Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:10:38
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuất Vân Diệt chọc tức đến bật : "Nhìn thoáng ."

Hắn đang lặp lời của Tiêu Dung. Hắn giống hệt như một đứa trẻ tựa hồ như cảm thấy trò học vẹt thú vị. Trẻ con thích lặp lời của lớn là bởi vì chúng hiểu, cảm thấy vô cùng thú vị cho nên mới ngừng lặp lặp .

Mà Khuất Vân Diệt lặp lời của Tiêu Dung, cũng là bởi vì hiểu. Thế nhưng chẳng thể nào thể hội nửa điểm thú vị nào bên trong những lời . Hắn chỉ cảm thấy Tiêu Dung còn lợi hại hơn cả cái mũi tên b.ắ.n lén trong bóng tối . Mũi tên lạnh lẽo khiến đau rát. Tiêu Dung khiến cảm thấy m.á.u huyết dường như đều đóng băng.

Một vết thương nào đó hình như rách . Mỗi một chỗ da thịt mềm yếu đều đang cọ xát với lớp vải thô ráp. Từng thớ thịt đỏ tươi bên trong giống như một cái miệng m.á.u há to. Nó đang gào thét vì đau đớn. Thế nhưng Khuất Vân Diệt chẳng thèm đoái hoài đến nó.

Hắn chỉ lặp lời của Tiêu Dung thêm một nữa: "Nhìn thoáng ? Cho nên ngươi quản ngàn dặm xa xôi cấp tốc chạy tới nơi là vì để cho thoáng ? Tiêu Dung, thể ngươi một chuyện. Ta thoáng. Bọn Tiên Ti nh.ụ.c m.ạ phụ mẫu . Vậy thì đ.á.n.h bọn chúng. Ta đây là một cái bẫy nhưng vẫn cứ . Ta trúng mai phục chẳng qua là do đủ cẩn trọng. Chứ làm sai chuyện gì. Thế nên ngươi xem, phi thường thoáng. Trái là ngươi, ngươi thoáng ?"

Tiêu Dung ngước mắt lên. Khuất Vân Diệt đang dùng cái ánh mắt gần như khiêu khích mà y. chỉ bản mới đang ngoài mạnh trong yếu đến mức nào. Hắn đến để cãi . Cũng chẳng đến để chọc Tiêu Dung tức giận hơn. hiện tại ngược mong Tiêu Dung thể làm ầm ĩ với một trận. Đừng dùng cái thái độ lý trí như thế để chuyện với nữa. Để lộ một chút…… để lộ một chút xíu sự quan tâm, lo lắng dành cho thôi. Có ?

Đừng chỉ là thất vọng. Đừng chỉ là lý trí. Hắn chịu nổi .

Sự cầu xin của Khuất Vân Diệt đơn giản thẳng thắn. Cứ như rành rành khuôn mặt . Tiêu Dung gương mặt mất bộ huyết sắc của . Cùng với mi mắt đang run rẩy liên hồi vì tâm trạng bất . Tiêu Dung trầm tư chốc lát, lên tiếng : "Ta quả thực…… vẫn thoáng ."

Thần sắc của Khuất Vân Diệt mới xuất hiện một tia biến hóa nhỏ nhoi, liền thấy Tiêu Dung tiếp tục : "Ta cứ nghĩ rằng trận chiến sẽ diễn vô cùng thuận lợi. đ.á.n.h giá thấp sự độc ác của kẻ địch. Cũng đ.á.n.h giá thấp sự quan trọng của đại vương thế gian . Ta ở Trần Lưu quá lâu . Trầm mê trong chốn an lạc, liền quên mất bên ngoài vẫn còn vô vàn những mối hiểm nguy rình rập. Thế nhưng sẽ như nữa. Ta chuẩn giao Trần Lưu cho Tống Thước. Kể từ nay về sẽ luôn túc trực bên cạnh đại vương. Nếu như chuyện tương tự xảy vẫn sẽ cố gắng hết sức . Còn về phần đại vương làm , cũng cưỡng cầu nữa."

Nếu như là Tiêu Dung yêu cầu bám sát nửa bước rời, Khuất Vân Diệt thể vui sướng đến mức cả đêm ngủ nổi. ngày hôm nay những lời cơ bắp khuôn mặt Khuất Vân Diệt đột nhiên căng cứng.

Xương hàm của chậm rãi cử động một chút. Tựa hồ như đang cực lực nhẫn nhịn một điều gì đó.

Giây tiếp theo tiếng gầm thét giận dữ của giống như mang theo cả mùi m.á.u tanh lao thẳng về phía Tiêu Dung.

"Tiêu, Dung!!!"

Tiếng sấm nổ vang trời dọa cho Trương Biệt Tri đang bên ngoài run b.ắ.n cả tay. Đôi đũa trong tay lập tức bay vọt lên trời. Hắn hệt như đang làm xiếc vội vã đưa cả hai tay chụp. Vậy mà vô tình thành một động tác xiếc với độ khó cao.

Giản Kiều: "…………"

Hắn đè thấp giọng quát lớn: "Đừng làm loạn nữa! Bị đại vương phát hiện thì ngươi quả ngon để ăn !"

Trương Biệt Tri cảm thấy cực kỳ tủi : "Ta cố ý ……"

Ngu Thiệu Tiếp: "Vừa nãy hỏi . Tại ngươi cầm một đôi đũa ở đây?"

Ngu Thiệu Thừa đang tựa Ngu Thiệu Tiếp ngáp một cái: "So với chuyện đó, càng chúng ở đây rốt cuộc là tác dụng gì. Ngoại trừ tiếng gầm nãy của đại vương, chẳng thấy gì cả."

Ngu Thiệu Tiếp định trả lời , Cao Tuân Chi đang ở vị trí hóng hớt tuyến đầu lập tức nổi giận: "Kẻ nào còn dám lên tiếng nữa. Liền lập tức cút xéo cho lão phu!"

Mọi : "…………"

Đám liền ngoan ngoãn ngậm miệng. Bởi vì bất kể chọc phá rối như thế nào chăng nữa. Cho dù là Ngu Thiệu Thừa kẻ nhúng tay chuyện nhất cũng cứ như thế mà bỏ . Bọn họ vẫn đang chờ đợi một cái kết quả cơ mà.

Bên trong doanh trướng. Khuất Vân Diệt lên, ở ngay chính giữa doanh trướng. Thế nên còn chạm đỉnh đầu nóc trướng nữa.

Tiêu Dung ngẩng đầu lên. Nhìn từng câu từng chữ bạo nộ: "Ta trúng kế. Suýt chút nữa c.h.ế.t trong tay Tiên Ti. Ta gần như thực hiện lời hứa với ngươi. Ngươi tức giận với . Ta hiểu. Thế nhưng ngươi thể vì mà suy nghĩ một chút . Ta là ép đến đường cùng! Nếu như thể cũng sẽ thất hứa. Bọn chúng…bọn chúng đào trộm hài cốt phụ mẫu . Ngươi còn làm thế nào?! Lẽ nào ngươi trơ mắt . Phải nhẫn nhịn để mặc cho bọn chúng treo thi cốt của a nương lên tường giữa thanh thiên bạch nhật !"

Trên mặt Khuất Vân Diệt thêm một chút huyết sắc. Thế nhưng bộ dạng của thoạt càng tồi tệ hơn bởi vì chọc tức. Hơn nữa đầu túa nhiều mồ hôi. Hắn khó chịu. Chỉ là cho Tiêu Dung .

Tiêu Dung chằm chằm vị trí giữa hai hàng lông mày của . Một giọt mồ hôi lạnh đang chầm chậm chảy xuống, nó rơi rãnh lệ. Thoạt giống hệt như Khuất Vân Diệt đang rơi lệ .

Thế nhưng Khuất Vân Diệt thể nào rơi lệ. Hắn là cái thể loại nam nhi điển hình nhất đổ m.á.u chứ đổ lệ. Bất luận là hoảng sợ, nan kham, nôn nóng. Cách xử lý của luôn luôn là nổi trận lôi đình. Dùng ngọn lửa giận để phát tiết cảm xúc của bản . Chẳng qua thể ép lộ cái thần sắc đáng sợ đến nhường . Tiêu Dung cũng coi như là lợi hại .

Bất kể là kẻ nào trong những đang lén bên ngoài ở đây phỏng chừng đều sẽ dọa cho choáng váng một hồi. Thế nhưng Tiêu Dung vẫn còn tâm trí để quan sát thần sắc của Khuất Vân Diệt. Tiếp đó y cũng chậm rãi lên.

Y trả lời câu hỏi của Khuất Vân Diệt. Ngược hỏi một câu khác: "Tỉnh lâu như , ngài từng hỏi khác về những chuyện xảy gần đây ?"

Thần sắc Khuất Vân Diệt cứng đờ trong một cái chớp mắt. Không , từng hỏi. Kể từ lúc Tiêu Dung thoát khỏi sự kìm kẹp của . Trong đầu chỉ là suy nghĩ làm thế nào để khiến cho Tiêu Dung tức giận. Hắn cái gì cũng từng hỏi.

Tiêu Dung khẽ một tiếng. Biểu cảm giống như đang : Đó, ngay mà.

Thần sắc Khuất Vân Diệt càng thêm cứng nhắc. Bởi vì phát giác . Kể từ lúc Tiêu Dung đặt câu hỏi thua .

Tiêu Dung khẽ giọng hỏi : "Khuất Vân Diệt. Tại ngài lúc nào cũng tự cho là đúng như ."

Đường gân cổ Khuất Vân Diệt giật giật như thể đang co giật.

Tiêu Dung hít sâu một . Sau đó mới một nữa đưa mắt Khuất Vân Diệt: "Ngài từng nghĩ qua một chuyện . Kể từ lúc ngài thương mới trôi qua năm ngày, thậm chí còn tới năm ngày. Nói chính xác thì là bốn ngày rưỡi. Tại thể đến nhanh như ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-102.html.]

Khuất Vân Diệt sững sờ. Phát hiện lộ vẻ mặt mờ mịt thế là Tiêu Dung tiếp: "Ngài xem. Ngài phát hiện và lúc chỗ nào khác biệt ?"

Ánh mắt Khuất Vân Diệt hệt như cái dùi đ.â.m thẳng lên Tiêu Dung. Người còn tưởng g.i.ế.c Tiêu Dung đến nơi . Thế nhưng những hiểu đều chỉ là hoảng loạn .

Trầm mặc một lát, chừa cho một gian để suy ngẫm và phản ứng. Tiêu Dung mới chậm rãi cất lời: "Ngài bảo hãy suy nghĩ cho ngài. Khuất Vân Diệt, cho ngài nghĩ . Trọn vẹn hai ngày trời, bên cạnh ngài vẫn luôn suy nghĩ. Việc ngài c.h.ế.t trong tay chính là bởi vì nghĩ kỹ từ . Vậy thì bây giờ đến lượt hỏi ngài, ngài từng suy nghĩ cho ?"

"Vì phụ mẫu báo thù. Cướp hài cốt của mẫu ngài. Trong mắt ngài là một kẻ ích kỷ đến ? Sẽ vì chuyện mà nổi giận với ngài. Người trong thiên hạ nhiều sự hiểu lầm đối với . Đối với ngài cũng . Thế nhưng cứ nghĩ rằng ít nhất ngài cũng là hiểu . Ngài thực sự hiểu nguyên nhân khiến tức giận ?"

Đầu óc Khuất Vân Diệt vô cùng rối loạn. Hắn thấy Tiêu Dung y đến đây hai ngày . Lúc đó trong đầu giống như hai cái chũm chọe hung hăng va đập một tiếng. lúc Tiêu Dung hỏi vấn đề . Mất một lúc lâu mới phản ứng mà trả lời: "…… Bởi vì trúng kế của kẻ địch."

Tiêu Dung hề bất ngờ đáp án . Thế nhưng lúc thấy y vẫn nhịn bật thành tiếng.

Khuất Vân Diệt bất an y. Năm đang lén ngoài cửa cũng bất an túm chặt lấy vạt áo của .

Tiêu Dung: "Ta ngài là như thế nào. ngài hình như như thế nào. Ngay cả đối với bản cũng sẽ tự đại đến mức đó. Con sống đời thì nhất định sẽ phạm sai lầm. Huống hồ xét cho cùng thì chuyện cũng của ngài. Là do kẻ địch quá ti tiện. Thế nhưng điều mà thể chấp nhận là rõ ràng ngài hứa với . Ngài cũng kẻ địch chính là dẫn dụ ngài ngoài. Vậy tại ngài…… tại ! Tại còn tách khỏi đại quân!"

Liên tiếp ba câu tại . Hỏi đến mức Khuất Vân Diệt á khẩu trả lời .

Mà lúc Tiêu Dung một tiếng. Nếu Ngu Thiệu Tiếp mặt ở đây sẽ phát hiện biểu cảm của Tiêu Dung giống y hệt như cái biểu cảm mà buổi chiều y dành cho Ngu Thiệu Tiếp: "Ngài trả lời . bởi vì ngài quen . Chiến trường là chiến trường của riêng một ngài. Người khác nếu là kẻ địch của ngài thì chính là trói buộc của ngài. Ngài cậy thủ võ nghệ của bản mà liều mạng xông lên phía . Cũng là bởi vì ngài thực sự bận tâm đến cái mạng của ."

Tiêu Dung bước lên phía một bước. Khoảng cách giữa y và Khuất Vân Diệt kéo gần thêm một chút. Y một nữa hạ thấp giọng xuống, thế nhưng ngữ khí của y vô cùng nghiêm túc: "Vậy thì tính là cái gì đây. Một kẻ trong lòng lúc nào cũng canh cánh lo âu cho cái mạng của ngài như chẳng thoạt vô cùng nực ."

Đôi mắt Khuất Vân Diệt đỏ như máu. Hắn đồng dạng cũng Tiêu Dung. một chữ cũng chẳng thể thốt nên lời. —— Choang —— Xoảng!

Bên ngoài doanh trướng Giản Kiều cái tâm tư bóp c.h.ế.t Trương Biệt Tri luôn : "Bỏ cái đôi đũa c.h.ế.t tiệt của ngươi xuống cho !!"

Trương Biệt Tri tủi sợ hãi. bây giờ mà ném ngoài chẳng gây tiếng động . Hắn trực tiếp nhét thẳng trong n.g.ự.c áo, cam đoan tuyệt đối sẽ để rơi xuống nữa. Hắn lúc mới kiên định gật gật đầu với những khác.

Mọi : "……"

Bao nhiêu năm nay Trương Biệt Tri ăn c.h.ử.i quả thực câu nào là oan uổng cả.

Bọn họ căng thẳng một nữa về phía tấm rèm trướng tĩnh lặng . Nào ngờ chẳng bất kỳ động tĩnh gì cả.

Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt ở bên trong đương nhiên thấy âm thanh truyền tới từ bên ngoài. Tiêu Dung đoán bên ngoài hẳn là đang lén. y rũ mắt xuống, thèm để tâm. Còn Khuất Vân Diệt thì chẳng còn tâm trí mà bận tâm tới những chuyện khác nữa.

Khuất Vân Diệt hé miệng. Lại hé miệng. Mãi mới thể phát âm thanh: "Ta bận tâm……"

Hiện tại nhiều việc làm . Hắn đang đợi ở Trần Lưu. Thậm chí …… thậm chí khi trúng tên mới thực sự nếm trải cái cảm giác thế nào gọi là hối hận!

Hắn bận tâm. Không !

Thế nhưng những lời thoạt thật nhạt nhẽo vô lực. Hắn bận tâm. Thế thì làm những gì chứ. Lửa giận bốc lên đầu là liền bất chấp tất cả. Đừng là Tiêu Dung. Ngay cả bản ngay cả a nương , cũng chẳng còn nhớ nổi nữa. Hắn dễ dàng nhảy thẳng cái bẫy của kẻ địch, đem bộ sống c.h.ế.t quên sạch sành sanh. Hắn hóa thành một cỗ máy c.h.é.m g.i.ế.c. Lại chẳng hề là cỗ máy. Hắn là con . Mà con thì sẽ c.h.ế.t.

Khuất Vân Diệt thể tiếp tục giải thích nữa. Cổ họng nghẹn đắng. Trên vẫn vô cùng đau đớn. trong lòng càng đau đớn hơn là cảm xúc hối hận một nữa ập tới. Cái cảm giác hung hãn như cuộn trào, sắc bén như d.a.o cắt khiến khống chế nổi nhắm chặt hai mắt .

Hắn khàn giọng : "Ta sai ."

"Ta sai ……"

"Ta sai . A Dung, sẽ tái phạm nữa."

Tiêu Dung mím môi nhưng chỉ khẽ lắc đầu với Khuất Vân Diệt: "Ta là ngài. Ta ăn một thiệt thòi sẽ học một phần khôn ngoan. Ta cũng sai là thực sự sẽ bao giờ tái phạm nữa."

Khuất Vân Diệt những lời , thể phảng phất như lảo đảo chực ngã. Hắn một loại cảm giác vứt bỏ. Không là Tiêu Dung vứt bỏ mà là tất thảy thứ đều vứt bỏ . Hắn dùng vành mắt đỏ hoe Tiêu Dung. Còn Tiêu Dung thì nữa. Y chỉ chằm chằm cái bóng ánh đèn kéo dài mặt đất. Sau đó cứng rắn cất lời: "Đại vương thong thả. Cũng mong đại vương mấy ngày nay hãy hảo hảo nghỉ ngơi. Đợi đại vương thương thế bình phục chúng vẫn còn cần hảo hảo thanh toán một món nợ với Tiên Ti nữa."

Tiêu Dung lẳng lặng chờ đợi. Y hiểu Khuất Vân Diệt nhưng cũng hiểu Khuất Vân Diệt. Tỷ như lúc y đoán Khuất Vân Diệt khả năng sẽ dở trò ăn vạ. Hắn sẽ chịu rời mà Tiêu Dung cũng chuẩn sẵn biện pháp đối phó với tình huống .

Thế nhưng Khuất Vân Diệt hề đeo bám buông. Hắn Tiêu Dung một lúc lâu, phát hiện y thực sự còn mủi lòng với nữa. Thế là Khuất Vân Diệt hồn xiêu phách lạc xoay , bước ngoài.

Mà điều là kể từ lúc xoay Tiêu Dung cũng ngẩng đầu lên. Y cái cách Khuất Vân Diệt cứng nhắc cất bước . Lại cái cách Khuất Vân Diệt nhấc bàn tay vẫn còn đang khẽ run rẩy lên như thế nào.

Tiêu Dung cứ mãi, mãi cho đến khi còn thấy nữa.

Hệt như mất hết sức lực ngã phịch xuống chiếu. Đồ ăn bên cạnh sớm nguội lạnh. Tiêu Dung hiện tại ăn cái gì cũng chẳng nuốt trôi. Y cũng bắt đầu giống hệt như Khuất Vân Diệt lúc ở trong lòng cố chấp lặp lặp .

Ta sai. Ta chính là sai. ...

Cuộc đối thoại bên trong đứt quãng ngắt quãng. Mấy bên ngoài thực cũng quá nhiều. kết hợp với cảnh bọn họ cũng đại khái xảy chuyện gì .

Loading...