Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước khỏi cung thất. Tiêu Dung đang định nheo mắt tìm . Đông Phương Tiến sải bước nhanh tới mặt y: "Tiêu ."

Tiêu Dung sững sờ: "Đông Phương tướng quân ngươi ở đây?"

Tiêu Dung nhớ Đông Phương Tiến thăng chức . Cho dù nhớ nhầm cũng chẳng . Đối với cái loại cổ phiếu tiềm năng như Đông Phương Tiến đây gọi một tiếng tướng quân tuyệt đối sai.

Đông Phương Tiến chú ý tới cách Tiêu Dung xưng hô với . Hắn chỉ thành thật thuật lời của Khuất Vân Diệt: "Đại vương sai ty chức theo sát Tiêu . Hiện nay trong thành vẫn an định cho lắm. Nếu Tiêu , ty chức nguyện cùng."

Tiêu Dung "ồ" một tiếng: "Cũng . Vậy ngươi Phật t.ử đang ở ?"

Đông Phương Tiến y.

Tỉnh chuyện đầu tiên là hỏi đại vương đang ở . Mà hỏi Phật t.ử đang ở . Ừm……

Đông Phương Tiến mỉm khiêm nhường: "Biết ạ. Tiêu theo ." ...

Hôm nay Di Cảnh bận rộn tới mức chân chạm đất. Y chỉ siêu độ cho Trấn Bắc Quân mà còn siêu độ cho cả Tiên Ti nữa. Tín ngưỡng của Tiên Ti khá là phức tạp. Một bộ phận tin tưởng Phật giáo, một bộ phận tin tưởng Tát Mãn (Shaman giáo). Lại một bộ phận bởi vì tiếp xúc với văn hóa Trung Nguyên nên nghiên cứu khá sâu về đạo Hoàng Lão (Lão giáo). Xét tới việc Thanh Phong giáo nhiều liên lạc với Tiên Ti, chẳng chừng bọn chúng còn cả tín đồ của Thanh Phong giáo nữa cơ.

Cái môi trường tín ngưỡng phức tạp dẫn đến việc ai cũng chịu nhận tình cảm của Di Cảnh. Có kẻ đối đãi bằng sự trầm mặc. Lại kẻ khi thấy Di Cảnh khoanh chân đất, lập đàn tràng siêu độ cho đồng bào khuất của bọn chúng, bọn chúng nhổ nước bọt Di Cảnh. Hơn nữa còn dùng những lời lẽ dơ bẩn ngừng c.h.ử.i rủa.

Trấn Bắc Quân hiểu Tiên Ti đang cái gì. Thế nhưng Di Cảnh hiểu. Y tiếng Tiên Ti.

Bọn chúng Di Cảnh đạo đức giả. Nói y dối trá làm bộ làm tịch. Rõ ràng cũng là loài ác quỷ giống hệt như Trấn Bắc Quân. Vậy mà còn cố tình bày cái dáng vẻ .

Di Cảnh là một tinh thần cực kỳ mạnh mẽ. Thế nhưng y cũng mạnh mẽ đến mức thoát ly khỏi phạm trù nhân loại. Nhận sự ác ý và bài xích rõ ràng rành rọt đến thế. Y cũng sẽ nảy sinh một chút tâm trạng mấy .

Thế nhưng bất luận kẻ khác đối xử với y như thế nào. Y vẫn kiên định tiếp tục làm công việc của chính . Nếu do Tiêu Dung đột ngột tìm tới phỏng chừng đợi tới lúc sẩm tối y mới trở về nghỉ ngơi.

Chẳng tại Di Cảnh để cho Tiêu Dung thấy cái bộ dạng lúc Tiên Ti c.h.ử.i rủa. Tiêu Dung là một kẻ cực kỳ thông minh. Cho dù hiểu y cũng nhất định sẽ ý đồ của đám .

Niệm xong câu kinh văn cuối cùng. Di Cảnh nhanh chóng dậy từ đất, khẽ phủi lớp bụi bẩn bám . Sau đó y mới tới gặp Tiêu Dung. ...

Đã là giờ , thời tiết những nóng bức mà ngược còn khá lạnh. Tiêu Dung nhét tay trong bao tay. Trên y khoác một chiếc áo choàng làm bằng da gấu màu tro. Đây cũng là đồ vơ vét từ trong hoàng cung Tiên Ti. Tuy chiến lợi phẩm vẫn chính thức chia chác. Thế nhưng Tiêu Dung ngầm định chiếc áo là của y .

Ngồi đối diện với Phật tử. Tiêu Dung cũng chẳng thèm khách sáo, trực tiếp lên tiếng hỏi: "Ngươi từng qua về thánh vật của tộc Tiên Ti ?"

Tiêu Dung đối diện cuộn trông giống hệt như một quả bóng. Mà Di Cảnh thì chỉ mặc vỏn vẹn hai lớp áo mỏng, cách một chiếc bàn. Hai bọn họ phảng phất như đến từ hai mùa khác biệt .

Di Cảnh lặng thinh một chốc. "Ngươi đang tới cái nào. Mặt nạ An Cốc? Quyền trượng Phi Long? Hay là Tích Bỉ Hồn Thần Thảo."

Tiêu Dung: "……"

Y dùng ánh mắt phức tạp Di Cảnh., nhịn lầm bầm một câu: "Thánh vật của Tiên Ti cứ như là đạo cụ trong game nhỉ."

Di Cảnh: "Ngươi cái gì?"

Tiêu Dung vội vàng lắc đầu: "Không gì. Ta chỉ mới tới thần thảo. Vậy mà còn cả mặt nạ và quyền trượng nữa cơ ?"

Di Cảnh "ừm" một tiếng: "Là thứ mà bộ tộc Mộ Dung cướp từ trong tay bộ tộc Vũ Văn. Tộc Tiên Ti dùng nó để tế tự. Từ thời kỳ bộ lạc hai món đồ là biểu tượng của quyền lực . Kẻ đeo mặt nạ thể giao tiếp với Thiên Thần. Kẻ cầm quyền trượng thể hiệu lệnh bộ các bộ lạc Tiên Ti."

Tiêu Dung a ha một tiếng, quả nhiên là . Mỗi một quốc gia đều loại biểu tượng . Điều mà Tiêu Dung quan tâm hơn chính là một chuyện khác: "Có đáng tiền ?"

Di Cảnh: "……"

Lần thời gian y trầm mặc lâu một chút. Thế nhưng y vẫn đoan chính trả lời Tiêu Dung: "Toàn bộ đều làm bằng vàng ròng. Nạm nhiều bảo thạch."

Tiêu Dung cau cau mày. Thế tức là đáng tiền cho lắm . Vàng ròng y đầy cho dù cái mặt nạ đó nặng tới mấy cân chăng nữa. Trong mắt y hiện tại cũng chỉ là một món đồ tầm thường mà thôi.

Bảo vật gia truyền của Tiên Ti chắc chắn thể tùy tiện đem nung chảy . Thế nhưng nếu giữ , y chút lo lắng sẽ thu hút sự chú ý của Tiên Ti. Đã là biểu tượng của quyền lực, Tiên Ti chắc chắn sẽ cướp . Đây chính là niềm tin cuối cùng của Tiên Ti .

Thôi bỏ . Tạm thời cứ đem để cùng với chiếc vương miện của vương hậu Vu Điền quốc . Xem xem liệu thể thu thập thêm vài món nữa . Gom đủ làm thành một cái triển lãm, mang bán vé cửa thu chút đỉnh tiền cũng a. ...

Đưa quyết định xong xuôi, Tiêu Dung về phía Di Cảnh: "Nghe giọng điệu của ngươi. Tựa hồ như ngươi từng thấy hai món đồ ."

Di Cảnh: "Quả thực. Lúc làm khách ở Thịnh Nhạc, từng thấy hoàng đế Tiên Ti cầm quyền trượng. Đứng chủ trì tế tự."

Vừa thấy lời , cả Tiêu Dung liền rướn về phía : "Vậy ngươi từng thấy Tích Bỉ Hồn Thần Thảo ?"

Di Cảnh: "……"

Sự thực là Di Cảnh y thực sự từng thấy .

Danh tiếng của Di Cảnh chỉ mới xuất hiện trong vài năm gần đây. Chín năm y là một vị cao tăng nổi danh vang dội khắp cả nước . Vị hoàng đế Tiên Ti lúc bấy giờ sử dụng biện pháp nửa mời mọc nửa đe dọa ép y tới thành Thịnh Nhạc. Chính là vì thu phục Di Cảnh. Để y dùng phận Phật t.ử khuyên nhủ những bách tính ngoan cố chịu khuất phục . Vị hoàng đế đó cho rằng Di Cảnh thể giúp tiến chốn Trung Nguyên một cách nhanh chóng hơn.

Sự nguy hiểm bên trong đó thì khỏi nhắc tới nữa. Hoàng đế Tiên Ti vài động sát tâm với Di Cảnh nhưng cuối cùng đều tay. Hơn nữa còn thả cho Di Cảnh rời . Trong lòng Di Cảnh lo lắng cho tình hình của Tuân Thiện Tự, đương nhiên là lập tức cấp tốc trở về. Thế nhưng nửa đường tin dữ truyền tới: Tuân Thiện Tự còn nữa.

Bởi vì bộ những quen Di Cảnh cơ bản đều bỏ mạng trong cái cuộc huyết tẩy đó. Người ngoài hề y từng tới Thịnh Nhạc. Cũng hề y căn bản hề trải qua cuộc huyết tẩy đó. Bọn họ còn tưởng rằng Di Cảnh là tự trốn thoát ngoài, kinh ngạc và thán phục đan xen. Bọn họ thậm chí còn từng hoài nghi y mang trong thần thông gì đó . Nếu thì tất cả đều c.h.ế.t hết tại chỉ một y là thể sống sót, bình an vô sự như chứ.

Mà Di Cảnh tăng tốc trở về Trường An càng tuyệt nhiên nhắc tới chuyện . Bởi vì đây chính là cơn ác mộng vĩnh viễn thể xóa nhòa trong lòng y. Y chuyện rốt cuộc liên quan gì tới . Có là do y đồng ý với yêu cầu của hoàng đế Tiên Ti cho nên mới tàn sát sạch sẽ bộ trong Tuân Thiện Tự .

Bất cứ nơi nào cũng đều sống sót. Cớ chỉ mỗi Tuân Thiện Tự là lấy một ai. Di Cảnh thậm chí còn chẳng dám xác nhận cái đáp án . Hiện nay y cũng chẳng cách nào xác nhận cái đáp án nữa . ...

Nói tóm để lôi kéo Di Cảnh, vị hoàng đế đó từ thủ đoạn nào. Ngoại trừ việc phô bày sự chiếu cố của trời cao dành cho Tiên Ti bọn chúng. Vị hoàng đế đó còn tặng cho Di Cảnh vô lễ vật. Ngoài tiền tài của cải , mà còn cả nữ nhân nữa.

Những thứ đều thể làm Di Cảnh động lòng. Hắn bèn tổ chức một buổi tế tự, còn đem cả Tích Bỉ Hồn Thần Thảo . Kể cho Di Cảnh cái câu chuyện bộ tộc Mộ Dung của bọn chúng trời cao lựa chọn như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-132.html.]

Di Cảnh là vui buồn hiện lên mặt. Tiêu Dung cũng rốt cuộc trong đầu y đang nghĩ cái gì. Y chỉ quan tâm xem cái cây thần thảo đó rốt cuộc trông như thế nào. Theo như lời Di Cảnh miêu tả, đó là một cành thảo d.ư.ợ.c mang màu xanh xám. Mặc dù trải qua hàng trăm năm nhưng phần lá cây mà vẫn mềm mại. Chẳng qua là rũ xuống ỉu xìu héo hon mà thôi. Còn về hình dáng của lá cây: cạnh hình răng cưa, một chiếc lá to bằng một phần ba lòng bàn tay . Rất nhiều lá, một gốc chừng mười mấy chiếc lá.

Tiêu Dung ghi chép hỏi: "Đựng bằng thứ gì ?"

Di Cảnh: "Một chiếc hộp gỗ lót bằng lụa trắng. Đại khái dài chừng , rộng chừng ."

Di Cảnh ước lượng. Tiêu Dung gật gật đầu, hỏi: "Chiếc hộp làm bằng loại gỗ gì?"

Di Cảnh: "Có lẽ là gỗ ô mộc (gỗ mun). Ta cũng nhớ rõ lắm."

Tiêu Dung ngẩng đầu lên. Mỉm với Di Cảnh: "Nhiêu đây là đủ . Đa tạ sự tương trợ của Phật tử."

Di Cảnh cũng mỉm với Tiêu Dung: "Hy vọng Tiêu công t.ử thể sớm ngày tìm thấy những thứ ."

Nói xong, Di Cảnh lên rời . Đông Phương Tiến cũng mang vẻ mặt ngập tràn kỳ vọng. Hắn vội vã giục giã Tiêu Dung: "Tiêu . Chúng mau tìm thôi!"

Tiêu Dung: "Tìm cái gì?"

Đông Phương Tiến sững sờ: "Tìm, tìm thần thảo a."

Tiêu Dung khẩy một tiếng: "Tìm cái rắm. Đã đó là đồ lừa mà. Có lẽ loại thảo d.ư.ợ.c quả thực một vài công hiệu khác biệt. Thế nhưng tuyệt đối hề lợi hại đến mức như Tiên Ti tung hô. Hiện nay đều đang bận rộn bù đầu. Ai thời gian tìm một vật c.h.ế.t chứ. Cứ quyết định thế , ngươi ngoài thành lượn lờ một vòng. Tìm cho một cọng cỏ dại gần giống với miêu tả của Phật t.ử nãy mang về đây."

Đông Phương Tiến: "…………"

Toàn đều hóa đá . Nửa ngày trời mới phản ứng , đó điên cuồng lắc đầu: "Không a! Tiêu , vạn vạn thể !"

Tiêu Dung: "……"

Ai cho phép ngươi dùng lời thoại của ?!

Tiêu Dung phắt dậy: "Được! Đại vương chắc chắn cây thần thảo đó. Lẽ nào ngươi thấy âm mưu của Mộ Dung Khôi đắc trình ? Một khi đại vương đồng ý với lão . Mọi chuyện sẽ còn đơn giản như nữa . Lão là đại tướng quân của Tiên Ti, địa vị của lão quá cao! Chiêu hàng lão chẳng khác nào chiêu hàng một cái đại phiền phức cả. Ngươi tưởng đến lúc đó chuyện vẫn còn trong tầm kiểm soát của đại vương ? G.i.ế.c c.h.ế.t Mộ Dung Khôi lúc , một ai dám gì về đại vương. Thế nhưng nếu như chiêu hàng mới g.i.ế.c, về mặt đạo nghĩa đại vương thua mất một bậc . Hơn nữa làm như còn kẻ nào dám đầu hàng Trấn Bắc Quân nữa? Đầu hàng đầu hàng thì khác gì . Cuối cùng cũng đều là c.h.ế.t?!"

Đông Phương Tiến há miệng: "Thế nhưng như cũng thể dùng một cọng cỏ giả để lừa gạt."

Đông Phương Tiến cảm thấy bả vai trĩu xuống. Hắn ngây ngốc bả vai trái của , bàn tay của Tiêu Dung đang đặt đó.

Giọng của Tiêu Dung vô cùng điềm tĩnh: "Có đôi khi vì để bảo vệ đại vương một chút lời dối mang thiện ý cũng cả."

Đông Phương Tiến: "……"

Khôn, hề cảm thấy như . Bất kể là thiện ý ác ý dối đại vương đều đáng quân pháp xử trí!

Tiêu Dung tăng thêm sức mạnh tay: "Ngươi và đều là những quan tâm tới đại vương. Ngươi thấy đại vương chịu thiệt thòi ?"

Đông Phương Tiến: "……"

. Hắn từng thề sẽ hiệu trung với đại vương. Bất luận sống c.h.ế.t.

Tiêu Dung , gật gật đầu với vẻ đầy an ủi: "Tất cả đều là vì đại vương."

Đông Phương Tiến: "Tất cả đều là vì đại vương."

Thế nhưng ngay một giây khi tẩy não thành công, Đông Phương Tiến vùng vẫy tỉnh táo : "Thế nhưng vẫn cảm thấy…"

Tiêu Dung thu tay về. Nâng mắt Đông Phương Tiến: "Nếu ngươi làm theo lời , hoặc là tiết lộ kế hoạch của cho đại vương . Vậy thì sẽ cáo trạng với đại vương, rằng lúc ở Kim Lăng ngươi từng bất kính với . Chẳng những nhiều làm trái mệnh lệnh của . Mà còn trơ mắt Tôn thái hậu cợt nhả mà thèm quản."

Đông Phương Tiến: "…………"

Làm trái mệnh lệnh thì hình như thật. Thế nhưng mấy cái lời vớ vẩn linh tinh đằng . Ngươi Tôn thái hậu cợt nhả qua ?!

Hắn cứng đờ mang theo vẻ mặt chấn động Tiêu Dung. Mà Tiêu Dung cũng nở một nụ vô cùng rạng rỡ.

Đông Phương Tiến lặng lẽ nuốt cục m.á.u tươi đang nghẹn ứ ở cổ họng xuống. Cắn răng chịu đựng nội thương trong mà đáp: "Ty chức lĩnh mệnh."

Tiêu Dung hài lòng gật đầu: "Lúc trở về nhớ ghé qua khố phòng của Tiên Ti xem thử cái hộp nào thích hợp . Mau chóng lên, chỉ đợi ngươi một canh giờ thôi."

Đông Phương Tiến mang theo vẻ mặt uất ức rời .

Một canh giờ , Tiêu Dung đặt thần thảo lên mặt Khuất Vân Diệt.

Khuất Vân Diệt vô cùng kinh ngạc. Tiêu Dung tìm thấy nhanh đến ?

Hắn cầm lên mở xem thử. Hắn thể ngờ tới Tiêu Dung dám lấy đồ giả để lừa gạt . Hắn chỉ cảm thấy chút là lạ. Thế nhưng thể rõ rốt cuộc là lạ ở chỗ nào.

Khuất Vân Diệt: "Nhìn…… giống như cất giữ cả trăm năm nay."

Tiêu Dung: "Đây chính là điểm thần dị của nó. Bất luận để lâu đến mức nào cũng vẫn giữ nguyên cái bộ dáng giống hệt như lúc mới hái xuống."

Khuất Vân Diệt cau mày. Hắn cẩn thận quan sát cọng thần thảo . Một lát đột nhiên giãn đôi lông mày : "Quả nhiên là thần thảo. Giữ lâu như vẫn còn vương một cỗ khí tức của thảo mộc."

Tiêu Dung rũ mắt mỉm . Không mùi phân bò là .

Khuất Vân Diệt đóng nắp hộp . "Ngươi tìm thấy ở ?"

Tiêu Dung buột miệng : "Mộ Dung Khôi là nhất thời nảy sinh ý định. Lão sớm mang cái dã tâm cho nên mới thể thừa dịp Mộ Dung Lập gì mà trộm thần thảo . Thế nhưng những ngày qua lão vẫn luôn đ.á.n.h trận với Trấn Bắc Quân. Một thứ đồ quan trọng đến lão thể mượn tay kẻ khác đem chôn giấu . Cho nên cọng cỏ nhất định vẫn còn ở trong thành. Hơn nữa còn trong tay kẻ mà lão vô cùng tín nhiệm. Ta điều tra một lượt xem dạo gần đây lão qua thiết với kẻ nào nhất. Sau đó phái tìm từng chỗ một. Đây tìm thấy ."

Khuất Vân Diệt: "Vẫn là ngươi thông minh."

Loading...