Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:39
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Di Cảnh phía hai họ nửa ngày trời. Nói thật thì đoạn y cũng hiểu lắm. Y vốn dĩ cũng tự cho là kẻ từng Nam chu du Bắc. Đã từng đặt chân tới nhiều nơi . Thế nhưng Tiêu Dung mở miệng một cái, y liền một loại cảm giác hổ tựa như bản vẫn còn là một con ếch đáy giếng.
Lặng thinh một chốc, Di Cảnh xoay rời . Thế nhưng y còn mờ mịt nữa. Y thậm chí còn nở một nụ cực kỳ nhẹ nhõm.
Mặc kệ là thảo nguyên là Trung Nguyên. Chỉ cần sự cai trị của Tiêu Dung thì bộ đều sẽ trở thành làm công cho y. Tiêu Dung dường như bẩm sinh mang theo một cái thái độ chẳng bao giờ cảm thấy hài lòng với bất kỳ thứ gì. Người khác cảm thấy cuộc sống như thế là . Thế nhưng Tiêu Dung cảm thấy đám đều đang sống trong chuồng lợn.
Y thấy hận thù. Y chỉ thấy một môi trường nghèo nàn và thiếu thốn. Trong mắt Tiêu Dung mỗi một con đều đáng lẽ sống một cuộc đời bận rộn và sung túc. Mệt đến mức c.h.ế.t sống . Thế nhưng sống một cách vô cùng thoải mái đủ đầy. ...
Mà những thứ là lĩnh vực mà Di Cảnh am hiểu. Y trù vô thứ, đó mới bước lên con đường trở về Trung Nguyên. Thế nhưng lúc bấy giờ làm y thể ngờ rằng y còn kịp chính thức đại triển quyền cước. Thì một vị khách mời mà đến lặng lẽ chặn ở bên ngoài thành An Định. Kẻ đó ăn ngang ngược vô lý. Lại còn đầy bụng những lời dối trá. Bị kẻ đó để mắt tới Di Cảnh liền còn đường lui.
Thế nhưng thể thừa nhận. Y tựa hồ như bắt đầu cảm thấy tận hưởng sự xông xáo của những vị khách mời mà đến . Khiến cho cuộc đời vốn dĩ như một đầm nước đọng của y, đột nhiên trở nên vô cùng sống động.
Di Cảnh mới hai bước. Đột nhiên thấy Ngu Thiệu Tiếp đang rảo bước nhanh về phía . Y thấy Di Cảnh gật đầu chào một cái. Sau đó tiếp tục đưa mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng của Tiêu Dung.
Nhìn thấy Tiêu Dung, Ngu Thiệu Tiếp lập tức định lên tiếng gọi y. Hơn nữa bước chân cũng theo đó mà tăng tốc. Nào ngờ giây tiếp theo Ngu Thiệu Tiếp sững . Bởi vì Di Cảnh chắn ngang ngay mặt y. Thông thường mà Phật t.ử sẽ gần y đến . Y che khuất luôn cả Tiêu Dung ở phía .
Di Cảnh mỉm với y: "Ngu công tử. Tình hình bên trong thành Thịnh Nhạc như thế nào ?"
Ngu Thiệu Tiếp: "……"
Biểu cảm của y chút quái dị. Bởi vì hai bọn họ hiếm khi cơ hội giao tiếp riêng tư với . Cho dù bọn họ cùng bàn bạc một chuyện gì đó cũng đều là bọn họ với Tiêu Dung . Sau đó Tiêu Dung mới truyền đạt ý kiến của đối phương cho còn .
Chớp chớp mắt, Ngu Thiệu Tiếp trả lời với giọng điệu mấy chắc chắn: "Đã an định hơn nhiều ?"
Di Cảnh nở một nụ đầy vẻ an ủi: "Thật là quá . Ta định thành một chuyến để đàm đạo cùng với đám địch quân ngoan cố một phen. Xem xem liệu thể khiến cho bọn chúng hồi tâm chuyển ý . Ngu công t.ử thể giúp dẫn đường chứ?"
Ngu Thiệu Tiếp: "Được."
Thực y tìm Tiêu Dung cũng chẳng việc gì to tát, chỉ là hỏi xem y lạnh . Lạnh thì bảo mang tới một ít bột sưởi ấm. Phật t.ử lên tiếng nhờ vả. Vậy thì y giúp Phật t.ử .
Nói xong, hai bọn họ cùng rời . Ngu Thiệu Tiếp thấy Khuất Vân Diệt đang nắm chặt lấy tay Tiêu Dung. Cũng thấy dáng vẻ lúc Tiêu Dung xong mệt mỏi . Lại còn chút phiền muộn, bèn rụt tay về. Xoay một cái đem tấm lưng khẽ tựa Khuất Vân Diệt. *
Trấn Bắc Quân đang bận rộn sứt đầu mẻ trán. Thế nhưng Trấn Bắc Vương đang quang minh chính đại lười biếng. Người Tiên Ti quả thực thể nào hiểu nổi hành vi . Lẽ nào Trấn Bắc Vương hề quan tâm xem trận chiến thu hoạch những chiến lợi phẩm gì ? Đám quý tộc của bộ tộc Mộ Dung Tiên Ti bọn chúng cũng đáng để Trấn Bắc Vương đích tới xem thử một cái ?
Từ phẫn nộ chuyển sang sợ hãi. Rồi từ sợ hãi chuyển sang giày vò. Có một kẻ thậm chí còn hy vọng đám tướng sĩ xung quanh thể ban cho bọn chúng một cái c.h.ế.t thống khoái. Trời sáng , ánh mặt trời cũng chiếu rọi trong . Còn bắt bọn chúng đợi đến khi nào nữa a!!! ...
Chủ thành cuối cùng cũng dọn dẹp sạch sẽ. Hoàng cung cũng lục soát qua vài . Rốt cuộc cũng thể xác nhận sự an của nơi . Giản Kiều khi tin, lập tức đích thỉnh Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung. Nguyên Bách Phúc liếc một cái. Sau đó đưa mắt đám quý tộc Tiên Ti đang chen chúc trong căn phòng .
Lúc bọn chúng đều là những nhân vật thể khiến cho cả Tiên Ti và Trung Nguyên run rẩy chỉ bằng một cái nhấc chân. Nay bọn chúng cũng chẳng khác gì đám bình dân bách tính đường phố. Cho dù cố tỏ mạnh mẽ để che giấu sự sợ hãi đến nhường nào thì Nguyên Bách Phúc cũng thừa thực chất trong lòng bọn chúng đang vô cùng sợ hãi.
Công Tôn Nguyên đẩy cửa bước . Đối diện với mặt đất c.h.ử.i đổng một câu: "Tạp chủng!"
Nguyên Bách Phúc hỏi lão: "Xảy chuyện gì ?"
Công Tôn Nguyên: "Tên hoàng đế Mộ Dung chạy mất ! Ta và Vương Tân Dụng tìm kiếm trong ngoài khắp lượt mấy , cuối cùng mới tìm thấy một mật đạo trong một cái điện gì đó. Mật đạo thông ngoài thành, sớm chuồn mất từ đời nào !"
Nghe thấy tin Nguyên Bách Phúc mà cảm thấy chút vui vẻ. Bởi vì dạo gần đây Khuất Vân Diệt vẫn luôn nhấn mạnh tuyệt đối động tay động chân với Mộ Dung Lập. Hắn giữ mạng là chỗ hữu dụng. Lần Mộ Dung Lập mất tích Khuất Vân Diệt nhất định sẽ tức giận.
Hắn hề bộc lộ bất cứ cảm xúc gì, chỉ lên tiếng an ủi Công Tôn Nguyên: "Bọn chúng chạy xa . Vương Tân Dụng ? Sao lão cùng ngươi."
Công Tôn Nguyên cạn lời : "Vương Tân Dụng làm gì còn gan mà nữa. Đại vương để lão trấn thủ hoàng cung. Kết quả để cho cái thằng nhãi nhà Mộ Dung bỏ trốn. Lão gánh trách nhiệm lớn nhất a. Lão nhất quyết đòi đích truy đuổi. Cái giờ phỏng chừng cũng chạy ngoài hơn hai mươi dặm ."
Nguyên Bách Phúc: "……"
Sự thực chứng minh Vương Tân Dụng bỏ chạy là một quyết định vô cùng sáng suốt. Bởi vì chuyện đầu tiên mà Khuất Vân Diệt làm khi thành chính là hỏi xem hoàng đế Tiên Ti đang giam giữ ở . Hay tin Mộ Dung Lập biến mất từ đêm qua tức giận đến mức thất thố.
"Từ đêm qua biến mất ?! Mất tích từ lúc nào của đêm qua!"
Công Tôn Nguyên âm thầm than một tiếng xui xẻo trong lòng. Tại lão chạy theo Vương Tân Dụng truy tra chứ. Lão đáng lẽ cũng nên ở chỗ canh chừng phạm nhân giống như Nguyên Bách Phúc mới đúng.
hiện tại gì cũng muộn . Lão chỉ đành cúi mày rũ mắt ngoan ngoãn mà trả lời: "Ty chức …"
Khuất Vân Diệt: "Ngươi làm ăn kiểu gì !!! Tra xét lâu như thế. Vậy mà ngay cả chuyện cũng !"
Công Tôn Nguyên cảm thấy vô cùng oan uổng. Chuyện thì liên quan gì tới lão chứ. Đêm qua lão vẫn luôn ở ngoài thành g.i.ế.c địch a. Tên hoàng đế là bỏ trốn ban đêm. Mà lúc lão thành thì trời sáng mất !
Công Tôn Nguyên biện minh cho bản . Thế nhưng Khuất Vân Diệt lúc đang cực kỳ phẫn nộ. Hắn căn bản Công Tôn Nguyên giải thích. Hắn há miệng định tiếp tục quở trách Công Tôn Nguyên. Mà đúng lúc Tiêu Dung từ nãy tới giờ vẫn luôn im lặng đột nhiên ho khan dữ dội hệt như xé nát cả tim phổi.
Khuất Vân Diệt lập tức đầu . Chỉ hai bước tới bên cạnh Tiêu Dung. Căng thẳng hỏi y: "Sao tự nhiên ho thế . Có là nhiễm lạnh ?"
Tiêu Dung lùi phía vài bước. Khoảng cách với Công Tôn Nguyên càng lúc càng xa. Mãi cho đến khi tựa lưng tường. Y mới nhu nhược yếu ớt gật gật đầu: "Chắc là ."
Biểu cảm của Khuất Vân Diệt càng trở nên căng thẳng hơn. Hắn quyết định ngay tắp lự: "Tìm một chỗ để ngươi nghỉ ngơi một lát . Sau đó sẽ phái mời La Ô qua đây."
Tiêu Dung: "……"
La Ô của ngài đang bận rộn cứu c.h.ế.t, giúp thương đó. Ngài mời bà tới đây cái thời điểm mấu chốt như thế . Ta đây chẳng là tạo nghiệp lớn .
Tiêu Dung tiếp tục nhu nhược yếu ớt xua xua tay: "Không cần cần. Ta vẫn còn gắng gượng . Đại vương ngài cứ tiếp tục mắng Công Tôn tướng quân . Ta xong ."
Khuất Vân Diệt: "…………"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-129.html.]
Hắn u u ám ám liếc xéo Tiêu Dung. Chốc lát Khuất Vân Diệt liếc Công Tôn Nguyên một cái bực dọc: "Thôi bỏ . Ta là của ngươi. Chỉ là cái tên nhu nhược Mộ Dung Lập chạy trốn cũng quá nhanh ! Không . Ta đích truy bắt . Tuyệt đối để thoát khỏi lòng bàn tay của Trấn Bắc Quân!"
Không ngờ đại vương dễ dàng buông tha cho nhanh đến thế. Công Tôn Nguyên lật đật bò dậy từ đất. Lão chắp tay với Khuất Vân Diệt: "Ty chức nguyện cùng đại vương truy bắt!"
Khuất Vân Diệt: "……"
Chỉ bằng ngươi á? Cái kẻ mà cứ mỗi tự hành quân vượt quá năm mươi dặm là y như rằng lạc đường một hả?
Khuất Vân Diệt còn lo lắng nửa đường còn để tìm cái tên Công Tôn Nguyên rớt phía nữa.
Khuất Vân Diệt chẳng thèm Công Tôn Nguyên lấy một cái. Mà trực tiếp vẫy tay với Nguyên Bách Phúc đang ở phía : "Nguyên Bách Phúc ngươi cùng ."
Nguyên Bách Phúc đáp lời một tiếng. Tiếp đó hai bọn họ liền định cất bước ngoài. Nào ngờ đúng lúc Giản Kiều đột nhiên chạy thẳng trong: "Đại vương! Mộ Dung Lập hiện !"
Khuất Vân Diệt mất trọn vẹn một giây đồng hồ để phản ứng. Sau đó mới dùng cái biểu cảm vô cùng kinh hỉ hỏi ngược : "Hắn mà tự vác xác về nạp mạng??"
Giản Kiều: "……"
Ngập ngừng một tiếng Giản Kiều vội vàng bổ sung thêm: "Hắn tự nguyện trở về. Hắn là Mộ Dung Khôi, chính là vị đại tướng quân của Tiên Ti áp giải trở về. Mộ Dung Khôi trói chặt . Lại còn buông lời uy h.i.ế.p nhất định gặp đại vương một . Bằng lão sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t Mộ Dung Lập."
Tiêu Dung thò đầu từ phía lưng. Y mỉm trào phúng: " là chuyện mới mẻ nha. Rừng lớn chim nào cũng . Tướng bại trận mà bắt cóc hoàng đế của chính bọn chúng dùng để uy h.i.ế.p đại vương mới giành thắng lợi. Lão thua trận xong nên triệt để phát điên ? Hoàng đế Tiên Ti khéo là một cái phiền phức lớn. Nếu như lão thể giúp chúng g.i.ế.c c.h.ế.t Mộ Dung Lập. Vậy thì càng đỡ tốn sức . Ngươi cứ với lão như . Bảo đại vương sẽ gặp lão . Bảo lão g.i.ế.c thì cứ tự nhiên!"
Giản Kiều đưa mắt sang để dò hỏi ý tứ của Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt gầm nhẹ một tiếng: "Không !"
Tiêu Dung: "……"
Y kinh ngạc về phía Khuất Vân Diệt. Đây là đầu tiên Khuất Vân Diệt rõ ràng rành rọt phản bác y đến như .
Mà Khuất Vân Diệt hề y. Hắn cất bước thẳng xuống : "Mộ Dung Khôi ở ? Đưa gặp lão !"
Giản Kiều sững sờ, vội vã đuổi theo . Tiêu Dung yên ở cửa. Trong lúc nhất thời ngay cả chính y cũng bản nên làm loại phản ứng gì nữa. Công Tôn Nguyên vò vò đầu, cuối cùng vẫn theo Khuất Vân Diệt ngoài. Nhờ cái đám nữ nhân trong nhà ban tặng. Lão vô cùng thấu hiểu một đạo lý nếu như bản cái gì thì nhất là đừng cái gì cả. Chiêu áp dụng với nữ nhân hữu dụng. Phỏng chừng áp dụng với sĩ nhân cũng . ...
Đợi đám đó khỏi, Tiêu Dung mím chặt khóe môi. Mà đúng lúc y đột nhiên thấy một thanh âm truyền tới từ bên tai.
Nguyên Bách Phúc y, quan tâm hỏi thăm: "Tiêu . Ngài chứ?"
Tiêu Dung: "……"
Bên ngoài, Mộ Dung Khôi một tay cầm đao. Một tay xách theo cái tên Mộ Dung Lập hai chân đang run lẩy bẩy. Trước mặt lão là Trấn Bắc Quân võ trang đầy đủ. Chỉ cần Khuất Vân Diệt quan tâm tới sự sống c.h.ế.t của Mộ Dung Lập lão lập tức sẽ bỏ mạng tại nơi .
Thế nhưng trớ trêu mà thực sự thể bắt thóp Trấn Bắc Vương. Khuất Vân Diệt tới nơi. Hắn ở cách gần chằm chằm Mộ Dung Khôi. Sau đó nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: "Đưa bọn chúng trong!" ...
Mộ Dung Khôi hề phản kháng. Lão mang theo Mộ Dung Lập cùng bước trong. Ngoại trừ Giản Kiều, Công Tôn Nguyên và đám binh của Khuất Vân Diệt . Những còn đều phép theo.
Mà khi bước trong, Khuất Vân Diệt yêu cầu Mộ Dung Khôi buông Mộ Dung Lập . Hắn âm trầm Mộ Dung Khôi: "Ngươi làm gì?"
Mộ Dung Khôi: "Ta sống."
Khuất Vân Diệt: "Dựa mà ngươi chỉ cần đem hoàng đế của các ngươi tới. Ta liền sẽ tha mạng cho ngươi."
Mộ Dung Khôi: "Ta . Hoàng đế chính là tấm gạch gõ cửa để cơ hội diện kiến ngươi. Ngươi thực sự vì cái tên hèn nhát mà tới gặp . Vậy thì đoán đúng ."
Khuất Vân Diệt đáp lời. Hắn chỉ híp mắt Mộ Dung Khôi.
Mà kẻ lúc đột nhiên đẩy mạnh Mộ Dung Lập . Mộ Dung Lập ngã phịch xuống đất. Vừa đau tủi, đồng thời một chuyện khiến cho chấn kinh đến cực điểm xảy .
Mộ Dung Khôi mà quỳ gối mặt Khuất Vân Diệt.
Lão hít sâu một , cất giọng với Khuất Vân Diệt: "Tiên Ti còn tồn tại nữa . Ta còn chốn dung nào cả. Trấn Bắc Vương bằng lòng hướng ngài quy hàng. Mộ Dung Lập chính là đầu danh trạng đầu tiên mà dành tặng cho ngài!"
Mộ Dung Lập dùng ánh mắt thể tin nổi chằm chằm lão . Mặc dù kể từ cái lúc lão kề đao lên cổ , Mộ Dung Khôi chẳng là cái thứ gì . Thế nhưng mơ cũng thể ngờ tới việc Mộ Dung Khôi phản bội Tiên Ti!
Không là phản bội một . Mà là phản bội cả Tiên Ti a!
Khuất Vân Diệt hề đếm xỉa tới Mộ Dung Lập. Hắn chỉ hỏi Mộ Dung Khôi: "Đầu danh trạng đầu tiên. Vậy cái thứ hai là gì?"
Lúc Mộ Dung Khôi mới ngẩng đầu lên. Nở một nụ nhăn nhở với Khuất Vân Diệt: "Chính là thứ mà ngài ."
Giản Kiều và Công Tôn Nguyên ở phía . Vẻ mặt ngập tràn sự mờ mịt.
Tiêu Dung đang hậm hực bước ngoài. Y tìm một chỗ nào đó để ngủ một giấc. Mọi chuyện tiếp theo y sẽ mặc kệ hết. Khuất Vân Diệt mà dám ngay mặt nhiều đến thế thẳng thừng cự tuyệt y, thực sự quá đáng mà. Hoàn thèm chừa cho y chút thể diện nào! Đáng ghét. Có chuyện gì thể để giải quyết riêng tư !
Một cước đá văng hòn đá mặt đất. Ngay lúc y chuẩn cất bước tiến lên phía . Tiêu Dung đột nhiên cảm thấy một trận choáng váng quen thuộc ập tới.
Y vội vàng thẳng , nhắm hai mắt . Chậm rãi chống đỡ qua cơn choáng váng đó đó mới từ từ đầu .
Nhìn cung thất rộng lớn nguy nga mặt. Tiêu Dung xắn tay áo, hùng hổ hổ hổ lao thẳng về phía đó.
Không một ai thứ Khuất Vân Diệt thực sự là cái gì. Thế nhưng Mộ Dung Khôi mà .
Giản Kiều kinh ngạc. Đồng thời cũng cảm thấy trong lòng chút phức tạp. Cuối cùng cũng hiểu mức độ nghiêm trọng của việc tiết lộ tin tức . Giống hệt như hiện tại, đại vương lặng thinh hồi lâu. Rõ ràng là những lời của Mộ Dung Khôi làm cho lung lay .
Không a! Hoàng đế Tiên Ti lẽ còn thể giữ mạng. Thế nhưng vị đại tướng quân Tiên Ti tuyệt đối thể giữ !