Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:28
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Di Cảnh rút từ trong tay áo một cuộn giấy da cừu. Y chậm rãi trải mặt . Ai nấy đều ghé sát đầu , cuối cùng vẫn là Tiêu Dung xem đây rốt cuộc là thứ gì: "Bản đồ phòng ngự? Phòng thành đồ của Thịnh Nhạc?!"
Di Cảnh: "Là bản đồ của Thịnh Nhạc. Còn về những vị trí đ.á.n.h dấu . Đây là kết quả quan sát âm thầm suốt nhiều năm của Khố Mạc Hề. Mỗi một của bọn họ tiến trong thành đều thấy những nơi sự bố trí quan trọng. Thế nhưng hiện tại chắc còn giữ nguyên trạng thái . Cho nên chúng cũng chỉ thể coi nó như một nguồn tham khảo đại khái mà thôi."
Mọi : "…………"
Ngu Thiệu Tiếp than thở vì sự mỹ mở rộng tầm mắt: "Hóa bọn họ vẫn luôn mang theo dị tâm với Tiên Ti. Đây là chiếm thành Thịnh Nhạc làm của riêng a!"
Khuất Vân Diệt: "Không ."
Mọi đồng loạt sang . Mà kẻ thì gật đầu đầy vẻ tán thưởng: "Bọn chúng đây là báo thù cho tiên hoàng tộc. Không tồi, dũng khí đáng khen. Chỉ là đầu óc cho lắm. Sự tàn bạo của bộ tộc Vũ Văn so với bộ tộc Mộ Dung là kẻ tám lạng nửa cân. Cái loại chủ t.ử như thì gì đáng để hiệu trung chứ."
Lắc lắc đầu với vẻ mặt ngập tràn sự nuối tiếc. Không thấy bất kỳ lời hồi đáp nào. Khuất Vân Diệt còn kỳ quái về phía những khác: "Sao gì?"
Mọi : "……"
Bọn nên cái gì.
Vài giây gượng gạo trôi qua. Giản Kiều đột nhiên lên tiếng: "Thế nhưng làm để xác định đây thực sự là bản đồ của Thịnh Nhạc. Lỡ như nó là đồ giả thì làm ?"
Thịnh Nhạc là Kim Lăng. Người ngoại quốc giả dạng thành thương đội liền thể dễ dàng trộn trong. Thịnh Nhạc đóng chặt cửa cự tuyệt Trung Nguyên. Bất cứ kẻ Trung Nguyên nào ý đồ tiếp cận bọn chúng đều sẽ c.h.é.m c.h.ế.t tại chỗ. Từ lúc đại quân kéo tới nơi là như .
Nghe những khác cũng rơi trầm ngâm sầu não. Mà đúng lúc Di Cảnh lắc đầu: "Giản tướng quân cứ yên tâm. Đây quả thực là bản đồ của Thịnh Nhạc."
Công Tôn Nguyên hiểu nổi: "Làm ngươi thể dám chắc?"
Di Cảnh: "Bởi vì những địa điểm tấm bản đồ so với những gì thấy chín năm gần như gì khác biệt. Nếu như vài chỗ sai lệch nhỏ khả năng là do trong chín năm qua xảy một biến động. Tấm bản đồ thể mang trợ lực cho hành động tiếp theo của Trấn Bắc Quân. Thế nhưng đại vương và chư vị tướng quân cũng thể làm theo tấm bản đồ . Người Khố Mạc Hề đúng. Chỉ thể dùng làm tài liệu tham khảo mà thôi."
Ngươi chín năm từng tới Thịnh Nhạc?!
Trong một cái chớp mắt, vài mặt ở đây đều đồng loạt thốt câu chấn động ở trong lòng.
Thế nhưng tất cả đều hiểu rõ. Sau khi Triều Ung dời đô về Nam, hai năm Di Cảnh cố thủ ở Tuân Thiện Tự đối với y mà là một bóng ma vĩnh viễn thể nào xóa nhòa. Chỉ cần là chút nhãn lực đều sẽ bao giờ vạch trần vết thương lòng của Di Cảnh ở ngay tại chỗ .
Mọi ăn ý tiếp tục bàn luận về chủ đề nữa. Dù thì chỉ cần tấm bản đồ là đồ thật là . Vừa nãy Khuất Vân Diệt đang cảm thấy vui vì chẳng kẻ nào thèm để ý tới . Hiện tại thấy đám để tâm chiếu cố tới cảm xúc của Di Cảnh đến càng cảm thấy khó chịu hơn. Hắn thậm chí còn nhịn mà tự hỏi tại từng kẻ từng kẻ một đều mang cái đức hạnh . Phật t.ử thì gì ghê gớm chứ. Dựa cái gì mà ai ai cũng đối xử với y như a?
Thế nhưng rốt cuộc thì cũng cố tình đ.â.m chọt Di Cảnh. Hắn cũng đồng dạng ngoan ngoãn im lặng.
Khuất Vân Diệt cầm lấy tấm bản đồ để xem xét kỹ lưỡng . Tiêu Dung vẫn luôn chằm chằm . Thấy quả thực hành động theo cảm tính, Tiêu Dung mím môi một cái. Sau đó y đầu nhân lúc Khuất Vân Diệt để ý. Lập tức giơ hai tay lên tặng cho Di Cảnh hai cái ngón tay cái to đùng.
Y mỉm để lộ vài chiếc răng. Ngay cả kẻ sắc mặt nhất lúc cũng thể ý đồ của Tiêu Dung: Phật tử. Ngươi đúng là quá bản lĩnh!
Mà Phật t.ử thì lẳng lặng y. Cũng đáp bằng một nụ khách khí. Chỉ là trong lòng y đang nghĩ: Cảm ơn. Ngươi cũng thật là quá vô dụng. ...
Đợi đến lúc Khuất Vân Diệt cầm theo bản đồ . Tiêu Dung lập tức khôi phục trạng thái bình thường. Y mang dáng vẻ vân đạm phong khinh ở nơi đó. Mặc cho là ai cũng thể nào nãy y làm chuyện gì.
Nói thật thì tấm bản đồ đối với hành động đ.á.n.h lén cũng mang trợ lực lớn đến thế. Bởi vì liên quan tới điểm phòng ngự mỏng manh tường thành. Dựa tin tức mà đám trinh sát phái truyền về trong mấy ngày nay, cũng khoanh vùng vài vị trí . Mà khi lẻn trong Khuất Vân Diệt căn bản cũng chẳng cần tới bản đồ. Hắn chỉ cần men theo tường thành mà . Cố gắng hết mức để kinh động tới kẻ địch. Đi thẳng tới cổng Bắc, đó tàn sát sạch sẽ bộ vệ binh ở cổng Bắc. Mở cổng cho phe tiến là xong chuyện.
Còn về phần khi trong làm . Đương nhiên là một đường g.i.ế.c chóc càn quét ngoài . Hoàng cung của Thịnh Nhạc cũng chẳng gì đặc biệt cả. Giống hệt như những hoàng cung khác. Nó cũng ở ngay vị trí trung tâm của thành Thịnh Nhạc. Cho nên bất luận là bản đồ bọn họ đều thể tìm nơi cần đến.
Chẳng qua là khi tấm bản đồ sẽ thể tìm đến nơi nhanh hơn một chút mà thôi.
Giá trị đích thực của tấm bản đồ ở chỗ nó chứng minh cho sự quyết tâm của Khố Mạc Hề. Cái gọi là kẻ thù của kẻ thù chính là bạn của . Tiên Ti đại thế hết. Chút ít nhân mã của Khố Mạc Hề cũng khả năng đối kháng Trấn Bắc Quân. Phải lựa chọn như thế nào thực cũng giống như con rận đầu Di Cảnh . Cực kỳ rõ ràng. ...
Nào ngờ cái tình huống tương tự như thế từng xảy bao nhiêu trong dòng chảy lịch sử. Thế nhưng những kẻ thể đưa sự lựa chọn chính xác thực cực kỳ cực kỳ ít ỏi.
Bởi vì con ai ai cũng mang tâm lý cầu may. Con ai ai cũng ngạo cốt. Sự lý trí tuyệt đối căn bản là một thứ hề tồn tại trong bản tính của con . Kể từ cái ngày đầu tiên giáng sinh xuống cõi đời . Con ảnh hưởng bởi vô vàn những yếu tố khác . Bản năng sinh học xúi giục con trèo lên cao. Khiến bọn họ hết tới khác đưa những quyết định đạt nhiều thứ hơn nữa. Càng nắm giữ nhiều thứ trong tay, càng khó để thể buông bỏ những thứ đó. Nếu như học cách buông bỏ. Vậy thì chỉ thể liều mạng tới tận giây phút cuối cùng cho dù nửa đường bản sai . Cho dù hiểu rõ mồn một cái kết cục đang chờ đợi ở phía là gì. bọn họ thà c.h.ế.t một cách bi tráng còn hơn là sống một cuộc đời ti tiện nhỏ bé.
Bộ tộc Vũ Văn chính là mang cái suy nghĩ . Còn suy nghĩ của bộ tộc Mộ Dung ngoài tạm thời vẫn thể .
Còn Khố Mạc Hề. Thật khó để thể rõ rốt cuộc là bọn họ rút bài học từ bộ tộc Vũ Văn. Hay là bọn họ cảm thấy chỉ cần báo thù là mãn nguyện . Còn về phần bản sẽ trở thành thuộc quốc của kẻ nào cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Sống c.h.ế.t ở đời vốn dĩ chẳng phân định rõ ràng đúng sai. Bởi vì việc cứ khăng khăng đưa một bản đ.á.n.h giá giá trị cho những kẻ khuất đều là do những còn sống cố tình làm . Lời phán xét của bọn họ chỉ bọn họ tự thấy . Những kẻ c.h.ế.t sẽ thèm bận tâm. Bọn họ trả cái giá mà cần trả . Mà trong cái thế giới đầy rẫy sự bất công thứ công bằng duy nhất chính là sự sống và cái c.h.ế.t. Ai ai cũng đều sở hữu một cái mạng. Thứ mà ai ai cũng thể mang để đ.á.n.h cược cũng chỉ duy nhất cái mạng mà thôi. …………
Sau khi làm hỏng tới sáu cây bút lông. Tiêu Dung rốt cuộc cũng chế tạo thành công một thành phẩm. Y sợ lỡ như thổi tiếng sẽ mất mặt. Cho nên mỗi thổi thử y đều chạy tít về doanh trướng của . Lần rốt cuộc cũng thành công , y lập tức chắp tay lưng. Tí tí tởn chạy tìm Khuất Vân Diệt.
Khuất Vân Diệt đang mài cây Tuyết Ẩm Cừu Mâu của . Mài hai cái, vẩy thêm chút nước đó tiếp tục mài. Có đôi khi sẽ điều chỉnh góc độ một chút. Nheo mắt xem mũi mâu màu trắng bạc bằng phẳng . Đôi mắt của Khuất Vân Diệt e là vượt qua ngoài giới hạn của bảng đo thị lực . Những tì vết nhỏ nhặt mà khác thể , thể đếm sót một nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-121.html.]
Tiêu Dung: "……"
Thế nên cái lưu vết xước thanh Li Long Kiếm đó là do tay nghề của y vấn đề. Mà là do thời gian quá mức eo hẹp a.
Khoảng thời gian xảy nhiều chuyện. Tiêu Dung vốn dĩ định chắc chắn tính sổ sòng phẳng với Khuất Vân Diệt về chuyện của Li Long Kiếm. Thế nhưng tới quân doanh chính bản y đem chuyện quẳng sạch sành sanh đầu. Hiện nay tuy nhớ nhưng ngày mai Khuất Vân Diệt một nữa xuất chinh . Lần hành quân để làm bước đệm. Kể từ khoảnh khắc nhảy lên con chiến mã đó. Cuộc đại chiến chính thức kéo rèm.
Mím mím môi, Tiêu Dung lặng lẽ tiến gần. Đứng ở lưng Khuất Vân Diệt. Thấy phát hiện . Tiêu Dung cầm cái còi mới làm xong lên, dùng sức thổi mạnh một cái.
Âm thanh trong trẻo êm tai tựa như tiếng chim hót vang lên từ lưng Khuất Vân Diệt. Thế nhưng căn bản hề dọa cho giật . Hắn chỉ đầu với vẻ mặt chẳng hiểu mô tê gì. Nhìn chằm chằm món đồ trong tay Tiêu Dung: "Mấy ngày nay ngươi bận bịu mờ mắt chính là vì chế tạo cái thứ ?"
Tiêu Dung nhíu mày. Bày tỏ sự hài lòng phản ứng của : "Ta thổi to như . Sao ngài chẳng chút phản ứng nào thế."
Khuất Vân Diệt: "Ngươi bước đây cả nửa ngày trời chẳng nhúc nhích cũng chẳng thèm lên tiếng. Ngay cả Tuyết Ẩm cũng sự việc bất thường ắt quái gở."
Tiêu Dung: "……"
Y chán ghét Khuất Vân Diệt: "Đại vương vẫn nên gọi cả tên đầy đủ của nó . Gọi một món binh khí là Tuyết Ẩm…… dị c.h.ế.t ."
Khuất Vân Diệt đầu , tiếp tục công việc mài giũa. Thuận miệng đáp Tiêu Dung: "Binh khí của . Ta gọi như thế nào thì gọi. Chỉ cần là đồ của , thích gọi thế nào thì gọi."
Tiêu Dung tấm lưng của . Trầm mặc một lát. Y cầm cái còi lên. Vừa rút/đẩy thanh tre nhỏ bên trong cái còi. Tiêu Dung thổi trong. Lại một tiếng chim hót khác với lúc nãy truyền . Hơn nữa vô cùng du dương uyển chuyển (du dương réo rắt). Giai điệu đổi liên tục. Tiêu Dung thổi đến mức nghiền. Sau đó vòng mặt Khuất Vân Diệt. Đặt chiếc còi đó lòng bàn tay. Đưa cho .
Y cất giọng: "Cái gọi là còi chim. Âm điệu thổi gần như giống y hệt với tiếng chim hót. Không ai thể phân biệt . Hơn nữa âm thanh của thứ lớn. Ngài thể dùng nó để liên lạc với những vị tướng sĩ cùng thâm nhập trong thành. Cũng thể dùng thứ để nhắc nhở những bên ngoài. Thông báo cho bọn họ lúc nào nên hành động lúc nào nên dừng . Cách sử dụng cũng đơn giản. Ba ngắn một dài lúc sẽ giống hệt như tiếng kêu của chim Bách Lao."
Vừa , Tiêu Dung còn làm mẫu thử một cho Khuất Vân Diệt xem.
Biểu diễn xong y đưa chiếc còi chim tới mặt Khuất Vân Diệt.
Khuất Vân Diệt món đồ . Hắn lập tức nhận lấy mà cầm chiếc khăn lau mồ hôi bên cạnh lên lau sạch tay . Sau đó mới nhón lấy cái ống tre nhỏ xíu .
Cầm lên ngắm nghía một hồi. Khuất Vân Diệt đặt còi chim lên môi. Hắn thèm rút thanh tre bên trong . Mà trực tiếp dùng sức thổi mạnh một .
Tiếng còi chói tai xé rách màng nhĩ vang lên. Đinh tai nhức óc tới mức Tiêu Dung nhịn đưa tay lên bịt chặt hai tai. Y xổm xuống đất, chịu nổi gào lên với Khuất Vân Diệt: "Nhà ai nuôi con chim mà hót to đến thế chứ! Ngài cẩn thận thổi nứt cả nó bây giờ!"
Khuất Vân Diệt ha ha hai tiếng. Hắn sang Tiêu Dung, lên tiếng hỏi: "Mấy ngày thấy ngươi vẽ bản thiết kế chạy tìm thợ rèn. Ta còn tưởng ngươi định làm một món đồ gì đó to lớn vĩ đại lắm cơ."
Tiêu Dung vẫn xổm. Cảm thấy cái tư thế cũng tệ. Y liền lên ngay, cau mày : "Ngài đang tới cái móc trảo đó hả. Ta nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy thực dụng cho lắm. Tường thành cao tới bốn trượng. Có mấy ai đủ sức để ném một cái đồ vật nặng tới vài cân lên tận nóc tường thành chứ."
Khuất Vân Diệt nhướng mày, há miệng định . Tiêu Dung thấy cái biểu cảm của liền thấy đau cả đầu. Y vội vàng ngăn : "Được . Ta ngài giỏi. một ngài giỏi thì tác dụng gì. Vốn dĩ ngài khả năng trèo lên đó . Những kẻ trèo lên thì cũng chẳng ném lên . Huống hồ tiếng động khi ném cũng nhỏ. Lỡ như giữa chừng mà đứt dây…… Haizz. Nói chung là hại nhiều hơn lợi. Chẳng thà cứ để các tướng sĩ tay tấc sắt mà trèo lên còn hơn."
Giản Kiều đúng là một kẻ năng lực…… Hắn quân nhiều nhất cũng chỉ tìm bốn năm . Kết quả cuối cùng cũng chỉ thực sự tìm năm . Giản Kiều tìm một cái cây trơn tuột thẳng tắp. Bảo đám trèo thử xem lên . Bọn họ năm cứ y hệt như khỉ . Vèo vèo vèo một cái leo tót lên ngọn cây.
Tường thành đương nhiên là khó trèo hơn cây . Bất quá cái thủ cỡ , phỏng chừng cũng lo là trèo lên .
Năm , cộng thêm Khuất Vân Diệt nữa là sáu. Cho dù Tiêu Dung mang theo gian lận cũng thể nào cảm thấy an tâm dù chỉ là một chút. Thế nhưng y sẽ bao giờ để lộ những suy nghĩ trong lòng cho Khuất Vân Diệt . Y chỉ nghiêng đầu chằm chằm cái chậu đồng thau đặt mặt đất một lúc lâu. Từ trong chậu nước thấy hình bóng phản chiếu mấy rõ ràng của chính . Lát y đột nhiên ngẩng đầu lên với Khuất Vân Diệt: "Ta đem Li Long Kiếm tới đây ."
Trong mắt Khuất Vân Diệt hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. Hắn hiểu tại Tiêu Dung nhắc tới chuyện . Y cũng định tặng Li Long Kiếm cho . Lại thêm nữa chiến trường làm gì ai dùng loại kiếm mỏng manh sắc bén đó. ...
Cũng may là Tiêu Dung Khuất Vân Diệt đang nghĩ cái gì. Bằng cho dù đang xổm y cũng đạp cho Khuất Vân Diệt một cái thật mạnh. Y chỉ chớp chớp mắt. Sau đó đầu tiên dùng tư thái của một vị chủ tướng một quân để đối đãi với Khuất Vân Diệt. Mở miệng dò hỏi : "Ngài xem thể trận g.i.ế.c địch ?"
Khuất Vân Diệt: "…………"
Câu hỏi của y khiến cho Khuất Vân Diệt ngớ . Khuất Vân Diệt cẩn thận sâu mắt Tiêu Dung. Phát hiện y hề ý đùa. Một lúc lâu , Khuất Vân Diệt mới nặn chút âm thanh: "Ngươi là sĩ nhân, là mộ liêu, là quân sư. Quân sư thì cần g.i.ế.c địch."
Tiêu Dung: "Cao thừa tướng cũng là sĩ nhân. Là mộ liêu của cha ngài. Là quân sư của cha ngài, ngài và cả ngài nữa. Thế nhưng ngài thậm chí còn thể đích dẫn binh. Càng huống hồ là trận g.i.ế.c địch."
Khuất Vân Diệt: "Ngươi và lão giống ."
Tiêu Dung đang ôm chân, đột nhiên y buông tay phắt dậy: "Không giống ở điểm nào. Là dũng vũ bằng Cao thừa tướng. Hay là khỏe mạnh bằng Cao thừa tướng."
Khuất Vân Diệt: "……"
Đời quả thực cũng là hố mìn a.
Hắn lẳng lặng Tiêu Dung, đằng lưng túa từng đợt mồ hôi lạnh. Khó khăn lắm mới thể nghĩ một câu trả lời khiến Tiêu Dung tức giận: "Không là ngươi. Mà là do tàn nhẫn như cha . Ta sẽ bao giờ để quân sư của chính lâm cảnh hiểm nghèo."
Tự cảm thấy câu trả lời của thật sự quá đỗi hảo. Khuất Vân Diệt âm thầm tự thưởng cho một cái ngón tay cái. Nào ngờ Tiêu Dung lạnh lùng buông một câu: "Xảo ngôn lệnh sắc (Mồm mép giảo hoạt, mặt mũi a dua)."