Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quang Gia hoàng đế rốt cuộc là một vị vua mất nước Mộ Dung Lập . Thế nhưng chính là một kẻ như .

Cùng thời điểm đó cổng Nam.

Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt giao hẹn xong xuôi. Tới lúc trăng lên giữa trời, hai bên đồng thời phát động công kích. Bên đám Giản Kiều Nguyên Bách Phúc sẽ đ.á.n.h lén đại quân Tiên Ti. Còn bên Khuất Vân Diệt sẽ trèo lên tường thành. Mau chóng tiến về phía cổng Bắc.

Bởi vì đại quân Tiên Ti đồn trú cách cổng Nam thực sự còn một cách vài dặm. Như cho dù kẻ chạy về báo tin. Khoảng thời gian chênh lệch cũng đủ để Khuất Vân Diệt và mở toang cổng thành phía Bắc . Mà đợi đến lúc tin tức cổng Bắc thất thủ truyền tới đây. Bên ít nhất cũng ác chiến nửa canh giờ .

Đến lúc đó rút lui tuyệt đối là một chuyện dễ dàng.

Không một ai thể dự liệu đây là một kế hoạch tác chiến cả hai mặt trận. Cho dù đại tướng quân Tiên Ti phát hiện điểm bất thường chăng nữa. Vào cái lúc Trấn Bắc Quân rũ bỏ trạng thái chiến đấu của những ngày . Điên cuồng đẩy mạnh tiến công, bày cái điệu bộ chỉ hận thể lập tức đạp đổ cổng Nam ngày hôm nay. Đại tướng quân Tiên Ti cũng chẳng thể rút nhân thủ để bận tâm tới những nơi khác nữa. Lão phép lấy nửa điểm lơi lỏng. Bởi vì cho dù Khuất Vân Diệt, ba mươi vạn đại quân cũng là loại dễ đối phó. một ly cổng Nam khả năng sẽ phá vỡ.

Cả hai bên đều đang dốc lực ứng phó. Tiêu Dung chỉ chớp mắt một cái. Rất khả năng hàng trăm sinh mạng tan biến khỏi cõi đời .

Tiêu Dung quân trướng, Ngu Thiệu Tiếp bên cạnh y. Cả hai bọn họ đều mang theo thần sắc ngưng trọng về phía . Hiện tại là giờ sửu ba khắc. Thế nhưng cái lúc chẳng kẻ nào còn cảm thấy buồn ngủ nữa.

Đột nhiên tên vệ binh vẫn luôn lượn lờ bên ngoài chiến trường ngừng quan sát thế cục hỗn chiến chạy về. Hắn cưỡi lưng ngựa, gào thét với Tiêu Dung: "Tiêu . Người Tiên Ti định rút lui!"

Trong một cái chớp mắt, Tiêu Dung cảm thấy tảng đá trong lòng rốt cuộc cũng hạ xuống. Lại cảm thấy trái tim nhấc bổng lên tận cổ họng. Bởi vì Tiên Ti rút lui đồng nghĩa với việc hành động của Khuất Vân Diệt thành công . Thế nhưng y thể để cho bọn chúng rút lui . Nếu đại quân thực sự trở về thành Thịnh Nhạc. Vậy thì những ở bên trong thành sẽ gặp nguy hiểm.

Tiêu Dung lập tức chạy sang một bên. Dùng cái tốc độ từng trong đời lật lên ngựa. Con ngựa yên nhưng y chẳng còn bận tâm đến điều đó từ lâu . Y của hiện tại còn là học trò trong lớp dạy cưỡi ngựa nữa. Y giống hệt như những khác ở cái thời đại . Thuật cưỡi ngựa còn là sở thích của y nữa mà là sinh mệnh của y.

Y phi ngựa lao thẳng về phía chiến trường. Đồng thời dùng cái giọng gần như xé rách cả thanh đới gầm lên về phía đó: "Ngăn bọn chúng ! Tuyệt đối để bọn chúng về! Đại vương tiến trong thành . Thành Tiên Ti vỡ , các vị tướng sĩ. Cầm chân Tiên Ti . Bảo vệ đại vương!!!"

Ba mươi vạn . Cộng thêm hai mươi vạn của Tiên Ti. Một chiến trường chứa tới năm mươi vạn rốt cuộc to lớn đến mức nào. Đây là một con bình thường căn bản thể tưởng tượng nổi. Giọng của Tiêu Dung cũng chỉ những cách gần y mới thấy . Căng lắm thì cũng chỉ vài trăm . Thế nhưng khi Tiêu Dung gầm lên, trinh sát lập tức lặp lời y. Trinh sát ở phía xa hơn thấy tiếp tục lặp .

Mãi cho đến khi khu vực cốt lõi của chiến trường cũng tin tức . Công Tôn Nguyên rút phăng đao khỏi n.g.ự.c một tên Tiên Ti. Lão chẳng còn đếm nổi rốt cuộc g.i.ế.c c.h.ế.t bao nhiêu nữa. Khuôn mặt lão đầm đìa m.á.u tươi. Ánh mắt cũng trở nên vô cùng điên cuồng.

Nghe thấy âm thanh truyền tới từ phương xa, Công Tôn Nguyên sảng khoái bật lớn. Bộ dạng chẳng khác gì một gã điên: "Thành Tiên Ti vỡ! Đám Hồ Lỗ hôm nay bộ đều táng tại nơi đây! Các binh lính theo xông lên. G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!"

Công Tôn Nguyên hormone adrenaline kiểm soát. Mà những vị tướng sĩ khác cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Ngay cả Giản Kiều cũng g.i.ế.c đến đỏ cả mắt . Hắn thấy giọng của Công Tôn Nguyên liền hung hăng c.h.é.m thẳng kẻ địch bên cạnh. Đồng dạng ngửa mặt lên trời gầm thét: "Ngăn cản những kẻ bỏ trốn. Kẻ nào g.i.ế.c nhiều địch bổn Tướng quân sẽ trọng thưởng!"

Trong cảnh như thế , ngay cả Nguyên Bách Phúc cũng cao giọng gào thét. Dùng ngôn từ để khích lệ binh lính của chính . Trái tim Tiêu Dung đập liên hồi với tốc độ cao. Y bản nên về hướng nào. Y chỉ thể thấy những âm thanh vang lên ngớt. Lời của mỗi đều giống . Thế nhưng ai ai cũng đều nhiệt huyết sôi sục.

Tin tức đại vương tiến trong thành mang tới cho đại quân một nguồn tín tâm vô cùng to lớn. Không kẻ nào kêu mệt. Bọn họ chìm đắm trong sự cuồng hoan nguyên thủy nhất .

Làm như liệu thể cầm chân bộ Tiên Ti ? Tiêu Dung . Mà y cũng chẳng cách nào làm thêm chuyện gì nữa.

Phía truyền tới tiếng vó ngựa. Tiêu Dung ngoái đầu thấy Ngu Thiệu Tiếp đang đuổi theo . Ngu Thiệu Tiếp thấy y dừng ở vòng ngoài mà xông thẳng trong. Lúc mới thở phào nhẹ nhõm: "Đệ đúng là dọa c.h.ế.t khiếp mà. Ta còn tưởng định xông thẳng trong chiến trường nữa cơ!"

Tiêu Dung: "……"

Y sờ sờ thanh Li Long Kiếm đeo bên hông. Y quả thực mang theo kiếm. từng nghĩ tới việc sẽ sử dụng nó. Cái hình gầy nhom mảnh khảnh của y thì g.i.ế.c mấy tên địch chứ. Ngược còn mang đến phiền phức cho những bảo vệ y thì .

Tiêu Dung gì. Ngu Thiệu Tiếp cũng thèm để tâm. Đôi mắt y rừng rực lửa về phía chiến trường mắt. Ngay cả sự an nguy của y cũng quên sạch sành sanh . Hiện nay mặt y chỉ còn sự si mê và hưng phấn tột độ: "Ba trăm năm……"

Tiêu Dung sang y. Lắng giọng của y từ chỗ yếu ớt. Dần dần biến thành một cái ngữ điệu cực kỳ biến thái.

"Nỗi nhục nhã ba trăm năm rốt cuộc cũng kết thúc ngày hôm nay . Hahahahaha! Sảng khoái. Quá sảng khoái a!"

Tiêu Dung: "…………"

Huynh nên rằng trận chiến vẫn kết thúc đúng ???

Rõ ràng Ngu Thiệu Tiếp cho rằng chuyện tiến triển đến cái bước đường cơ bản cũng coi là kết thúc . Tiêu Dung sự tự tin giống như y. Y đầu , tiếp tục mang theo thần sắc ngưng trọng về phía .

Trừ phi Khuất Vân Diệt sờ sờ mặt y. Trừ phi y tận mắt chứng kiến chuyện trần ai lạc định. Bằng y vĩnh viễn thể nào buông lỏng cảnh giác .

Ban đầu lựa chọn cái thời cơ như thế chính là vì đem đại quân Tiên Ti chặn ở bên ngoài thành. Hiện tại bọn họ thành công . cũng thể coi là thành công tuyệt đối. Dù thì lượng Tiên Ti cũng quá đông đúc. Chắc chắn sẽ vài con cá lọt lưới trốn thoát về phía cổng Nam.

Thế nhưng cổng Nam vẫn hề mở . Người Tiên Ti ngốc. Đại quân vẫn trở về, lúc mà mở cổng Nam . Vậy thì Trấn Bắc Quân cũng sẽ hò reo sung sướng mà xông thẳng mất.

Đêm nay Mộ Dung Khôi từng chợp mắt một giây nào. Lão mới trở về quân doanh bao lâu, tin tức Trấn Bắc Quân đ.á.n.h lén liền truyền tới. Kể từ lúc đó lão vẫn luôn ở chiến trường. Số lượng Trấn Bắc Quân bỏ mạng tay lão nhiều đếm xuể.

Chỉ cần theo đại tướng quân, tinh của Tiên Ti liền sẽ dũng khí. Nào ai sắc mặt đại tướng quân của bọn chúng đang càng lúc càng trở nên tồi tệ. Cứ tiếp tục như , đại quân Tiên Ti sẽ kéo c.h.ế.t tại nơi . Mà đội ngũ của Trấn Bắc Vương khi cũng đ.á.n.h thẳng tới hoàng cung mất .

Nội tâm Mộ Dung Khôi vô cùng giày vò. Lão vứt bỏ binh lính của . Thế nhưng…… Thế nhưng……

Đột nhiên chiến mã cao giọng hí vang. Đám đang c.h.é.m g.i.ế.c kịch liệt xung quanh thấy động tĩnh. Bọn chúng đồng loạt đầu phát hiện Mộ Dung Khôi đột ngột ghì chặt dây cương ngựa.

Mộ Dung Khôi gào thét với đám binh của lão : "Bệ hạ gặp nạn . Các ngươi mau chóng theo tới đó chi viện! Những còn bộ theo hiệu lệnh của Chinh Đông tướng quân!!"

Nói xong lão lập tức điều khiển ngựa đầu bỏ . Thân binh của Mộ Dung Khôi xưa nay vẫn luôn theo răm rắp đối với lão . Bọn chúng sẽ bao giờ chất vấn mệnh lệnh của Mộ Dung Khôi. Bèn lập tức theo sát lão rời .

Mà những còn theo bóng lưng rời của đại tướng quân. Phảng phất như dội thẳng một chậu nước lạnh buốt từ đầu xuống chân .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-127.html.]

Lão cái lý do đó đường hoàng đến mấy chăng nữa cũng thể che giấu bản chất hành vi của lão lúc . Quang Gia Hoàng đế vứt bỏ bộ bách tính ở phía Bắc sông Hoài cho nên lão mới trong thiên hạ phỉ báng nhục mạ. Mà Mộ Dung Khôi vứt bỏ đám tướng sĩ trung thành tận tâm . Phản bội lời thề sẽ bao giờ vứt bỏ bất kỳ một đồng tộc Tiên Ti nào mà lão từng lập .

Bản tính con chỉ ở những thời khắc mấu chốt nhất mới thể bộc lộ một cách diện. Mặc kệ Mộ Dung Khôi rốt cuộc thực sự định bụng sẽ quang phục Tiên Ti . Đối với những đang mặt tại đây mà . Lão chính là một kẻ phản đồ triệt để và thể nào tha thứ . ...

Lại một thời gian nữa trôi qua. Tin tức Mộ Dung Khôi bỏ trốn truyền tới tai Tiêu Dung. Thế nhưng một lão bỏ trốn cùng lắm cũng chỉ mang theo vài trăm tên binh mà thôi. Tiêu Dung mới thèm quan tâm xem lão chạy đằng nào. Dù thì lão cũng thể nào thoát khỏi vòng vây của Trấn Bắc Quân .

Không còn đại tướng quân, sĩ khí của Tiên Ti càng thêm phần đê mê. Thấy , Trấn Bắc Quân liền một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, thừa thắng xông lên. Đánh kịch liệt trong một thời gian quá dài. Binh khí của nhiều đều cuộn tròn cả lưỡi .

Một canh giờ , Tiêu Dung ở trong gió rét quá lâu . Lạnh đến mức đôi bàn tay gần như mất cảm giác. Ngày thường y sợ lạnh thế nhưng hôm nay y căn bản hề mang theo bao tay. Mà cho dù mang theo cũng chẳng tác dụng gì. Đôi tay y vẫn luôn nắm chặt dây cương. Cho dù khác bảo y buông , y cũng sẽ buông.

Y vẫn luôn cảnh giác cao độ đề phòng sự cố ngoài ý phát sinh. Nếu như thực sự xảy . Vậy thì y sẽ mặc kệ hộ vệ phía sẽ suy nghĩ thế nào. Y sẽ lao thẳng trong chiến trường. Một đường bất chấp xông thẳng về phía thành Thịnh Nhạc.

Chỗ dựa của Khuất Vân Diệt chính là một bản lĩnh của . Mà chỗ dựa của Tiêu Dung chính là Khuất Vân Diệt ý nghĩa. Hắn sẽ bảo vệ y. Cho dù bản cũng chẳng hề ý thức điều đó.

Định luật murphy bất luận ở thời đại nào cũng đều áp dụng cả. Càng sợ cái gì thì cái đó càng dễ xảy . Ngay lúc giờ dần sắp sửa kết thúc chiến trường đột nhiên xảy tao loạn. Cánh cổng thành Tiên Ti vốn dĩ thể thấy bằng mắt thường mở tung . Tầng tầng lớp lớp thiết kỵ xông từ phía cổng Bắc. Kẻ dẫn đầu nắm trong tay một thanh trường mâu màu trắng như tuyết. Vừa mới lộ diện lập tức c.h.é.m bay đầu của hai tên vệ binh canh cổng thành.

Hóa đây là dấu chấm hết của đêm nay. Mà là một cao trào mới ngay thềm bình minh.

"Đại vương tới !"

"Đại vương mở cổng thành !"

"Xông lên a————"

Cách một xa đến . Tiêu Dung căn bản thể rõ mặt Khuất Vân Diệt. Trong tầm mắt của y, bóng dáng Khuất Vân Diệt cũng giống hệt như những khác. Đều chỉ to bằng cỡ con kiến mà thôi. Tiêu Dung thấy lao thẳng trong cục diện hỗn chiến. Sau đó liền tài nào đuổi theo vị trí của nữa.

Ngu Thiệu Tiếp đang mải tìm kiếm xem của . Đột nhiên y thấy Tiêu Dung ở bên cạnh khẽ một tiếng.

Rất nhẹ. Cực kỳ nhẹ. Nếu do y đủ gần phỏng chừng âm thanh đó dìm nghỉm trong bầu khí nồng nặc mùi m.á.u tanh .

Y đầu Tiêu Dung. Phát hiện Tiêu Dung rũ mắt xuống. Y còn nữa thế nhưng y thoạt …… thật sự vui vẻ a.

Tiêu Dung khẽ sụt sịt mũi một cái. Sau đó buông đôi bàn tay vẫn luôn nắm chặt lấy dây cương . Y buông một cách vô cùng chậm chạp. Bởi vì y cảm thấy chút nhói đau.

Cái cảm giác nhói đau đợi khi y trở về môi trường ấm áp sẽ càng trở nên dữ dội hơn. Thế nhưng y căn bản chẳng thèm để tâm.

Y một nữa ngẩng đầu lên. Rõ ràng vẫn là đêm đen. Thế nhưng y phảng phất như thấy tia sáng ban mai ló rạng ở phía . Nhận ánh mắt đang quan sát từ bên cạnh y sang Ngu Thiệu Tiếp. Kẻ khẽ mím môi, dùng ánh mắt chút phức tạp y.

Tiêu Dung sững sờ. Khó hiểu lên tiếng hỏi: "Sao ?"

Ngu Thiệu Tiếp lắc lắc đầu: "Không gì."

Chỉ là đột nhiên chút cảm khái mà thôi.

Đại vương rốt cuộc là tài đức gì mới thể khiến cho Dung nhi lo lắng cho ngài đến . Mình và Thừa nhi là em ruột thịt. Tựa hồ cũng chẳng thể sánh bằng tình cảm giữa đại vương và Dung nhi.

Tình cảm quân thần thể đạt tới cái mức độ . Quả thực cũng coi là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả ( ai, ai sánh bằng) .

…………

Giờ mão ba khắc, trời dần dần hửng sáng.

Ráng ban mai là thứ đợi thêm nửa canh giờ nữa mới xuất hiện. Hiện tại trời thậm chí còn chẳng lấy một ánh mặt trời. Bầu trời màu xanh thẳm vô cùng sâu thẳm và mê hoặc. Vầng trăng khuyết vẫn kiêu ngạo treo lơ lửng ở một góc trời. Ở vị trí cao cao tại thượng quan sát cái chốn nhân gian vĩnh viễn chẳng đổi .

Xác c.h.ế.t mặt đất nhiều đếm xuể. Tình trạng chiến đấu kịch liệt cũng dần dần lắng xuống. Người Tiên Ti cho cùng thì tận trong xương tủy vẫn mang theo sự kiêu ngạo và cố chấp của riêng bọn chúng. Bọn chúng hề đầu hàng. Mười mấy vạn đại quân Tiên Ti g.i.ế.c đến cuối cùng chỉ còn sót vỏn vẹn hai vạn . Đám viện quân ngược đầu hàng vô cùng dứt khoát. Hai vạn còn sống sót cũng là chủ động buông bỏ vũ khí. Mà là do bọn chúng quá ít . Bất đắc dĩ mới trở thành tù binh.

Tuyết Ẩm Cừu Mâu phập một tiếng cắm phập xuống đất. Khuất Vân Diệt tháo bỏ mũ giáp đầu xuống, khẽ thở dốc. Nhìn quanh cái mảnh thi sơn huyết hải .

Đây là nợ m.á.u của . Đồng thời cũng là vinh quang của .

Những còn dư dả sức lực bắt đầu thu dọn chiến trường. Giản Kiều hạ lệnh bảo bọn họ mau chóng đưa bộ thương binh trở về. Đám quân y và A Cổ Sắc Gia đều tới nơi . Hiện đang đồn trú ở vị trí cách đây một dặm.

Công Tôn Nguyên và Nguyên Bách Phúc cử tới thành Thịnh Nhạc phụ giúp Vương Tân Dụng một tay. Sau khi Vương Tân Dụng theo Khuất Vân Diệt cùng công hãm hoàng cung Tiên Ti. Khuất Vân Diệt lập tức xuất phát tới cổng Bắc. Còn hoàng cung Tiên Ti và cả đám tù binh đường phố . Toàn bộ đều giao cho Vương Tân Dụng trấn thủ.

Còn về phần Ngu Thiệu Thừa. Hắn đương nhiên là theo sát bên cạnh Khuất Vân Diệt . Dù thì chỗ Khuất Vân Diệt tới mới địch quân để c.h.é.m g.i.ế.c mà. ...

Sau khi địch quân thưa thớt dần, Khuất Vân Diệt liền thể thấy Tiêu Dung đang ở . Thế nhưng rút tinh lực để bận tâm tới y. Hiện nay đại chiến kết thúc. Cả Khuất Vân Diệt ướt đẫm mồ hôi. Cũng chẳng hôm nay rốt cuộc tắm trong m.á.u của bao nhiêu nữa.

Toàn quân mấy chục vạn , kẻ xuất lực nhiều nhất chính là . Đến cái lúc ngay cả cũng cảm thấy chút mệt mỏi rã rời. Hắn cố gắng khôi phục tinh lực của bản . Vừa do dự xem liệu nên tìm Tiêu Dung lúc .

Mà vẫn đợi đưa quyết định cuối cùng. Hắn thấy tiếng bước chân đang ngày một tới gần từ phía .

Cơ thể phản ứng nhanh hơn cả não bộ. Hắn nhanh chóng . Nhìn thấy Tiêu Dung bước qua từng cái từng cái xác c.h.ế.t, chậm rì rì về phía .

Cách một chừng năm bước chân Tiêu Dung dừng . Y cẩn thận quan sát cơ thể của Khuất Vân Diệt. Thế nhưng đó là máu, cũng chẳng thể rốt cuộc là vấn đề gì ở . Cơ thể của Tiêu Dung . Mà Khuất Vân Diệt thể phấn chiến lâu đến , phỏng chừng cũng vấn đề gì lớn.

Loading...