Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0038: Không được hỏi

Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:20:50
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Khắc Kỷ tuy mới mười sáu tuổi nhưng trông già dặn hơn tuổi thật nhiều.

Da ngăm đen, mặt già tuổi, tay đầy vết chai. Nếu đôi mắt quá nhiều tơ m.á.u Tiêu Dung còn tưởng hai mươi sáu, thậm chí ba mươi .

Cũng là con cháu thế gia Tiêu Dật từng nếm mùi nhung lụa cũng đến mức tàn tạ như Hoàng Khắc Kỷ. Phải nhà họ Hoàng vẫn còn đó, Hoàng Khắc Kỷ cũng từng đuổi .

Cậu ít . Nghe Tiêu Dung thẳng, cũng tỏ vẻ ngạc nhiên quá mức, chỉ khẽ ngẩng đầu sắc mặt Tiêu Dung cúi xuống.

Tiêu Dung: "……"

Trong sử sách ghi chép về Hoàng Khắc Kỷ chắc là c.h.ế.t sớm.

Không Khuất Vân Diệt thì Hoàng Khắc Kỷ vẫn là hòn đá ngáng đường Hoàng Ngôn Cảnh. Xử lý khi khởi sự là phong cách thường thấy của Hoàng Ngôn Cảnh.

Tiêu Dung tiếp: "Ta vòng vo với ngươi. Ngươi còn nhiều thời gian, cũng bận. Quân Trấn Bắc mới đến Trần Lưu hai ngày trăm công nghìn việc. Chúng cứ thẳng với ."

Hoàng Khắc Kỷ đặt hai tay lên đầu gối, nắm chặt thành đấm. Một lúc mới mở miệng: "Xin rửa tai lắng ."

Tiêu Dung: "……"

Sao giọng cũng già thế, còn là giọng khàn t.h.u.ố.c lá bẩm sinh nữa chứ. Nếu trai hơn chút nữa thì khối thiếu nữ mê mệt, tiếc là mặt mũi phụ quá.

Gạt bỏ mấy suy nghĩ linh tinh, y nghiêm túc : "Chuyện dâng kiếm hôm qua ẩn chứa huyền cơ gì chắc ngươi cũng hiểu rõ. Hoàng Ngôn Cảnh tàn nhẫn hiếu sát, thể vứt bỏ ngươi, giẫm lên xác ngươi để kiếm lợi cho bản , thì cũng thể tự tay g.i.ế.c ngươi để bảo vệ an cho . Nếu đoán lầm ngươi sẽ thể sống sót trở về Kiến Ninh."

Hoàng Khắc Kỷ cúi đầu: "Tại Lệnh Doãn những điều với ?"

Tiêu Dung thở dài: "Lý do thì nhiều lắm. Ta chướng mắt hành vi tàn hại m.á.u mủ ruột thịt của Hoàng Ngôn Cảnh, cũng sợ đổ vấy chuyện cho quân Trấn Bắc. Ngoài thấy gặp nạn tay tương trợ cũng là lẽ thường. lý do quan trọng nhất khiến và quân Trấn Bắc tay chính là phận của ngươi."

Hoàng Khắc Kỷ im lặng, hai tay nắm chặt hơn.

Tiêu Dung liếc tay tiếp tục: "Chuyện năm xưa ai đúng ai sai mỗi tự phán đoán, bàn nữa. Hôm nay gọi ngươi đến chúng chỉ chuyện hiện tại. Ta thể đảm bảo với ngươi chừng nào đại vương còn, quân Trấn Bắc còn, chừng nào những chịu ơn cha ngươi còn sống chúng sẽ để giọt m.á.u của ông chèn ép hãm hại."

"Trước quân Trấn Bắc hành vi của Hoàng Ngôn Cảnh nên cứu ngươi. Giờ thì khác . Việc và ngươi đây hôm nay chính là mệnh lệnh của đại vương. Kể cũng mỉa mai, Hoàng Ngôn Cảnh vì ngươi là con trai cha ngươi mà làm khó dễ đủ đường, còn với quân Trấn Bắc phận đó khiến ngươi trở thành thượng khách."

Tiêu Dung làm vẻ thổn thức, định thêm vài câu sướt mướt nữa thì thấy một giọt nước rơi từ mặt Hoàng Khắc Kỷ xuống đùi .

Tiêu Dung: "…………" Khóc ?!

Ta còn tung đòn tình cảm thật sự mà!

Tiêu Dung Hoàng Khắc Kỷ luôn sống trong áp lực. Là trong cuộc, cảm nhận rõ nhất sự thù địch của Hoàng Ngôn Cảnh, nhưng chỗ nào để , nhà họ Hoàng là nhà của .

Hoàng Khắc Kỷ luôn cảm thấy tủi . Cậu là con trai Hoàng Ngôn Cần, đáng đối xử như . Người cha khuất cũng nông nỗi .

Tiêu Dung trúng nỗi uất ức sâu kín nhất trong lòng . Dù vẻ ngoài già dặn đến , bên trong vẫn chỉ là thiếu niên mười sáu tuổi, trải qua cơn thập t.ử nhất sinh tâm lý đang mong manh.

Tiêu Dung ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng hoảng hốt. Sao vài câu , y kinh nghiệm dỗ .

Y Hoàng Khắc Kỷ nín , nhưng càng an ủi nước mắt càng rơi lã chã như mưa rào.

Tiêu Dung: "……" Bất lực tập.

Phải đến mười lăm phút Hoàng Khắc Kỷ mới nín. Đôi mắt đỏ hoe khuôn mặt đen nhẻm già nua khiến tâm trạng Tiêu Dung phức tạp vô cùng. Mãi một lúc y mới nhớ lời thoại của : "Ta vốn định khuyên ngươi rời khỏi Hoàng Ngôn Cảnh, nhưng thấy ngươi thế ... chắc những năm qua ngươi chịu nhiều uất ức lắm."

Hoàng Khắc Kỷ sụt sịt mũi, sắp .

Tiêu Dung vội vàng ngắt lời: " giờ đổi ý ! Ta cho ngươi hai lựa chọn!"

Hoàng Khắc Kỷ nuốt nước mắt trong, nghi hoặc Tiêu Dung giọng mũi đặc sệt hỏi: "Lựa chọn gì ạ?"

………

Hoàng Khắc Kỷ , Tiêu Dung mệt lử.

Người thời đại chẳng ai bộc lộ cảm xúc mạnh mẽ thế cả. Tiêu Dung đến đây bao lâu thấy ai bao giờ.

Trừ bà nội ở nhà . Bà cụ lú lẫn lên thì bà bán rau cũng nhận nhầm thành ruột, còn lóc hỏi nông nỗi .

……

Tiêu Dung đang ngẩn ngơ trong đình giữa hồ trầm ngâm suy nghĩ thì một bóng nhảy nhót xuất hiện ở bờ hồ đối diện.

Không Đan Nhiên đây bằng cách nào. Cô bé dáo dác tìm kiếm bóng dáng Tiêu Dung khi thấy y thì mắt sáng rực lên, chạy ù tới.

Tiêu Dung từng hỏi Khuất Vân Diệt sẽ sắp xếp cho tộc Bố Đặc Ô thế nào. Câu trả lời là để họ tự tìm một ngọn núi xây nhà đó. Ở Nhạn Môn Quan, tộc Bố Đặc Ô cũng sống như chỉ A Cổ Sắc Gia và nhóm y thuật là ở trong vương cung.

Họ ở vương cung vì A Cổ Sắc Gia ở gần cháu trai, mà vì ngọn núi họ chọn lúc đó cách quân doanh xa, nếu chuyện gì thì kịp cứu chữa nên đành chân núi.

Trần Lưu thì khác địa thế bằng phẳng, thuận tiện, hơn nữa đại quân đóng quân ngay chân một ngọn núi nào đó nên A Cổ Sắc Gia quyết định sống cùng cả tộc.

Tiêu Dung tán thành việc họ thành, cũng giao lưu với khác. Người ngoài sẽ họ chủ động tránh hiềm nghi mà chỉ nghĩ tộc Bố Đặc Ô khó gần, coi thường Trung Nguyên.

Nếu tộc chỉ đơn thuần theo Khuất Vân Diệt thì Tiêu Dung cũng mặc kệ họ ở . Vấn đề là họ là mẫu tộc của Khuất Vân Diệt, hành động của họ đại diện cho ý của Khuất Vân Diệt.

Khi Đan Nhiên chạy tới, Tiêu Dung đang mải nghĩ chuyện . Đến khi cô bé mặt Tiêu Dung đột nhiên mỉm , chắp tay chào cô bé một cách khách sáo: "Đan Nhiên cô nương."

Đan Nhiên sững , phanh gấp. Cô bé ngây một lúc bắt chước các phu nhân khác, khẽ nhún đầu gối: "Tiêu công tử."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0038-khong-duoc-hoi.html.]

Tư thế do Đan Nhiên thực hiện trông buồn . Tiêu Dung bật , hắng giọng nín hỏi: "Đan Nhiên cô nương tìm việc gì ?"

Đan Nhiên gãi đầu. Bị Tiêu Dung dọa một cái cô bé quên béng mất, nghĩ một lúc mới nhớ : "Na La bảo con đến hỏi ngài bao giờ rảnh, định thông khí mạch cho ngài nữa."

Tiêu Dung: "…………"

"Cái ... dạo công vụ bận rộn để ."

Đan Nhiên tò mò hỏi: "Lần là bao giờ?"

Tiêu Dung bình tĩnh: "Khi nào rảnh sẽ sai báo cho cô nương ."

Đan Nhiên: "……"

Sao cứ như sẽ chẳng bao giờ cái " " đó nhỉ.

Đan Nhiên định hỏi kỹ hơn nhưng Tiêu Dung vẫy cô bé chỗ Hoàng Khắc Kỷ , còn đẩy đĩa hoa quả sang: "Đan Nhiên cô nương, cô nương lớn lên trong tộc Bố Đặc Ô ?"

Đan Nhiên đĩa hoa quả chằm chằm, ăn nhưng ngại một lúc lâu mới ngẩng đầu y, mím môi : "Vâng."

Tiêu Dung: "Vậy cô nương kể cho vài chuyện thú vị trong tộc ?"

Đan Nhiên chớp mắt. Thấy cô bé mở lời Tiêu Dung đẩy đĩa hoa quả về phía cô bé thêm chút nữa.

……

Nửa canh giờ .

Đan Nhiên thật thà quá chỉ vì chút hoa quả mà khai hết chuyện trong tộc. Tiêu Dung cũng học chút kiến thức về tộc Bố Đặc Ô. Ví dụ Đan Nhiên gọi Khuất Vân Diệt là Mẫn Cát. Mẫn Cát nghĩa là chú, bác, , dượng... chung là em trai và em rể cùng thế hệ với cha đều gọi thế. Mẫn Cát đôi khi còn nghĩa là cha, nhưng để phân biệt với cha ruột họ gọi cha ruột là Trát Lạp Mẫn Cát.

Tiêu Dung hỏi tại cha tên gọi riêng mà . Đan Nhiên chị em của đều là chủ gia đình, là trụ cột, trẻ con trong gia đình Bố Đặc Ô cũng lớn lên cùng . Cha thì nhận cho rõ để ai nuôi cha nấy, còn các thì nuôi chung nên cần phân biệt rạch ròi.

Tiêu Dung: "……"

Y hỏi: "Vậy cô nương mấy chị em?"

Đứa bé nuôi năm sáu bà cùng lúc ?

Đan Nhiên chớp mắt ngơ ngác: "Mẹ con... con chị em cũng quan trọng a. Mẹ là Trung Nguyên, con gọi là a nương, chỉ nuôi một thôi."

Tiêu Dung ngẩn . Y cứ tưởng Đan Nhiên cũng là tộc Bố Đặc Ô nên cô bé mới tự nhiên coi là con gái Bố Đặc Ô như .

Hóa Trung Nguyên. Người Trung Nguyên chấp nhận cách nuôi dạy con cái kiểu ? Chẳng nên nhốt Đan Nhiên trong nhà học nữ công gia chánh ?

Nói đến đây Tiêu Dung chợt nhớ hôm Lý Tu Hành hành hình, y thấy ngoài đám đông hai ăn mặc bình dân trong đó một đứa trẻ. lúc đó xa quá y rõ. Tiêu Dung động lòng, buột miệng hỏi: "Có cô nương từng xem Lý Tu Hành hành hình ?"

Đan Nhiên gật đầu.

Tiêu Dung hỏi tiếp: "Vậy phụ nữ bên cạnh cô nương là a nương của cô nương?"

Đan Nhiên gật đầu, nhưng thấy gật đầu thì đủ, cô bé bồi thêm: "Na La a nương bệnh, bệnh mà Na La cũng chữa , nên a nương ngoài, cũng chuyện với ai. Hôm đó là đầu tiên con cùng a nương ngoài. A nương nắm tay con thế ."

Vừa Đan Nhiên làm điệu bộ nắm tay , một tư thế bình thường.

Đan Nhiên rạng rỡ, cả toát lên vẻ hân hoan, vui hơn cả lúc ăn hoa quả.

Tiêu Dung lờ mờ đoán điều gì đó. Y mím môi , chỉ mỉm với Đan Nhiên.

Không tiếp tục chủ đề nữa, Tiêu Dung đổi chủ đề để đ.á.n.h lạc hướng Đan Nhiên: "Tộc trưởng A Cổ Sắc Gia là say mê y thuật. Lần bà thông khí mạch cho xong, thấy khỏe hơn hẳn. câu đóng cửa làm xe (làm việc thực tế), cứ ru rú trong nhà nghiên cứu y thuật thì tiến bộ chậm lắm. Giờ cũng chiến sự gì, tộc trưởng A Cổ Sắc Gia thành Trần Lưu chọn một địa điểm khám chữa bệnh miễn phí cho bá tánh ? Không cần chữa bệnh nặng, cứ chữa những bệnh sở trường của các vị là . Nếu cần phát t.h.u.ố.c thì tiền t.h.u.ố.c cứ tính cho , nhưng đừng dùng Diêm Nữ sâm nữa nhé, quân Trấn Bắc đang kẹt tiền phát nổi loại t.h.u.ố.c đó ."

Đan Nhiên còn nhỏ, Tiêu Dung đang tìm cách để tộc Bố Đặc Ô hòa nhập cộng đồng. Cô bé chỉ sờ mặt suy nghĩ: "Sở trường của chúng con ? Chắc là chữa bong gân gãy xương thôi."

Tiêu Dung gật đầu. Chuẩn , xuất thợ săn thì ai chẳng chút ngón nghề nắn xương.

Đan Nhiên , đang định hỏi thêm chi tiết thì từ bờ hồ vọng giọng trầm thấp: "Đan Nhiên?"

Đan Nhiên cứng đờ , bật dậy co giò chạy biến.

Tiêu Dung: "……"

Nhìn tư thế chạy trốn quen thuộc của Đan Nhiên, Tiêu Dung nhớ đến câu cô bé từng : Y và Khuất Vân Diệt giống hệt .

Rất nhanh đó "bản " của y - Khuất Vân Diệt sải bước tới. Cái đình sắp chứa nổi , nghiêng đầu mới bước lọt.

Đan Nhiên chạy nhanh quá, Khuất Vân Diệt đuổi kịp nên bỏ cuộc. Hắn Tiêu Dung chằm chằm như hổ đói: "Hai chuyện gì thế?"

Tiêu Dung nheo mắt Khuất Vân Diệt: "Lần đại vương cũng hỏi câu ."

Khuất Vân Diệt ngẩn .

Tiêu Dung dậy, bước về phía Khuất Vân Diệt một bước. Khuất Vân Diệt theo phản xạ lùi một bước.

Thấy phản ứng của Tiêu Dung đầy ẩn ý: "Không rốt cuộc đại vương lo lắng gì với Đan Nhiên cô nương đây? Đại vương cho ở đây, đợi gặp Đan Nhiên cô nương hỏi cho lẽ?"

Khuất Vân Diệt: "…………"

Ngươi càng ngày càng to gan đấy!

Không hỏi, !!!

Loading...