mớ ký ức nhạt nhòa cái cảnh tượng của một ngày nọ. Đám bọn họ lúc đó đều là những tên tiểu t.ử choai choai, chính thức tham quân. Vệ binh của Nhạn Môn Quan cũng cung kính lễ phép với bọn họ giống như hiện tại. Nếu như phát hiện bọn họ lén lút trèo lên lầu thành vệ binh sẽ thông báo cho Cao Tuân Chi. Mà Cao Tuân Chi sẽ đích qua đó dẫn tất cả về. Từng đứa từng đứa một đều phạt chép sách.

Lúc bấy giờ Cao Tuân Chi vẫn là lão hảo nhân ( ) trong quân. Khuất Đông mới đúng là lão hảo nhân thực sự. Vị tiểu tướng quân chỉ lớn hơn bọn họ vài tuổi . Không chỉ là a của Khuất Vân Diệt mà còn là vị đại ca mà đám nhóc tỳ tinh nghịch bọn họ cùng tôn kính.

Ai ai cũng sùng bái Khuất Đông. Ngoại trừ Khuất Vân Diệt. Hắn luôn luôn đối đầu với Khuất Đông. Lại còn rêu rao rằng mới là vị tướng quân đầu trong Trấn Bắc Quân. Đến lúc đó Cao Tuân Chi sẽ ngang hàng với . Còn Khuất Đông thì sẽ bao giờ quản thúc nữa. Hắn sẽ chỉ thể giống như Tôn Nhân Loan . Ngày ngày rúc trong phòng sầu mi khổ kiểm mà thở dài.

Những tiếng rộn rã và sự kiêu ngạo ngông cuồng của năm xưa giờ đây nhớ phảng phất như bôi thêm một lớp mật ngọt. Nguyên Bách Phúc mím môi mỉm . Sau đó thuật cái hùng tâm tráng chí mà Khuất Vân Diệt từng thề thốt ngày hôm đó: "Đại vương đại vương sẽ làm đại tướng quân. Ba bọn sẽ làm trung tướng quân túc trực bên cạnh ngài. Những kẻ phục ngài, ngài sẽ bắt bọn chúng làm tiểu tướng quân hết. Tương lai chúng sẽ cùng đ.á.n.h khắp thiên hạ đối thủ. Đánh Tây Vực, diệt Bắc Hồ, chinh phạt Nam Hải, tiến bước Thiên Trúc."

Chính bản Khuất Vân Diệt cũng chọc . Lời khoác lác của thời thiếu niên. Trưởng thành quả thực giống hệt như một câu chuyện . Thế nhưng một câu nghiêm túc, hơn nữa vẫn luôn hề đổi: "Ba các ngươi với tình đồng thủ túc. Lúc làm đại tướng quân, các ngươi làm trung tướng quân của . Lúc làm Trấn Bắc Vương, các ngươi làm đại tướng quân bên cạnh . Nếu một ngày thực sự đoạt bảo tọa chủ nhân thiên hạ. Vậy thì ba các ngươi chính là Trấn Bắc Vương mới bên cạnh ."

"Lời thề thuở thiếu niên bao giờ quên. Sau khi a các ngươi chính là những cuối cùng của . Ta sẽ bao giờ bạc đãi các ngươi."

Nguyên Bách Phúc đăm đăm Khuất Vân Diệt. Rất lâu lên. Sau đó quỳ một chân mặt Khuất Vân Diệt: "Đa tạ đại vương thông cảm. Ân đãi của đại vương, ty chức lấy gì đền đáp." ...

thì vẫn đang trong thời gian xuất chinh Khuất Vân Diệt dám uống nhiều. Uống cạn một chén xong liền cất bước ngoài.

Lúc trở về ngang qua nơi ở của Tiêu Dung. Khuất Vân Diệt mặt mũi ngà ngà say thế nhưng vẫn nhớ rõ thả nhẹ bước chân.

Hắn sợ đ.á.n.h thức Tiêu Dung. Mà là sợ Tiêu Dung đột nhiên nhảy sổ tính sổ với . ...

Bất luận thế nào, mượn chén rượu một hứa hẹn ban phát tới ba cái vương vị . Hắn lo lắng Tiêu Dung mà chuyện sẽ tức tới mức trực tiếp phát điên mất.

Thế nhưng Tiêu Dung lợi hại đến mấy cũng thể nào sở hữu thiên lý nhãn và thuận phong nhĩ . Lúc Tiêu Dung đang bên trong ngáy khò khò. Căn bản hề làm cái chuyện thất đức gì nữa.

Mãi cho đến lúc bước qua khối gạch đá cuối cùng bên phía Tiêu Dung vẫn truyền tới bất kỳ động tĩnh gì khác. Khuất Vân Diệt tức khắc thở phào một sải bước dài trở về phòng .

Còn Nguyên Bách Phúc ở bên khi Khuất Vân Diệt rời uống hết chén tới chén khác. Đem cả vò rượu đó uống cạn sạch.

Nói cho cùng thì cũng chỉ là một Trung Nguyên. Không giống với cái đám Tiên Ti bẩm sinh thích uống rượu mạnh. Uống ực cả một vò rượu bụng cũng vô cùng khó chịu. Trong dày phảng phất như đang bốc cháy . Hắn loạng choạng lên, về phía chiếc giường. Thế nhưng chỉ một chút bất cẩn liền làm đổ vò rượu. Vò rượu đó rơi xuống đất nhưng hề vỡ. Mà tác dụng của trọng lực liền lăn mấy vòng. Ban đầu thì lăn nhanh, dần dà liền chậm . Cuối cùng lắc lư hai cái ở một cái góc độ khá là nguy hiểm. vẫn thể thẳng lên . Cứ như lặng lẽ lăn lóc tấm thảm.

Nguyên Bách Phúc cái vò rượu . Chống đỡ cơ thể nặng nề bước qua đó nhặt cái vò rượu lên. Sau đó dùng sức ném mạnh về phía đối diện.

Rơi xuống sàn nhà trải t.h.ả.m mềm mại vỡ . Vậy thì ném mạnh ngoài là .

Nhìn những mảnh sứ vỡ vụn văng tung tóe cùng với chút rượu thừa đang chầm chậm chảy . Nguyên Bách Phúc khẽ một tiếng. Sau đó liền lên giường ngủ.

Đêm qua Tiêu Dung ngủ ngon giấc. Trong mộng mơ thấy đủ thứ chuyện linh tinh rối rắm. Thế nhưng lúc tỉnh dậy chẳng nhớ gì cả.

Y phiền não vò vò mái tóc của . Thế nhưng khi cứ thế mang cái đầu tổ chim ngoài y chống đỡ nổi áp lực tâm lý của bản . Cuối cùng đành lặng lẽ xuống bàn trang điểm của vị cung phi . Ngoan ngoãn chải chuốt tóc tai cho thật suôn mượt.

Mỗi đều một điểm mù trong góc của riêng . Tiêu Dung cũng ngoại lệ. Mà điểm khác biệt giữa Tiêu Dung và những khác chính là y nhiều hơn một chút. Cho nên cái lúc mà ngoài hề chút cảm giác gì. Y sẽ cảm thấy chỗ nào đó đúng cho lắm. nhớ một hồi chẳng thể nghĩ rốt cuộc chỗ nào bất thường.

Không một ai lúc Nguyên Bách Phúc làm phản trong chính sử vẫn còn Khuất Cẩn là đồng bọn. Cũng chẳng ai trong chính sử Nguyên Bách Phúc và Tôn Nhân Loan sự dây dưa chính là bắt nguồn từ Ích Châu.

Khuất Cẩn vẫn luôn là thuộc hạ của Vương Tân Dụng. Vương Tân Dụng dẫn theo hậu quân rời đương nhiên cũng theo . Có đôi khi mệnh chính là thần kỳ đến như . Rõ ràng tất cả thứ đều đổi . Thế nhưng một vòng luẩn quẩn kỳ lạ vẫn sẽ tìm đủ cách gom góp bộ những yếu tố cần thiết. Để tìm cho một môi trường thuận lợi thích hợp nhất để sinh trưởng.

Thế nhưng trong họa phúc. Vết thương mưng mủ nặn thì mới thể khép miệng. Mà một vài bí ẩn khiến vắt óc suy nghĩ rốt cuộc cũng thể trộm đáp án của nó . …………

Liên quan tới việc bố trí hành binh ngày hôm qua Tiêu Dung còn hỏi thăm Khuất Vân Diệt một phen. Kết quả mới bước khỏi cửa liền Ngu Thiệu Tiếp một chuyện. Đám Vương Tân Dụng và Nguyên Bách Phúc xuất phát .

Tiêu Dung: "……"

Y chấn kinh : "Nhanh như ?! Không nghỉ ngơi một chút ?"

Vừa mới trải qua một trận ác chiến. Mới chỉ ngủ một giấc thôi đám tướng sĩ thực sự thể chịu đựng nổi ?

Ngu Thiệu Tiếp cũng rõ: "Quân tình quả thực vô cùng khẩn cấp. Mặc dù đều cảm thấy Nam Ung sẽ dám vượt qua dãy Tần Lĩnh. Thế nhưng ai mà rốt cuộc bọn chúng đang suy tính gì. Tới muộn một ngày là thêm một phần rủi ro. Nguyên tướng quân phỏng chừng là nghĩ tới những chuyện cho nên mới lệnh cho xuất phát sớm." Tiêu Dung: "Đây là ý của Nguyên tướng quân? Vậy Vương tướng quân thì ?"

Ngu Thiệu Tiếp chớp chớp mắt: "Vương tướng quân ."

Tiêu Dung: "…………"

Lão Vương , ngươi làm ơn hãy chút tính khí của bản .

Đã tới đây mười năm . Cũng trộn hàng ngũ F4 . Tại vẫn cứ sống cái kiểu y hệt như lúc mới đầu hàng a. ...

Cạn lời lắc lắc đầu. Tiêu Dung hỏi: "Vậy Công Tôn tướng quân và của thì . Cũng xuất phát ?"

Ngu Thiệu Tiếp bật một tiếng: "Thừa nhi ngược xuất phát sớm một chút. Công Tôn tướng quân bảo để cho tướng sĩ nghỉ ngơi lấy sức. Khiết Đan và Ích Châu giống . Khiết Đan tự mọc chân chạy mất ."

Tiêu Dung thầm nghĩ đây mới là bình thường chứ. Đám là cái bọn cái sức lực xài hoài cạn. ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-136.html.]

Người cũng cả . Vậy thì y hỏi cũng chẳng tác dụng gì. Tiêu Dung thở dài một xoay kiểm kê chiến lợi phẩm.

Y cần phát tài một phen. Để cho bản quên những chuyện phiền não .

Tiêu Dung tỏ bình tĩnh. Thế nhưng y thể nào khống chế nổi bản .

Cảm tạ sự ban tặng của Tiên Ti!

Cảm tạ sự sùng bái của bộ tộc Mộ Dung đối với văn hóa Trung Nguyên!

Lúc bọn chúng ghi chép sổ sách bảo vật đều dùng văn tự của Trung Nguyên. Tiêu Dung liếc mắt một cái là thể hiểu ngay. Trước tiên lấy sổ sách từ trong trướng phòng . Sau đó Tiêu Dung lượt tới từng cái khố phòng một để xem xét. Kết quả y suýt chút nữa thì kích động tới mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

Khố phòng lưu trữ tài vật của Tiên Ti tổng cộng bảy cái. Sáu cái là tư khố của hoàng tộc Tiên Ti, một cái là quốc khố. Quốc khố bởi vì những năm qua tập trung lực cho chiến tranh. Số tiền còn chẳng đáng là bao. Thế nhưng cần rằng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa.

Cho dù còn nhiều tiền. Nơi vẫn còn tới một trăm tám mươi lăm vạn lượng bạc. Sáu trăm năm mươi vạn thạch lương thực!

Bạc của Tiên Ti chứa nhiều tạp chất. Hơn nữa đơn vị đo lường cũng giống với Trung Nguyên. Nếu như đếm qua loa bằng bạc bánh (ngân bính). Vậy thì sẽ rơi một trăm bốn mươi vạn bạc bánh.

Mà đây mới chỉ là quốc khố thôi đó. Cái khố phòng nghèo nàn nhất trong bảy cái khố phòng. ...

Cuối cùng khi bộ kiểm kê xong xuôi, bộ quy đổi sang loại tiền tệ quen thuộc của Trung Nguyên. Vàng bảy mươi vạn lượng. Bạc tới chín trăm hai mươi vạn lượng. Đồ trang sức chế tác từ kim ngân châu báu bộ đều lên tới hàng vạn kiện. Bảo vật cướp bóc từ các quốc gia khác cũng tới vài ngàn. Trong khố phòng của Tiên Ti còn chất đống vô lụa là gấm vóc. Có một cái rách nát tới mức thể dùng nữa . Đủ các loại da thú chất đầy cả một gian phòng. Quý hiếm nhất là da hổ, nơi của Tiên Ti tới hơn ba trăm tấm.

Ngoại trừ những thứ đó , còn thư tịch, thẻ tre, bí phương, binh khí thượng hạng. Lại cả đồ ngọc nhiều đến mức phảng phất như thể dễ dàng bắt gặp giống hệt như những tảng đá đường . Những bức thêu tinh xảo. Đồ dùng bằng xương khổng lồ. Có một bộ nhạc khí Tiêu Dung thấy khá là xinh . Y định đưa tay sờ thử. Giản Kiều liền vội vã căng thẳng ngăn y : "Tiêu . Đó là làm bằng da đó!"

Tiêu Dung: "…………"

Y lập tức sai đem những dụng cụ tế tự ngoài. Trực tiếp đốt bỏ để chúng trở về với đất trời. Sau đó tiếp tục kiểm kê những món đồ tiếp theo.

Tiêu Dung từ kích động chuyển sang cuồng nhiệt. Lại từ cuồng nhiệt chuyển sang phiêu phiêu d.ụ.c tiên. Y hiện tại rốt cuộc cũng hiểu thế nào gọi là "nhất nhật khán tận Trường An hoa" (một ngày ngắm trọn hoa Trường An/cảm giác vinh quy bái tổ) . Mặc dù y kim bảng đề danh thế nhưng sự trải nghiệm của ngày hôm nay đủ để sánh ngang với một tấm thẻ trải nghiệm một ngày làm trạng nguyên .

Đây vẫn là trong tình huống thâm hụt mất nhiều đồ đó. Trước khi Mộ Dung Lập lén lút bỏ trốn. Hắn gói ghém theo vô vàng bạc châu báu. Những kẻ bỏ trốn cùng với cũng mang theo nhiều gia tài. Thế nhưng Mộ Dung Khôi chỉ bắt một Mộ Dung Lập mang về. Còn những kẻ khác cùng với tài bảo đó hiện nay cũng lưu lạc tới cái phương nào .

Trời đất bao la Tiêu Dung quả thực cũng phái tìm kiếm . y cũng hiểu rõ hi vọng tìm vô cùng mong manh. Thế nhưng tình huống bất ngờ thêm nhiều tài sản ngoài ý muốnnhư thế . Tiêu Dung cũng chẳng còn buồn bận tâm tới chút đồ cỏn con đó nữa .

Cầm sổ sách của Tiên Ti trong tay. Đứng giữa chốn châu quang bảo khí khóe miệng Tiêu Dung vẫn từng một hạ xuống.

Y thậm chí còn thành tiếng: "Haha. Hahaha. Hahahahaha!"

Giản Kiều: "……"

Hắn chút lo lắng Tiêu Dung: "Tiêu . Ngài chứ?"

Tiêu Dung thở dài: "Giản tướng quân. Ta vui quá."

Y đầu , dùng ánh mắt vô cùng hiền từ về phía Giản Kiều: "Vui đến mức thậm chí còn giữ mạng cho Mộ Dung Lập nữa kìa. Coi như là để cảm ơn làm một vị hôn quân cực hạn. Như thì bọn mới cơ hội đem bộ tài bảo dọn về Trần Lưu a."

Giản Kiều: "…………"

Tiêu Dung quá nắm rõ quy trình cho lắm. Thế là y trực tiếp hỏi Giản Kiều: "Trước chiến lợi phẩm phân chia như thế nào?"

Nhìn Tiêu Dung. Giản Kiều lặng lẽ trả lời: "Đại vương chọn . Sau đó tới lượt các vị tướng quân chọn. Cuối cùng Cao sẽ đem những thứ giữ cho đại quân cất . Số bảo vật còn sót sẽ chia cho các vị tướng quân để bọn họ tự xử lý."

Tiêu Dung bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu: "Vậy thì cứ làm theo quy trình . Quốc khố của Tiên Ti bảo quản riêng biệt. Chỗ đó là tiền trợ cấp dành cho những tướng sĩ t.ử trận và tàn tật. Lương thực bộ đều dọn ngoài. Bổ sung kho lương của Trấn Bắc Quân. Đại vương khi nào sẽ công đ.á.n.h Sóc Phương ?"

Giản Kiều: "Hai ngày ."

Tiêu Dung: "……"

Y lầm bầm một câu: "Nhanh . Vậy thôi bỏ . Dù thì hiện tại cũng tập hợp đủ. Hai ngày dặn dò hỏa phu trong quân cần khống chế khẩu phần tiêu hao hàng ngày nữa. Cứ để cho ăn no ăn ngon . Còn về khánh công yến. Đợi đến ngày khải hẵng ."

Khánh công yến là uống rượu. Hai ngày nữa tiếp tục xuất chinh đương nhiên là thể cho các tướng sĩ uống rượu .

Tiêu Dung tiếp tục căn dặn Giản Kiều những việc tiếp theo. Mà lúc Khuất Vân Diệt đột nhiên tới. Hắn còn cầm theo cái cọng thần thảo giả mà Tiêu Dung dùng để lừa dối nữa.

Hắn tới mặt Tiêu Dung. Bày vẻ mặt vô cùng nghi hoặc hỏi y: "A Dung. Tại cứ cảm giác cọng thần thảo héo héo một chút thì ?"

Cổ họng Tiêu Dung tức thì nghẹn ứ.

"……"

Y đầu . Chằm chằm cái hộp một lúc. Sau đó thần sắc khuôn mặt mới chậm rãi nảy sinh biến hóa.

Y áo não : "Hỏng bét ! Cọng thần thảo chừng thực sự điểm thần dị gì đó a. Nó vì bộ tộc Mộ Dung Tiên Ti mà sinh . Nay tin bộ tộc Mộ Dung diệt vong cho nên nó cũng theo bọn chúng ?"

Tiêu Dung vô cùng chấn kinh Khuất Vân Diệt. Phảng phất như y thực sự nghĩ như .

Khuất Vân Diệt: "…………"

Thần sắc Khuất Vân Diệt thể thấy bằng mắt thường đang dần dần trở nên tức giận. Khả năng cao là ý thức việc Tiêu Dung đang lừa gạt .

Loading...