Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 122
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:29
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn trầm mặc một chốc, hỏi Tiêu Dung: "Ngươi thực sự đích chiến trường ?"
Tiêu Dung ôm hai tay ngực. Khuất Vân Diệt tưởng rằng y sẽ thèm đếm xỉa tới nữa. Lại thấy y buông một câu cứng nhắc: "Không ."
Y thể cảm nhận bản đang từng bước từng bước cái thời đại đồng hóa. Y thấy quá trình nhưng hề kháng cự nó. Dù thì bất kể y , kể từ cái ngày y đặt chân tới nơi y trở thành một phần t.ử của cái thời đại . Có thể hòa nhập trong đó vẫn hơn là cứ mãi bài xích đẩy ngoài.
Thế nhưng con thể nào vứt bỏ xuất của chính . Sự ảnh hưởng của mười tám năm rưỡi quá khứ thẩm thấu phương diện của Tiêu Dung. Y sẽ nhiều suy nghĩ mà những suy nghĩ liệu thực sự là tâm ý chân thật của y ? Điều đó đợi đến khi y hành động thực tế mới thể xác định .
Khuất Vân Diệt buông vũ khí của xuống. Tuyết Ẩm Cừu Mâu gác xuống đất phát một tiếng "xoảng" trầm đục. Khuất Vân Diệt cũng lên. Hắn góc mặt nghiêng chút bực dọc của Tiêu Dung, hỏi y thêm một câu: "Vậy tại ngươi hỏi . Ngươi thể trận g.i.ế.c địch ?"
Tiêu Dung liếc xéo , trả lời với vẻ mấy vui vẻ: "Bởi vì cách ngài quá xa."
Nghe thấy câu Khuất Vân Diệt đột nhiên mím môi. Thế nhưng rốt cuộc vẫn nhịn nổi để lọt một tiếng từ trong cổ họng ngoài.
Tiêu Dung: "Ngài cái gì?"
Có cái gì đáng chứ?!
Nhìn thấy thần sắc bực tức của Tiêu Dung, Khuất Vân Diệt . Thế nhưng nhịn thành công. Hắn điều chỉnh sắc mặt cho thật nghiêm túc, đó mới cất lời: "Bởi vì mang cái suy nghĩ vẫn luôn là . Hiện tại hai chúng đổi vị trí cho . Ta…"
Hắn vẫn còn đang cân nhắc cách dùng từ cho vế . Mà Tiêu Dung thì bật : "Ngài cảm thấy phong thủy luân chuyển. Hóa cũng ngày hôm nay."
Khuất Vân Diệt: "……"
Mặc dù những gì Tiêu Dung cũng gần giống với suy nghĩ trong đầu Khuất Vân Diệt. Thế nhưng Khuất Vân Diệt vẫn biện bạch cho bản một chút: "Ta còn cảm thấy chỗ thoải mái."
Tiêu Dung dùng ngón tay gõ gõ n.g.ự.c .
Khuất Vân Diệt: "Cảm giác khác lo lắng, khác bận tâm quả thực tuyệt. nếu như cũng đồng dạng lo lắng, bận tâm cho đó. Vậy thì cái cảm giác chẳng mấy . Hiện tại kẻ nào kết thúc trận chiến hơn . A Dung, cam đoan với ngươi sáu ngày đầu tiên sẽ rời khỏi tầm mắt của ngươi. Ngươi chỉ cần về phía liền thể thấy đang ở . Còn tới ngày thứ bảy, cũng nhất định sẽ khải trở về. Ta sẽ c.h.ặ.t đ.ầ.u của đại tướng quân Tiên Ti và tên Nhu Nhiên mang về cho ngươi. Để cho ngươi hảo hảo hả giận."
Tiêu Dung: "……"
Ta cần hai cái đầu đó làm cái gì.
Chớp chớp mắt, Tiêu Dung đột nhiên hỏi: "Còn hoàng đế Tiên Ti thì ? Đầu của ngài định mang ."
Dùng để tế bái phụ mẫu? Vậy thì mang luôn cả hai cái đầu theo . Chuyện thành ba mà. ...
Thế nhưng Khuất Vân Diệt lắc đầu: "Ta định g.i.ế.c hoàng đế Tiên Ti."
Tiêu Dung chậm rãi chớp mắt một cái. Sau đó hai mắt lập tức trợn trừng.
Tiểu hoàng đế của Trung Nguyên ngài còn tha. Đến chỗ Tiên Ti ngài định buông tha cho ?!
Kỳ thực g.i.ế.c cũng quan trọng đến bởi vì Tiên Ti còn nữa . Vị hoàng đế cho dù sống sót thì cũng chỉ mang cái mạng giam lỏng mà thôi. Tiêu Dung chỉ là cảm thấy vô cùng khó hiểu: "Ta nhớ đó ngài vẫn luôn g.i.ế.c c.h.ế.t hoàng đế Tiên Ti mà. Sao lúc ngài đổi ý . Ngài làm gì?"
Khuất Vân Diệt nở một nụ với Tiêu Dung: "Sau sẽ cho ngươi ."
Tiêu Dung: "……" Cũng vẻ bí ẩn gớm.
Tiêu Dung sang hướng khác, chẳng đang suy nghĩ điều gì. Còn Khuất Vân Diệt thì đợi một lúc, quan sát thần sắc hiện tại của y. Hắn nhịn hỏi: "A Dung. Ngươi còn tin ?"
Xương hàm của Tiêu Dung giật giật. Y đầu một nửa, đó chậm rì rì nâng mí mắt lên: "Nếu ngài bình an trở về sẽ tin ngài. Nếu như ngài trở về…"
Khuất Vân Diệt tự giác bổ sung nốt nửa câu y: "Ngươi làm quỷ cũng tha cho ."
Tiêu Dung thế nhưng nở một nụ với thần sắc khó diễn tả thành lời. Dưới ánh mắt khó hiểu của Khuất Vân Diệt, Tiêu Dung khẽ lắc đầu.
Y : "Sẽ . Hiện tại cũng hiểu một vài đạo lý . Có hãm hại ngài đó là của ngài. Cho nên cần thiết dây dưa với ngài ngay cả khi c.h.ế.t. Ngài trở về thì duyên phận kiếp của hai chúng coi như đứt đoạn. Mọi thứ trong quá khứ kể từ cái khoảnh khắc trái tim ngừng đập đó tan thành mây khói. Ta tội gì so đo tính toán với ngài nữa. Nếu ngài thực sự trở về. Vậy thì liền chúc ngài kiếp bình an thuận lợi, còn dính líu tới chiến trận can qua. Còn về phần . Ngài cũng cần lo lắng cho nữa. Bởi vì trong kiếp của ngài sẽ còn ."
Thần sắc Khuất Vân Diệt xuất hiện sự biến hóa mà Tiêu Dung tức giận . Thế nhưng vẫn quyết đem câu cuối cùng cho bằng hết: "Ta là đang đe dọa ngài. Mà sự thật chính là như . Nếu như thực sự kiếp nhất định sẽ cầu xin tất cả những mà thể cầu chỉ vì bao giờ quen ngài nữa."
Khuất Vân Diệt chằm chằm y. Một lúc lâu , nhếch khóe môi mỉm : "Lợi hại."
"Luận về khoản mở miệng làm tổn thương khác. Trên thế gian kẻ nào là đối thủ của ngươi cả."
Nói tới đây một tiếng: "Không đúng. Có lẽ luận về khoản mở miệng làm tổn thương khác vẫn sẽ vượt mặt ngươi. Chỉ là ở khoản mở miệng làm tổn thương ngươi là thiên hạ vô địch."
Tiêu Dung cũng đồng dạng . Bất kể Khuất Vân Diệt cái gì, y vẫn bất vi sở động.
Mà Khuất Vân Diệt rũ mí mắt xuống, hít thở sâu hai . Hắn một nữa cất lời với Tiêu Dung: "Duyên phận kiếp . Duyên phận kiếp cũng . Dây dưa do một ngươi định đoạt. Đứng đất trời ngươi và chẳng gì khác biệt. Ngươi thể cầu xin. Ta cũng thể cầu xin. Ngươi đoán xem luận về khoản cố chấp giữa hai chúng ai mới là kẻ giành chiến thắng?"
Nói xong, nhặt thanh Tuyết Ẩm Cừu Mâu mặt đất lên. Cuối cùng khẽ mỉm với Tiêu Dung một cái: "Ta tranh cãi với ngươi. Thế nhưng chuyện nhất định là thắng. Ta quan tâm đây là nghiệt duyên là thiện duyên. Đã là duyên phận thuộc về thì bất kỳ kẻ nào thể cướp nó khỏi tay . Cho dù là ngươi cũng . Ngươi tưởng Trấn Bắc Quân là cái chốn nào. Tới mà còn thể ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-122.html.]
"Bảy ngày , cổng thành Thịnh Nhạc mở toang. Tiêu , bổn vương hy vọng cái thời khắc mặt trời mới mọc sẽ thể thấy bóng dáng của ngươi bên trong thành Thịnh Nhạc. Nhớ kỹ, đừng tới muộn."
Sau đó, Khuất Vân Diệt xoay rời . Bước chân của hề giống với ngày thường, phần nặng nề hơn. Xem trong lòng căn bản hề thong dong ung dung giống như những gì mới thể hiện.
Mà Tiêu Dung cứ dõi theo bóng lưng rời . Cho đến khi một lúc lâu, Tiêu Dung mới vương trướng trống một bóng mà : "Ta sẽ tới."
Chỉ cần ngài cho cái cơ hội đó.
Bước khỏi vương trướng, Khuất Vân Diệt mang ánh mắt u ám lặng ở cửa một lúc. Sau đó đột ngột giơ tay ném phăng thanh Tuyết Ẩm Cừu Mâu phía .
Trải nghiệm bi t.h.ả.m của Ngu tiểu tướng quân mới qua bao lâu. Chẳng kẻ nào Tuyết Ẩm Cừu Mâu bổ toạc đầu ngay thềm đại chiến cả. Hai tên vệ binh phía đồng loạt luống cuống tay chân đưa tay đỡ. Hiểm càng hiểm mà đồng thời đỡ món binh khí . Dựng cán mâu xuống đất, hai bọn họ len lén lau mồ hôi hột trán. Tuy nhiên lúc ngẩng đầu lên, mắt nào còn bóng dáng của đại vương nữa. ...
Di Cảnh trong doanh trướng của chính . Y lăn chuỗi Phật châu trong tay, suy tư xem bước tiếp theo làm thế nào.
Trước y đều dùng danh nghĩa cá nhân để liên lạc với những vị thủ lĩnh của các quốc gia đó. Thế nhưng y xuất hiện với phận là sứ giả của Trấn Bắc Quân. Thiết nghĩ chẳng bao lâu nữa đám đó cũng sẽ chuyện thôi. Mà một khi phận của y còn đơn thuần nữa. Thái độ của những đó đối với y thế tất cũng sẽ đổi.
Sau khi nhận môn (cửa Phật) bất , tịnh địa (chốn thanh tịnh) bất tịnh. Có một định sẵn sẽ cảm thấy thất vọng về y. Lại một sẽ vắt kiệt những giá trị to lớn hơn từ y.
Ngày một khó nhằn đây.
Thế nhưng cũng ngày một thú vị .
Di Cảnh khép hờ mí mắt. Sau đó lặng lẽ mỉm .
Ngay tại thời khắc , Di Cảnh đột nhiên cảm nhận một thứ cảm giác gọi là sảng khoái vắng bóng từ lâu. Nếu y từng học đạo lý gì từ đám Tiên Ti. Đạo lý đó chính là khi cứu cứu . Trước khi cứu rỗi thế giới cứu vớt quốc gia. Chỉ khi bản và quốc gia của trở nên cường đại, thể phá vỡ. Bọn họ mới dư dả sức lực để đổi vận mệnh của khác.
Tiêu Dung vẫn luôn khâm phục mức độ quen thuộc giữa y và những vị quốc vương, vương hậu . Nào ai những thứ cũng tự nhiên dâng tới tận miệng mà là do Di Cảnh hết tới khác dốc sức tranh thủ. Chủ động cầu kiến những vị thống trị . Đợi đến khi bọn họ bố thí cho Di Cảnh một cơ hội, bọn họ mới thực sự mị lực cá nhân của Di Cảnh chinh phục. Vạn sự đều là như , hữu xạ tự nhiên hương, tài tự nhiên sẽ nổi bật thì đúng đấy. Thế nhưng giữa chốn loạn thế thứ mà con thiếu thốn nhất chính là thời gian. Chỉ buông bỏ sĩ diện mới thể mau chóng tích lũy từng tầng từng tầng nhân mạch và tư bản cho chính bản . ...
Kể từ lúc thụ đại giới (giới luật cao nhất của Phật giáo), sợi dây cung căng như đàn trong đầu Di Cảnh từng một chùng xuống. Thế nhưng y là kẻ thích tự ngược đãi bản . Nếu cơ hội y cũng trở nên nhẹ nhõm thảnh thơi đôi chút. Giống như đêm nay , tận hưởng hương vị của chiến thắng . Đem bộ những vấn đề khác giao hết cho bản của ngày mai giải quyết.
Y nhắm mắt . Tốc độ lăn Phật châu trong tay cũng chậm dần. Ngay lúc y sắp sửa buông lỏng bản một cách trọn vẹn. Soạt!
Lại khách mời mà đến vén rèm trướng của y lên.
Di Cảnh: "…………"
Thôi bỏ . Y chính là cái loại mệnh trời sinh vất vả.
Khuất Vân Diệt cũng chẳng hiểu nữa. Vào lúc phẫn nộ nhất tìm đến Nguyên Bách Phúc, cũng chẳng tìm Giản Kiều. Đem bộ những trong quân doanh lọc qua não một lượt. Cuối cùng phát hiện trong chừng . Kẻ thích hợp nhất để xả bực tức chính là Di Cảnh. ...
Chốc lát , Di Cảnh mang theo khuôn mặt c.h.ế.t lặng lắng Khuất Vân Diệt càu nhàu oán thán.
"Ta tuy với bình thường những lời dặn dò mà bọn họ nhận lúc xuất chinh sẽ là như thế nào. chắc chắn là cái thể loại như Tiêu Dung! Ta càng cái gì, thì y càng cố tình cái đó. Nếu như mong thể đắc thắng trở về trực tiếp thẳng ? Tại cứ nhất thiết chọc giận mới chịu !"
Di Cảnh: "……"
Y thở dài một tiếng trong lòng. Sau đó mới nhận mệnh mà đáp lời: "Biết là vì y thẳng thế nhưng tác dụng. Cho nên y mới đổi sang một phương thức khác."
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn u u ám ám Di Cảnh: "Ngươi mỗi đều ăn cực kỳ lý. Đều sẽ khiến cảm thấy vô cùng khó chịu."
Di Cảnh gật đầu: "Ta . Mỗi đại vương đều đem sự vui rành rành lên mặt."
Khuất Vân Diệt: "……"
Điều hòa khí tức, giọng của Khuất Vân Diệt còn xúc động như lúc ban đầu nữa. Hắn rũ mắt, hít sâu một : "Bổn vương quả thực là một sảng khoái. Tiêu Dung cũng là vì quá hiểu bổn vương cho nên mới kiêng nể gì đến . Y cho dù chọc giận bổn vương thì cũng chẳng cả. Bổn vương thể làm gì y."
Di Cảnh trầm mặc một chốc. Y cảm thấy tính cách của Khuất Vân Diệt thể chỉ dùng hai chữ sảng khoái để hình dung . y phản bác Khuất Vân Diệt, chỉ đành tiếp tục gật đầu hùa theo: "Đại vương . Tiêu công t.ử từ tới nay vẫn luôn một lòng suy tính cho đại vương."
Cứ ngỡ rằng Khuất Vân Diệt dựa bản thể bình tĩnh . Thế nhưng giây tiếp theo hùng hổ giận dữ: "Không đơn giản như ! Trước y cũng một lòng suy tính cho bổn vương. Thế nhưng y sẽ bao giờ loại lời với bổn vương. Có một chuyện còn giống như nữa . Chỉ là bổn vương vẫn hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì mà thôi."
Di Cảnh đột nhiên ngước mắt mà Khuất Vân Diệt căn bản hề chú ý tới ánh mắt của Di Cảnh. Hắn chỉ tự tiếp: "Thoạt thì tựa hồ như bắt đầu từ lúc y tới quân doanh. Thế nhưng cẩn thận ngẫm phảng phất như từ hồi ở Bắc Dương Châu bắt đầu manh nha lộ dấu vết . Sau khi từ Kim Lăng trở về, tính khí của Tiêu Dung một ngày lớn hơn một ngày. Cũng còn tôn trọng bổn vương giống như nữa. Y…"
Ngừng một chút, giọng của Khuất Vân Diệt đột nhiên trầm xuống nhiều. Tựa hồ đang chìm đắm suy tư: "Y đối xử với hơn . Thế nhưng cũng đối xử với khắt khe hơn ."
Khuất Vân Diệt chuyện vẫn luôn là như . Chỉ khi nổi nóng hoặc là tỏ khách sáo, mới xưng là bổn vương. Thế nhưng mãi mãi cuối cùng vẫn sẽ ngoặt về cái danh xưng "" .
Thông qua danh xưng của cũng thể phán đoán xem lời của thực sự xuất phát từ chân tâm .
Kể từ lúc đổi danh xưng, ánh mắt của Di Cảnh nảy sinh biến hóa vô cùng vi diệu. Bàn tay đang nắm Phật châu của y cũng ngừng chuyển động. Y chớp mắt chằm chằm Khuất Vân Diệt. Chẳng ai rốt cuộc y đang chờ đợi một kết quả như thế nào.
Mà khi chìm đắm trong dòng suy tư một khoảnh khắc ngắn ngủi. Chẳng Khuất Vân Diệt nhớ tới một màn khiêu vũ ánh trăng thuở nào. Vốn dĩ đang lý lẽ hùng hồn, vẻ mặt ngập tràn phẫn nộ. Thoắt cái trở nên thiếu tự tin, chột . Hắn nhỏ giọng lầm bầm: "Nói cho cùng. Vẫn là do phụ tâm ý của y……"
Di Cảnh: "…………"
Y dùng ánh mắt vô cùng khó thành lời Khuất Vân Diệt. Mặc dù y rốt cuộc giữa Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung xảy chuyện gì. Thế nhưng căn cứ sự quan sát của y trong suốt những ngày qua. Ý nghĩa trong lời của Khuất Vân Diệt và ý đồ biểu đạt của Tiêu Dung tuyệt đối giống . Ừm...