Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:05
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông Dương Vương: "……"

Kinh nghiệm vuốt m.ô.n.g ngựa bao nhiêu năm nay mách bảo y rằng hình như y bỏ sót một thông tin nào đó .

Nụ mặt trở nên cứng đờ. Đông Dương Vương lén lút liếc sang Khuất Vân Diệt. Mà cũng đang ôm tay n.g.ự.c hai bọn họ. Ánh mắt lúc Tiêu Dung thì vô cùng bình thản. đến lúc chuyển sang y liền mang theo một chút ghét bỏ.

Hạ Đình Chi: "Thì . Xem trong nội bộ Trấn Bắc Quân mới trải qua một phen điều động quan viên. Bổn vương từng qua, còn mong Tiêu lượng thứ."

Tiêu Dung bày vẻ mặt bao dung và vô cùng thấu tình đạt lý: "Ây dà. Sao thể trách Đông Dương Vương điện hạ . Phen điều động là do Tiêu mỗ tâm cam tình nguyện mà. Chức vị Trần Lưu doãn tất nhiên nhường cho tài năng hơn đảm nhiệm. Tiêu mỗ tướng mạo bình phàm, tài trí thấp kém. Lẽ nên trở làm một kẻ bạch đinh mới ."

Hạ Đình Chi ngây ngốc y.

Những lời Tiêu Dung y một câu cũng chẳng hiểu. cái sự kẹp thương vung gậy bên trong đó thì y hiểu . Lần y dám khẳng định y quả thực bỏ sót thông tin gì đó . Hơn nữa còn bất hạnh đ.â.m thẳng họng s.ú.n.g nữa chứ.

Hạ Đình Chi chọc nổi nhưng y trốn . Tuy y và Tiêu Dung mới chỉ gặp hai thế nhưng địa vị của Tiêu Dung trong Trấn Bắc Quân cao đến mức nào y vẫn thể . Bởi vì sự xuất hiện của Tiêu Dung ngay cả bốn vị tướng quân trướng Khuất Vân Diệt cũng đuổi ngoài. Y xen cuộc tranh chấp giữa hai . Mộ liêu mà làm đến cái mức độ . Đối với Khuất Vân Diệt mà , Tiêu Dung khi còn quan trọng hơn cả vị vương hậu tương lai của nữa. Đây mà y thể lợi dụng. Cũng chẳng là chuyện mà y thể lợi dụng. Y vẫn là nên mau chóng chuồn thì hơn.

Rất nhanh đó y liền mượn cớ về xem của tuân thủ quy củ để cáo từ. Cũng may là Tiêu Dung ép y . Đợi y khỏi Tiêu Dung đột ngột đầu. Đồng thời mở miệng cùng lúc với Khuất Vân Diệt.

Khuất Vân Diệt: "Đây chính là đạo đãi khách của ngươi đó ?" / Tiêu Dung: "Ngài đối với y cũng khách sáo quá nhỉ!"

Tiêu Dung sửng sốt một chút, sắc mặt lập tức trầm xuống: "Ngài cái gì?"

Khuất Vân Diệt: "Ngươi bắt tuân thủ đạo đãi khách. thấy ngươi dường như cũng tuân thủ."

Tiêu Dung: "……"

Y cảm thấy tức giận, y trừng mắt Khuất Vân Diệt. Y cãi với , nào cãi thì vẻ như y là giành chiến thắng. Thế nhưng xong chuyện y đều cảm thấy mệt mỏi. Có đôi khi chỉ đơn thuần là mệt mỏi về mặt thể xác. Có đôi khi là sự mệt mỏi trong tâm trí.

Y mím mím môi, xoay định về. Khuất Vân Diệt bóng lưng y, đột nhiên híp mắt : "Ngươi cũng lúc á khẩu trả lời . Cái gọi là gì nhỉ. Bị trúng tim đen. Sau đó xoay bỏ , hình như một cụm từ thể dùng để hình dung chuyện ."

Tiêu Dung: "…………"

Bước chân của y khựng . Nắm chặt nắm đấm. Tiêu Dung rốt cuộc vẫn kìm nén cơn tức giận xuống. Y tiếp tục cất bước, hơn nữa bước chân càng lúc càng lớn.

lúc Khuất Vân Diệt lên tiếng: "Ta nhớ . Cái gọi là thẹn quá hóa giận. Còn về việc ngươi bắt giữ lễ nghĩa mà bản ngươi tuân thủ. Chuyện cũng một cụm từ thể dùng để hình dung, khéo chính là cụm từ mà ngươi từng dùng để . Độc đoán chuyên quyền."

Chỉ còn đúng một bước nữa là y thể bước cái ổ nhỏ của . Kết quả thấy bốn chữ "độc đoán chuyên quyền", xoạt một cái y phanh gấp . Sau đó đột ngột xoay , xoạt xoạt xoạt. Gần như chỉ trong một cái chớp mắt, y trở mặt Khuất Vân Diệt.

Tiêu Dung mở miệng là y như pháo nổ lách tách liên hồi: "Ta độc đoán chuyên quyền?! Hạ Đình Chi thì là cái thứ gì cơ chứ! Là ngài luôn miệng với y đạo đức giả đến mức nào. Sao hôm nay ngài cũng đạo đức giả theo y luôn . Ồ , ngài nhất định là ngài đang làm theo lời . Vậy hôm nay ngài lời đến thế?! Mất bò mới lo làm chuồng thì muộn ! Giữ gìn tiểu tiết mà bỏ qua đại tiết. Ngài tưởng hiện tại còn bận tâm đến cái đạo đãi khách gì nữa . Huống hồ ngài kiên trì bao lâu. Nửa chén cũng chẳng tới! Lúc y ở đây thì ngài khách khách sáo sáo với y. Y thì ngài nhạo mỉa mai . Khuất Vân Diệt —— ngài!"

Nói một nửa, giọng của y đột ngột im bặt. Tròng mắt y đảo xuống , biểu cảm mặt cũng dần dần đổi.

Lúc mở miệng nữa giọng của y trở nên vô cùng âm trầm: "Ngài cố tình chọc tức giận."

Y khẽ thở hổn hển một cái, đó nở nụ tươi như hoa với Khuất Vân Diệt: "Trấn Bắc Vương điện hạ. Có thể cho tại ngài làm như ?"

Khuất Vân Diệt: "Tối qua ngủ."

Sắc mặt Tiêu Dung biến đổi. Y sâu đáy mắt Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt là kiểu hễ thức khuya là sẽ lập tức hiện rõ mồn một lên mặt. Hắn sẽ quầng thâm mắt, ngủ đủ giấc mới thể tiêu tan. Thế nhưng hiện tại khí sắc của quá tồi tệ . Tiêu Dung trong lúc nhất thời căn bản hề phát hiện sự khác thường .

Vô vàn loại cảm xúc lướt qua trong lòng và khuôn mặt y. Cuối cùng y chỉ khẽ nở một nụ nhạt: "Cho nên ngài chịu dưỡng thương cho t.ử tế. Ngay cả chuyện ngài cũng làm ."

Khuất Vân Diệt: "Thức trắng một đêm sẽ ảnh hưởng quá lớn tới thương thế của . So với chuyện đó, cần suy nghĩ thông suốt những tâm sự trong lòng mới thể làm những chuyện khác ."

Tiêu Dung cuộc đối thoại sẽ về . Cho nên y theo bản năng bắt đầu cảnh giác: "Vậy ngài nghĩ thông suốt chuyện gì ."

Khuất Vân Diệt ngả phía một chút. Mặc dù đang thế nhưng bởi vì và Tiêu Dung cách xa. Cho nên vẫn thể ngang tầm mắt với Tiêu Dung: "Ta nghĩ thông suốt…"

Kéo dài âm điệu, đó nâng cái cánh tay thương lên kê tay phía gáy. Hắn mỉm với Tiêu Dung: "Ta cả đời chính là cái bộ dạng như ."

Tiêu Dung sững sờ. Y đôi môi tái nhợt của Khuất Vân Diệt đóng mở: "Lúc trúng tên cảm thấy chút hối hận. Mũi tên đó tẩm độc, độc d.ư.ợ.c dùng chiến trường đều là kịch độc. Ngay lúc đó ý thức chuyện khả năng sẽ bỏ mạng tại nơi đó. Nghĩ tới lời hứa với ngươi, cùng với một Trần Lưu đang ngày một phồn vinh. Ta vô cùng cam lòng. Cả đời từng sở hữu bất cứ thứ gì . Hiện nay thật vất vả mới . Ta chẳng thể về nữa cho nên cảm thấy hối hận."

Ngừng một chút, : "Tối qua ngươi hỏi từng suy nghĩ cho ngươi . Ta…"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-105.html.]

Hắn nhớ cơn đau đớn kịch liệt khi độc tính phát tác trong cơ thể. Đau đến mức chỉ hận thể bảo kết liễu luôn mạng sống của cho xong. Toàn bộ xương cốt hệt như sắp nổ tung tới nơi . Hắn là một kẻ cực kỳ giỏi chịu đựng đau đớn. Thế nhưng ngày hôm đó, lăn lộn giãy giụa mặt đất một cách t.h.ả.m hại và đáng thương, ngừng gào thét vì đau đớn. Hắn đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho . Thế nhưng dốc sức khống chế bản . Cứ nghĩ tới việc vẫn còn đang đợi , hơn nữa khác biệt. Y thực sự cần trở về. Y kiêu ngạo đến thế, nhỏ nhen đến thế, thanh cao đến thế. Vì để cho trở về, y rũ bỏ cả phận và tôn nghiêm. Thế nên . Không . Tuyệt, đối, , .

Đại phu thậm chí bỏ cuộc . Hắn cảm thấy đến cái nước thì Đại La Thần Tiên cũng chẳng cứu nổi Khuất Vân Diệt nữa, chẳng thà để cho giải thoát. Thế nhưng Khuất Vân Diệt thấy những lời của tên đại phu đó, nắm chặt lấy tay . Giữa cơn đau đớn tột độ c.ắ.n răng nặn hai chữ: Cứu .

Mà đó mới chỉ là phát tác đầu tiên mà thôi. Về vẫn còn tái phát nữa.

Trầm mặc một chốc. Những trải nghiệm khắc cốt ghi tâm Khuất Vân Diệt nhạt nhòa hóa thành ba chữ: "Ta từng nghĩ."

Tiêu Dung chằm chằm . Y gì, đây chính là biểu thị ý tiếp tục .

Khuất Vân Diệt mỉm . Nụ mang theo sự khoái trá thuần túy. Tiêu Dung nụ của làm cho cau mày nhưng vẫn lên tiếng ngăn cản .

"Thế nhưng ngươi đúng. Sau khi trúng tên mới nhớ tới ngươi. Điều đối với ngươi mà chẳng ý nghĩa gì cả. Mà tối hôm qua suy nghĩ nhiều . Thế nhưng bất luận hồi tưởng như thế nào chăng nữa. Nếu như ngày hôm đó, vẫn sẽ làm như . Ta sẽ xông đ.á.n.h bọn chúng, sẽ cướp hài cốt của a nương bởi vì đây chính là . Ta sự lựa chọn nào khác."

Tiêu Dung nâng cánh tay lên, tựa hồ đổi một tư thế khác. Thế nhưng mới nâng một nửa y chẳng nên đổi sang tư thế gì. Thế là khựng một lúc, y hạ tay xuống. Đem cái cảm giác nghẹn ứ trong cổ họng cưỡng ép nuốt thẳng xuống dày. Tiêu Dung mới lên tiếng hỏi : "Tách khỏi đại quân thì . G.i.ế.c đến đỏ cả mắt thì . Những việc ngài cũng sẽ tiếp tục làm ư?"

Khuất Vân Diệt nhíu mày. "Đây là hai vấn đề khác . Ta của lúc bấy giờ chỉ còn mỗi bản năng mà thôi. Ta hề suy nghĩ cho nên cũng sẽ làm gì."

Tiêu Dung sửng sốt một chút. Sau đó y rũ mắt xuống xuống mặt đất. Lát , y liên tục gật đầu, đồng thời còn bật tiếng: "Ngài giỏi lắm."

Nói xong câu Tiêu Dung mang theo nụ môi ngẩng đầu lên: "Đây chính là kết quả mà ngài suy nghĩ suốt cả một đêm. Ngài cho là ngài ngài sai nhưng ngài sẽ đổi bất cứ điều gì. Vậy thì ngài cho làm cái gì. Chỉ vì chọc tức thôi !"

Đến câu cuối cùng giọng của Tiêu Dung thể dùng từ hung ác để hình dung . Khuất Vân Diệt y, đó chậm rãi hạ cánh tay xuống.

"Ta sẽ đổi. Những chuyện tương tự thể nào xảy thêm nào nữa. Bọn chúng thể lợi dụng phụ mẫu thứ hai nữa. Còn những nhược điểm khác của …… đa phần đều đang yên vị ở thành Trần Lưu. Chỉ cần Trần Lưu vững như thành đồng thì sẽ kẻ nào thể lợi dụng bọn họ . Còn về phần những thứ bên ngoài Trần Lưu là ngươi. Ngươi đang ở ngay bên cạnh . Ta sẽ dùng tính mạng của để bảo vệ ngươi. Trừ khi vạn bất đắc dĩ. Trừ khi ông trời diệt . Bằng tuyệt đối sẽ c.h.ế.t mặt ngươi. Còn nếu như thực sự tuyệt vọng đến cái nước bảo vệ ngươi cũng chẳng bảo vệ chính . Vậy thì chúng cùng c.h.ế.t ."

Khuất Vân Diệt một cách vô cùng nghiêm túc. Hắn thực sự suy nghĩ suốt cả một đêm. Sau đó mới đưa một cái kết luận như thế .

Hai câu hỏi của Tiêu Dung hỏi đến mức khiến ngơ ngác. Hắn hiểu tại Tiêu Dung thể tới nhanh như . Gần như là lúc còn trúng tên hoặc là mới trúng tên. Tiêu Dung hối hả lên đường tới đây . Mà bất kể hỏi Cao Tuân Chi là hỏi A Cổ Sắc Gia. Bọn họ đều ấp a ấp úng lảng tránh. Tựa hồ như chuyện gì đó cho . Khuất Vân Diệt thể là kẻ thích động não nhưng là kẻ ngốc. Hắn dần dần ngộ một chuyện. Sau đó liền mất ngủ.

Tiêu Dung lắng những lời của Khuất Vân Diệt. Y cảm thấy hoang đường, cảm thấy nực , cảm thấy chát chúa.

Khuất Vân Diệt cái gì cũng hiểu. Hệ thống ràng buộc là đường một chiều. Hắn là một con tự do. Tại thể đưa một cái kết luận y hệt như hệ thống cơ chứ. Thực sự là đồ ngốc.

Tiêu Dung hít sâu một . Sau đó mới lên tiếng với Khuất Vân Diệt: "Ta thích cái kết cục cùng c.h.ế.t . Ta cũng thích chữ c.h.ế.t . Ta sống. Ta tất cả đều thể sống."

Khuất Vân Diệt gật đầu: "Ta cũng sẽ dốc lực làm. Để ngươi sống. Để tất cả sống. Đó chỉ là tình huống cực kỳ cực kỳ vạn bất đắc dĩ mà thôi. Khi thiên thời địa lợi nhân hòa một yếu tố nào về phía . Khi trời cao nhất quyết trừ khử thì mới thể xảy tình huống như . Cho dù chỉ còn một chút xíu cơ hội, còn chút phần thắng mong manh nhất cũng sẽ bao giờ bỏ cuộc. Ta thể phụ lòng ngươi. Có đúng ?"

Tiêu Dung chằm chằm . Đáp bằng một chữ: "."

Sau đó y hệt như đang trốn tránh mà rũ mắt xuống. Sau đó hỏi Khuất Vân Diệt: "Sau thể sẽ còn loại độc kế như thế nữa nhưng những chuyện tương tự vẫn sẽ xảy . Chính ngài cũng ngài thể nào khống chế bản . Đến lúc đó làm thế nào. Lúc đó ngài sẽ nhớ , cũng sẽ nhớ tới những lời của ngày hôm nay. Lại càng nhớ tới những chuyện ngài từng hứa với ."

Khuất Vân Diệt "ừm" một tiếng: "Ta quả thực cách nào khống chế chính . ngươi thì thể."

Hắn hỏi Tiêu Dung: "Bên ngoài thành Hoài Âm, còn nhớ ?"

Được nhắc nhở Tiêu Dung nhớ tới cái đêm tràn ngập khí túc sát và mùi m.á.u tanh đó. Khuất Vân Diệt thương ngay mặt y. Sau đó g.i.ế.c đến mức trời đất mù mịt. Thế nhưng khi thấy giọng của Tiêu Dung, đột nhiên đầu . Thần sắc của Khuất Vân Diệt lúc bấy giờ Tiêu Dung cả đời cũng thể nào quên.

Giọng của Tiêu Dung cũng bắt đầu trở nên gian nan: "Ta tác dụng lớn đến . Tình huống của ngày hôm đó khác với dịp tết Trọng Thu."

Ngày hôm đó Khuất Vân Diệt chỉ là tưởng y thương mà thôi. Còn lâu mới nghiêm trọng như ngày tết Trọng Thu.

Khuất Vân Diệt quan sát sắc mặt của y. Lại y đang suy nghĩ điều gì. Khuất Vân Diệt giải thích gì đó nhưng giải thích như thế nào. Giống hệt như việc hiểu tại cái suy nghĩ Tiêu Dung c.h.ế.t mang đến cho một sự đả kích lớn đến như .

Hơn nữa một loại cảm giác. Sự đả kích đang gia tăng từng ngày. Ngày hôm đó chẳng qua chỉ là mất lý trí mà thôi. Nếu như chuyện tương tự xảy thêm một nữa. Khuất Vân Diệt cũng dám chắc bản sẽ làm loại chuyện gì.

Đã cách nào giải thích thì giải thích nữa. Khuất Vân Diệt : "Vậy thì cứ chờ xem . Ta rút những bài học mà thể rút . Đã cố gắng hết mức những gì thể cố gắng. Ta thực sự bao giờ thấy dáng vẻ thất vọng của ngươi dành cho thêm một nào nữa."

Tiêu Dung một lúc thật lâu.

Khuất Vân Diệt thực sự nghiêm túc suy nghĩ . Cũng đưa bộ những đáp án mà thể đưa . Sự nỗ lực lớn nhất mà thể làm chính là như . Vượt qua ngoài khả năng của , cũng thể nào làm nữa .

Đây là kết quả mà Tiêu Dung mong . Thứ y nhất chính là Khuất Vân Diệt từ nay về sẽ ngoan ngoãn lời y. Không bao giờ lấy phạm hiểm nữa.

Thế nhưng biến thành cái kết quả như hiện tại tựa hồ cũng đến nỗi tệ. Con ai cũng những việc thể làm . Đặc biệt là một khi dính líu tới sinh tử. Vậy thì thực sự là vạn sự tùy duyên, chẳng ai thể đảm bảo bản nhất định sẽ c.h.ế.t già yên bình.

Loading...