Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0031: Không tự nhiên

Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:10:20
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến nửa quá trình "cán bột" Tiêu Dung im bặt.

Hết đau ? Không , là do y chợt nhận xung quanh cả đống đang . Lòng tự trọng khiến y câm nín ngay tức khắc, dù mặt đỏ tía tai cũng quyết hé răng nửa lời.

Tiêu Dung úp mặt xuống cỏ, giả vờ c.h.ế.t.

……

A Cổ Sắc Gia thông khí mạch cho y xong, nghi hoặc sờ sờ sống lưng y.

Bộ quy trình là phương pháp chữa bệnh gia truyền của tộc Bố Đặc Ô, tóm là dùng cách mát xa để hoạt huyết hóa ứ, tỉnh táo tinh thần, thông kinh mạch... Bệnh nặng chữa , bệnh nhẹ cũng trị dứt điểm, nhưng với mấy bệnh mãn tính, yếu ớt bẩm sinh di chứng khó chịu thì hiệu quả khá .

Tộc Bố Đặc Ô sống trong rừng sâu núi thẳm, cả ngọn núi chỉ họ, cái gì cũng tự túc dần dần họ phát triển nền văn minh riêng, ngôn ngữ riêng và y thuật riêng.

A Cổ Sắc Gia là xuất sắc nhất trong đó. Từ nhỏ bà hứng thú với y thuật. Sau khi chị gái và rể qua đời, bà càng say mê nghiên cứu, dẫn dắt cả tộc phát triển theo hướng .

Khi đ.á.n.h trận thiếu quân y, tộc Bố Đặc Ô sẽ đảm nhận vai trò đó. Cả đời A Cổ Sắc Gia chữa cho đến một vạn thì cũng vài ngàn bệnh. Nên bà mới thấy lạ Tiêu Dung rõ ràng vẻ khí huyết đủ, kinh mạch suy yếu thông một lượt mà chẳng phản ứng gì?

Bình thường khi bà "cán" một trận thế lưng sẽ nóng hầm hập, nóng đến mức rán trứng chứ. Nếu phản ứng đó thì chỉ hai khả năng.

Một, lâu quá làm bà lụt nghề.

Hai, liên quan đến bà, là do Tiêu Dung căn bản bệnh.

A Cổ Sắc Gia im lặng một lát, cụp mắt xuống.

Quả nhiên là bà lụt nghề .

lực tay mạnh, Trung Nguyên bình thường chịu nổi. Một đủ hành xác , làm thêm nữa khéo cái công t.ử bột da mịn thịt mềm thét lên mất. Thế là A Cổ Sắc Gia lặng lẽ dậy, quyết định hôm khác sẽ thông kinh mạch cho Tiêu Dung nữa.

nhắc đến chuyện đáng sợ mà bảo Khuất Vân Diệt: "Thả ."

Tay Khuất Vân Diệt rời khỏi Tiêu Dung, y liền bật dậy như cá chép vượt vũ môn.

Y đó mặt đỏ bừng, dính đầy cỏ, tóc còn cắm một cọng cỏ xanh mướt từ lúc nào .

Tiêu Dung siết chặt nắm đấm, n.g.ự.c phập phồng. Khuất Vân Diệt định nhặt cọng cỏ cho y, nhưng tay vươn thì Tiêu Dung phắt lườm , làm giật dừng ngay, cứ thế giơ tay hình dám động đậy.

Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c thì Khuất Vân Diệt giờ thái lát nhúng lẩu .

……

Cả kiếp lẫn kiếp cộng Tiêu Dung bao giờ thấy mất mặt như thế. Y giận đến mức nên lời, tôn ti trật tự gì vứt hết đầu. Tay buông thõng bên hông nắm chặt thành đấm, run lên bần bật, hận thể c.ắ.n c.h.ế.t Khuất Vân Diệt ngay tại chỗ.

Y đang cố gắng bình tĩnh , để ý xung quanh đang ngơ ngác . Đến khi nhận đang làm trò cho thiên hạ, Tiêu Dung cứng đờ mặt mày, ngoắt bỏ .

Thấy Cao Tuân Chi vội đuổi theo. Khuất Vân Diệt gan đó, đành chôn chân tại chỗ.

Ánh mắt A Cổ Sắc Gia dõi theo Tiêu Dung cho đến khi y khuất bóng trong đám đông, mới sang với Khuất Vân Diệt một câu: "Vị công t.ử khí thế bức thật đấy."

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn thở phào nhẹ nhõm. Tốt quá, ngay cả La Ô cũng thế cứ tưởng chỉ thấy Tiêu Dung đôi lúc đáng sợ chứ.

Nghĩ thì nghĩ nhưng ngoài mặt thể hiện , giọng điệu hờ hững: "Cũng thường thôi."

A Cổ Sắc Gia: "……" Đồ ngốc.

Người càng càng quan tâm đến hình tượng. Thế nên mới câu "mỹ nhân xế bóng, hùng mạt lộ" hai cái đặt ngang hàng đủ thấy mất nhan sắc là đả kích tâm lý lớn thế nào đối với mỹ nhân.

Tuy Tiêu Dung mất nhan sắc, nhưng hôm nay y mất sạch hình tượng .

Bị ấn xuống đất như con cá mặt bao , còn kêu la t.h.ả.m thiết như lợn chọc tiết.

Tiêu Dung vùi đầu gối lông gà, chỉ c.h.ế.t quách cho xong.

Khi Cao Tuân Chi lên xe, ông thấy Tiêu Dung đang trong trạng thái tự kỷ. Ban đầu ông khó hiểu nhưng nghĩ một chút là ngay. Khuất Vân Diệt là dễ hiểu, Tiêu Dung cũng chẳng bí hiểm gì cho cam. Tuy bụng y đầy chữ nghĩa, chuyện trời biển gì cũng , nhưng xét về tính cách thì y và Khuất Vân Diệt kẻ tám lạng nửa cân.

Trong mắt Cao Tuân Chi, cả hai đều là những đứa trẻ ngây thơ chân thành.

Cao Tuân Chi mím môi nín một lúc mới xuống bên cạnh Tiêu Dung.

Tiêu Dung thấy tiếng động nhưng vẫn chịu dậy. Cao Tuân Chi cũng ép, ấp ủ một lát mới nhẹ nhàng : "Ta gặp quân Trấn Bắc năm Vũ Thuận thứ hai. Nói sợ A Dung chê , lúc đầu đến vùng Nhạn Môn Quan với phận tội nhân lưu đày Liêu Tây."

Tiêu Dung vẫn nhúc nhích, nhưng mở mắt nghi hoặc lắng lời Cao Tuân Chi.

Cao Tuân Chi nheo mắt nhớ chuyện xưa: "Ta xuất hàn môn. Tổ phụ lăn lộn trong quân ngũ chút danh tiếng mới đưa cả nhà gia nhập tầng lớp hàn môn. Cha dụ dỗ tham gia vụ mưu phản của các vương gia năm Thái Ninh thứ năm. Sau khi triều đình đổi chủ, những kẻ tham gia mưu phản đều c.h.é.m đầu, nhà còn lưu đày bộ."

Nói đến đây, thấy lạc đề, Cao Tuân Chi ngượng ngùng: "Đều là chuyện quá khứ . Trong họa phúc, hơn hai mươi năm ở quân Trấn Bắc thấy mãn nguyện. Ta tham gia cuộc chiến bảo vệ đất nước, tự tay g.i.ế.c giặc Hồ, còn thấy Trấn Bắc Vương từ một đứa bé xíu lớn lên thành đấng nam nhi đội trời đạp đất như bây giờ. Đây là trải nghiệm mà khác ."

Tiêu Dung buồn bực nhắm mắt . Giờ y ai khen Khuất Vân Diệt cả.

Cao Tuân Chi y, : "Cậu thông khí mạch cho là ai ? Đó là La Ô của đại vương. Ồ, La Ô trong tiếng Bố Đặc Ô nghĩa là dì, cũng nghĩa là cô và . Người Bố Đặc Ô ít, họ thường sống quây quần thành đại gia đình cùng nuôi dạy trẻ con, ai cũng đóng vai trò cha , nên cha trở thành danh xưng chung."

"Chắc A Dung những chuyện , vì đại vương sẽ kể cho . Tuy giờ cuộc sống dễ thở hơn, nhưng đại vương chịu quá nhiều khổ cực vì dòng m.á.u dị tộc của , ngài dễ dàng nhắc đến mẫu tộc với khác . Lần ngài xin Diêm Nữ sâm cho khiến kinh ngạc lắm . Hôm nay vì lo lắng cho sức khỏe của mà ngài còn cầu xin La Ô chữa trị cho mặt bao . Nếu ai thế đại vương, còn tưởng đó là ngài nữa."

Tiêu Dung đột ngột bật dậy, vẻ mặt khó đăm đăm: "Ý Thừa tướng là gì?"

Cao Tuân Chi ngờ Tiêu Dung bật dậy nhanh thế, suýt chút nữa quên luôn lời định . Ông nuốt nước bọt tiếp tục: "Ý là kể từ khi A Dung đến, đại vương mỗi ngày đều sự đổi. Ta A Dung sốt ruột, nhưng cũng mong A Dung cho đại vương chút thời gian. Mười năm qua ngài dùng nguyên tắc thù báo thù, tự làm việc để bảo vệ tất cả . Nếu nhờ ngài kiên định, quân Trấn Bắc tan rã bao nhiêu . Nguyên tắc hành xử mà đại vương đúc kết từ trong m.á.u lửa, một sớm một chiều mà đổi . A Dung cần kiên nhẫn một chút."

Tiêu Dung: "……"

Y mím chặt môi, im lặng Cao Tuân Chi. Cao Tuân Chi , vì ông phát hiện tuy Tiêu Dung điểm giống Khuất Vân Diệt, nhưng cũng điểm trái ngược. Khuất Vân Diệt gì nghĩa là sắp chuyện, còn Tiêu Dung gì nghĩa là y thực sự lọt tai.

So với Khuất Vân Diệt, Tiêu Dung dễ khuyên hơn nhiều. Cao Tuân Chi vui vẻ bồi thêm một câu để củng cố thành quả: "Cũng cần kiên nhẫn lâu , vì đại vương thực sự quan tâm đến A Dung. Ngài lo lắng cho sức khỏe của , cũng lọt lời . Cậu xem hôm nay ngài sốt ruột thế nào kìa. Theo thấy chẳng bao lâu nữa đại vương sẽ đổi thôi."

Tiêu Dung: "…………"

Nói xong Cao Tuân Chi hớn hở bỏ . Tiêu Dung hậm hực tấm rèm buông xuống, vật xuống gối lông gà. Phiền c.h.ế.t !!!

Vì sự cố đại quân dừng nghỉ ngơi. Trời cũng sắp tối, tiện thể nhóm lửa nấu cơm, cho ngủ một giấc, đến rạng sáng lên đường.

Khuất Vân Diệt ở lỳ trong doanh trại tộc Bố Đặc Ô chịu về. Ngoài mặt thì hỏi A Cổ Sắc Gia tình hình sức khỏe Tiêu Dung, nhưng thực chất là dám về. Hắn cứ cảm thấy nếu về bây giờ Tiêu Dung sẽ nhe nanh múa vuốt lao c.ắ.n c.h.ế.t .

……

A Cổ Sắc Gia bao giờ thấy như . So với sự ngạc nhiên đơn thuần của Cao Tuân Chi thì A Cổ Sắc Gia ngạc nhiên ghét bỏ.

Bà thầm nghĩ Khuất Vân Diệt đúng là giống hệt ông rể Trung Nguyên của bà, tính tình dở dở ương ương, chẳng dứt khoát tẹo nào.

Vừa chuyện với Khuất Vân Diệt, bà bỏ thảo d.ư.ợ.c bốc nồi sắc. Sắc xong một bát t.h.u.ố.c màu nâu Khuất Vân Diệt đây là t.h.u.ố.c cho Tiêu Dung. Thông khí mạch hiệu quả lắm, A Cổ Sắc Gia sợ y vẫn đau nên sắc bát t.h.u.ố.c . Khuất Vân Diệt định đưa tay đón thì La Ô của đưa bát t.h.u.ố.c cho khác.

"Đan Nhiên, con mang ."

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn bất mãn: "La Ô!"

Tại để Đan Nhiên mang ? Để mang ? Như thế cớ để về !

A Cổ Sắc Gia ngước mắt lên, bình thản : "Gọi làm gì? Ngươi vội về mà, thêm lúc nữa ."

Khuất Vân Diệt: "…………"

Bên , Tiêu Dung một một lúc cuối cùng cũng chịu ngóc đầu dậy khỏi cái gối. Y uể oải dựa gối, chẳng mệt vì giá trị may mắn vì cảm xúc lên xuống thất thường quá nhiều.

Y chán đời trần xe ngựa. Bỗng nhiên tiếng lộp bộp mái xe. Tiêu Dung ngẩn , chống tay dậy định xem trời mưa .

Chưa kịp động đậy thì rèm xe vén lên. Một cô bé ôm chặt bọc đồ trong lòng, tóc và quần áo đều ướt sũng nhưng bọc đồ vẫn khô ráo. Cô bé vội vàng đặt bọc đồ trong xe, buông rèm xuống. Vì bẩn nên cô bé dám trong, chỉ ở cửa xe, ngượng ngùng Tiêu Dung.

Chính là cô bé gặp và bỏ chạy khỏi Tiêu Dung hai .

Tiêu Dung nhướng mày, chờ xem cô bé định gì.

Đan Nhiên: "……"

Không dám mắt Tiêu Dung, cô bé cúi đầu lí nhí: "Đây là t.h.u.ố.c Na La bảo con mang đến, ngài... , công t.ử nhớ uống."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0031-khong-tu-nhien.html.]

Tiêu Dung bát t.h.u.ố.c trông như cái bình hoa bụng to phiên bản mini, chắc cũng do tộc Bố Đặc Ô tự nung.

……

Hành quân bên ngoài bát t.h.u.ố.c thường đúng là dùng , công nhận cái tiện thật.

Chỉ là trông kỳ cục.

Tiêu Dung "ồ" một tiếng, uống chỉ hỏi: "Na La là ai?"

Đan Nhiên: "Là bà nội con, chữa bệnh cho công t.ử ."

Tiêu Dung: "Bà nội ruột?"

Đan Nhiên ngơ ngác ngẩng đầu, nhớ cách gọi của Trung Nguyên, nhỏ nhẹ đáp: "Bà dì."

Tiêu Dung nhẩm tính một hồi kinh ngạc.

Đứa bé là cháu gái Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt chỉ một trai, đây là con của ? Không đúng, tuổi tác khớp!

Cứ tưởng vớ bí mật hào môn gì, Tiêu Dung nuốt hết sự tò mò trong, ngừng một chút hỏi tiếp: "Sao đó thấy ngươi bỏ chạy?"

Đan Nhiên: "……"

Giọng cô bé càng nhỏ hơn như tiếng muỗi kêu: "Ngài quá, con... con sợ."

Tiêu Dung giật giật khóe miệng. Y chỉ đùa thôi ai ngờ dọa chạy thật.

Hơn nữa Tiêu Dung khó hiểu, thì bằng đáng sợ ?

Tiêu Dung hỏi thắc mắc của . Đan Nhiên cũng thấy ngại, thất lễ nhưng kìm chế . Giờ cơ hội giải thích cô bé cố gắng trình bày.

Tiếng Trung Nguyên của cô bé , Tiêu Dung một lát là hiểu ngay. Cô bé sợ y vì hồi nhỏ từng một bắt nạt. Người đó thấy cô bé sợ độ cao thì tung cô bé lên trời, thấy cô bé sợ ngỗng thì thả giữa đàn ngỗng, làm cô bé ám ảnh tâm lý luôn. Mà Tiêu Dung giống hệt đó, kích hoạt bóng ma tâm lý của cô bé.

Tiêu Dung: "……"

Dưới trướng Khuất Vân Diệt loại cặn bã bắt nạt trẻ con thế ư? Thật quá đáng! Hôm nay y ôm một bụng tức chỗ xả, đúng lúc trời hành đạo!

Tiêu Dung tức giận hỏi: "Kẻ đó là ai?"

Đan Nhiên : "Là Mẫn Cát của con, cũng là đại vương của các ngài đó."

Tiêu Dung: "…………"

Mặt y cứng đờ. Một lúc lâu y mới chỉ : "Ta và Mẫn Cát của ngươi giống ?"

Đan Nhiên gật đầu chắc nịch: "Hai giống hệt ."

Tiêu Dung xác nhận : "Mẫn Cát của ngươi tên là Khuất Vân Diệt hả?"

Đan Nhiên: "Vâng ạ, con chỉ một Mẫn Cát thôi."

Tiêu Dung cạn lời. Cả đời y gặp đứa trẻ nào dối chớp mắt thế .

Y và Khuất Vân Diệt giống ?! Còn giống hệt ? Từ dùng cho hai ? Khuất Vân Diệt cạnh y như hai con búp bê Nga, mà y là con búp bê nhỏ bên trong. Khuất Vân Diệt đ.ấ.m một phát là óc văng tung tóe, còn y đ.ấ.m một phát là tay y gãy xương. Thế mà bảo giống . Giống cái con khỉ!

Mặt Tiêu Dung rõ hai chữ " tin". Đan Nhiên thấy y tin, định giải thích thêm thì rèm cửa vén lên.

Khuất Vân Diệt cau mày bước lên, hai hỏi: "Đang chuyện gì thế?"

Vừa thấy Tiêu Dung nhớ đến nỗi "nhục nhã" lúc , mặt lạnh tanh đáp: "Không gì."

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn sang Đan Nhiên cô bé chột nên cũng im thin thít.

Khuất Vân Diệt: "Con về , trông uống thuốc."

Đan Nhiên gật đầu lia lịa. Cô bé cũng chẳng ở đây. Một là bóng ma tuổi thơ, thì như em sinh đôi của bóng ma tuổi thơ, cô bé chỉ hận thể mọc cánh bay ngay lập tức.

Đan Nhiên chạy , Khuất Vân Diệt buông rèm xuống, cầm bát t.h.u.ố.c lên. Vừa định đưa cho Tiêu Dung thì giọng Tiêu Dung lạnh lùng vang lên: "Trời đang mưa mà đuổi con bé về, đại vương sợ nó ốm ?"

Khuất Vân Diệt khựng : "Mưa nhỏ ."

Tiêu Dung định cãi , mưa nhỏ , bao nhiêu dầm mưa cảm lạnh bao giờ tỉnh nữa. Huống hồ đây còn là trẻ con, sức đề kháng kém hơn.

kịp thì thấy vẻ mặt thực sự để tâm của Khuất Vân Diệt, lời nghẹn ở cổ họng.

Đứa trẻ theo quân Trấn Bắc nam chinh bắc chiến, qua bao nhiêu chiến trường, ăn gió sương là chuyện cơm bữa. Ngủ ngoài trời đất còn chẳng coi là gì, huống chi chút mưa bụi .

Lời Cao Tuân Chi rốt cuộc vẫn ăn sâu tâm trí y. Y bắt đầu suy nghĩ về cảnh và trải nghiệm của Khuất Vân Diệt bắt đầu hiểu cho .

Tiêu Dung: "…………"

Đây tín hiệu !

Tiêu Dung lập tức ngậm miệng, mặt mày khó coi lưng về phía Khuất Vân Diệt bừa: "Đã đại vương thấy thì cũng nữa. Đại vương cứ để t.h.u.ố.c đó, tỉnh dậy sẽ uống."

Nói xong nhắm mắt , làm bộ ngủ ngay lập tức.

Khuất Vân Diệt đôi mắt nhắm nghiền của y, bắt đầu thấy bứt rứt.

cảm giác bứt rứt khác với cảm giác g.i.ế.c . Nó giống như nhốt trong căn phòng cửa sổ, thoát tìm lối, chỉ như thú nhốt trong lồng, yên .

Hôm nay phá vỡ cái lồng chắc c.h.ế.t vì bức bối mất.

Im lặng một lúc Khuất Vân Diệt đặt bát t.h.u.ố.c xuống. Tiếng gốm va gỗ trầm đục. Mưa bên ngoài vẫn tạnh, rả rích rơi. Vốn chỉ là mưa nhỏ nhưng trong gian chật hẹp , tiếng mưa rơi mái xe lộp bộp rõ mồn một.

Không khí thích hợp để ngủ nhưng Tiêu Dung chẳng buồn ngủ chút nào. Y Khuất Vân Diệt đang , y cảm nhận .

Y đợi Khuất Vân Diệt mở lời, Khuất Vân Diệt đợi y tín hiệu để mở lời. Hai cứ thế im lặng đối đầu xem ai chịu thua .

Cuối cùng Khuất Vân Diệt vẫn là mở miệng .

Và câu đầu tiên là: "Sau vẫn sẽ thù báo thù. Dù ngươi cũng thể tha cho kẻ thù của ."

Tiêu Dung: "……" Ngài giỏi lắm.

Tiêu Dung tức đến nghiến răng. lúc Khuất Vân Diệt nốt nửa câu : " sẽ cố gắng để khác thù đó là do báo."

Nói mấy chữ cuối Khuất Vân Diệt cực kỳ cam tâm. Hắn vốn tự phụ, cho rằng lén lút hành vi của đại trượng phu. thấy Tiêu Dung sắp tức c.h.ế.t vì chuyện đành thỏa hiệp.

Nói xong tiếp tục chằm chằm Tiêu Dung. Tiêu Dung im lặng một lát từ từ dậy. Vừa lộ mặt , lông mày y nhíu chặt: "Đại vương tưởng đại vương báo thù ? Ta là đại vương tùy tiện g.i.ế.c . Trên làm theo, đại vương coi rẻ mạng , tướng sĩ bên thấy thế cũng học theo. Như quân Trấn Bắc thành cái gì? Giống——"

Giống bọn trộm cướp .

Vốn định thế nhưng y khựng , đổi thành câu khác: "So với thời Khuất đại tướng quân còn sống thì còn giống nữa ? Ta là mưu sĩ của đại vương, đương nhiên mong điều đời đều thuộc về đại vương. Dù là đất đai màu mỡ, chiến thắng, tiền tài, lòng dân, cả cái danh nhân đức sáng suốt , đều đại vương . Vì thế khi thấy đại vương rõ ràng cơ hội trong tầm tay mà tùy tiện vứt bỏ, mới kiềm chế tính khí của ."

Nói đến đây vẻ hối hận mặt Tiêu Dung giả vờ. Y cũng hối hận vì năng bốc đồng như thế. May mà Khuất Vân Diệt thực sự kết tội y, nếu lúc đó Khuất Vân Diệt thuận nước đẩy thuyền thì y cũng chẳng ai thương.

Nói vẫn là do y quá quen thuộc. Khuất Vân Diệt đối với y khá khách sáo, thời gian qua hai chung sống cũng tệ, nên lúc nóng giận y quên mất là đại vương, là chủ nhân của y. Mạng nhỏ của y chỉ gắn liền với vận khí của , mà còn treo một ý niệm của .

Tiêu Dung im lặng tự kiểm điểm, nhận vẻ tự nhiên thoáng qua mặt Khuất Vân Diệt.

Khuất Vân Diệt mấp máy môi định gì đó, thấy Tiêu Dung ngậm miệng. Một lúc , mới : "Bản vương hiểu ý ngươi. Ngươi cũng nên sửa cái tính nóng nảy . Chưa mấy câu tự làm tức đến phát bệnh. Sức khỏe vốn , chịu nổi giày vò thế ."

Vừa , cầm bát t.h.u.ố.c lên, là nhét thẳng tay Tiêu Dung. Tiêu Dung cũng lười từ chối, ngửa cổ uống cạn một .

Sau đó hai ai gì nữa, cứ thế mỗi một bên. Sau cuộc cãi vã con thường cảm thấy mệt mỏi về tinh thần và rơi trạng thái bình lặng. Khuất Vân Diệt vốn nghĩ ngợi gì, nhưng tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài chợt nhớ chỉ một canh giờ hai họ còn cãi long trời lở đất.

Khuất Vân Diệt từng gây gổ với nhiều , và ngoại lệ kết cục đều khó coi. Tiêu Dung là duy nhất khiến miễn cưỡng lùi một bước, cũng là duy nhất dù cãi đến mức nào vẫn sẵn sàng đón nhận , khuyên can , đối đãi chân thành với .

Cảm giác mới lạ, nhưng cũng tệ.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vén rèm cửa sổ bên phía , màn mưa bên ngoài khóe môi cong lên.

giây tiếp theo, Tiêu Dung đang kiểm điểm bản ở bên lên tiếng với giọng điệu vui: "Đại vương."

Khuất Vân Diệt rụt tay về cái rụp. Tấm rèm từ từ buông xuống, chặn những hạt mưa bụi đang cố len lỏi trong.

Loading...