Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 124
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuất Vân Diệt ngoảnh đầu . Hắn chớp chớp mắt: "Đậu hũ. Ngươi cái công thức mà Ngu Thiệu Tiếp xin từ Kim Lăng về hả? Cái thứ trắng ởn nhũn nhão khi làm xong ăn chẳng chút vị gì á?"
Tiêu Dung "ừm" một tiếng: "Đao t.ử chủy đậu hủ tâm (khẩu xà tâm phật) là chỉ một ngoài miệng thì chịu buông tha cho khác. Nói câu nào là đ.â.m thẳng tim câu đấy. Thế nhưng thực chất bổn ý của . Trong thâm tâm bao giờ nghĩ tới việc làm tổn thương bất cứ ai."
Khuất Vân Diệt sững sờ. Hắn mím môi tựa hồ hiểu tại Tiêu Dung như .
Hắn mở miệng với Tiêu Dung: "A Dung cần tự nhận xét bản như . Trong mắt ngươi hề mang khẩu xà."
Tiêu Dung: "…………"
Y tức giận : "Ta là mang. Ta đang ngài đó!"
Khuất Vân Diệt mất đúng một giây để phản ứng . Lập tức đổi lời giải thích lúc nãy của : "Ngươi mang?! Ngươi thực sự nên cảm thấy ăn mừng vì cách nào lôi trái tim của . Bằng nhất định giơ nó lên ngay mặt ngươi. Rồi đếm cho ngươi xem từng cái lỗ thủng đó xuất hiện từ bao giờ!"
Tiêu Dung: "……"
Trôi qua một hồi lâu, Tiêu Dung mới hỏi : "Vậy ngài sẽ hận ?"
Khuất Vân Diệt vẫn còn đang chút bực dọc. Tiêu Dung, trả lời với giọng điệu mấy vui vẻ: "Nếu như thể hận thì ."
Nghe xong lời , Tiêu Dung bật một tiếng. ngay đó y chỉnh đốn thần sắc của cho nghiêm túc hơn: "Cho nên đây mới là điểm bất đồng. Những kẻ mà ngài đắc tội sẽ bao giờ bao dung cho ngài giống như cách ngài bao dung cho . Nghe những lời như . Bọn họ cũng sẽ cảm thấy vui, hơn nữa sẽ ghim chặt ở trong lòng. Ngài thể bắt ép tất cả đều độ lượng như ."
Khuất Vân Diệt chỉ chọn những lời mà . Thế là lọt tai Khuất Vân Diệt trọng điểm của đoạn thoại liền biến thành một ý nghĩa khác. Hắn híp mắt : "Hóa ngươi cũng đối xử với ngươi bao dung và độ lượng một cách đặc biệt a."
Tiêu Dung khẽ , căn bản hề sợ hãi cái bộ dạng của . Thậm chí ánh mắt y lúc về phía Khuất Vân Diệt còn mang theo chút kiêu ngạo phách lối: "Ta thông minh như , đương nhiên là . Nói cho cùng thì vẫn là do đại vương ngài ban cho cái cơ hội đắc tội ngài. Đã cần trả giá, thì tại lớn gan hơn một chút chứ."
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn tức đến mức bật : "Ngươi đúng là thẳng thắn thật đấy. Dữ lang cộng vũ (khiêu vũ cùng bầy sói) cũng chẳng là cái thói quen gì . Ai ai cũng sói là loài trở mặt tuyệt tình vô nghĩa nhất."
Tiêu Dung: "Quả thực dữ lang cộng vũ vô cùng hung hiểm. Thế nhưng khiêu vũ cùng chẳng là đại vương ? Đại vương là sói. Đại vương cũng sẽ bao giờ trở mặt với ."
Khuất Vân Diệt y bật một tiếng đầy ẩn ý: "Ngươi dám chắc chắn đến ? Tiêu Dung, ngươi còn nhớ câu đầu tiên ngươi từng với là gì . Lòng khó đoán."
Tiêu Dung "ừm" một tiếng: "Ta vẫn luôn cho rằng nhân tâm nan trắc. ngài……"
Y do dự một chút, cuối cùng vẫn chậm rãi ngậm miệng . Y sang Khuất Vân Diệt mà Khuất Vân Diệt cũng đồng dạng y.
Đến chính bản Tiêu Dung cũng nửa vế rốt cuộc điều gì. Thế nhưng Khuất Vân Diệt tựa hồ như hiểu . Rũ mắt xuống hề ép buộc Tiêu Dung cho bằng hết câu . Một nữa cầm thanh Li Long Kiếm lên, đặt nó lên viên đá mài. Thế nhưng khi tiếp tục mài Khuất Vân Diệt khựng một lát: "Nếu như bình an vô sự trở về. Ta thể đòi thêm một món quà nữa ?"
Tiêu Dung thanh Li Long Kiếm trong tay , lên tiếng nhắc nhở: "Kiếm sắc . Không múa kiếm nữa ."
Thực đổi sang một thanh kiếm khác khai phong là . Tiêu Dung là một kẻ thù dai, tạm thời y múa kiếm cho Khuất Vân Diệt xem nữa.
Khuất Vân Diệt ngược cũng chẳng hề kén chọn: "Không . Đổi thành thứ khác cũng ."
Hắn đợi đáp án của Tiêu Dung. Tiêu Dung vốn dĩ mở miệng từ chối. Thế nhưng đối diện với ánh mắt của Khuất Vân Diệt, y thực sự thể nào một chữ .
Y cho dù bản từ chối, Khuất Vân Diệt cũng sẽ nhùng nhằng buông. Thế nhưng chính vì cái thái độ ngươi cho thì lấy, cho cũng chẳng của khiến cho Tiêu Dung nhịn mà mềm lòng.
Nhắm hai mắt , y khẽ thở một . Vô cùng bất đắc dĩ mà thỏa hiệp: "Được thôi. Nếu như ngài thể bình an vô sự trở về."
Ánh mắt Khuất Vân Diệt sáng lên. Hắn mỉm , đó cúi đầu càng thêm sức mài giũa lưỡi kiếm.
Tiêu Dung cái dáng vẻ sức đó của , cũng lặng lẽ mỉm .
Hóa trở nên độ lượng chỉ một Khuất Vân Diệt mà còn cả chính bản y nữa.
Lúc y mượn ưu ái của Khuất Vân Diệt dành cho . Để bức bách làm những việc mà làm, y thấy rằng bức bách chỉ một. Mà là cả hai bọn họ.
Y là một kẻ tồi tệ. đồng thời cũng là một kẻ tồi tệ mà mỗi làm một chuyện tồi tệ sẽ càng chìm sâu xuống vũng lầy thêm một chút. Nếu như một ngày Khuất Vân Diệt y đẩy xuống vực sâu. Vậy thì thứ mà y thấy chắc chắn là sự rơi tự do của Khuất Vân Diệt. Mà là bóng hình dang rộng vòng tay. Đón lấy y ở giữa lưng chừng trung. ...
Con đường phía rốt cuộc sẽ dẫn tới ? So với việc rằng Tiêu Dung . Chẳng thà rằng Tiêu Dung . Bởi vì y là cái thể loại thích những giấc mộng . thể hưởng thụ những giấc mộng đó. Vào cái lúc y ý thức rằng đây chẳng qua chỉ là một giấc mộng thì y tỉnh mộng mất .
Cho nên y thực sự . Nếu như sự suy đoán vĩnh viễn chỉ là sự suy đoán thì mấy. đáng tiếc giấc mộng sở dĩ tươi . Toàn bộ đều là bởi vì trong giấc mộng một luôn chăm sóc y, bao dung y, yêu thương y. Y thể lừa gạt chính bản thế nhưng thể lừa gạt đó. ...Thật sự cam lòng.
Thế nhưng cam lòng thì thể làm gì chứ. Đừng quên bản thực sự quan tâm đến điều gì. Nỗ lực bao lâu nay. Trả giá nhiều đến nhường . Cuối cùng là vì cái gì chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-124.html.]
Sau khi tự nhấn mạnh hai trong lòng. Tiêu Dung một nữa về phía Khuất Vân Diệt, kẻ đang cẩn thận quan sát những dấu vết thanh Li Long Kiếm. Sau đó bắt đầu lật sang mài mặt bên . Lẳng lặng ngắm một hồi, Tiêu Dung xoay rời .
Tại một góc khác của quân doanh.
Trên chiến trường ngựa của Nguyên Bách Phúc kẻ địch c.h.é.m trúng chân. Mức độ thương của con ngựa quá nghiêm trọng. Thế nhưng vì đau đớn ngay lúc chiến cục đang rơi cảnh giao tranh ác liệt nhất. Con ngựa liền cao cao dựng lên, trực tiếp hất văng Nguyên Bách Phúc lúc đó vẫn còn đang dũng mãnh g.i.ế.c địch xuống đất.
Lúc đ.á.n.h trận xảy cái loại tình huống như thế là chuyện vô cùng bình thường. Chỉ là đối với tướng sĩ mà ngựa tương đương với một phần cơ thể của bọn họ. Tình cảm của một dành cho ngựa thậm chí còn thâm hậu hơn cả tình cảm dành cho chiến hữu của . Bởi vì lúc mấu chốt chiến hữu chắc thể chạy tới bên cạnh ngươi. Thế nhưng con ngựa của ngươi nhất định thể nắm bắt thời cơ để cứu ngươi một mạng. ...
Tuy nhiên trường hợp của Nguyên Bách Phúc trái ngược . Hắn con ngựa của hất văng xuống đất. Trong lúc tất cả các vị tướng quân khác đều đang ngừng tâng bốc xem bản ăn ý với con ngựa của tới mức độ nào. Thì con ngựa của chỉ vì chút vết thương cỏn con trực tiếp hất văng chủ nhân là xuống mặt đất.
Mặc dù Nguyên Bách Phúc thương. Thế nhưng khi trở về quân doanh vẫn cảm thấy vô cùng thoải mái trong lòng.
Cởi áo giáp, Nguyên Bách Phúc cất những bước chân nặng nề tới bên cạnh bếp lò đất. Hắn phiền não tự rót cho một chén nước. Nào ngờ nước tới miệng mới phát hiện chén nước lạnh ngắt .
Nguyên Bách Phúc: "…………"
Nguyên Bách Phúc cầm khư khư cái chén mới rót một nửa nước lạnh trong tay. Hắn chằm chằm nó chẳng đang suy nghĩ điều gì. Mà đúng lúc tên binh của chạy bẩm báo: "Nguyên tướng quân, Khuất tướng quân tới."
Nguyên Bách Phúc sửng sốt một chút. Khuất Vân Diệt thể tới đây . Kể từ lúc bọn họ bước chân khỏi Nhạn Môn Quan, Khuất Vân Diệt từng tới tìm lấy một .
Hắn phản xạ điều kiện bật dậy. Nào ngờ kẻ vén rèm bước là Khuất Vân Diệt. Mà là Khuất Cẩn. ... . Nếu như là Khuất Vân Diệt tới cách xưng hô của binh sẽ là "đại vương tới ". Kể từ lúc Khuất Vân Diệt xưng vương sẽ còn ai gọi là Khuất tướng quân nữa.
Trên thực tế ngay cả lúc Khuất Vân Diệt vẫn xưng vương, cũng cho phép đám bên gọi là Khuất tướng quân. Khuất đại tướng quân là cha . Khuất tướng quân là . Hắn giữ hai cái danh xưng để tưởng nhớ bọn họ. Còn về phần bản Khuất Vân Diệt, đều bắt bên gọi bằng các chức vụ của . Tỷ như Diệt Lỗ tướng quân, Trấn Bắc đại tướng quân vân vân.
Hồi còn trẻ Khuất Vân Diệt thích tự đặt cho nhiều cái danh xưng cực kỳ ngầu. Chẳng cái danh xưng nào là do khác chủ động gọi lên cả, cũng chẳng cái danh xưng nào là do Nam Ung đích sắc phong. Thế nhưng cái bản lĩnh , khiến cho mấy cái danh xưng mang đầy mùi trung nhị đó trở nên vang dội vang dội vang dội. Truyền khắp hang cùng ngõ hẻm Đại Giang Nam Bắc. Ép bách tính công nhận phận của . Cuối cùng ép cho tất cả , thậm chí là cả triều đình cũng c.ắ.n răng bóp mũi thừa nhận cái danh xưng đó là thuộc về . Thậm chí còn quỵ lụy cầu xin , nài nỉ chịu tiếp nhận chiếu thư đến từ phía triều đình.
Cho nên chuyện chút kỳ lạ. Tại thấy ba chữ "Khuất tướng quân". Nguyên Bách Phúc phản xạ điều kiện tưởng là Khuất Vân Diệt tới.
Chẳng ai , Nguyên Bách Phúc cũng thèm suy nghĩ về vấn đề nữa. Hắn chỉ hỏi Khuất Cẩn: "Ngươi tới đây làm gì?"
Khuất Cẩn là thuộc hạ của Khuất Vân Diệt. Cũng là thuộc hạ của Nguyên Bách Phúc. Khuất Vân Diệt an bài làm tả đô úy trướng của Vương Tân Dụng. Tả đô úy và hữu Đô úy là hai nhân vật nắm quyền lực lớn nhất ngoại trừ bốn vị chủ tướng. Mà địa vị của tả đô úy cao hơn hữu đô úy một bậc. Cho nên cái lúc Vương Tân Dụng phái dẫn binh tiến về Thanh Loan Lĩnh. Khuất Cẩn liền tiếp quản chức vụ của lão, kẻ thống lĩnh hậu quân trong những ngày qua luôn luôn là Khuất Cẩn.
Lúc vì tội năng vô lễ nên Cao Tuân Chi phạt đ.á.n.h quân côn. Cho dù địa vị của cao đến cũng chẳng thể thoát khỏi cái kiếp liệt giường dưỡng thương suốt mấy ngày trời. Đợi đến khi bình phục, thương thế của Khuất Vân Diệt cũng khôi phục ít . Hắn do dự tới lui, cuối cùng vẫn quyết định đích thỉnh tội với Khuất Vân Diệt.
Khuất Vân Diệt ngược cũng hề so đo tính toán lầm của . Dù thì chính bản Khuất Vân Diệt cũng là một kẻ cực kỳ dễ dàng đắc tội với khác bằng lời . Bọn họ đều mang họ Khuất. Đây khả năng chính là đặc sản của lão Khuất gia . Cho nên Khuất Vân Diệt bảo về lấy công chuộc tội. Phạt một năm quân bổng. Trừ thẳng quân công.
Cái thực chất thể gọi là phạt . Bởi vì với cái địa vị của Khuất Cẩn cho dù làm cho lệ từ đầu chí cuối. Thì cũng sẽ vô vàn quân công tự động rớt xuống đầu . Đây chính là lý do tại đều ôm mộng trở thành đại tướng quân. Ngoại trừ cái sự uy phong lẫm liệt thì tốc độ tích lũy quân công cũng nhanh hơn những vị tướng sĩ ở tầng chót nhiều. Tướng sĩ tầng chót bắt buộc đích trận g.i.ế.c giặc. G.i.ế.c nhiều mới cơ hội ngoi lên một bậc. Mà những vị tướng quân thống lĩnh đám tướng sĩ đó cần làm như . Binh lính của bọn họ g.i.ế.c bao nhiêu địch nhân, bọn họ liền bấy nhiêu công lao.
Đây là sự ưu đãi mà Khuất Vân Diệt dành cho Khuất Cẩn. Khuất Cẩn hề ý thức điều . Có lẽ là ý thức chỉ là thèm quan tâm mà thôi. Hiện nay chỉ nhớ như in lúc tới thỉnh tội những lời mà Khuất Vân Diệt với .
"Bổn vương mạo hiểm tiến công , tới lượt ngươi chỉ trích từ lúc nào . Lẽ nào cái lúc bổn vương trọng thương hôn mê. Ngươi còn làm tả đô úy nữa mà chuyển sang làm quân sư của bổn vương ?"
"Phụ mẫu của bổn vương đồng dạng cũng là trưởng bối của ngươi! Nếu như ngươi ngay cả cái sơ viễn cận, trưởng ấu tôn ti cũng phân rõ. Vậy thì ngươi lập tức cút về chép ba trăm gia phả của Khuất gia cho bổn vương! Còn nữa phạt ngươi một năm quân bổng. Đợi khi trận chiến kết thúc sẽ gộp chung với quân công của ngươi để tiến hành thanh toán. Ngươi cũng nên hảo hảo rút kinh nghiệm đó!"
Sau đó Khuất Cẩn liền Khuất Vân Diệt đuổi ngoài. Tiêu Dung bên cạnh bàng quan Khuất Vân Diệt giáo huấn khác. Y nhịn buông một câu hỏi: "Khuất gia mà cả gia phả ?"
Khuất Vân Diệt chậm rãi ngoảnh đầu : "Truyền bốn trăm sáu mươi năm . Tổng cộng hai mươi tám thế hệ. Tổ tiên của Khuất gia chúng cũng từng làm quan đấy. Còn một vị từng làm tới chức tướng quốc của Long Thành Quốc."
Tiêu Dung bày vẻ mặt mờ mịt: "Ta từng qua cái Long Thành Quốc bao giờ."
Nói tới đây y đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ : "Long Thành là một tòa tiểu thành bên trong địa giới của Bắc Bình Quận . Hiện nay gọi là Liêu Tây Quận. Bởi vì sát cạnh Thiếu Hải từng thấy rồng bay lên trời mặt biển. Nên mới gọi là Long Thành ."
Khuất Vân Diệt khẽ hừ một tiếng. Coi như là ngầm thừa nhận.
Nào ngờ phản ứng tiếp theo của Tiêu Dung trực tiếp khiến cho mặt đen sì sì : "Một cái nơi khỉ ho cò gáy như mà cũng thể trở thành đất phong ? Hahaha. Vị vương chắc chắn là vô cùng sủng ái a. Như thế thì khác gì trực tiếp lưu đày cơ chứ. Hahahahaha…"
Cười một nửa, Tiêu Dung đột nhiên tắt đài. Bởi vì y thấy sắc mặt đen như than của Khuất Vân Diệt . Mím mím môi, Tiêu Dung nghiêm giọng cất lời: "Nơi đó tuy nhỏ. Lại là một nơi tuyệt diệu. Điềm lành xuất hiện từ hàng trăm năm . Ai mà thể ngờ nó đang báo hiệu cho tình cảnh của ngày hôm nay chứ. Long Thành nay từng xuất hiện Chân Long Thiên Tử. Có thể thấy nó hiện là vì tổ tông Khuất gia năm xưa. Cũng là vì đại vương của hiện tại. Có chút đại khí vãn thành thế nhưng chung quy vẫn là bắt kịp . Ê? Thật là trùng hợp quá a. Vừa vặn ứng với tình hình của Khuất gia kìa."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Ngươi đúng là quá giỏi hươu vượn. ...
Cứ như chẳng ai quan tâm tới cái tên Khuất Cẩn đuổi ngoài cả. Vốn dĩ bọn họ cũng nên quan tâm. Dù thì ngôn từ của Khuất Vân Diệt cũng coi là quá khó . Hơn nữa những lời đều cực kỳ đạo lý. Kẻ phạm sai lầm chính là Khuất Cẩn c.h.ử.i một trận là cái kết cục mà đáng chịu.
Tuy nhiên Khuất Cẩn nghĩ như . Hắn chạy tìm Khuất Vân Diệt, tự cho rằng bản đang thỉnh tội. Thực chất tận sâu trong thâm tâm hy vọng Khuất Vân Diệt thể giúp tìm thể diện. Cao Tuân Chi hạ lệnh phạt . Hắn phục. Mà trong quân kẻ duy nhất khả năng lệnh cho Cao Tuân Chi chỉ duy nhất Khuất Vân Diệt.
Đánh giá của Cao Tuân Chi dành cho Khuất Cẩn cũng khá cao. Bởi vì Khuất Cẩn giống như Trương Biệt Tri tí là gây chuyện. Thậm chí còn từng gây họa bao giờ. Biểu hiện bề ngoài của cũng vô cùng trầm . Hắn hề lấy phận là của Khuất gia để chèn ép những vị tướng quân khác. Cũng sẽ rêu rao khắp nơi về mối quan hệ giữa và Khuất Vân Diệt để khiến cho bằng con mắt khác đối với . Thế nên Cao Tuân Chi vẫn luôn cho rằng con của Khuất Cẩn cũng tồi.