Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm ngón tay đang buông thõng bên hông nhúc nhích một chút. Tiêu Dung sải bước tới.

Y tiến đến mặt Khuất Vân Diệt mà lúc y còn cách Khuất Vân Diệt chừng vài bước. Tờ giấy trong tay còn lật giở nữa.

So với lúc nãy, giọng hiện tại của Tiêu Dung điềm tĩnh hơn nhiều: "Đại vương rốt cuộc là tìm cái gì. Cứ với một tiếng sẽ tìm giúp ngài."

Khuất Vân Diệt im lặng một lát. Sau đó cẩn thận đặt tờ công văn mới một nửa xuống bàn. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt hệt như lưỡi đao sắc bén chĩa thẳng Tiêu Dung: "Nói với ngươi ngươi sẽ tìm giúp ?"

Tiêu Dung: "Đương nhiên."

Khuất Vân Diệt nhạt một tiếng. Hắn chậm rãi lên, vòng qua chiếc bàn dài. Hắn tới mặt Tiêu Dung bằng áp bách do thể hình mang . Hắn mang theo ánh mắt hệt như đang dồn ép kẻ khác mà Tiêu Dung, đó hỏi y thêm một nữa: "Ngươi thực sự sẽ tìm giúp ?"

Tiêu Dung thích dùng cái ánh mắt để . Bởi vì cái tư thế sẽ khiến cho y ý thức bản thật yếu ớt. Thông thường mà Khuất Vân Diệt cũng sẽ cố ý bộc lộ sự sắc bén của ngoài. Hình như chỉ mỗi cái ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt, Khuất Vân Diệt với khí thế bừng bừng bước tới hề che giấu sự ác ý của dành cho Tiêu Dung. Thế nhưng bình tâm mà xét thì biểu hiện của Tiêu Dung ngày hôm đó cũng chẳng gì cho cam. Thế nên y bao giờ để bụng chuyện .

Nếu suy xét một cách lý trí, thực chuyện ngày hôm nay y cũng . Đứng ở lập trường của đối phương mà suy nghĩ. Nếu như Khuất Vân Diệt dám giấu giếm y một chuyện tày đình như Tiêu Dung sớm tức nổ tung từ lâu . Thế nhưng đời làm gì nhiều kẻ lý trí và khoảnh khắc lý trí đến chứ. Chỉ ngoài cuộc mới thể thốt một câu nhẹ bẫng tựa lông hồng kiểu như "đặt cảnh của khác mà suy nghĩ " thôi. Còn đối với trong cuộc mỗi một phản ứng mà đưa đều là do bản tâm của xui khiến.

Tiêu Dung sẽ bao giờ cho phép bản để lộ sự yếu đuối. Cho nên y cau mày, từ đầu tới cuối vẫn luôn chằm chằm mắt Khuất Vân Diệt. Tận sâu trong đáy lòng xẹt qua một cảm giác vô cùng mờ nhạt. Mà cái cảm giác đó tên gọi là tủi .

Một nhịp hít thở trôi qua, cảm giác đó lập tức cưỡng chế đè bẹp xuống. Tiêu Dung Khuất Vân Diệt cũng lặp câu trả lời của thêm một nữa: "Đương nhiên."

Khuất Vân Diệt giật giật khóe miệng. Hắn lẽ là nhưng thực sự nặn nổi một nụ . Biên độ hô hấp của sâu hơn. Có lẽ là để cho bản trở nên bình tĩnh hơn một chút. Thế nhưng cũng thể nào bình tĩnh . Hơn nữa cho tới tận lúc Tiêu Dung vẫn duy trì cái bộ dáng hệt như chuyện liên quan tới . Khuất Vân Diệt thể thấy ánh mắt Tiêu Dung đang d.a.o động mặt . Y đang cân nhắc , quan sát . Làm như y mới thể tiếp theo nên đối phó với như thế nào.

Răng rắc. Đây là âm thanh ngụy trang vỡ nát. Đồng thời cũng là âm thanh tầng băng mỏng manh mà hai bọn họ vẫn luôn cẩn trọng duy trì suốt một thời gian dài nứt toác.

Kể từ lúc tỉnh biểu hiện của Khuất Vân Diệt vẫn luôn . Hắn từng gây thêm bất cứ rắc rối nào, hơn nữa vẫn luôn ngoan ngoãn ở trong vương trướng để dưỡng thương. Hắn thậm chí còn từng lớn tiếng chuyện với Tiêu Dung lấy một . Thế nhưng sự ngoan ngoãn lời của cũng chỉ kéo dài đến ngày hôm nay là chấm dứt . Tình huống mới xuất hiện. Hắn sắp sửa bại lộ nguyên hình . ...

Khuất Vân Diệt: "Tốt. Rất ."

"Có một vị mộ liêu như ngươi túc trực bên cạnh bổn vương thực sự là một niềm vinh hạnh lớn lao trong cuộc đời của bổn vương. Chỉ là bổn vương một việc hiểu những lời và hành động của bổn vương vẫn bộc lộ đủ rõ ràng . Ngay cả việc mỗi ngày ngươi ăn mấy bữa cơm bổn vương cũng dò hỏi một lượt. Tiêu Dung, ngươi thừa để tâm đến cơ thể của ngươi nhiều đến mức nào. Chuyện xảy ngày tết Trọng Thu đó tại ngươi cho !!!!"

Nói tới đây còn tiện tay chộp lấy mấy tờ giấy bàn vò nát bọn chúng thành một cục. Dùng sức vung vẩy về phía Tiêu Dung. Tạo những âm thanh sột soạt sột soạt.

Khuất Vân Diệt: "Thế nên mới tới xem thử ngươi rốt cuộc còn chuyện gì giấu giếm nữa. Ngươi cái khoảnh khắc chuyện từ trong miệng Giản Kiều trong lòng cảm giác như thế nào ? Tại ngươi cho ?! Tại tất cả đều chỉ mỗi gì!!"

Tiêu Dung nắm chặt nắm đấm. Đột nhiên cao giọng hét lớn với Khuất Vân Diệt: "Không tại cả. Ta chính là như đấy. Tất cả đều thể chỉ duy nhất một ngài là phép!!"

Khuất Vân Diệt sững sờ một chút. Cái kẻ nãy còn đang dùng đủ lời lẽ châm chọc mỉa mai chỉ vì một câu rút cạn bộ khí thế. Hắn chất vấn nhưng nhận một đáp án như thế .

Yết hầu Khuất Vân Diệt trượt lên trượt xuống. Một lúc lâu mới một nữa phát âm thanh: "Là bởi vì…… hại ngươi ?"

Thần sắc Tiêu Dung biến đổi. Mà khi y kịp điều gì, Khuất Vân Diệt đột nhiên lùi một bước. Hắn Tiêu Dung, khi vẻ lạnh lẽo nghiêm nghị mang ý đồ làm tổn thương đối phương rút . Đôi mắt đó liền lộ màu sắc nguyên bản nhất của nó. Áy náy, đau đớn, rối bời và nhiều nhất nhiều nhất chính là thể nào chấp nhận nổi.

Hắn thể chấp nhận việc bản biến thành kẻ làm tổn thương Tiêu Dung. Càng thể chấp nhận một đoạn lương duyên rõ rành rành tựa như ý trời định sẵn. Kết quả biến thành do ảo tưởng đơn phương. Xé toạc cái vỏ bọc lương duyên giả tạo bên ngoài. Hóa hai chữ giấu kín bên trong là nghiệt duyên.

Hắn thậm chí còn chẳng dám tới quá gần Tiêu Dung nữa. Mà Tiêu Dung thấy lùi bước. Y hé miệng giải thích: "Không . Không là……"

Thế nhưng Khuất Vân Diệt căn bản y giải thích: "Vậy tại khi thương ngươi cũng thương theo. Trước ngươi từng với ngươi thuật pháp. Ta ngươi hề lừa gạt cho nên liền an tâm mà tin tưởng. Thế nhưng thuật pháp nghĩa là ngươi mang theo năng lực thần dị. Ngươi nơi nào mỏ than, ngươi khi nào Di Cảnh sẽ trở về Trung Nguyên. Tiêu Dung, cũng ngốc như ngươi tưởng . Di Cảnh là đầu của Phật môn. Ta sẽ dễ dàng gì chấp nhận cho y ở trong Trấn Bắc Quân như . Ta phái điều tra . Ngoại trừ ngươi , một ai chuyện y sắp về."

Tiêu Dung căn bản hề những chuyện . Đầu óc y đang rối như tơ vò chỉ đành cố gắng gạt bỏ những dòng suy nghĩ hỗn loạn sang một bên. Ép bản giải thích một cách rõ ràng rành mạch nhất thể: "Ta quả thực một chuyện mà khác . Thế nhưng việc bất cứ sự liên quan nào với chuyện xảy ngày tết Trọng Thu cả. Ta…"

Lời của y đột ngột im bặt bởi vì ánh mắt của Khuất Vân Diệt khiến y thể nào tiếp nữa.

Khuất Vân Diệt bộ dạng hiện tại của trông như thế nào. Hắn chỉ thấy vẻ mặt khiếp sợ tột độ của Tiêu Dung. Vậy thì đoán bộ dạng hiện tại của chắc chắn cực kỳ t.h.ả.m hại. Cho nên rũ mắt xuống, tránh né sự chạm mắt với Tiêu Dung.

Hắn khẽ giọng : "Hiện tại thì hiểu tại ngươi hận ."

Có kẻ nào hận cái tên đầu sỏ rắp tâm hãm hại chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-114.html.]

Nói xong Khuất Vân Diệt xoay định rời . Hắn quên mất trong tay vẫn còn đang nắm chặt mấy tờ giấy . Hắn buông lỏng năm ngón tay đang siết chặt, một cục giấy vò nát nhăn nhúm rơi xuống đất. Điều khiến cho Khuất Vân Diệt đột ngột sững một chút bởi vì thực sự cố ý. Lúc ngọn lửa giận bốc lên đầu chỉ tiện tay chộp lấy đống giấy . Nay chúng trở nên tàn tạ tả tơi còn cách nào để sử dụng nữa .

Khuất Vân Diệt đột nhiên mím thẳng khóe môi. Hắn thấy những thứ nữa. Hắn sải bước nhanh rời khỏi đây mà đúng lúc sắp sửa sượt qua vai Tiêu Dung. Tiêu Dung ngây dại một lúc, buột miệng tuôn một câu: "Không !!"

Bước chân Khuất Vân Diệt khựng . Nơi giữa hai hàng mày của nhíu chặt thành một đường. Tiêu Dung vội vã chạy lên chặn mặt . Y khua chân múa tay thoạt còn kích động hơn cả cái ngày Khuất Vân Diệt mới tỉnh .

"Ta mà! Tại ngài cứ chịu giải thích. Không là ngài hại . Ta cũng hề hận ngài! Cái ngày hôm đó…… cái ngày hôm đó……"

Y thoạt vô cùng hoang mang luống cuống. Hồi lâu mới nghĩ một lời giải thích hợp lý: "Ta thể cảm nhận ngài thương. Hơn nữa đó là một vết thương cực kỳ nghiêm trọng. Cơ thể của vốn dĩ ốm yếu, ngài xảy chuyện liền vô cùng lo lắng. Thế nên mới biến thành cái bộ dạng như . Suy cho cùng cũng là do đủ thong dong trầm . Ngài ! Là vấn đề của chứ là ngài!"

Khuất Vân Diệt hỏi y: "Có gì khác biệt ?"

Tiêu Dung sững sờ. Khuất Vân Diệt với y: "Dưới góc của đều giống hệt như cả."

Nói xong định tiếp tục cất bước. Thế nhưng khi kịp nhấc chân lên. Tiêu Dung đột nhiên vươn tay chộp chặt lấy cánh tay . Lúc Tiêu Dung nghiến răng nghiến lợi : "Điểm khác biệt ở chỗ nếu đây là vấn đề của thì ngài liền nợ nữa."

Cơ bắp Khuất Vân Diệt trong nháy mắt liền căng cứng. Hắn Tiêu Dung mà Tiêu Dung cũng đang ngước mắt . Khẽ mỉm với một cái: "Ngài chẳng chỉ một câu trả lời thôi . Hiện tại liền cho ngài . Người khác đều thể chỉ duy nhất ngài là bởi vì hiểu ngài. Ta ngài sẽ nghĩ như thế nào. Ngài sẽ cho rằng đây bộ đều là lầm của ngài. Là ngài hại biến thành cái bộ dạng như . Thế nhưng ngài đoán xem? Hoàn là ngài!"

"Cho nên ngài cần bày cái bộ dạng hối hận đan xen nữa. Ta cần ngài đồng tình với ! Ta cũng cần ngài vì chuyện mà từ nay về trở nên rụt rè e sợ. Khuất Vân Diệt phiền ngài hãy khắc sâu câu trong đầu cho . Ngài nợ . Ngài —— nợ !"

Mọi chuyện tựa hồ như trở về mấy ngày . Thế nhưng mấy ngày kẻ chọc giận đến mức giậm chân bực tức là Khuất Vân Diệt. Hôm nay đổi thành Tiêu Dung .

Rất lâu , cái bộ dáng tức giận bừng bừng của Tiêu Dung. Khuất Vân Diệt rốt cuộc cũng lên tiếng. Thế nhưng giọng điệu của mang theo chút nghi hoặc: "Tại từ tới nay luôn là ngươi định đoạt việc ai nợ ai. Cũng là ngươi tuyên bố đang mang tâm trạng như thế nào. Đồng tình? Ngươi cảm thấy khi chuyện cảm giác của dành cho ngươi chính là sự đồng tình ? Vậy thì hỏi ngươi. Vào lúc còn tỉnh ngươi từng đồng tình với ?"

Bàn tay đang túm chặt lấy cánh tay Khuất Vân Diệt của Tiêu Dung siết chặt . Khuất Vân Diệt mặt . Nhìn lướt qua những khớp xương tay vì dùng sức quá độ mà trở nên tái nhợt của y. Sau đó một nữa đưa mắt Tiêu Dung: "Cho nên là ."

Khuất Vân Diệt trầm mặc một lát mới tiếp tục : "Ngươi phát hiện . Ngươi vẫn luôn luôn đề phòng ."

Tiêu Dung nâng mí mắt lên, ánh mắt y chút hung dữ. Khuất Vân Diệt coi như gì: "Căn cứ những lời và hành vi của . Ta quả thực là một vị chủ tướng . Cũng là một vị Trấn Bắc Vương . Cho nên mỗi xảy chuyện ngươi đều mặc định là do gây họa tày đình gì. Điều trách ngươi. Thế nhưng ở mặt ngươi…… vẫn luôn bày cái bộ dạng nhất mà bản thể đạt . Ngươi luôn xuyên tạc ý của . Gán ghép cho những cái ý nghĩ mà từng . Ngươi dường như nhận định rằng nhất định sẽ làm tổn thương ngươi chẳng qua chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi."

Tiêu Dung còn duy trì sự hung dữ của bản nữa . Những lời của Khuất Vân Diệt tranh chen lấn đ.â.m thủng đầu y. Thần sắc của y trở nên bất an. Mà đúng lúc bàn tay của y đột nhiên Khuất Vân Diệt nắm chặt lấy. Khuất Vân Diệt dùng quá nhiều sức lực, chỉ khẽ đẩy một cái khiến cho Tiêu Dung buông .

Bàn tay của Khuất Vân Diệt ấm áp. Mà tay của Tiêu Dung lạnh buốt hệt như một cục nước đá . Khuất Vân Diệt nhíu nhíu mày. Hắn dùng một bàn tay là thể bao trọn lấy nắm đ.ấ.m của Tiêu Dung. Đồng thời mặc dù rõ Tiêu Dung những lời nhưng vẫn tiếp tục truy hỏi: "Tiêu Dung. Ngươi từng nghĩ tới ngươi sợ bất kỳ kẻ nào thế gian . tại ngươi sợ ?"

Phắt một cái Tiêu Dung rút thẳng tay khỏi tay Khuất Vân Diệt. Y lạnh một tiếng, cứng rắn bật : "Đừng tự đề cao bản nữa. Ta xưa nay từng sợ ngài. Ta chỉ là…"

Nói tới đây y nên kết thúc câu như thế nào. Mà Khuất Vân Diệt thì y, giúp y bổ sung nốt nửa vế : "Chỉ là hiểu biến thành cái bộ dạng . Đây là điều ngươi lựa chọn. Cũng là thứ mà ngươi thể sắp xếp rõ ràng."

Khuất Vân Diệt nên câu . Bởi vì khi xong thể thấy rõ bằng mắt thường Tiêu Dung khôi phục sự điềm tĩnh. Y rũ đầu xuống, hít thở sâu một cái. Sau đó một nữa ngẩng đầu lên: "Cơ thể ốm yếu nghĩa là nội tâm của cũng ốm yếu. Ta trở thành gánh nặng của bất cứ ai. Càng thấy một vị tướng quân chỉ vì lo lắng cho mà từ bỏ cái cơ hội rong ruổi xông pha chiến trường. Cuộc đời của đại vương vĩ đại, mạnh mẽ, hào hùng. Thời đại của ngài mới chỉ bắt đầu mà thôi. Quả thực nên lúc biến bản trở thành một đầm nước đọng. Nếu như ngài vì mà buông bỏ sự tự do trong tâm khảm. Vậy thì mới thực sự sẽ hận ngài."

Khuất Vân Diệt từ từ tiêu hóa những lời của y. Chỉ một điều mà hiểu: "Thế nhưng ngươi cũng từng để cho hành sự lỗ mãng nữa. Hy vọng sẽ trân trọng sinh mệnh của chính ."

Tiêu Dung rũ mắt, đột nhiên bật một tiếng: " ."

Y xong mang theo chút dư âm vương vãi ngước mắt lên. Thế nhưng trong mắt y căn bản chẳng lấy nửa phần ý : "Đó chính là a. Đại vương việc mà chính bản cũng thể nào làm . Ta mong mỏi ngài thể làm . Ta ngài tiếp tục cầm vũ khí cưỡi ngựa chiến, khí thế nuốt trọn non sông. Ta còn ngài bình an vô sự, khải trở về."

Y nở nụ với Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt thực sự cách nào thể hùa theo y mà nổi. Bởi vì Tiêu Dung thoạt vẻ cho lắm. Nụ của y là sự tự giễu cợt bản . Y dùng cái giọng điệu hệt như đang đùa để thốt những lời nhưng bất kỳ ai cũng thể sự tự khinh bỉ bản chất chứa trong câu chữ của y.

Tuy nhiên phỏng chừng bản Tiêu Dung cũng hề nhận điều . Bởi vì y vẫn đang hỏi Khuất Vân Diệt: "Đại vương. Ngài bây giờ xem còn mấy phần giống một quân tử?"

Khuất Vân Diệt khóe môi đang nhếch lên của Tiêu Dung. Hắn lặng thinh một chốc, đột nhiên vươn tay. Sau đó áp sát hai lúm đồng tiền bên má y vô cùng ấu trĩ mà ấn xuống.

Tiêu Dung: "……"

Khuất Vân Diệt : "Ta thích cái dáng vẻ cố nở nụ gượng gạo của ngươi."

Ngừng một chút, : "Lấy tiêu chuẩn của sĩ nhân để đong đếm. Ngươi chẳng lấy nửa điểm giống một quân tử."

Sắc mặt Tiêu Dung khẽ biến mà ngay đó Khuất Vân Diệt buông thêm một câu: "Thế nhưng lấy tiêu chuẩn của để đong đếm. Ngươi trở nên như thế nào chăng nữa cũng đều là nhất."

Loading...