Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nọ cẩn trọng dè dặt lắc đầu, Trần Kiến Thành để lộ thần sắc bực bội: "Không . Ta triệu tập nhân mã, phái bọn họ tới đó tiếp ứng!"

Nói xong y vội vã rời như một trận gió. Hoàn quên mất Chu Lương vẫn còn đang ở một bên. Nương theo sự rời của Trần Kiến Thành đa trong căn phòng cũng nối đuôi theo y. Mà khi căn phòng trở nên yên tĩnh trở , hai tên tiểu đồng trong góc tường lặng lẽ nín thinh một lúc. Lại tiếp tục làm công việc đang dang dở tay.

Một kẻ trong đó cầm chổi quét nhà. Hắn đang chầm chậm quét từng chút bụi bẩn mặt đất ngoài. Mà ngay khi cây chổi của sắp sửa quét tới cửa một chiếc giày đột nhiên giẫm mạnh lên đầu chổi.

Tên tiểu đồng ngơ ngác ngẩng đầu lên. Liền thấy Chu Lương đang nở một nụ vô cùng hiền từ với : "Thì trong giáo còn một vị đại hộ pháp nữa a. Tiểu đồng thể cho tại hạ vị đại hộ pháp rốt cuộc là thần thánh phương nào ?"

Phật t.ử ở trong cái doanh trướng dựng cho Cao Tuân Chi . Bởi vì trong thời gian sắp tới quân doanh sẽ hành động quy mô lớn nào cho nên cái doanh trướng vẫn luôn tháo dỡ. Hiện nay liền nhường cho Phật t.ử dùng. Y thể trực tiếp xách đồ ở luôn. ...

Phật t.ử tới đây là mang theo cái tâm tư cùng đại quân khải trở về cho nên đồ đạc mang theo cũng khá nhiều. Sau khi thu xếp cho bản xong xuôi, y liền dựng bàn lên bắt đầu thư.

Hồi còn đang an cư kiết hạ, Di Cảnh từng nhiều thư. Có cái là để báo bình an, cái là để dăm ba câu chuyện phiếm, cái là để trả lời câu hỏi của khác. Mỗi một bức thư đều giống . Mỗi một bức thư đều về những sự vật sự việc thực tế. Tất cả cũng chỉ vì thiết lập cái mạng lưới quan hệ , đề phòng những trường hợp bất trắc.

Thế nhưng lúc bấy giờ Di Cảnh ngờ đám thư từ đó thể nhanh chóng phát huy tác dụng đến . Cân nhắc những gì bản từng mắt thấy tai , cùng với mối quan hệ giữa các quốc gia . Lại thêm cả tính cách của những kẻ nắm giữ thực quyền ở những quốc gia đó, Di Cảnh ngâm ngợi hồi lâu vẫn đặt bút.

Dựa sức của một y để điều hòa mối quan hệ giữa các quốc gia đây tuyệt đối là một chuyện dễ dàng gì. Nói sai một câu khả năng từ kết duyên biến thành kết thù.

Di Cảnh thói quen vuốt phẳng phiu suy nghĩ trong đầu mới bắt đầu động bút. Y trầm ngâm suy tư, ngay lúc mạch suy nghĩ trong đầu sắp sửa trở nên rõ ràng. Đột nhiên Soạt! Rèm trướng thô bạo xé toạc. Tiêu Dung hệt như một cơn gió lốc cuốn thẳng trong. Đi thẳng tới phịch xuống mặt y.

Tiêu Dung cất lời: "Ta cần ngươi giúp một bức thư gửi cho vị bệ hạ ở Kim Lăng."

Di Cảnh: "…………"

Không bất cứ kẻ nào cũng thể giống như Tống Thước. Mặc kệ mạch suy nghĩ như thế nào cũng thể chuyển đổi trong chớp mắt mà chẳng thèm chớp mắt lấy một cái. Di Cảnh trọn vẹn mất hai giây mới thể phản ứng : "Bệ hạ?"

Tiêu Dung gật gật đầu: "Ngày thường đều là đại vương hoặc là Cao thừa tướng . đại vương thương . Lúc mà bảo ngài thư sợ rằng Kim Lăng sẽ hiểu lầm vài chuyện. Cao thừa tướng hiện tại ở đây, chỉ đành tìm ngươi thôi. Khoảng thời gian ngươi và vị bệ hạ thư từ qua ?"

Di Cảnh cũng gật gật đầu: "Có. Bệ hạ ở Kim Lăng từng gửi thư hỏi một vài vấn đề liên quan tới phật pháp. Sau khi giải đáp xong, ngài gửi thêm một bức thư cảm tạ."

Tiêu Dung: "……"

Đây chính là cao tăng a. Địa vị đúng là cao thật đấy. Ngay cả tiểu hoàng đế cũng đặc biệt thư cảm ơn y.

Di Cảnh mà ở Kim Lăng chắc chắn sẽ ghét bỏ đến mức độ .

Trước Tiêu Dung vẫn còn cảm thấy khá đồng tình với y. Dù thì y cũng chẳng làm sai chuyện gì. Thế nhưng kể từ lúc Di Cảnh vạch trần chuyện của y ngoài Tiêu Dung liền bao giờ đồng tình với con nữa.

Đáng ghét. Ngươi cũng đáng đời. ...

Bức thư cảm tạ đó gửi tới từ tháng . Ở cái thời đại , một tháng thậm chí vài tháng mới hồi âm một bức thư cũng là chuyện gì quá đường đột. Di Cảnh lúc đó liền dự định bức thư luôn, y hỏi Tiêu Dung cần cái gì. Tiêu Dung nhún nhún vai: "Ngươi cái gì cũng . Chỉ cần khi xong đem bức thư giao cho ."

Di Cảnh liền liếc Tiêu Dung. Y mỉm , hề hỏi xem trong hồ lô của Tiêu Dung rốt cuộc đang bán loại t.h.u.ố.c gì. Nhấc bút lên Di Cảnh khựng một chút. Sau đó nét bút tuôn chảy như mây trôi nước chảy lấp đầy một trang giấy. Khẽ thổi khô vết mực bên y đem tờ giấy nhét phong thư mà trực tiếp đưa thẳng cho Tiêu Dung.

Tiêu Dung nhận lấy, cẩn thận tỉ mỉ gấp tờ giấy thư . Sau đó với Di Cảnh: "Đa tạ Phật tử. Vậy đây."

Thế nhưng Di Cảnh gọi y : "Khoan . Đợi khi đại vương bình phục thương thế thì đại vương dự định sẽ công đ.á.n.h Tiên Ti như thế nào?"

Tiêu Dung chớp chớp mắt: "Đương nhiên là quân xuất kích ."

Di Cảnh: "Một trận chiến là thể đ.á.n.h cho Tiên Ti tan tác chẳng còn manh giáp ?"

Tiêu Dung trầm mặc một lát. Lắc đầu : "Chắc là . Cho dù đ.á.n.h tan đại quân của Tiên Ti thì thành Thịnh Nhạc cũng là nơi dễ dàng công phá đến . Nghe tường thành của Thịnh Nhạc cao tới bốn trượng, dày ba trượng. Bọn chúng tham khảo kiến trúc đô thành Sóc Phương của bộ tộc Vũ Văn. Cùng với tường thành của thành Trường An mà bọn chúng thấy lúc nam hạ. Cao sừng sững và kiên cố đến như , cường công bước trong. Vậy thì chỉ cách đập tan cổng thành của bọn chúng thôi."

Thế nhưng đạo lý Trấn Bắc Quân hiểu rõ. Người Tiên Ti đương nhiên cũng hiểu rõ. Cho nên bọn chúng nhất định sẽ tập trung ở chỗ cổng thành, liều mạng bảo vệ cánh cổng dày nặng đó. Bất luận là cổ kim trung ngoại (xưa nay trong ngoài), phá cổng luôn luôn là một trong những trình tự gian nan nhất. Hơn nữa trong đa các cuộc chiến tranh cái cổng thành đó đều dùng mạng để đập mở. Những giẫm đạp lên xác của những mà tiến lên. Sự cuồng hoan của việc c.h.é.m g.i.ế.c và tiếng gầm thét bi thương xuất hiện trong cùng một khung hình.

Thời gian càng kéo dài, mức độ tiêu hao của đại quân càng kinh . Số bỏ mạng cũng sẽ ngày một gia tăng. Tiêu Dung nhịn về phía Di Cảnh. Y đại khái hiểu Di Cảnh hỏi vấn đề mang ý nghĩa gì. Với phận là trong cửa Phật, Di Cảnh hy vọng trận chiến sớm ngày kết thúc. Còn với tư cách là một con Tiêu Dung cũng hy vọng trận chiến thể sớm ngày kết thúc.

Y há miệng, cuối cùng cũng chỉ thể thốt một câu mang ý nghĩa an ủi nhiều hơn là bảo đảm: "Ta sẽ tiếp tục nghĩ cách. Mọi cũng sẽ cùng suy nghĩ. Tập hợp trí tuệ của để đạt hiệu quả cao hơn, nghĩ chủ ý ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-116.html.]

Di Cảnh mỉm . Ánh mắt rơi xuống trang giấy trắng đang đặt mặt.

Bức thư gửi cho tiểu hoàng đế mất ba ngày mới tới bờ bên của sông Hoài. Dịch trạm lâm thời thiết lập ban đầu Tiêu Dung hề ý định phá bỏ khi chiến tranh kết thúc. Quận Nhạn Môn là mảnh đất long hưng của Trấn Bắc Quân. Tiêu Dung thậm chí suy tính xong quy mô xây dựng lăng tẩm . Đã là hoàng lăng của tương lai, nơi đó khẳng định cũng thể thiếu nhân thủ .

Lại cộng thêm Thịnh Nhạc cũng là một nơi phong thủy bảo địa kề sát Sóc Phương và Bình Thành. Tựa lưng Hoàng Hà thích hợp để phát triển thành một trung tâm trung chuyển. Quận Nhạn Môn cho cùng vẫn quá đỗi nhỏ bé, hơn nữa địa hình vô cùng phức tạp. Không thích hợp cho việc đồn trú và khai hoang canh tác với quy mô lớn. Sau khi đ.á.n.h hạ Thịnh Nhạc, nơi liền thể trở thành cứ điểm mới của Trấn Bắc Quân. Đồng thời cũng thuận tiện cho việc tiếp tục mở rộng lãnh thổ về phía Bắc trong tương lai.

Làm như những dịch trạm trong tương lai vẫn sẽ tiếp tục sử dụng. Hơn nữa còn sử dụng trong một thời gian dài dài. ...

Chỉ trong vòng ba ngày bức thư của Phật t.ử tới địa giới của Nam Ung . Thế nhưng đợi đến khi bức thư thực sự giao đến tay tiểu hoàng đế mất thêm thời gian một ngày rưỡi nữa.

Cho dù bức thư là do Phật t.ử tự tay . Tôn Nhân Loan cũng nhất định kiểm tra một lượt. Huống hồ cái thời điểm mấu chốt như thế Tôn Nhân Loan thậm chí còn giao bức thư cho tiểu hoàng đế.

Tuy nhiên lão là kẻ kiệt xuất nhất bồi dưỡng từ trong thế gia đại tộc. Trên luôn mang theo loại phong cốt kiêu căng ngạo nghễ đó. Lão thể giam lỏng tiểu hoàng đế, gây ảnh hưởng tới tiểu hoàng đế. Thế nhưng lão sẽ bao giờ lừa gạt tiểu hoàng đế. Cũng sẽ bao giờ hà khắc với tiểu hoàng đế trong vấn đề ăn mặc ở .

Ừm. Có thư từ qua với một vị hòa thượng trong mắt Tôn Nhân Loan đây cũng coi như là một loại sở thích. ...

Hắn xua tay, bảo thái giám mang bức thư . Sau đó Tôn Nhân Loan liền dậy tới tiền điện. Kể từ lúc nhận tin tức Trấn Bắc Vương trọng thương. Cái triều đình vốn dĩ vô cùng huyên náo, nay càng trở nên huyên náo hơn.

Từ lâu khi Khuất Vân Diệt thương, Nam Ung từng manh nha ý định nhân lúc xuất quan đoạt bộ địa bàn ở phía Bắc sông Hoài. Vấn đề ở chỗ lúc bấy giờ vương đô của Khuất Vân Diệt ở quận Nhạn Môn vô cùng xa xôi hẻo lánh. Mà cách nghĩ của Nam Ung tiên đoạt những mảnh đất Ký Châu, Dự Châu, Lương Châu, Ninh Châu, cùng với một nửa Dương Châu và Duyện Châu. Những nơi vô cùng phồn hoa trù phú gần bọn họ hơn. Bọn họ thể chiếm cứ ở bờ bên của Hoàng Hà. Đem hiểm quan thiên nhiên từ Hoài Thủy chuyển thành Hà Thủy. Còn về phía bờ bên của Hoàng Hà bọn họ sẽ từ từ mưu tính .

Thế nhưng ai mà ngờ Khuất Vân Diệt tung một nước cờ thần thánh như . Chẳng báo lấy một tiếng cứ thế dời đô thẳng tới Trần Lưu. Với tình hình chỉ cần bọn họ dám động thủ. Bọn họ bắt buộc đối mặt với mười vạn Trấn Bắc Quân đang đóng quân bảo vệ vương đô. Mười lăm vạn binh mã của bọn họ thể đ.á.n.h bại mười vạn binh mã đó còn bàn tới. Việc Khuất Vân Diệt bưng mất sào huyệt liệu từ bỏ đ.á.n.h Tiên Ti để trực tiếp về mới là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Con mà, vốn dĩ vẫn luôn là no c.h.ế.t kẻ to gan, c.h.ế.t đói kẻ nhát gan. Kẻ hèn nhát đời nhiều vô kể mà mãng phu cũng là ít. Ngay lúc Khuất Vân Diệt mới xuất chinh trong triều từng đưa đề nghị. Chẳng chừng bọn họ thể thử mạo hiểm một phen chiếm lấy Trần Lưu. Khiến cho Trấn Bắc Vương và bộ Trấn Bắc Quân lâm cảnh màn trời chiếu đất. Ai ai cũng Khuất Vân Diệt là loại hễ lửa giận bốc lên đầu là sẽ bất chấp tất cả. Chiếm Trần Lưu bọn họ liền thể lợi dụng điểm . Tỷ như…… bắt giữ tộc nhân của . Uy h.i.ế.p bắt buộc một tới đó. Sau đó nhân cơ hội kết liễu mạng sống của .

Tôn Nhân Loan: "……"

Người thì thiên thiên nhất luật (ngàn bài một điệu/giống như đúc). Còn kẻ thì cái của riêng . Đương nhiên lập trường của Nam Ung thì thể kẻ là kẻ . Chỉ thể âm hiểm, còn ngu ngốc.

Tộc nhân quả thực vô cùng quan trọng. Thế nhưng liệu quan trọng đến mức khiến cho Trấn Bắc Vương ngoan ngoãn chui đầu rọ ? Huống hồ cái tính cách đó của Khuất Vân Diệt căn bản là loại sẽ chịu để cho kẻ khác uy hiếp. Hắn sẽ chỉ bạo nộ mà dẫn quân xông tới. Đem bộ kẻ địch trong thành c.h.é.m thành đống bùn nhão mà thôi.

Nếu như trong lúc đó tộc nhân của bỏ mạng sẽ càng phẫn nộ hơn. Đồng thời cũng sẽ cảm thấy bi thương. sẽ mà dừng . Hắn sẽ báo thù, ngừng báo thù. Đợi đến khi chuyện kết thúc mới tiến hành thu nhặt t.h.i t.h.ể của tộc nhân. Dùng m.á.u của kẻ địch để an ủi vong linh của bọn họ.

Tôn Nhân Loan dù thì cũng từng gặp Khuất Vân Diệt . Hồi mười mấy tuổi hề che giấu sự chán ghét của đối với đám vương công quý tộc. Đó là bản tính của mà bản tính của con thì thể nào đổi .

Tôn Nhân Loan cảm thấy uy h.i.ế.p Khuất Vân Diệt chỉ dùng tộc nhân căn bản đủ. Còn tăng thêm thẻ cược nữa. Lão nhớ Khuất Vân Diệt tựa hồ như một đứa cháu gái. Đứa cháu gái đó là con mồ côi cha từ trong bụng của đại ca . Đồng thời cũng là giọt m.á.u thế hệ duy nhất của nhà họ Khuất ở thời điểm hiện tại.

Biết chừng dùng đứa cháu gái thực sự thể uy h.i.ế.p . Thế nhưng Tôn Nhân Loan cũng dám khẳng định. Dù thì lão đối với Khuất Vân Diệt cũng chỉ một nửa. Huống hồ đem một bé gái để uy h.i.ế.p khác, Tôn Nhân Loan nhịn lắc đầu. Cách làm thực sự quá đỗi hạ lưu bỉ ổi. Lão tuyệt đối bao giờ làm loại chuyện như .

Lão tán đồng với cách làm . Thế nhưng tán đồng, đó chính là Dương Tàng Nghĩa.

Ám sát Tiêu Dung thành. Ngược còn để Trấn Bắc Quân nắm thóp một cái nhược điểm lớn đến như . Lỗi lầm do Dương Tàng Nghĩa gây kết quả cuối cùng kẻ trả giá bộ triều đình. Hiện nay thanh danh của Dương Tàng Nghĩa còn như xưa nữa. Môn sinh rời xa y, hảo hữu vờ như quen y. Trên triều đình lúc nào cũng kẻ châm chọc mỉa mai y. Mà Dương Tàng Nghĩa chỉ trong vài ngày đầu tiên là để lộ cảm xúc phẫn nộ, đó thì y cứ thế mà bình thản nhận lấy bộ. Y bình thản như nở nụ với những kẻ đang mỉa mai y. Hơn nữa tuyệt đối bao giờ né tránh ánh mắt của . Y thậm chí còn xuất hiện với tần suất dày đặc hơn cả .

Dần dà cục diện trong triều liền nảy sinh biến hóa. Những kẻ mỉa mai y tự cảm thấy còn thú vị nữa. Mà những kẻ âm thầm ủng hộ y bắt đầu lên tiếng.

Người trả giá là triều đình thì sai. Thế nhưng ai cũng thể coi túi tiền của triều đình thành túi tiền của nhà . Rất nhiều căn bản hề ý thức bọn họ bồi thường bao nhiêu thứ cho Trấn Bắc Quân. Cho dù ý thức chăng nữa bọn họ cũng cảm thấy đây là của Dương Tàng Nghĩa.

Dương Tàng Nghĩa g.i.ế.c quân sư của Khuất Vân Diệt. Đây rõ rành rành là một hành động mang tính đại thiện. Y mới thực sự là đang nỗ lực cứu vãn triều đình. Mà Tôn Nhân Loan chèn ép Dương Tàng Nghĩa, hai tay dâng lên vàng bạc bồi thường. Đây quả thực là hành động tự đem mặt mũi của chà đạp xuống đất. Trấn Bắc Quân đ.á.n.h tới thì ? Thân là Nam Ung. Mạng thể mất nhưng khí tiết của bản thì tuyệt đối thể đ.á.n.h mất! …………

Thực Dương Tàng Nghĩa cũng cảm thấy đám đầu óc bệnh. Thế nhưng y hiện tại vẫn còn cần dựa dẫm đám cho nên Dương Tàng Nghĩa gì cả. Cứ như bàng quan đám lên tiếng cho .

Khi Trần Lưu ngày một trở nên hơn. Những tòa thành trì khác cũng đang dần dần nảy sinh biến hóa. Mâu thuẫn giữa Dương Tàng Nghĩa và Tôn Nhân Loan trở nên gay gắt. Quan viên trong triều thi chọn phe chia phái. Trớ trêu đám căn bản chẳng hiểu thừa tướng và đại tư mã rốt cuộc đang tranh giành cái gì. Cho nên kẻ hôm nay về phe Dương Tàng Nghĩa ngày mai khả năng lưng đầu quân cho Tôn Nhân Loan.

Vốn dĩ cục diện đủ chướng khí mù mịt . Nay bọn họ còn tin Khuất Vân Diệt thương.

Bị thương tịnh đồng nghĩa với cái c.h.ế.t cho nên triều càng cãi cọ một cách kịch liệt hơn. Một phe cho rằng lúc chính là thời cơ nhất. Nhất định một mạch chiếm lấy Trần Lưu. Phe còn thì cho rằng tuyệt đối khinh cử vọng động. Bọn họ nên tĩnh lặng đợi thêm nhiều tin tức khác.

Mấy ngày qua vẫn luôn là cái cục diện như thế . Hôm nay cũng chẳng ngoại lệ. Tôn Nhân Loan bọn họ cãi ròng rã suốt một ngày, đầu óc càng thêm đau nhức.

Dương Tàng Nghĩa đối ngoại biểu hiện cái bộ dáng vân đạm phong khinh. Thế nhưng Tôn Nhân Loan thực chất y vẫn luôn vô cùng phẫn nộ. Y ngã một vố đau đớn Tiêu Dung. Thua trong tay một thanh niên trẻ tuổi như lòng tự tôn của y căn bản thể chấp nhận nổi chuyện . Cho nên y gỡ một ván, y ủng hộ mạnh mẽ việc công đ.á.n.h Trần Lưu cũng là bởi vì mang theo cái tâm tư như .

Loading...