Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 1110
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đi thôi."
Tổng cộng năm kẻ hợp sức đào mộ. Hai cặp vợ chồng và một nam nhân cụt mất một cánh tay.
Người đàn ông năm xưa cũng từng là một thành viên của Trấn Bắc Quân. Về vì thể tàn tật nên trở về với cuộc sống bình dân. Tiêu Dung tới mặt đám chỉ cần liếc mắt qua trong lòng y đáp án .
Bệnh tật và nghèo đói xưa nay vẫn luôn là sào huyệt sản sinh mê tín dị đoan. Nội tâm của chính bản đủ mạnh mẽ cho nên mới điên cuồng tin tưởng những thứ hư vô từng thấy thể cứu rỗi bọn chúng.
Bọn chúng thoạt vô cùng tồi tệ, cũng chẳng mười ngày qua bọn chúng sống như thế nào. Có điều hiện tại Tiêu Dung thể khẳng định một điều là mười ngày qua bọn chúng đều tự tháo chạy thoát . Thanh Phong giáo hề chuẩn đường lui cho bọn chúng. Sau khi vắt kiệt giá trị lợi dụng của bọn chúng Thanh Phong giáo liền vứt bỏ bọn chúng luôn.
Tiêu Dung mím môi, đây chẳng là điềm báo lành gì. Đã giúp bọn chúng chạy trốn, cũng chẳng thèm g.i.ế.c diệt khẩu. Chỉ thể chứng minh một điều rằng mấy kẻ chẳng thứ gì đáng để Thanh Phong giáo bận tâm. Nói cách khác Tiêu Dung khó để thể dựa mấy kẻ tìm hắc thủ thực sự lưng màn kịch là ai.
Nói thì nhưng Tiêu Dung vẫn cam tâm. Y xua xua tay, hiệu giải bộ đám đến nơi thẩm vấn.
Tiêu Dung lập tức cất bước ngay. Chẳng y đang suy nghĩ điều gì, một lát y mới xoay định đuổi theo. Thế nhưng xoay một cái y liền phát hiện sự khác thường ở đằng .
Tiêu Dung kinh ngạc Khuất Vân Diệt: "Ai cho ngài đây?"
Khuất Vân Diệt lập tức chỉ thẳng tay Giản Kiều đang bên cạnh: "Hắn."
Giản Kiều: "……"
Tiêu Dung: "……"
Mang theo vẻ mặt khó thành lời chằm chằm hai kẻ . Tiêu Dung cạn lời : "Thôi bỏ . Đã đây thì đại vương cũng qua đó thử xem ."
Khuất Vân Diệt thấy y nhượng bộ liền lập tức sải bước tới sát bên cạnh y. Hai sóng vai . Trong lúc Khuất Vân Diệt nhỏ giọng với Tiêu Dung: "Sức lực hồi phục bảy tám phần ."
Tiêu Dung lười biếng đáp : "Không . Mấy kẻ vẫn còn chỗ hữu dụng, thể để ngài g.i.ế.c bọn chúng ."
Khuất Vân Diệt: "……" Thôi .
Hai bọn họ chậm rãi về phía . Không là Tiêu Dung chậm để chờ Khuất Vân Diệt mà là Khuất Vân Diệt đang chậm để đợi Tiêu Dung. Người cần thẩm vấn là y, nếu y tới chẳng ai dám động thủ với mấy kẻ . Mà Tiêu Dung cố ý chậm như chính là vì tra tấn bọn chúng về mặt tâm lý.
Hai hệt như đang tản bộ. Giản Kiều lẽo đẽo cách bọn họ một trượng cũng chậm rãi bước theo. Mà phía Giản Kiều còn Nguyên Bách Phúc và Công Tôn Nguyên.
Tuy Giản Kiều cũng phái ngoài lùng bắt. Thế nhưng thực sự tóm bọn chúng là Nguyên Bách Phúc.
Ngày thường cũng sẽ thành nhiệm vụ đúng hạn. Thế nhưng bao giờ chủ động đến mức . Đều là đợi Khuất Vân Diệt yêu cầu rời mới đích ngoài làm nhiệm vụ.
Nguyên Bách Phúc là tiểu đồng bọn của Công Tôn Nguyên. Hôm nay Công Tôn Nguyên rốt cuộc cũng còn mang cái điệu bộ hai tai màng thế sự nữa . Lão dùng vai huých huých vai Nguyên Bách Phúc, vô cùng cao hứng khen ngợi : "Lợi hại thật đấy. Vậy mà thực sự để ngươi bắt . Đây là một đại công đấy nhé!"
Nguyên Bách Phúc hờ hững ừm một tiếng.
Công Tôn Nguyên khó hiểu : "Lập công cái phản ứng . Lẽ nào ngươi lập công?"
Nguyên Bách Phúc với lão: "Từ bao giờ ngươi cũng trở nên dong dài như . Đi thôi, chúng cũng qua đó xem thử."
Công Tôn Nguyên "ồ" một tiếng. Đám phía sắp khuất bóng , lão đành rảo bước nhanh theo.
…………
Bên trong doanh trướng thẩm vấn, ba tên xui xẻo lôi ngoài . Hai kẻ khá phối hợp hiện tại đang giam giữ ở một nơi khác. Một ngày cho ăn hai bữa cơm rau dưa nhạt nhẽo, chỉ để giữ cho mạng bọn chúng c.h.ế.t là . Còn về phần tương lai của bọn chúng sẽ vẫn đợi đến khi chuyện lắng xuống .
Còn cái kẻ sống c.h.ế.t chịu bán nhà Tiêu Dung cũng hết cách với . Lúc Giản Kiều tới hỏi Tiêu Dung xem nên xử lý thế nào, Tiêu Dung còn kịp lên tiếng. Khuất Vân Diệt ban luôn án t.ử hình cho kẻ đó.
"G.i.ế.c quách là xong. Cái còn cần bổn vương dạy ngươi ."
Thế là cái kẻ đó sớm chầu Diêm Vương từ hai ngày . Chẳng qua đám hề . Bọn chúng áp giải trong , phỏng chừng ngay cả việc nhà trông như thế nào cũng quên sạch sành sanh . Bọn chúng vết m.á.u vương vãi sàn nhà, thần sắc dần dần nảy sinh biến hóa.
Giản Kiều Tiêu Dung mềm lòng. Thế nên chủ động thỉnh cầu Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung, xin cho thẩm vấn mấy kẻ .
Khuất Vân Diệt liếc Tiêu Dung. Người gì, Khuất Vân Diệt liền gật đầu đồng ý với Giản Kiều.
Cái gọi là thẩm vấn. Thực chất chính là tra tấn ép cung. Lúc tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên. Tiêu Dung ngẩng đầu lên nóc của doanh trướng . Y đột nhiên phát hiện một chuyện ngay cả cái doanh trướng dùng để thẩm vấn cũng lớn hơn doanh trướng của y nhiều. ...
Những khác đều mặt đổi sắc còn Tiêu Dung thì cứ mãi chỗ khác. Khuất Vân Diệt bảo y ngoài đợi một lát. Thế nhưng nghĩ phỏng chừng Tiêu Dung sẽ đồng ý . Nói chừng để chứng minh bản hề sợ hãi y sẽ còn lỳ ở đây lâu hơn nữa cơ. Cuối cùng Khuất Vân Diệt vẫn gì.
Nửa nén hương thời gian trôi qua, Tiêu Dung giơ tay lên. Giản Kiều lập tức lệnh cho đám tướng sĩ dừng tay. Mà giữa những tiếng gào và rên rỉ đau đớn Tiêu Dung nặng nề buông một tiếng thở than.
Tiếp đó giọng mang đầy vẻ bất đắc dĩ của y vang lên bên trong doanh trướng: "Ta hy vọng các ngươi sẽ cho chuyện rốt cuộc là do ai bày mưu tính kế. Nói thật thì cũng chẳng thèm quan tâm. Cùng lắm cũng chỉ là Thanh Phong giáo mà thôi. Trừ khử Thanh Phong giáo tuy khó nhưng cũng là chuyện thể làm . Đợi đến lúc bộ giáo chủ và trưởng lão của Thanh Phong giáo một mẻ hốt trọn. Bất kể là kẻ nào bày cái độc kế , dù thì cũng sẽ c.h.ế.t. Ta cũng cần ăn ngủ chẳng yên vì nữa."
Khuất Vân Diệt ngoảnh đầu . Hắn thấy Tiêu Dung đang bày một vẻ mặt ngập tràn sự thương xót với những kẻ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-1110.html.]
"Rõ ràng vất vả sống qua cả một đời. Từng vấp ngã, từng thương, vượt qua nạn c.h.ế.t yểu, vượt qua bão tuyết khắc nghiệt. Thậm chí còn vượt qua cả khói lửa chiến tranh. Kết quả vẫn nhận lấy cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc nhường chỉ vì các ngươi quá ngu ngốc. Vì một cái giáo nghĩa hư vô mờ mịt mà vứt bỏ luôn cả lương tâm của chính ."
Giọng của y lớn. Thế nhưng mang theo một loại cảm giác sắc lẹm hệt như d.a.o cứa cô tình cứa thẳng lên mặt mấy kẻ . Mà khi y xong câu , một phụ nhân trong đó đột nhiên gào t.h.ả.m thiết. Ả ngừng dập đầu xin tha mạng. Nói rằng bản căn bản hề bọn họ cần hài cốt để làm gì. Ả bọn họ sỉ nhục phụ mẫu của Trấn Bắc Vương. Ả thực sự mà.
Giản Kiều bắt đầu tức giận , bồi thêm cho kẻ một cước. Thế nhưng khi kịp hành động Khuất Vân Diệt lên tiếng hỏi một câu: "Vậy ban đầu ngươi tưởng bọn chúng làm gì."
Mọi đều sững sờ, đều đồng loạt đưa mắt sang Khuất Vân Diệt từ lúc bước tới giờ vẫn luôn trầm mặc. Mà Khuất Vân Diệt chỉ điềm nhiên những kẻ đang chịu hình phạt , dọa cho bọn chúng sợ đến mức dám hó hé nửa lời.
Khuất Vân Diệt: "Nói . Ngươi vốn tưởng bọn chúng dùng hài cốt của phụ mẫu để làm cái gì. Nếu như là để sỉ nhục thì ngươi cảm thấy là vì cái gì?"
Cái miệng của phụ nhân cứ đóng mở . Thế nhưng chẳng thể phát chút âm thanh nào. Ả kinh hãi Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt thì mất sạch kiên nhẫn .
Khuất Vân Diệt đột ngột vươn tay chộp lấy ngọn đèn dầu đang đặt ở ngay cửa. Hắn hung hăng ném phăng ngọn đèn dầu đó , dầu bên trong đương nhiên đổ sạch sành sanh trung . Mà ngọn đèn dầu đó thì chuẩn xác đập thẳng mặt của phụ nhân . Nhiệt độ nóng rực bỏng rát phả thẳng mắt ả khiến ả tức thì hét lên một tiếng vô cùng thê lương.
Giọng bạo nộ của Khuất Vân Diệt văng vẳng bên tai : "Nói!!!!"
Tiêu Dung cúi gằm mặt, nhíu chặt mày. y hề can thiệp hành động của Khuất Vân Diệt.
Mà phụ nhân dọa cho choáng váng . Ả buột miệng tuôn : "Lập, lập đàn thi phép! Ta, tưởng bọn họ cần hài cốt là để lập đàn thi phép. Nguyền, nguyền……"
Nói tới đây ả sực tỉnh . Cho nên những lời phía còn nữa.
Những mặt ở đây gần như đều tức c.h.ế.t. Nguyền rủa?? Cái lẽ nào hơn việc treo xác tháp canh phơi thây giữa trời . Thời kỳ quả thực tồn tại vu thuật. Hơn nữa thủ đoạn của vu thuật cực kỳ âm hiểm độc ác, cực kỳ kinh tởm buồn nôn. Lẽ nào ả cảm thấy cái thì thể trốn một kiếp c.h.ế.t .
Bốn kẻ còn càng thêm phần tuyệt vọng. Sự việc đến nước bọn chúng ngay cả cái ý nghĩ biện bạch cho bản cũng chẳng dám nuôi nữa.
Tiêu Dung lẳng lặng liếc đám một cái. Sau đó hạ giọng với Khuất Vân Diệt: "Đại vương bớt giận. Xem hiện tại cũng chẳng tra hỏi thêm gì nữa. Đại vương vẫn đang mang thương tích bằng cứ về nghỉ ngơi ."
Khuất Vân Diệt nắm chặt nắm đấm. Hắn xoay rời luôn, Tiêu Dung cũng theo . Đồng thời còn vẫy tay hiệu cho Công Tôn Nguyên và Nguyên Bách Phúc.
Hai đó một cái cũng theo ngoài.
Trở vương trướng Khuất Vân Diệt giường cố gắng bình tâm trạng. Còn Tiêu Dung thì mở tủ lấy hai lọ thuốc, với hai phía : "Vất vả cho Nguyên tướng quân . Có thể đem trói về đây nhanh như khó trách Nguyên tướng quân luôn là cánh tay đắc lực của đại vương. Tối nay hãy bảo Giản tướng quân thẩm vấn bọn chúng thêm một nữa. Đợi đến ngày mai phiền Công Tôn tướng quân dẫn theo những kẻ . Lại điểm thêm năm ngàn binh mã, đưa bộ bọn chúng tiền tuyến. Trong cái phạm vi gây sự giao tranh của hai quân. Càng gần quân đội Tiên Ti càng ."
Công Tôn Nguyên mất một lúc mới hiểu ý đồ của Tiêu Dung: "Tiên sinh là xử t.ử bọn chúng mặt ?"
Tiêu Dung gật đầu. Thuận miệng bổ sung thêm một câu: "Xử cực hình."
Công Tôn Nguyên nở nụ . Đối mặt với mấy cái tên phản đồ tội ác tày trời xử bằng cực hình gì cũng hề quá đáng. Lão thậm chí còn cảm thấy g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng nhanh như thì quả thực là quá nhân từ : "Dễ dễ . Vậy ưng ý loại cực hình nào. Xa liệt (ngũ mã phanh thây)? Bào lạc (đốt nướng)? Hay là trừu tràng (rút ruột)."
Tiêu Dung: "…………"
Ngươi cũng nhiều đấy chứ.
Thế nhưng Tiêu Dung lắc đầu: "Đều . Ta dùng lăng trì."
Công Tôn Nguyên từng thấy loại hình phạt . Lão sửng sốt một chút, sang Nguyên Bách Phúc. Kết quả Nguyên Bách Phúc cũng mang một khuôn mặt mờ mịt ngơ ngác.
Tiêu Dung mỉm một cái: "Rất đơn giản. Chính là trói cột. Dùng đao xẻo từng miếng thịt xuống. Nếu thủ pháp thể xẻo đủ ba ngàn sáu trăm đao mới khiến tắt thở. Nếu thủ pháp lẽ mấy trăm đao c.h.ế.t . Ngày mai lúc hành hình, phiền Công Tôn tướng quân tìm vài tỉ mỉ cẩn thận một chút. Hơn nữa đừng một xử lý cả năm tên luôn. Cứ từ từ từng tên một. Tốt nhất là dựng thêm một cái đài cao, để tất cả đều thể chứng kiến cái t.h.ả.m trạng của bọn chúng."
Công Tôn Nguyên: "……"
Hai mắt lão trố to như chiếc chuông đồng. Không chỉ bởi vì lão từng qua loại hình phạt mà còn bởi vì những lời thốt từ trong miệng của Tiêu Dung.
Sĩ nhân các …… tâm địa thật sự quá mức độc ác mà.
Nguyên Bách Phúc càng lập tức lên tiếng phản đối kịch liệt: "Không ! Cách làm quá mức tàn nhẫn . Hơn nữa còn hành hình mặt quân chuyện mà truyền ngoài thì danh tiếng của Trấn Bắc Quân…"
Tiêu Dung: "Kể từ lúc Tiên Ti tung cái độc kế thì danh tiếng của Trấn Bắc Quân quét rác sành sanh ! Cho dù chỉ là một đứa trẻ con ở thành Trần Lưu khi thấy chuyện cũng sẽ vỗ tay bảo cái kết cục t.h.ả.m khốc của đám . Nguyên tướng quân sự nhân từ của ngươi đặt sai chỗ ? Bọn chúng rắp tâm nguyền rủa đại vương mà ngươi còn xin tha mạng cho bọn chúng ?"
Nguyên Bách Phúc suýt chút nữa thì tức thở . "Ta xin tha mạng cho bọn chúng lúc nào! Ta chỉ cảm thấy loại hình phạt như quá đỗi tàn nhẫn. Người khác bao giờ làm như . Nay chúng làm, đám sĩ nhân chẳng tung những lời đồn đại phỉ báng đại vương như thế nào nữa !"
Tiêu Dung híp híp mắt: "Thành giả vi vương bại giả vi khấu. Chỉ cần đại vương vẫn luôn duy trì cái vị thế sừng sững thể đổ vỡ, những lời phỉ báng của sĩ nhân thể nào lay động căn cơ của đại vương. Huống hồ làm ngươi dám chắc chắn đám sĩ nhân đó nhất định sẽ phỉ báng đại vương. Trong trăm điều thiện, chữ hiếu đầu. Đại vương báo thù cho phụ mẫu của dùng loại hình phạt nào chăng nữa cũng hề quá đáng!"
Nguyên Bách Phúc: "Đại vương nay hề ý định dùng cực hình để tra tấn kẻ thù của ngài . Tiêu Dung, đây rõ rành rành là sự cố chấp của riêng bản ngươi!"
Tiêu Dung định mở miệng phản bác . Đột nhiên giọng mang theo sự mất kiên nhẫn của Khuất Vân Diệt từ cách đó xa truyền tới: "Sự cố chấp của Tiêu Dung chính là sự cố chấp của . Nguyên Bách Phúc, nếu như đây là cha của ngươi, ngươi còn những lời như thế !"
Nguyên Bách Phúc lập tức đầu về phía Khuất Vân Diệt. Hắn vội vã giải thích với Khuất Vân Diệt: "Đại vương, ý…"
Khuất Vân Diệt : "Ở trong quân ngươi dùng cái tấm lòng nhân nghĩa của ngươi cũng , chỉ là đừng dùng lên . Ta cần ngươi rộng lượng cho !"
Vốn dĩ tâm trạng , lúc càng trở nên tồi tệ hơn. Hắn hít sâu một với Nguyên Bách Phúc: "Ra ngoài. Tất cả ngoài hết cho bổn vương!"