Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 107
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:08
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói tới câu cuối cùng Giản Kiều khống chế nổi để lộ một chút dáng vẻ đắc ý. Tiêu Dung lẳng lặng , đột nhiên cảm thấy chút giống với mấy cung nữ trong phim cung đấu. Chính là cái kiểu cung nữ chuyên môn tâng bốc nịnh hót phi tần. Nói mấy câu đại loại như "Nương nương mới là bệ hạ sủng ái nhất. Cái loại hồ ly tinh đóng kịch chẳng bao lâu sẽ bệ hạ chán ghét thôi".
Tiêu Dung nhịn tự đặt bản ngữ cảnh đó. Nếu Giản Kiều là cung nữ. Vậy thì y chính là phi tần . Vấn đề ở chỗ tông thường mà thì những phi tần loại cung nữ trong phim cung đấu đều thể sống sót tới tận cùng. Đa mới nửa chừng biến thành pháo hôi . ...
Tiêu Dung trầm mặc, một lát y mới cất lời: "Ngươi đây là thành kiến từ . Nguyên Bách Phúc tịnh hành vi gì quá giới hạn. Trái là ngươi. Ngươi cứ chằm chằm giám sát như , tự nhiên sẽ lời tiếng đối với ngươi."
Giản Kiều ngơ ngác, nghĩ ngợi một hồi. Dò hỏi: "Vậy…… cần giám sát nữa?"
Tiêu Dung: "Vẫn giám sát."
Giản Kiều: "……"
Tiêu Dung cái dáng vẻ rầu rĩ nghẹn ứ của , bất giác bật : "Dù thì ngươi cũng bại lộ , thì cứ tiếp tục giám sát như . Đại vương thương, lo lắng bọn Tiên Ti sẽ nhân cơ hội mà đ.á.n.h úp. Điều lo lắng hơn là bên cạnh đại vương vấn đề gì. Không chỉ riêng Nguyên Bách Phúc. Ngươi giám sát tất cả . Từ nay cho đến khi đại vương bình phục. Chúng đều nâng cao mười hai vạn phần tinh thần."
Giản Kiều xong lập tức kiên định gật đầu một cái.
Thế nhưng đó do dự một chút. "Tiêu . Nếu như ngài sai thì những hành vi của trong suốt thời gian qua liệu khiến cho Nguyên Bách Phúc sinh lòng cảnh giác . Những việc mà vốn dĩ làm. Hiện nay khả năng…… bức ép mà làm."
Tiêu Dung Giản Kiều. Giản Kiều y đến mức trong lòng thấp thỏm yên.
Tiêu Dung chút bất đắc dĩ: "Ngươi chẳng qua chỉ là thái độ đối với tồi tệ một chút mà thôi. Con thể chỉ vì đồng liêu thái độ tồi tệ với , mà thể nhanh chóng nảy sinh ý nghĩ tạo phản . Nếu như thực sự làm như thì chỉ thể chứng minh một điều rằng sớm tâm tư đó từ lâu . Chẳng liên quan gì đến ngươi cả."
Tảng đá trong lòng Giản Kiều rốt cuộc cũng hạ xuống. Hắn mời Tiêu Dung bước Tiêu Dung nhúc nhích. Mà hỏi Giản Kiều một vài chi tiết : "Sau khi bắt giữ ba kẻ các ngươi từng thẩm vấn ?"
Giản Kiều gật đầu: "Đã thẩm vấn hai . Còn dùng cả cực hình thế nhưng bọn chúng cái gì cả. Cũng nhà của khả năng sẽ bỏ trốn ."
Tiêu Dung hỏi: "Về những chuyện liên quan đến Thanh Phong giáo các ngươi từng hỏi qua ?"
Giản Kiều lắc đầu: "Buổi chiều bận rộn xử lý vài việc khác. Còn việc phái về quận Nhạn Môn lục soát nữa. Hôm nay vẫn ai thẩm vấn ba tên ."
Tiêu Dung chút kinh ngạc: "Ngươi thẩm vấn. Những khác cũng thẩm vấn?"
Giản Kiều tỏ vẻ đắc ý: "Nguyên Bách Phúc để của giam giữ ba tên . Ta ỷ việc bộ sự vụ của trung quân đều do quản lý nên cướp luôn ba kẻ về tay . Không mệnh lệnh của . Đừng ai hòng bước tiếp xúc với bọn chúng."
Tiêu Dung dùng ánh mắt khó nên lời . lúc Giản Kiều tưởng rằng y chuẩn phê bình . Đột nhiên thấy Tiêu Dung giơ ngón tay cái lên với : "Làm lắm."
…………
Bước bên trong mùi m.á.u tanh ở nơi còn nồng nặc hơn trong vương trướng nhiều. Hơn nữa còn mang theo cả mùi hôi thối thối rữa. Tiêu Dung nhịn nhíu nhíu mũi. Giản Kiều vội vàng xách một cái ghế tới cho y. Tiêu Dung chiếc ghế đó trầm mặc một thoáng. Cứ luôn cảm giác khi lên đó chẳng giống phi tần nữa. Mà giống thái giám của Đông Xưởng hơn.
Y lướt qua cái ghế, đưa mắt ba đang ủ rũ rệu rã ở phía đối diện. Giống như những gì Nguyên Bách Phúc . Có nhiều cho rằng ba kẻ là phản đồ. Cho nên cho dù dụng hình cũng chỉ là đ.á.n.h vài trượng quân côn mà thôi. Thấy tra khảo cái gì liền bỏ dở giữa chừng như .
Ba thương cân động cốt thế nhưng cũng đến mức mất mạng. Chẳng qua nhà phạm tội tày đình như . Bọn chúng cũng bản liệu còn thể sống tiếp . Cho nên từng tên từng tên một thoạt đều vẻ như cam chịu phận .
Phát giác tới. Bọn chúng ngẩng đầu lên một cái. Nhận Tiêu Dung và Giản Kiều đang bước . Có một kẻ liền bày vẻ mặt như òa . Thế nhưng cuối cùng vẫn . Chỉ tuyệt vọng cúi gằm mặt xuống.
Nếu như bọn họ thực sự vô tội. Vậy thì bọn họ quả thực quá thê t.h.ả.m .
Nếu là , lẽ Tiêu Dung còn đồng tình với bọn họ. hôm nay Tiêu Dung nghĩ. Ta đồng tình với bọn họ. Thế thì ai tới đồng tình với đây. ...
Đứng mặt bọn họ. Tiêu Dung trầm ngâm một lát, đột nhiên buông một câu: "Thiên địa thanh phong. Vô sinh vô công."
Giản Kiều khó hiểu Tiêu Dung. Còn Tiêu Dung thì chằm chằm ba mặt. Trong ba kẻ một kẻ biểu cảm cũng khác gì Giản Kiều. Chính là hiểu y đang cái gì. Thế nhưng hai kẻ còn trong nháy mắt để lộ thần sắc kinh ngạc. Đợi đến lúc phát giác thì hối hận kịp .
Tiêu Dung lập tức chĩa ánh mắt về phía hai kẻ đó: "Các ngươi cũng là giáo chúng của Thanh Phong giáo?"
Hai kẻ chính là cặp làm binh lính bình thường . Bọn chúng tuyệt vọng lắc đầu. Bọn chúng ngay cả sức để to cũng chẳng còn nữa. Chỉ thể dùng cái chất giọng thều thào đáng thương ngừng phủ nhận. Một kẻ trong đó còn đau đớn gào . Giản Kiều lúc cũng ngộ . Câu của Tiêu Dung hẳn là ám hiệu chỉ của Thanh Phong giáo mới hiểu . Thế nên hai kẻ mới phản ứng.
Mặc dù lờ mờ đoán chuyện thể là do Thanh Phong giáo nhúng tay . Thế nhưng lúc thực sự phát hiện chuyện đều do đám chuột cống nấp trong cống ngầm gây . Giản Kiều vẫn tức giận đến mức ngọn lửa hận thù bốc thẳng lên đỉnh đầu. Sao là cái lũ khốn kiếp nữa !
Giản Kiều tức tối giáng một cước lên kẻ đang gào nức nở . Hắn gầm lên: "Khóc cái gì mà ! Còn mau thật. Ta lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-107.html.]
Giản Kiều đ.ấ.m đá hai kẻ túi bụi. Ép bọn chúng thổ lộ chân tướng. Còn Tiêu Dung thì đưa mắt sang thứ ba ở bên cạnh. Sắc mặt trắng bệch. Từ nãy tới giờ vẫn luôn chằm chằm màn kịch náo loạn bên . Hắn đương nhiên khả năng cảm thấy may mắn. Cảm giác duy nhất của lúc chính là đợi Giản Kiều hành hạ xong hai tên sẽ đến lượt .
Lúc Tiêu Dung tiến gần , đó xổm xuống mặt . Y và giữ tầm ngang bằng . Nhìn dáng vẻ sợ hãi của . Tiêu Dung vô cùng điềm tĩnh cất giọng: "Ta tin rằng ngươi quan hệ gì với Thanh Phong giáo."
Người nọ hoang mang y. Toàn đều căng cứng.
Tiêu Dung: " cũng tin rằng. Các ngươi là một nhà. Ngươi thể nào cái gì cũng ."
Sắc mặt của nọ càng trắng bệch hơn.
Tiêu Dung : "Trở thành giáo chúng là chuyện một hai tháng là thể làm . Huống hồ bọn họ đào bới mộ phần của phụ mẫu đại vương. Không cái nền móng tin tưởng vững chắc suốt mấy năm thậm chí mười mấy năm trời Thanh Phong giáo cũng sẽ giao cho bọn họ làm chuyện . Mà ngươi là huyết của bọn họ, là hài t.ử của bọn họ. Ngươi chắc chắn sẽ phát hiện chút manh mối. Ngươi bọn họ làm những chuyện thể vãn hồi. Ngươi thể đang căm hận. Cũng thể đang hối hận. Ngươi đang nghĩ tại ngươi ngăn cản bọn họ. Hiện tại gì cũng muộn . Tất cả các ngươi đều c.h.ế.t."
Giản Kiều dừng tay. Hắn mang ánh mắt vô cùng phức tạp Tiêu Dung. Còn đối diện với Tiêu Dung bắt đầu lặng lẽ rơi lệ.
Tiêu Dung dừng một lát. Để cho thời gian tiêu hóa những lời . Sau đó y mới tiếp tục lên tiếng: "Ngươi là binh của bại vương. Đi theo ngài nam chinh bắc chiến nhiều năm như . Đại vương là hùng. Ngươi cũng . Hôm nay liền đem lời thật cho ngươi . Bất luận thế nào cho dù đào ba thước đất cũng sẽ đem bộ nhà của ngươi trói về đây. Sau đó ngay mặt quân xử t.ử bọn họ. Đây là quả báo của bọn họ. là quả báo của ngươi."
Người đối diện ngày càng t.h.ả.m thiết hơn. Nghe đến câu cuối cùng. đột nhiên ngẩn . Hắn ngẩng đầu lên thấy Tiêu Dung mang thái độ vô cùng kiên định với : "Đem bộ những điều mà ngươi hết đây. Toàn bộ những điểm bất thường cũng hết . Ngươi giúp đem bọn chúng quy án thì sẽ thả ngươi . Sau ngươi thể làm tướng sĩ nữa. Thế nhưng thiên hạ bao la rộng lớn ắt sẽ chốn dung cho ngươi. Ngươi cũng cần lo lắng sẽ nhà liên lụy nữa."
Sau khi Tiêu Dung xong, đặc biệt là khi câu "ắt sẽ chốn dung cho ngươi". Người cúi gằm mặt, cuối cùng cũng thành tiếng. Ngay cả tiếng của cũng mang theo cái cảm giác vô cùng hối hận. Giản Kiều đều thể tức giận nổi nữa, chỉ đành mặt nặng nề lặng ở một bên.
Đợi đến khi đủ . Hắn cũng mở miệng: "Ta, bọn họ làm loại chuyện như ……" ...
Hai kẻ thì khó nhưng tên thì đúng là xui xẻo thật. Kể từ lúc nhập ngũ năm mười sáu tuổi năm năm hề về nhà. Phải đến lúc Khuất Vân Diệt rốt cuộc cũng định đô ở quận Nhạn Môn mới thể đón bộ nhà của tới đây. Sau đó mỗi năm về thăm nhà vài trung bình một hai tháng một .
Toàn bộ quân bổng của đều dùng để phụng dưỡng nhà. Phát hiện nhà tin theo Thanh Phong giáo tức giận, cũng từng khuyên can nhưng khuyên . Hơn nữa nhiều đều tin theo Thanh Phong giáo. Hắn cảm thấy cũng chẳng gì to tát. Thế nên cuối cùng đành nhắm mắt làm ngơ.
Nào ngờ nhà ngày thường chỉ ngoan cố lạc hậu một chút. Vậy mà thể làm cái loại chuyện đại nghịch bất đạo tày trời như thế .
Hắn khai vài địa điểm mà nhà khả năng sẽ bỏ trốn tới. Còn một vài mà từng vô tình chạm mặt. Những thường xuyên qua với nhà của . Người nhà và những đó hề bất kỳ giao thoa gì trong cuộc sống. Cho nên cảm thấy những đó cũng khả năng là giáo chúng của Thanh Phong giáo.
Đây chính là bộ những gì mà . Mặc dù Tiêu Dung chỉ cần phối hợp thì sẽ cho một con đường sống nhưng trong cảnh căn bản dám tin lời Tiêu Dung. Hắn vẫn vô cùng tuyệt vọng. những chuyện còn trong phạm vi quản lý của Tiêu Dung nữa .
Thấy đem bộ những điều khai . Hai một cũng khai. Một vẫn còn đang do dự. Bất luận nhà làm chuyện gì đó vẫn là nhà của bọn họ. Không ai cũng thể đại nghĩa diệt . Đa con khi xảy loại chuyện như thế , phản ứng đầu tiên vẫn là liều mạng che đậy cho của .
Tiêu Dung cũng chẳng còn bận tâm nữa . Y chỉ chuyện rốt cuộc liên quan tới Thanh Phong giáo . Hiện tại xác nhận, y một loại cảm giác "quả nhiên là như ". ...
Trước Thanh Phong giáo từng nhằm Trấn Bắc Quân. khi Trấn Bắc Quân di dời về phương Nam, bọn họ đột nhiên im lặng tiếng. Cho dù Tiêu Dung ngây thơ đến chăng nữa cũng thể nào nhận định rằng bọn họ bỏ cuộc, quyết định đối phó với kẻ khác .
Hoặc là Tôn Nhân Loan. Hoặc là Khuất Vân Diệt. Với cái đức hạnh của Thanh Phong giáo bọn họ chỉ thể nhằm một trong hai kẻ . Có lẽ suy nghĩ của y vẫn quá đỗi hạn hẹp . Chẳng chừng bọn họ đồng thời nhằm cả hai cũng nên.
Đứng giữa bóng đêm, Tiêu Dung đột nhiên nhớ tới một : Hí Trúc.
Nữ thích khách chỉ từng gặp mặt y đúng một , c.h.ế.t cực kỳ gọn lẹ dứt khoát. Cho đến tận bây giờ Tiêu Dung vẫn chủ nhân lưng nàng là ai. Y chỉ cảm thấy là Dương Tàng Nghĩa. Mà cái thể loại thích khách xưa nay vẫn luôn là sản phẩm bán buôn của Thanh Phong giáo. Tuy là nhánh nhỏ khác của Thanh Phong giáo nhưng truy nguồn tìm gốc bọn họ vẫn là những trái dưa mọc từ cùng một gốc dây leo.
Tiêu Dung cũng bản quá đỗi mẫn cảm . Hí Trúc trong chính sử cuối cùng ám sát Tôn Nhân Loan. Vừa khéo chính là một mục tiêu khác của Thanh Phong giáo. Hiện nay Tôn Nhân Loan vẫn còn sống sờ sờ đó. Kẻ từ trong t.ử cục may mắn thoát nạn đổi thành Khuất Vân Diệt.
Đầu óc Tiêu Dung rối bời một nùi, còn một điểm khiến y cảm thấy vô cùng quái dị. Trước cách làm của Thanh Phong giáo rõ ràng là gây rắc rối cho Khuất Vân Diệt. Liên lạc với Tiên Ti, câu kết với Lý Tu Hành mục tiêu mà bọn họ nhắm tới là Trấn Bắc Quân, đồng thời cũng là Trấn Bắc Vương. Nói chung là mang cái vẻ vô cùng công phu công biện. Thế nhưng bọn họ trái với lẽ thường, thái độ bày cực kỳ mãnh liệt. Bọn họ chính là đang nhắm Khuất Vân Diệt. Chính là lấy mạng Khuất Vân Diệt. Tại chứ??
Tại chỉ mới nửa năm ngắn ngủi biến thành cái bộ dạng . Cái điệu bộ trừ khử Khuất Vân Diệt thì thề bỏ qua. Bọn họ đáng lẽ nếu cái kế sách thất bại. Thứ nghênh đón bọn họ chính là sự trả thù điên cuồng của Khuất Vân Diệt và bộ Trấn Bắc Quân.
Lúc suy nghĩ theo chiều hướng Tiêu Dung khó để cho rằng đây là nguyên nhân do gây . Y cải biến tiến trình lịch sử tạo nên hiệu ứng cánh bướm. Thế nên thái độ của Thanh Phong giáo mới đổi nhưng đổi thì cũng lý do để đổi chứ. Là bởi vì bọn họ di dời về Nam? Hay là bởi vì bọn họ phá hỏng kế hoạch của Thanh Phong giáo. ...Không đúng. Đào mộ.
Điểm mấu chốt vẫn ở chuyện đào mộ. Mãi cho đến tận hai ngày tết Trọng Thu, đám mới đào trộm hài cốt . Bọn chúng đều lấp đất như cũ điều đó chứng tỏ chuyện thực dễ dàng phát hiện như . Nghĩa địa chân núi Nhạn Môn chôn cất hơn một vạn . Khuất Nhạc và Y Thập Tháp tuy địa vị cao trọng nhưng Trấn Bắc Quân thói quen xây cất lăng mộ lăng tẩm. Cho nên hai bọn họ ở đó cũng chỉ là một cái nấm mồ đất nhỏ bé mà thôi. Chỉ cần lén lút qua đó, đó đắp nấm mồ như cũ. Có lẽ những khác cả đời cũng phát hiện bên trống trơn .
Đã là như thì là đám cứ nhất quyết chờ đến lúc sát tết Trọng Thu mới đến đào mộ. Mà là sự cố bất ngờ bọn chúng bất đắc dĩ mới đào mộ trong cái thời gian sát rạt như .
Đây là một kế hoạch trù từ lâu về mà là mới gần đây thôi. Chẳng chừng chính là những ngày quanh tết Trọng Thu mới đột nhiên nảy .
Tiêu Dung trầm tư một lát. Đột nhiên chạy về phía , vệ binh gác vương trướng sẽ khám xét bộ những tiến bên trong ngay cả Giản Kiều cũng ngoại lệ. Thế nhưng Tiêu Dung cần. Y cũng giống như Cao Tuân Chi thể tự do vương trướng lúc nơi.
Khuất Vân Diệt đang bưng bát t.h.u.ố.c đắng uống. Nhìn thấy Tiêu Dung , Vương Tân Dụng tức khắc thở phào nhẹ nhõm. Lão định chắp tay ôm quyền hành lễ với Tiêu Dung thấy Tiêu Dung xoạt một cái chạy sượt qua mặt bọn họ. Y ngay tấm địa đồ, ngừng khoa chân múa tay chỉ trỏ cái gì đó.
Y dựa thời gian để suy đoán cách đại khái. Y đang đ.á.n.h giá xem liệu của Thanh Phong giáo thâm nhập Trần Lưu .