Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Dung: "……"

Y lùi về phía nhưng Khuất Vân Diệt phảng phất như thấu suy nghĩ của y. Hắn tăng thêm sức lực ở ngón tay đang ấn má Tiêu Dung. Hành động tựa hồ như một lời cảnh cáo vô thanh vô tức của dành cho Tiêu Dung. Yêu cầu y cho bằng hết những lời .

Lần Tiêu Dung thực sự thể nào nổi nữa. Y lặng lẽ Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt cũng lặng lẽ y. Đột nhiên Khuất Vân Diệt bật một cái hề báo . Khác với Tiêu Dung, thực sự xuất phát từ tận đáy lòng mà .

Khuất Vân Diệt: "Thực sự khi gặp ngươi làm thế nào mà thể sống tới ngần tuổi nữa. Cái loại yêu cầu ép buộc khác làm chuyện khó khăn như thế , bình thường làm thể làm chứ."

Nói tới đây nụ mặt càng rạng rỡ hơn: " bình thường. Nếu thế gian chỉ một duy nhất thể đáp kỳ vọng của ngươi. Kẻ đó chẳng thể là ai khác ngoài bổn vương."

Tiêu Dung: "……"

Rõ ràng nãy chính miệng y thấy dáng vẻ khí thế nuốt trọn non sông của Khuất Vân Diệt. Thế nhưng đợi đến khi Khuất Vân Diệt thực sự bày cái thần sắc ngạo mạn khinh đời đó. Tiêu Dung một loại xúc động trợn trắng mắt với .

Nói thì thế nhưng khi hất tay Khuất Vân Diệt . Tiêu Dung vô tình chạm gò má của lúc mới phát hiện hai má nong nóng. Phỏng chừng bắt đầu ửng đỏ .

Y nhịn lầm bầm: "Lúc quen ngài cũng sẽ yêu cầu khác như . Ta vốn dĩ là một vị phiên phiên quân tử. Quen ngài mới bắt đầu trở nên đạo đức giả đấy chứ."

Y cố tình như chính là vì xả cục tức trong lòng. Nào ngờ xong lời y phản ứng của Khuất Vân Diệt lớn sảng khoái: "Vậy thì quả thực là quá . Ta trở nên hơn, ngươi trở nên . Chẳng chừng một ngày nào đó hai chúng sẽ trở nên giống hệt cũng nên."

Tiêu Dung thử mường tượng một chút cái cảnh tượng bản giơ cao cây Tuyết Ẩm Cừu Mâu, miệng ngừng gầm thét g.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c. Mà Khuất Vân Diệt thì vững như thái sơn ở phía híp mắt mỉm tán gẫu cùng với những khác.

Tiêu Dung: "…………"

Nổi hết cả da gà da vịt .

Cảnh tượng cũ tái diễn.

Giản Kiều chạy thông báo cho Ngu Thiệu Tiếp. Ngu Thiệu Tiếp liền lôi theo Ngu Thiệu Thừa kẻ xưa nay vẫn luôn phát triển vô cùng đồng đều cả về thính giác lẫn thị giác. Vương trướng quá lớn, Ngu Thiệu Thừa thính lực nhạy bén nhất đương nhiên là xứng đáng nhất ở tuyến đầu lén. Giờ giờ khắc khắc ngừng phát sóng trực tiếp nội dung cuộc đối thoại bên trong cho những phía .

Ngu Thiệu Thừa: "……"

Hắn thực sự chẳng quan tâm lấy nửa điểm xem đại vương và Tiêu Dung đang cãi a.

Trong lúc Ngu Thiệu Thừa đang chăm chú lén. Ngu Thiệu Tiếp ở phía ngừng tự trách móc bản : "Lúc thấy cái dáng vẻ đó của Dung nhi liền căn bệnh cũ của tái phát . đ.á.n.h c.h.ế.t cũng thể ngờ tình hình nghiêm trọng đến mức . Khó trách Cao cẩn trọng với Dung nhi đến thế. Ta—— haizz. Ta thực sự quá làm tròn trách nhiệm ."

Tai Ngu Thiệu Thừa giật giật. Hắn khó hiểu ngoái đầu hỏi: "A cũng nhà của Tiêu Dung. Có làm tròn trách nhiệm thì liên quan gì đến a chứ."

Ngu Thiệu Tiếp: "Ai mượn . Nghe bên trong kìa!"

Ngu Thiệu Thừa ngoan ngoãn xoay đầu .

Giản Kiều cái bộ dạng khiến bớt lo của Ngu Thiệu Thừa. Bất giác nhớ tới cái tên Trương Biệt Tri cũng khiến bớt lo ở nhà .

dường như nên tiếp tục như nữa. Bởi vì biểu hiện của Trương Biệt Tri vô cùng xuất sắc. Hắn chẳng những hộ tống nhóm Tiêu Dung thành công, còn giữ mồm giữ miệng vô cùng kín kẽ. Trong suốt ba ngày lưu quân doanh, từng để lọt ngoài nửa lời nên . Đợi đến lúc Tiêu Dung bảo về. Bất kể là ai cũng đinh ninh rằng Trương Biệt Tri nhất định sẽ làm ầm lên thế nhưng làm như . Hắn chỉ với Tiêu Dung một câu "xin hãy bảo trọng thể". Sau đó liền mang vẻ mặt rầu rĩ ủ ê lẻo đẽo theo Cao Tuân Chi rời khỏi đây. ...

Đứa trẻ rốt cuộc cũng trưởng thành . Rốt cuộc cũng nghênh đón cái ngày . Thế nhưng Giản Kiều cảm thấy trong lòng một loại tư vị khó thành lời.

Loại chuyện chỉ thể thông qua thư từ giãi bày cùng phu nhân mà thôi. Cho nên lúc vẫn là nên thu những cảm xúc cá nhân thì hơn. Hắn chỉ khẽ giọng khuyên nhủ Ngu Thiệu Tiếp: "Ngu cũng cần quá mức tự trách. Chuyện mà Tiêu chúng làm thể chứ. Lần cũng may mà nhờ Phật tử. Nếu thì bọn cũng đợi đến lúc về Trần Lưu mới chuyện ."

Ngu Thiệu Tiếp mím chặt khóe môi.

Vừa mới tới quân doanh chọc một cái rắc rối lớn đến như . Ngu Thiệu Tiếp luôn cảm giác sự việc hề đơn giản như . Chẳng chừng đây là do Phật t.ử cố ý tạo cũng nên.

Thôi bỏ , dù thì đây cũng là chuyện quan trọng nhất lúc . Ngu Thiệu Tiếp vỗ vỗ vai Ngu Thiệu Thừa, nhỏ giọng hỏi : "Bên trong đang . Bọn họ còn cãi ?"

Ngu Thiệu Thừa: "Không cãi nữa. Tiêu Dung đang bàn bạc với đại vương về việc chỉnh đốn kỷ luật trong quân. Một tướng lĩnh và binh sĩ cá biệt làm việc quá mức tản mạn vô kỷ luật, còn dám lén tin tức của vương trướng. Nếu để cho những tướng sĩ khác bên học theo thì cho lắm."

Ngu Thiệu Tiếp: "…………"

Ngu Thiệu Thừa vểnh tai lên ngóng một chốc, đó tiếp tục phát sóng: "Tiêu Dung đề nghị đ.á.n.h quân côn. Bắt một đ.á.n.h hai mươi gậy."

Giản Kiều: "…………"

Đám bọn họ xám xịt chạy mất dạng. Mà ở bên trong vương trướng Tiêu Dung hỏi Khuất Vân Diệt: "Bọn họ ?"

Khuất Vân Diệt gật gật đầu: "Đi ." ...

Thính lực của Ngu Thiệu Thừa quả thực tồi thế nhưng Khuất Vân Diệt vẫn là nhỉnh hơn một bậc. Khuất Vân Diệt giường cũng thể thấy rõ mồn một bên ngoài . Chỉ là đa phần thời gian đều bận tâm, cũng sẽ mà thôi.

So sánh với thì thính lực của Tiêu Dung thực sự quá đỗi bình thường. Nếu Khuất Vân Diệt nhắc nhở y căn bản hề bên ngoài đang lén.

Tiêu Dung: "Cái tiền lệ chính là do Cao thừa tướng khơi mào. Về thể tiếp tục dung túng cho bọn họ như nữa."

Khuất Vân Diệt híp híp mắt, bày cái dáng vẻ như đang cố gắng hồi tưởng: "Ngươi chẳng cũng từng cùng ông lén một ? Ở trong vương cung ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-115.html.]

Tiêu Dung: "…………"

Chuyện từ đời thuở nào mà ngài vẫn còn nhớ rõ thế!

Trầm mặc một lát y lên tiếng : "Ta nhận thức sai lầm của bản . Sau sẽ bao giờ tái phạm nữa. Những khác cũng nên tiếp tục tái phạm."

Khuất Vân Diệt bật một tiếng: "Không . Ngươi lén gì cũng . Đứng mặt ngươi bất cứ chuyện gì cần giấu giếm."

Tiêu Dung: "Thế cũng . Quy củ chính là quy củ."

Khuất Vân Diệt y, trong lòng thầm nghĩ những quy củ khác cũng thấy ngươi tuân thủ .

Thế nhưng khó khăn lắm bầu khí mới trở nên ôn hòa một chút ắn phá vỡ nó nữa. Thế là lúc mở miệng liền chuyển sang một câu khác: "Sau khi nôn m.á.u ngươi liền lập tức chạy tới đây đúng ."

Hàng mi của Tiêu Dung khẽ rung lên. Y đáp lời: " ngài cũng thường xuyên nôn máu. Chuyện cũng ảnh hưởng gì tới việc làm những chuyện khác. Thể chất của giống với bình thường. Chẳng qua chỉ là nôn vài ngụm m.á.u mà thôi. Nó còn công hiệu bài độc nữa đấy."

Nói xong y mỉm với Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt thì thâm trầm y. Nửa chữ cũng hé răng.

Trong lòng Tiêu Dung khẽ động. Chẳng hiểu xui khiến thế nào, y buông thêm một câu: "Tình trạng sức khỏe của tự hiểu rõ. Đại vương cần để tâm."

Khuất Vân Diệt mỉa một tiếng. Vẫn thèm đáp lời.

Tiêu Dung: "……"

Trầm mặc một chốc, y lảng sang chuyện khác: "Đại vương còn nhớ di ngôn mà ngài để ."

Khuất Vân Diệt ngoảnh đầu . Hắn đoán tại Tiêu Dung nhắc tới chuyện chỉ đành "ừm" một tiếng .

Khuất Vân Diệt chút sợ hãi Tiêu Dung đang định tính sổ những lầm trong quá khứ với . Thế nhưng Tiêu Dung hề ý đó. Y chỉ là một vấn đề hỏi Khuất Vân Diệt: "Trong bốn vị tướng quân, Nguyên tướng quân mới là mà đại vương tín nhiệm nhất. Ta tại đại vương đem Trấn Bắc Quân giao phó cho . Mà giao phó cho Giản tướng quân."

Khuất Vân Diệt sửng sốt một chút. Nhớ tình hình lúc đó thực Khuất Vân Diệt cũng thời gian để mà suy nghĩ cẩn thận. Tất cả đều là do tiềm thức xui khiến mà thôi. Bất quá hiện tại cẩn thận nghĩ một chút cũng khó để đoán nguyên nhân khiến làm như : "Ta tuy rằng tín nhiệm Nguyên Bách Phúc. Thế nhưng lời ngươi bằng Giản Kiều. Ta là đem Trấn Bắc Quân giao cho Giản Kiều mà là đem Trấn Bắc Quân giao cho ngươi."

Tiêu Dung lẳng lặng .

Tuy rằng là " lời ngươi". Thế nhưng trong cái cảnh đó thực chất lời Khuất Vân Diệt mới đúng. Bởi vì lời Khuất Vân Diệt thì mới chịu lời Tiêu Dung. Xem chính bản Khuất Vân Diệt cũng ý thức . Vào thời khắc then chốt bạn từ thuở nhỏ của cũng thể phó thác trọng trách.

Chỉ là Nguyên Bách Phúc chuyện . *

Lúc Khuất Vân Diệt mới thương đám Nguyên Bách Phúc quyết định phong tỏa tin tức . Ngay cả quận Nhạn Môn ở gần nhất cũng hề thấy nửa điểm phong thanh nào. Bọn họ vẫn cứ ngỡ thiên hạ thái bình.

Thế nhưng khi nhóm Tiêu Dung tới đây. Cao Tuân Chi nắm lấy đại quyền trong quân, còn khua chiêng gõ mõ phái truy bắt đám súc sinh đào trộm phần mộ của vợ chồng Khuất Nhạc. Thế là tin tức liền thể nào giấu giếm nữa.

Trần Lưu , Kim Lăng , Hạ Khẩu tự nhiên cũng . *

Sự việc là do Thanh Phong giáo bày mưu tính kế. Thế nhưng tốc độ nắm bắt thông tin của vị giáo chủ Thanh Phong giáo chậm chạp y hệt như bình dân bách tính. Cỡ hai ba ngày y nhận bức thư mà đại hộ pháp gửi về từ thành Bình Dương. Đại hộ pháp đẩy Khuất Vân Diệt chỗ c.h.ế.t. Chỉ dọn dẹp sạch sẽ chướng ngại vật con đường phía cho Trần Kiến Thành. Còn về cụ thể là chuyện gì khẩn cầu Trần Kiến Thành đừng hỏi thăm, cũng đừng phái tìm . Đợi đến lúc chuyện ngã ngũ nếu như vẫn còn sống sẽ tự trở về thỉnh tội với Trần Kiến Thành.

Trần Kiến Thành: "……"

Trần Kiến Thành quen Hàn Thanh bảy năm. Thái độ của y đối với Hàn Thanh từ chỗ khinh thường chẳng thèm để mắt tới lúc ban đầu cho đến tận bây giờ biến thành y hệt như một kẻ tàn phế Hàn Thanh trong hoạt động cả trong lẫn ngoài giáo. Hàn Thanh hiếm khi làm chuyện tiền trảm hậu tấu. Thế nhưng giống hệt như những lời . Mỗi một làm cái hành động tiền trảm hậu tấu thì chắc chắn đang lành ít dữ nhiều.

Sau khi nhận bức thư Trần Kiến Thành nổi điên trọn vẹn một ngày trời. Hồi Hí Trúc bỏ mạng y cũng chỉ thở vắn than dài mấy hôm. Hiện nay Hàn Thanh vẫn c.h.ế.t mà y cứ như thể sắp tẩu hỏa nhập ma tới nơi .

Trong cùng một ngôi viện, Chu Lương cũng cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Khoảng thời gian Trần Kiến Thành dù bận rộn đến mấy chăng nữa cũng sẽ dành thời gian tới gặp một . Có đôi khi còn mang theo cả một vài nan đề đau đầu nhức óc tới nhờ giải quyết hộ. Trong lúc đó diện kiến hai vị hộ pháp còn của Thanh Phong giáo cùng với năm sáu phòng tiểu của Trần Kiến Thành. ...

Trong mắt Chu Lương háo sắc bao giờ coi là một khuyết điểm. Huống hồ Trần Kiến Thành cũng thật là lợi hại. Đám tiểu của y mà ai nấy đều mang trong tuyệt kỹ. Như mới đúng chứ thành đại sự câu nệ tiểu tiết. Đàn ông thì lôi kéo, phụ nữ cũng lôi kéo. Trong mắt một vị chủ nhân thiên hạ đúng nghĩa đời đáng lẽ chỉ nên tồn tại hai loại . Một là loại thể lợi dụng, hai là loại thể lợi dụng.

Loại thứ nhất thì hảo hảo nuôi dưỡng. Loại thứ hai thì tìm một cơ hội trực tiếp diệt trừ.

Không thể thừa nhận cái quan niệm của Chu Lương quả thực vô cùng trùng khớp với Thanh Phong giáo. Thanh Phong giáo nhận định rằng giá trị của sống cao hơn c.h.ế.t. Mà Chu Lương thì cảm thấy những kẻ giá trị lợi dụng thì đều nên c.h.ế.t hết . ...

Bởi vì quỹ đạo mệnh của Chu Lương đổi. Hiện nay ai thể chắc chắn rốt cuộc là Trần Kiến Thành lòng hơn là Hạ Đình Chi lòng hơn. Xét tới việc Chu Lương lúc đang trong tình trạng nhà để về, hơn nữa khi thâm nhập tìm hiểu sâu về Thanh Phong giáo. Chu Lương càng cảm thấy đây chính là một bến đỗ tuyệt vời để thi triển tài năng. Hắn thậm chí còn bắt đầu cân nhắc liệu nên hứa gả đứa con gái đầy sáu tuổi của cho con trai của Trần Kiến Thành . Để cho hai nhà đính ước một mối hôn sự từ thuở lọt lòng. Từ đó gia tăng trọng lượng của bản trong lòng Trần Kiến Thành.

Thực làm thông gia thì cái trọng lượng gia tăng thêm cũng hạn. Nếu như con gái lớn hơn một chút thì mấy trực tiếp làm bố vợ luôn. Vậy thì bất luận thế nào Trần Kiến Thành cũng sẽ tôn trọng hơn vài phần.

Lưu chỗ của Hoàng Ngôn Cảnh suốt mấy năm trời Chu Lương bao giờ nảy sinh cái loại suy nghĩ như . Ở chỗ của Trần Kiến Thành còn tới hai tháng định lôi cả cái loại thẻ cược . Phỏng chừng ngay cả bản Chu Lương cũng hề ý thức là thực sự dốc lòng kinh doanh địa vị của trong nội bộ Thanh Phong giáo.

Cũng chính vì lý do đó nên khi phát hiện Thanh Phong giáo xảy một biến cố. Mà bất kể là Trần Kiến Thành những khác đều ý định cho . Thần sắc của lập tức trở nên vô cùng u ám. ...

Trần Kiến Thành bặt vô âm tín suốt một ngày rưỡi. Đợi đến lúc xuất hiện trở ngày hôm y chỉ thể miễn cưỡng khống chế bản nổi điên nữa. Thế nhưng y vẫn vô cùng lo lắng cho sự an nguy của Hàn Thanh. Cho nên y tự nhốt trong phòng, ý định tiếp kiến bất kỳ ai. Chu Lương mà dễ dàng lời y như thì chẳng là Chu Lương . Thế là Chu Lương rời khỏi chỗ ở của . Suốt ngày cứ lượn lờ lảng vảng ở bên ngoài khu vực của Trần Kiến Thành. Lại còn ngừng vòng vo dò la xem rốt cuộc xảy chuyện gì.

Lại một ngày nữa trôi qua, ngay lúc Trần Kiến Thành sắp nhịn nổi cơn tức mà bùng nổ với Chu Lương thì tin tức Trấn Bắc Vương trọng thương truyền tới cái viện . Bởi vì chuyện là do giáo chúng bên bẩm báo lên, hơn nữa bên ngoài cũng nhiều cho nên chạy báo tin hề giấu giếm. Hắn trực tiếp đem bộ sự việc thuật rành rọt ngay mặt Trần Kiến Thành và Chu Lương.

Trong lòng Trần Kiến Thành vốn dĩ dự cảm . Dù thì chính Hàn Thanh khuyên y nhiệm vụ cấp bách hiện tại là g.i.ế.c c.h.ế.t Trấn Bắc Vương. Thế nên thấy tin , y lập tức bật dậy vội vã hỏi: "Có tin tức gì của đại hộ pháp ?!"

Loading...