Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:34
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà thực tế Khuất Cẩn quả thực cũng tồi. Hắn chỉ mắc một vấn đề duy nhất. Thăng mễ ân, đấu mễ cừu (giúp ít thì mang ơn, giúp nhiều thì mang oán). ...
Khuất Cẩn tới thăm Nguyên Bách Phúc. Ban đầu cũng chỉ mấy lời khách sáo với . Về chủ đề câu chuyện giữa bọn họ dần dần đổi.
Khuất Cẩn để lộ sự bất mãn của đối với Cao Tuân Chi và Khuất Vân Diệt. Hắn ý đồ để cho Nguyên Bách Phúc cùng cùng chung kẻ thù. Hắn Vương Tân Dụng . Vương Tân Dụng chắc chắn là làm nhiệm vụ đặc thù gì đó . Mà loại nhiệm vụ đều là do Nguyên Bách Phúc làm.
Khuất Cẩn càng càng kích động. Thậm chí từ bất mãn leo thang lên thành oán hận. Có một điểm mà Tiêu Dung hề . Tên Khuất Cẩn mặc dù cũng mang họ Khuất, hơn nữa chút bản lĩnh. Thế nhưng điều cũng chỉ giới hạn trong nội bộ Trấn Bắc Quân mà thôi. Ra tới bên ngoài thậm chí còn chẳng tiếng tăm bằng Đông Phương Tiến. Hắn ở trong đội quân của Vương Tân Dụng. Vương Tân Dụng trong suốt như thế nào, cũng trong suốt y hệt như thế.
Do đó trong sử sách hề bất kỳ ghi chép nào về Khuất Cẩn.
Do đó Tiêu Dung hề rằng lúc Nguyên Bách Phúc làm phản còn một đồng bọn nữa. Kẻ đó chính là Khuất Cẩn. Hắn mang họ Khuất cũng là của Khuất gia. Hơn nữa còn giỏi giang hơn cái tên Khuất Vân Diệt lúc nào cũng chỉ báo thù nhiều. Hắn điềm tĩnh, dễ gần. Nếu như Trấn Bắc Quân cứ nhất quyết hiệu trung với của Khuất gia. Vậy thì tại bọn họ thể hiệu trung với Khuất Cẩn cơ chứ?
Đi theo Nguyên Bách Phúc làm phản, một trong thâm tâm vẫn còn trung thành với Khuất Nhạc sẽ bước qua cá rào cản tâm lý . Thế nhưng nếu như chính bản Khuất Vân Diệt vấn đề. Mà bọn họ bất đắc dĩ từ bỏ Khuất Vân Diệt chuyển sang phò tá một Khuất gia khác. Vậy thì cảm giác tội trong lòng bọn họ sẽ thuyên giảm nhiều.
Chẳng qua trong lòng Khuất Cẩn hề ý định phản bội. Hắn và Khuất Vân Diệt xuất từ cùng một gia tộc. Người của một gia tộc phân chia thành nhiều thế lực khác . Cái tình huống đương nhiên là , thế nhưng cực kỳ cực kỳ ít. Tất thảy những thứ mà Khuất Cẩn hiện tại đang nắm giữ đều là do Khuất Vân Diệt ban cho . Hắn làm thể ý nghĩ tách tự lập môn hộ cơ chứ.
Mà nguyên nhân tới tìm Nguyên Bách Phúc. Thứ nhất là bởi vì ngày thường Nguyên Bách Phúc đối xử với . Bản Khuất Cẩn cũng rõ là tại . trong bốn vị tướng quân, xưa nay vẫn luôn thích Nguyên Bách Phúc nhất. Thứ hai là hy vọng Nguyên Bách Phúc thể về phía . Mà những lời và hành vi của Nguyên Bách Phúc cũng chứng tỏ là một vô cùng lý trí. Hắn sẽ về phe công lý mà Khuất Cẩn thì tự cho rằng những lời là cực kỳ đạo lý.
Còn về nguyên nhân thứ ba. Mặc dù Khuất Cẩn vẫn suy tính xa xôi đến thế nhưng thực chất hành vi của chính là kết bè kết phái. Hắn chia quân doanh thành nhiều phe phái khác . Dùng để đối phó và cô lập Cao Tuân Chi.
Còn ai thích hợp hơn Nguyên Bách Phúc ? Nguyên Bách Phúc thế nhưng là mà đại vương tín nhiệm nhất. Mặc dù thể ngăn cản những việc mà đại vương làm. Thế nhưng ít nhất đại vương bao giờ động sát tâm với a.
Khuất Cẩn đáng thương. Hy vọng kiếp thể ý thức tầm quan trọng của việc cập nhật tình báo kịp thời.
…………
Dưới sự ảnh hưởng của Khuất Cẩn, Nguyên Bách Phúc nhớ những chuyện mà gặp trong suốt mấy ngày qua. Từng chuyện từng chuyện một dường như chẳng chuyện nào khiến thuận tâm cả. Điều khiến cảm thấy phẫn nộ, cũng khiến cảm thấy phiền não.
Thế nhưng mặc cho Khuất Cẩn thế nào chăng nữa. Nguyên Bách Phúc đều để lộ cái ý tứ oán thán giống như những gì kỳ vọng. Khuất Cẩn cuối cùng mang theo sự thất vọng rời . Mà Nguyên Bách Phúc trầm mặc một lúc cũng từ đất lên.
Hắn tới chuồng ngựa để xem con ngựa của . Lúc ngựa mới thương những khác còn tưởng chân ngựa c.h.é.m đứt . Về mới phát hiện chỉ là c.h.é.m một vết thương, xương cốt vẫn còn nguyên vẹn. Cái loại ngựa dưỡng thương một thời gian vẫn thể tiếp tục phát huy tác dụng. Chưa chắc thể tiếp tục chiến trường. Thế nhưng ngày thường dùng làm thú cưỡi thì cũng .
Dù thì thời kỳ ngựa vô cùng đắt đỏ. Nếu tới mức vạn bất đắc dĩ, cũng sẽ vứt bỏ nó.
Thú y xem qua vết thương ở chân ngựa. Vì để cho con ngựa đá , lão còn cho nó dùng thêm cả Ma Phí Tán. Loại t.h.u.ố.c cũng chẳng hề rẻ mạt . Ngựa bình thường làm gì cái đãi ngộ . Ai bảo đây là ngựa của Nguyên Bách Phúc chứ. Ngựa của tướng quân còn quý giá hơn cả một loại nữa kìa. ...
Nguyên Bách Phúc gật đầu với tên tướng sĩ bên ngoài một cái. Phân phó lấy thêm chút cỏ khô tới đây. Đợi nọ khỏi Nguyên Bách Phúc bước trong. Hắn liếc mắt một cái liền thấy con ngựa đang mặt đất . Con ngựa theo bốn năm . Kể từ lúc nó mới hai tuổi luôn ở bên cạnh . Trong bốn năm qua cưỡi nó nam chinh bắc chiến. Nó cũng vô mang theo Nguyên Bách Phúc đào thoát khỏi những t.ử cục mười mươi.
Nguyên Bách Phúc xổm xuống. Vuốt ve lớp bờm suôn mượt lưng ngựa. Ánh mắt rơi cái chân ngựa băng bó cẩn thận . Lẳng lặng chằm chằm vài giây, đó tháo dải vải buộc đó . Hắn thẳng dậy, giơ thanh trường đao đeo lên. Sau đó chút do dự nhắm thẳng vết thương đó mà hung hăng c.h.é.m mạnh xuống.
Nhờ tác dụng của Ma Phí Tán con ngựa hề tỉnh . Thế nhưng nó co giật vô cùng kịch liệt. Cái đầu to lớn đập mạnh hàng rào phía . Khiến cho mấy con ngựa xung quanh cũng kinh hãi theo. Cơn đau đớn khiến cho nhịp thở của con ngựa trở nên gấp gáp hơn. Mà Nguyên Bách Phúc cứ thế . Đợi đến khi cử động của con ngựa nhỏ một chút. Hắn xổm xuống, một nữa buộc chặt dải vải .
Sáng sớm ngày thứ ba, Tiêu Dung tỉnh dậy liền tìm Khuất Vân Diệt. Dựa theo kịch bản sắp xếp từ . Hôm nay Khuất Vân Diệt sẽ mang theo thương tích lên chiến trường. Mặc dù ai ai cũng thể đang cố đ.ấ.m ăn xôi. Thế nhưng vẫn thể dựa một cỗ nhuệ khí trong lòng. Ép Tiên Ti lùi về thêm một dặm nữa. ...
Tiêu Dung bước , tìm thấy vị trí của xuống. Một lúc Ngu Thiệu Tiếp cũng tới. Hai ngày nay Ngu Thiệu Tiếp còn lo âu nôn nóng hơn cả Tiêu Dung. Dù thì Tiêu Dung vẫn thể thấy Khuất Vân Diệt đang ở . Mà y thì ngay cả việc Ngu Thiệu Thừa bình an cũng chẳng . Phải đợi đến lúc đám Ngu Thiệu Thừa tới nơi . Bọn họ mới lặng lẽ phái một tên trinh sát về báo tin.
Ngu Thiệu Tiếp xuống. Sau đó hỏi vệ binh bên cạnh: "Bữa sáng ăn gì ?"
Vệ binh đáp: "Hôm nay canh thịt hầm. Hỏa phu để phần riêng cho hai vị . Đều đang để bếp hâm nóng đấy ạ."
Tiêu Dung kỳ quái hỏi: "Mới sáng sớm mổ dê ?"
Vệ binh lắc đầu: "Không . Sáng nay phát hiện là do thú y chẩn đoán sai. Chân của con ngựa của Nguyên tướng quân quả thực gãy . Xem chừng cũng chẳng sống thêm mấy ngày nữa. Nguyên tướng quân bèn làm chủ bảo hỏa phu đem làm thịt hầm. Để cho các ăn một bữa no nê."
Tiêu Dung: "……"
Ngựa thể cứu chữa nữa đem g.i.ế.c thịt làm thức ăn. Trong tất cả các quân doanh đều làm như cả. Mặc kệ thịt ngựa ngon . Ở trong quân doanh một thời gian chỉ cần là thịt thì đều thơm nức mũi hết.
Tiêu Dung cũng từng nếm thử thịt ngựa . Nói thật thì y cảm thấy khó ăn như vẫn . Dù thì cũng thể nuốt trôi .
Thế nhưng bữa sáng ngày hôm nay Tiêu Dung động đũa. Không là do buổi sáng y ăn thịt. Hay là vì vệ binh việc là do Nguyên Bách Phúc làm chủ. Y thực sự hứng thú ăn thứ .
Ngu Thiệu Tiếp thì chẳng thèm để tâm. Một bát canh thịt hầm chui xuống bụng. No đến mức khiến y trực tiếp ợ một cái. Tiêu Dung ăn đĩa dưa muối ở bên phía . Y đột ngột ngoảnh đầu. Hỏi Khuất Vân Diệt: "Nếu như ngựa của ngài thương. Ta cũng thể nếm thử xem nó vị gì ?"
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn trầm mặc hai giây, đó lên tiếng: "Ta sẽ tìm cho ngươi đồng bào của nó. Hoặc là huyết cùng chung huyết mạch với nó. Ngươi thể nếm thử mùi vị của chúng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-125.html.]
Tiêu Dung: "……"
Y thu ánh mắt. Thế nhưng chốc lát y nhịn đ.á.n.h giá Khuất Vân Diệt một lượt.
Hờ. Trả lời khá lắm.
Ban đầu chỉ là một cái kế hoạch đơn giản thô bạo. Nay nó biến thành một cái kế hoạch phức tạp thô bạo . ...Bất luận chấp hành tinh tế đến nhường nào vẫn thể đổi cốt lõi của cái kế hoạch . Chính là Khuất Vân Diệt đích leo lên tường thành. Một đường dựa thực lực của cá nhân để thăng tiến. Cuối cùng mở toang cổng thành, đưa Trấn Bắc Quân trong đại khai sát giới.
Người Tiên Ti hề Trấn Bắc Quân giảo hoạt đến . Bọn chúng cũng hề ý thức bản trúng kế . Thế nhưng bọn chúng cho dù bất kỳ mưu kế gì, cái tình hình như thế . Không vượt quá mười ngày Trấn Bắc Quân sẽ đem quân áp sát chân thành Thịnh Nhạc phương diện.
Khuất Vân Diệt diễn xuất ngoài ý đạt. Cái bộ dạng nỏ mạnh hết đà của lột tả vô cùng xuất sắc. Cho nên đám Tiên Ti xúm xít với , gấp rút tính toán xem bước tiếp theo nên làm thế nào. Có nên liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược một phen, đem bộ binh lực phái ngoài. Quyết một trận t.ử chiến với Trấn Bắc Quân ?
Trấn Bắc Vương thoạt lửa giận làm cho mờ mắt . Nếu như khiến cho kích động thêm chút nữa. Chẳng chừng bọn chúng chẳng cần làm gì. Tự bản Trấn Bắc Vương cũng sẽ dồn chỗ c.h.ế.t.
Thế nhưng bọn chúng còn bộ hài cốt nào khác nữa. Còn cách nào để khiến cho Trấn Bắc Vương phẫn nộ tột độ nữa đây.
Mưu kế của Hàn Thanh truyền cảm hứng cho bọn chúng. Trấn Bắc Vương bận tâm việc bản nhục mạ. Thứ bận tâm là những của .
Chuyện chẳng quá trùng hợp ? Tuy bọn chúng còn hài cốt của nhà họ Khuất nữa. Thế nhưng bọn chúng kẻ thù của Khuất Vân Diệt a.
Lời thốt , sắc mặt của một kẻ đang phía lập tức trở nên cứng đờ.
Mộ Dung Thiếp một trong những quý tộc của bộ tộc Mộ Dung. Đồng thời cũng là thủ hạ đắc lực, gia thần, bạn từ thuở nhỏ của đại tướng quân Tiên Ti Mộ Dung Khôi. Thậm chí còn cưới cả ruột của Mộ Dung Khôi nữa.
Mộ Dung Khôi và Mộ Dung Thiếp là em ruột. quan hệ giữa hai bọn họ còn thiết hơn cả em ruột. Sau khi xác định sẽ lợi dụng , đám quý tộc còn lập tức lên kế hoạch. Bọn chúng bảo Mộ Dung Thiếp ngày mai hãy đại bộ đội. Đem cái chuyện năm xưa chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t trưởng ruột của Khuất Vân Diệt như thế nào kể một . Hơn nữa kể một cách thật ngông cuồng ngạo mạn. Nếu như thế vẫn đủ, thì bảo lớn tiếng nh.ụ.c m.ạ Khuất Đông. Như lo Khuất Vân Diệt c.ắ.n câu.
Hài cốt của phụ mẫu nhục nhã Khuất Vân Diệt phẫn nộ đến . Huynh trưởng khuất kẻ thù nh.ụ.c m.ạ chắc chắn càng thể nhẫn nhịn nổi. Dù thì Khuất Vân Diệt căn bản chẳng còn nhớ rõ dung mạo của phụ mẫu . Thế nhưng trong suốt quá trình trưởng thành của Khuất Vân Diệt, Khuất Đông vẫn luôn luôn đồng hành.
Càng nghĩ càng cảm thấy kế hoạch thật tuyệt diệu. Dù thì bọn chúng và Trấn Bắc Quân cùng với Trấn Bắc Vương cũng ở cái thế c.h.ế.t thôi . Có đắc tội thêm bọn họ một chút cũng chẳng .
May mắn giành chiến thắng. Vậy thì đó là ông trời chừa cho bọn chúng một con đường sống. Còn nếu thua thì bọn chúng sẽ nghĩ cách đem đám trẻ con trong nhà và hoàng đế cùng tống ngoài.
Hoàng đế chỉ thấy bản sống. Hắn đương nhiên lập tức gật đầu đồng ý . Còn những tên quý tộc khác thì tự cho rằng bản vô cùng đại nghĩa lẫm liệt. Bọn chúng tình nguyện kiên cường đón nhận cái c.h.ế.t. Cũng chẳng thèm đếm xỉa tới suy nghĩ của những kẻ c.h.ế.t.
Cuộc thương nghị kết thúc. Mộ Dung Thiếp nắm chặt nắm đ.ấ.m theo Mộ Dung Khôi trở về. Mà cánh cửa lớn mới khép , Mộ Dung Thiếp lập tức mất khống chế gầm lên: "Không ai hỏi ý kiến của cả! Tại nạp mạng cho bọn chúng! Khuất Vân Diệt sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngay tại chỗ. Đây căn bản là một kế hoạch khả thi. Bọn chúng chính là lấy mạng !"
Hắn biểu hiện vẻ bạo nộ. Thế nhưng Mộ Dung Khôi thực chất đang vô cùng sợ hãi. Lại trách ai đây. Ngay cả đám quý tộc cũng . Thắng lợi mới là may mắn. Mà tỷ lệ chín mươi chín phần trăm là bọn chúng sẽ thua. Thua cũng đồng nghĩa với cái c.h.ế.t của Mộ Dung Thiếp.
Mộ Dung Khôi bóp chặt lấy bả vai . Muốn làm cho bình tĩnh : "Yên tâm. Ta sẽ để c.h.ế.t!"
Mộ Dung Thiếp lão . Mà Mộ Dung Khôi thì thẳng mắt : "Những kẻ khác bảo vệ con cái của bọn chúng. Còn bệ hạ thì bảo vệ chính . Đám đều là một lũ hèn nhát! Bọn chúng xứng đáng duy trì huyết mạch của bộ tộc Mộ Dung! Đệ và , chúng mới là những kẻ đáng sống tiếp. Cho dù sống một cách vô cùng thống khổ chúng cũng nhẫn nhịn!"
Mộ Dung Thiếp ngẩn : "Huynh ý gì?"
Mộ Dung Khôi buông , lùi về phía một bước: "Trước là Trung Nguyên khúm núm dập đầu cầu xin chúng . Hiện nay chúng cũng làm như với bọn họ . Ta cúi đầu Trung Nguyên. hãy nhớ kỹ chuyện chỉ là tạm thời mà thôi. Bộ tộc Mộ Dung sẽ bao giờ làm nô lệ cho kẻ khác. Chúng mới là chủ nhân. Chúng nắm giữ hoàng quyền do trời ban. Tất cả những kẻ từng ức h.i.ế.p chúng đều sẽ đ.á.n.h gãy xương cốt, biến thành phân bón cho thảo nguyên. Cho nên sống sót bằng bất cứ giá nào. Cho dù cái giá trả là phản bội bộ tộc Mộ Dung. Ta sẽ quỳ rạp chân Khuất Vân Diệt, ngoan ngoãn lời như một con súc vật. Cho đến khi tìm cơ hội. Cắt lấy thủ cấp của ."
Mộ Dung Thiếp: "Phản bội…… Huynh là ……"
Mộ Dung Khôi: "Ta sẽ đem bệ hạ dâng lên cho . Nếu như vẫn đủ vẫn còn những thứ khác thể đả động ."
Nhịp thở của Mộ Dung Thiếp đột nhiên trở nên gấp gáp. Đích đem hoàng đế giao nộp cho kẻ địch. Đây cũng là sự phản bội bình thường mà là cái mức độ sẽ bộ Tiên Ti hận thấu xương tủy.
…… bằng lòng làm như .
Bộ tộc Mộ Dung chính là dựa việc g.i.ế.c c.h.ế.t hoàng đế tiền nhiệm. Thậm chí là diệt sạch cả hoàng tộc mới thể thuận lợi lên nắm quyền. Hiện nay Tiên Ti rơi cảnh sinh t.ử tồn vong. Sau liệu còn Tiên Ti nữa cũng là một ẩn . Vậy thì tại để tâm tới suy nghĩ của những Tiên Ti khác chứ.
Huống hồ Mộ Dung Khôi đúng. Cách sống như còn gian nan hơn cả cái c.h.ế.t. Đây mới là việc mà dũng sĩ Tiên Ti nên làm.
Mộ Dung Thiếp và Mộ Dung Khôi nhất phách tức hợp, tiếp theo hai bắt đầu thương lượng làm thế nào để thể tránh t.ử kiếp ngày mai. Mộ Dung Khôi cần giúp đỡ. Mà Mộ Dung Thiếp cũng c.h.ế.t. ...
Hai bọn họ thương lượng lâu. Mãi cho đến tận lúc trăng lên giữa trời Mộ Dung Thiếp mới rời . Mà Mộ Dung Khôi suy nghĩ thêm một chút về những chi tiết khác . Sau đó lão mới đám vệ bảo vệ tới quân doanh.
Cả hai đều mang đầy tâm sự trong lòng. Bởi vì bọn họ cũng ngày mai liệu Mộ Dung Thiếp thể rút lui . Thế nhưng nhanh bọn họ sẽ phát hiện . Bản quả thực suy nghĩ quá nhiều .
Bởi vì bất luận là bọn họ là Tiên Ti đều còn ngày mai nữa .
Cái lúc Mộ Dung Khôi tới quân doanh ngoài thành. Một vật thể nhọn hoắt vặn nhô đầu lên từ một mặt tường thành nào đó của Thịnh Nhạc.