Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0036: Thư tín
Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:20:48
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe một hồi lâu Tiêu Dung mới hiểu họ tìm vì chuyện gì.
Vẫn là vấn đề Hoàng Khắc Kỷ.
Tiêu Dung buồn cảm thán. Quả nhiên vạn vật đời đều phức tạp. Sự phát triển của tầng lớp sĩ nhân tuy chèn ép các tầng lớp khác, nhưng cũng chính nhờ họ kiên trì gìn giữ những phẩm chất và đấu tranh vì nó mà gián tiếp kiềm chế hành vi của kẻ thống trị, buộc kẻ thống trị giả bộ nhân từ.
……
Về phần Hoàng Khắc Kỷ, ban đầu Tiêu Dung nghĩ nhiều. Kế hoạch của y là răn đe Hoàng Ngôn Cảnh, tiếp xúc với Hoàng Khắc Kỷ gieo mầm mống lòng , khuyến khích đấu đá với Hoàng Ngôn Cảnh. Hoàng Khắc Kỷ sẽ nhận sự ủng hộ của quân Trấn Bắc. Sau nếu thực sự tách khỏi Hoàng Ngôn Cảnh, Tiêu Dung sẽ bảo Khuất Vân Diệt ban cho vô lợi ích. Một là để báo ân, hai là để khác thấy theo Trấn Bắc Vương sẽ gì.
Nhà Khuất Vân Diệt neo , đất Trung Nguyên rộng lớn. Tuy thể phong chư hầu quốc nữa nhưng phong vương thì vẫn cần thiết. Tiêu Dung thấy với phận của Hoàng Khắc Kỷ thể làm một vương khác họ nhàn tản thực quyền, cả đời hưởng vinh hoa phú quý là .
Đã phong cương thì ai còn dám Khuất Vân Diệt vô ơn bạc nghĩa nữa.
Tiêu Dung thấy kế hoạch , nhưng Ngu Thiệu Tiếp và Cao Tuân Chi lo lắng, y mới nhớ Hoàng Khắc Kỷ mới mười sáu tuổi. Kế hoạch của y đặt giả thiết Hoàng Khắc Kỷ thể tự mở đường m.á.u ở Kiến Ninh, tâm tính và thủ đoạn đủ để đối đầu với Hoàng Ngôn Cảnh thì mới nhận phần thưởng của y.
……
Hình như làm khó quá.
Tiêu Dung chột trong chốc lát, đổ cho tối qua mệt quá nên mới đưa ý kiến thiếu chín chắn. Xoa xoa mặt cho tỉnh táo, ánh mắt mong chờ của hai đối diện, Tiêu Dung gật đầu qua loa chuẩn dậy.
Đợi y sửa soạn xong xuôi tìm Khuất Vân Diệt, Khuất Vân Diệt tin y dậy mới sai lính canh thông báo cho nhóm Hoàng Ngôn Cảnh.
Hóa Hoàng Ngôn Cảnh đến từ sáng sớm, nhưng vì Tiêu Dung ngủ nướng mà y mới là đàm phán chính, Khuất Vân Diệt còn rõ Tiêu Dung gọi Hoàng Ngôn Cảnh đến làm gì nên thể tiếp khách một .
Nghe Khuất Vân Diệt tỉnh bơ lý do để Hoàng Ngôn Cảnh leo cây suốt một canh giờ rưỡi Tiêu Dung cạn lời tập.
Đây chính là cái giá trả khi ở bên cạnh Khuất Vân Diệt. Không chỉ đắc tội khác, mà còn đắc tội khác.
……
chuyện , Tiêu Dung cũng chẳng cứu vãn đành mặc kệ . Y ở vị trí tay Khuất Vân Diệt, chờ Hoàng Ngôn Cảnh .
Ba hôm qua thì nay chỉ còn hai, Hoàng Khắc Kỷ vắng mặt.
Hoàng Ngôn Cảnh hôm nay cũng đổi thái độ khiêm tốn hòa nhã, còn vẻ khiêu khích như hôm qua.
Hắn thái độ thì thái độ của Tiêu Dung còn hơn. Y chủ động dậy, chắp tay chào Hoàng Ngôn Cảnh: "Hoàng thái thú đêm qua ngủ ngon ?"
Hoàng Ngôn Cảnh : "Rất ngon, ngon, ngủ một mạch đến sáng mộng mị gì."
Tiêu Dung cũng , nụ càng thêm rạng rỡ: "Thật ngưỡng mộ Hoàng thái thú. Ta cũng ngủ ngon một giấc, nhưng nửa đêm gặp ác mộng, mơ thấy một thanh kiếm gãy cắm cổng thành Trần Lưu. Đây là điềm báo đại hung a."
Hoàng Ngôn Cảnh: "…………"
Lúc vẻ mặt Tiêu Dung trầm xuống, nhưng xong y đổi giọng, tươi rói: " nghĩ chắc là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy thôi, tính là điềm báo gì . Hoàng thái thú thấy ?"
Y lật mặt nhanh quá Hoàng Ngôn Cảnh theo kịp chỉ gượng gạo.
Tiêu Dung xuống, chậm rãi : "Điềm báo kiếm gãy mấy loại: một là tai họa đổ máu, hai là gặp tiểu nhân, ba là mưu sự bất thành. Nên mới tính là điềm báo gì vì đại vương dũng mãnh hơn , ai hại đại vương. Đừng tiểu nhân, đến yêu ma quỷ quái cũng chẳng làm gì ngài. Còn loại thứ ba thì càng thể, mưu sự hiện tại của đại vương chỉ đ.á.n.h Tiên Ti. Nay Hoàng thái thú đích đến Trần Lưu, chắc chắn sẽ cùng đại vương đ.á.n.h cho Tiên Ti tơi bời hoa lá, làm mà thất bại ."
Nụ mặt Hoàng Ngôn Cảnh càng thêm cứng đờ. Nói vẫn là ép xuất binh. Thôi kệ, đằng nào cũng chấp nhận , cùng lắm về nhà giả bệnh .
Hoàng Ngôn Cảnh nghiến răng, chắp tay với Khuất Vân Diệt : "Hạ quan bất tài, xin dẫn năm ngàn binh mã Kiến Ninh theo đại vương cùng đ.á.n.h Tiên Ti."
Tiêu Dung: "……"
Năm ngàn là bố thí cho ăn mày ?
Đến Ngu Thiệu Thừa phản bội còn mang theo sáu ngàn quân cơ mà.
Khuất Vân Diệt tự ăn giỏi nên đáp chỉ sang Tiêu Dung.
Thực thấy Hoàng Ngôn Cảnh chịu xuất binh là , năm ngàn năm vạn với cũng chẳng khác gì . Dù họ cũng dẫn ba mươi vạn đại quân xuất chinh.
Tiêu Dung đó, đáp bằng một nụ lạnh lẽo: "Xem thành ý của Hoàng thái thú cũng chỉ đến thế mà thôi."
Hoàng Ngôn Cảnh: "Kiến Ninh nghèo nàn, binh mã trong tay hạ quan cũng nhiều..."
Tiêu Dung ngắt lời: "Nơi nghèo nàn đến mấy cũng thể chỉ năm ngàn binh mã. Trong việc đ.á.n.h Tiên Ti, đại vương là khởi xướng, liên kết. Để giáng một đòn chí mạng Tiên Ti ngài sẽ dẫn bộ quân Trấn Bắc Bắc tiến! Đại vương khí phách như , Hoàng thái thú nên noi theo mới . Dù thiên hạ khổ vì Tiên Ti lâu! Bao nhiêu bá tánh c.h.ế.t vó ngựa Tiên Ti, Tiên hoàng băng hà khi còn trẻ cũng chẳng do Tiên Ti gây ? Hoàng thái thú là thái thú Kiến Ninh do triều đình bổ nhiệm, ăn lộc vua trung với vua. Nếu ngài chỉ mang năm ngàn binh mã làm chứng minh lòng trung thành với triều đình, làm bệ hạ để mắt tới? Đại vương chúng liên lạc với ai khác, đầu tiên gửi thư chính là Hoàng thái thú, cũng vì đại vương mang ơn tri ngộ với nhà họ Hoàng. Chuyện lợi nước lợi vua lợi dân thế Hoàng thái thú hiểu khổ tâm của đại vương chúng chứ!"
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hắn khổ tâm gì .
Hoàng Ngôn Cảnh cũng ngơ ngác Tiêu Dung. Khổ tâm? Khuất Vân Diệt mà cũng thứ cao cấp thế á?
Chu Lương cúi đầu đất, vẻ mặt đổi, nhưng trong lòng chuyển Tiêu Dung từ danh sách "kẻ thù vặt vãnh" sang danh sách "đối thủ đáng gờm".
……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0036-thu-tin.html.]
Người thông minh chỉ cần đoạn đầu là hiểu ý Tiêu Dung, còn Hoàng Ngôn Cảnh và Khuất Vân Diệt thêm một lúc nữa.
Tiêu Dung nhấp ngụm nhuận giọng, làm vẻ tâm sự ruột gan với Hoàng Ngôn Cảnh.
"Không giấu gì Hoàng thái thú, hiện nay vùng Bắc sông Hoài trăm thứ lo. Binh mã trướng đại vương thì đông nhưng vàng thau lẫn lộn, nhiều việc đại vương cũng lực bất tòng tâm. Việc đ.á.n.h Tiên Ti đại vương quyết tâm thắng, nhưng một cây làm chẳng nên non. Trận chiến thắng thua nên chúng cần sự giúp đỡ hết của Hoàng thái thú. Không, chúng cần mà là bá tánh cần, bệ hạ cần!"
Hoàng Ngôn Cảnh: "……"
Ta đến là các chắc thắng ? Ai tin!
Tiêu Dung tin nên lập tức vẽ bánh vẽ. Rõ ràng thư từ còn gửi , nhưng Tiêu Dung cứ như đám sắp đến nơi . Người mang mấy ngàn, mang một vạn, góp gió thành bão Tiên Ti chỉ là chuyện nhỏ. Và sở dĩ họ gửi thư riêng cho Hoàng Ngôn Cảnh là vì những lợi ích thể cho khác, chỉ thể cho nhà họ Hoàng.
Tiêu Dung nhắc tên Hoàng Ngôn Cảnh mà cứ một điều " nhà họ Hoàng", hai điều " nhà họ Hoàng". Đây đúng là điểm yếu của Khuất Vân Diệt. Hoàng Ngôn Cảnh luôn coi thường Khuất Vân Diệt cũng vì mang họ Hoàng, về mặt đạo nghĩa luôn Khuất Vân Diệt.
Nói cho Hoàng Ngôn Cảnh lợi ích, sẽ tin. báo đáp nhà họ Hoàng thấy đáng tin hơn một chút.
Tiêu Dung quan sát sắc mặt , tung quả b.o.m hạng nặng: "Nhà họ Hoàng gốc ở Giang Châu. Anh trai Hoàng thái thú cả đời gây dựng ở Lư Giang, Hoàng thái thú cũng lớn lên ở Lư Giang. Không Hoàng thái thú trở về Lư Giang ?"
Sắc mặt Hoàng Ngôn Cảnh đổi.
Đương nhiên là , mơ cũng ! Một phần vì đó là nơi từng đuổi , phần khác vì Lư Giang giàu hơn Kiến Ninh nhiều, gần Kim Lăng, quá thuận tiện cho khởi sự!
chỉ cảnh giác: "Làm quan ở là do bệ hạ quyết định, hạ quan dám oán thán."
Tiêu Dung: "Nếu bệ hạ điều ngài về Lư Giang thì ?"
Hoàng Ngôn Cảnh nhạt: "Lệnh Doãn đừng đùa."
Tiêu Dung: "Ta đùa. Năm xưa vì đại vương mà lệnh tước chức Thái thú Lư Giang. Chuyện luôn canh cánh trong lòng đại vương như cái gai nhổ . Lần liên kết với Hoàng thái thú đ.á.n.h Tiên Ti là thêm trợ lực cho quân Trấn Bắc, là nhổ cái gai , để vật về nguyên chủ. Tiên Ti chỉ là mối họa trong lòng đại vương mà còn là của triều đình. Nếu Hoàng thái thú lập công lớn trong việc đ.á.n.h Tiên Ti, đại vương thể dâng sớ lên bệ hạ và đại tư mã xin điều ngài về."
Hoàng Ngôn Cảnh liếc Tiêu Dung đến nhạt cũng nổi nữa.
Tiêu Dung thấy liền : "Hoàng thái thú tin đại vương thể thúc đẩy chuyện ? Hoàng thái thú chỗ , đại vương và đại tư mã thường xuyên thư từ qua . Năm ngoái họ gặp ở Hoài Âm, uống rượu tiệc tùng. Năm nay đại vương đến Bình Dương, trò chuyện vui vẻ với Thái thú Bình Dương."
Hoàng Ngôn Cảnh ngẩn lên Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt chớp mắt, lạnh lùng chỗ khác.
Hai nơi đó đúng là đến, nhưng như Tiêu Dung thì... ừm, liên quan đến .
Tiêu Dung thấy thế bồi thêm một câu: "Lệnh điều động dễ xin . Đại vương cũng chỉ thể tác động phần nào, chủ yếu vẫn xem Hoàng thái thú làm thế nào. Ngoài , đại vương còn ba yêu cầu, nếu Hoàng thái thú đồng ý hết thì đại vương mới yên tâm ."
Có điều kiện ? Nghe điều kiện Hoàng Ngôn Cảnh thấy bình thường. Hắn vẫn quyết định tin , nhưng Khuất Vân Diệt điều kiện gì.
Tiêu Dung : Một là gửi vàng bạc châu báu thượng hạng đến Trần Lưu, họ sẽ mặt Hoàng Ngôn Cảnh dâng lên bệ hạ; hai là một bức thư tay cảm ơn Khuất Vân Diệt giúp đỡ nhà họ Hoàng, tuyên bố ân oán hai nhà dứt; ba là thông báo với rằng tài sản của đều do Hoàng Khắc Kỷ thừa kế.
Tiêu Dung bình thản xong ba điều . Ngay cả Chu Lương cũng ngẩng đầu y. Y hề giấu giếm việc sự tồn tại của Hoàng Khắc Kỷ. Hoàng Ngôn Cảnh và Chu Lương mỗi một suy nghĩ.
Hoàng Ngôn Cảnh thả lỏng. Ban đầu Tiêu Dung diễn sâu quá, cứ như dâng Lư Giang tận miệng cho , làm cảnh giác dựng cả tóc gáy. Nghe đến giờ mới hiểu, cái gì mà giúp điều về, thực chất là dùng việc điều chuyển để mua đứt ân tình giữa Khuất Vân Diệt và nhà họ Hoàng, thể dùng chuyện đó để chèn ép Khuất Vân Diệt nữa.
Số châu báu đương nhiên sẽ rơi túi Khuất Vân Diệt, chuyển giao chỉ là cái cớ, chúng nhân cơ hội kiếm chác từ sự giàu của nhà họ Hoàng. Nói cũng điều duy nhất khiến Hoàng Ngôn Cảnh bất ngờ là điều thứ ba.
Bọn họ thế mà quan tâm đến sống c.h.ế.t của Hoàng Khắc Kỷ thật nực .
Hoàng Ngôn Cảnh nhận bắt đầu coi thường Khuất Vân Diệt. Phát hiện một vòng lớn cũng chỉ để xóa bỏ sự kìm kẹp của nhà họ Hoàng đối với Khuất Vân Diệt, tâm trạng Hoàng Ngôn Cảnh thể dùng từ đắc ý để hình dung. Hắn còn bận tâm Tiêu Dung thật giả nữa, vì chuyện đối với Khuất Vân Diệt như hóc xương cá trong họng, Khuất Vân Diệt lo sốt vó sẵn sàng làm thứ.
chỉ Khuất Vân Diệt nắm thóp, chính cũng nắm thóp. Kiến Ninh cái gì cũng , chỉ tội quá xa xôi hẻo lánh. Hắn khao khát trở về Lư Giang vô cùng.
Vốn dĩ xuất binh khiến tình nguyện, nhưng nếu xuất binh đổi lấy công lao để điều về Lư Giang thì ý nghĩa khác hẳn. Hoàng Ngôn Cảnh bắt đầu đặt câu hỏi, cò kè mặc cả với Tiêu Dung. Thái độ của Hoàng Ngôn Cảnh ngày càng hung hăng, sức ép của Tiêu Dung buộc đồng ý để bệ hạ hoặc đại tư mã gửi cho một bức thư yêu cầu xuất binh.
Chỉ cần thấy thư yêu cầu xuất binh sẽ như lời Tiêu Dung dốc lực hỗ trợ đ.á.n.h Tiên Ti.
Tiêu Dung cũng nghiến răng chịu thua kém, bắt nhanh chóng gửi châu báu đến để y còn cái mà ăn với bệ hạ.
Tiền tài quan trọng bằng binh mã lương thảo, nhà họ Hoàng đầy. Hoàng Ngôn Cảnh đồng ý ngay tại chỗ, nghênh ngang bỏ .
Khuất Vân Diệt theo bóng lưng vô cùng nhớ thương cây Tuyết Ẩm Cừu Mâu của .
Trong phòng còn ngoài Khuất Vân Diệt cau mày Tiêu Dung: "Chỉ để xuất binh mà ngươi định xin hoàng đế một bức thư thật ?"
Tiêu Dung chậm rãi uống , uống xong mới mỉm : "Đại vương còn nhớ tại lúc đầu liên kết với những cùng đ.á.n.h Tiên Ti ?"
Khuất Vân Diệt nhớ , thế: "Vì xây dựng Trần Lưu cần tiền." Tiêu Dung gật đầu.
Khuất Vân Diệt: "Nên ngươi chỉ nhắm châu báu của ?"
Hắn gửi bao nhiêu chứ, chẳng vẫn như muối bỏ bể ?
Tiêu Dung với ánh mắt thương hại.
Khuất Vân Diệt: "……"
Lúc Tiêu Dung vui vẻ dậy, nghiêng đầu với Khuất Vân Diệt một câu: "Của cải thiên hạ chia làm mười phần, năm phần trong tay thế gia, năm phần trong tay hoàng đế. Hoàng Ngôn Cảnh... chỉ là niềm vui bất ngờ đường đ.á.n.h hổ, cùng lắm chỉ tính là một con thỏ. chính nhờ mùi m.á.u tanh của con thỏ mới dụ con hổ khỏi hang."
"Đại vương cứ yên tâm. Tiền, lương, , ba thứ khi đại vương xuất chinh sẽ gom đủ. Trận chúng chắc thắng."