Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0027: Xe ngựa
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:39:53
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng bao lâu Ngu Thiệu Thừa xách tay nải ngoài.
Chức quan của Ngu Thiệu Thừa ở Kim Lăng là hộ quân Đô úy. Chức cũng giống như phó tướng trong quân Trấn Bắc, trong một quân nhiều còn chức quyền cụ thể thế nào thì tùy ý cấp .
Ngu Thiệu Thừa tròn hai mươi ở trong quân là độ tuổi dở dở ương ương, xét về thâm niên địa vị đều đủ để phục chúng. Cộng thêm việc nhờ bóng cha mới chức quan nên tình cảnh của khá khó khăn.
Những đồng liêu lên bằng thực lực thì coi thường . Những cũng nhờ bóng cha nhưng gia tộc sa sút cũng coi thường . Còn những khác thì ghen tị vì thực lực, cấp tin tưởng nên tẩy chay .
Đây chính là hiện trạng quan trường Nam Ung, chỉ trong quân mà trong triều cũng . Hai chữ "tôn ti" như một dấu ấn khắc sâu tâm trí đám . Mâu thuẫn giữa với gay gắt và rõ rệt, ai cũng chỉ nghĩ cho chẳng ai nghĩ cho triều đình và bá tánh.
Thảm hơn nữa là Tôn Nhân Loan nắm thực quyền Nam Ung vui mừng khi thấy cảnh . Bởi vì cấp tư tâm mới lời ông . Nếu bọn họ đoàn kết thì kẻ kẹp thiên t.ử để lệnh cho chư hầu như Tôn Nhân Loan sẽ gặp rắc rối to.
Ngược , Dương Tàng Nghĩa cải thiện tình hình . Ông đồng lòng ủng hộ tiểu hoàng đế. ông cũng chẳng thực sự trung thành với tiểu hoàng đế, ông chỉ hạ bệ Tôn Nhân Loan mà thôi. Nhà họ Tôn đè đầu cưỡi cổ nhà họ Dương suốt mười năm nay. Là từng chứng kiến thời kỳ huy hoàng nhất của nhà họ Dương ông mơ cũng đưa gia tộc trở thời kỳ đỉnh cao, tiếp tục hô mưa gọi gió, hiệu lệnh quần hùng.
Đến cả hai đầu còn như ... Nam Ung quả nhiên hết t.h.u.ố.c chữa .
Điều duy nhất khiến Ngu Thiệu Thừa cảm thấy an ủi là tuy quan trường đen tối nhưng binh lính bên đều lời. Thời thế loạn lạc nhiều lính cũng chỉ để kiếm miếng cơm manh áo. Nam Ung đặc biệt nhấn mạnh tôn ti trật tự, dẫn đến nhiều án mạng hơn. Chuyện thế gia đ.á.n.h đập bình dân, hành hạ nô bộc xảy như cơm bữa. Mà cấp tàn bạo thì cấp cũng chỉ nhẫn nhịn.
Tính oan hồn c.h.ế.t tay đám quan quyền quý Nam Ung còn nhiều hơn c.h.ế.t tay Khuất Vân Diệt. che khoe còn Khuất Vân Diệt thì chẳng bao giờ quan tâm đến danh tiếng của .
……
Nửa canh giờ , Ngu Thiệu Thừa dẫn sáu ngàn tướng sĩ lên ngựa rời . Gương mặt sáu ngàn đều vô cảm. Trong lòng họ cũng , dù cái mạng cũng treo thắt lưng quần , sống thêm ngày nào ngày nấy.
Ở quận Nhạn Môn bên , đám Tiêu Dung vẫn một món quà lớn đang đường tới. Họ đang gấp rút sắp xếp việc dời đô.
Không tất cả đều . Hai mươi vạn đại quân sẽ ở đây. Đây là mệnh lệnh của Khuất Vân Diệt. Bản năng thù địch với Tiên Ti khắc sâu xương tủy , để đủ binh mã yên tâm rời .
Hai vị tướng quân Khuất Vân Diệt lệnh ở trấn thủ là Nguyên Bách Phúc và Vương Tân Dụng.
Người là tâm phúc của Khuất Vân Diệt. Người là kẻ ưa cho lắm.
Tiêu Dung vẻ mặt đờ đẫn của Vương Tân Dụng. Y cảm thấy quen . Hễ việc gì giống như đày biên cương kiểu gì cũng rơi tay .
Khuất Vân Diệt dự định mùa thu sẽ xuất binh đ.á.n.h Tiên Ti. Việc dời đô ảnh hưởng đến quyết tâm của . Chỉ vài tháng nữa sẽ . Tiêu Dung trầm ngâm một lát. Y thấy thời gian chắc xảy loạn lạc gì nên lên tiếng phản đối.
Về phần mười lăm vạn quân còn , hai vạn quân tiên phong mang theo quân nhu quan trọng rời . Mười ba vạn quân cuối cùng sẽ xuất phát cùng ngày với Trấn Bắc Vương.
Mười ba vạn tướng sĩ, cộng thêm gần mười vạn bá tánh theo. Những gồm gia quyến của quân Trấn Bắc và cả những chuyển đến Nhạn Môn quận vì sự an .
Họ chấp nhận sống ở Nhạn Môn quận địa thế hiểm trở chính là mong quân Trấn Bắc che chở. Giờ quân Trấn Bắc rời . Dù vẫn còn hai mươi vạn đại quân trấn thủ Nhạn Môn Quan nhưng dân thường thực lực Tiên Ti thế nào. Cứ nghĩ đến cảnh Tiên Ti thể phá quan tràn , họ sợ đến mức thức trắng đêm thu dọn hành lý. Họ nhất quyết theo quân Trấn Bắc mới chịu.
Một ngày khi xuất phát, Tiêu Dung bỏ Cao Tuân Chi. Ông tính sổ sách mấy ngày liền đến mức phát bệnh đau đầu. Tiêu Dung một rời khỏi vương cung. Sau lưng y là hai tên lính canh. Hai nhận lệnh của Khuất Vân Diệt đuổi cũng . Tiêu Dung đành mặc kệ họ theo.
Tính y ở Nhạn Môn quận gần hai tháng. Tuy nhiều , nhưng thực sự ngắm phố xá nơi chỉ ngày đầu tiên mới đến.
Lần y thấy cảnh an cư lạc nghiệp. Lần Nhạn Môn quận như sắp gặp đại nạn. Trên phố xe bò, xe lừa. Đàn ông bận rộn chất đồ đạc lên xe. Phụ nữ thì đập bột thình thịch thớt gỗ. Họ đang chuẩn đủ lương khô để lên đường.
Những nhà cùng cũng chẳng nhàn rỗi. Họ đổ đường khác thu dọn đồ đạc. Trên mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ lo âu. Hình như họ đang lo lắng điều gì đó.
Một quyết định dời đô làm xáo động lòng của mấy chục vạn dân a.
Tiêu Dung dựa bức tường thấp bên cạnh, hai tay khoanh ngực. Ánh mắt y chậm rãi lướt qua một góc phố. Khi lướt qua một chỗ y khựng một chút mắt về hướng đó.
Ngày đầu tiên đến đây Tiêu Dung thấy mấy đứa trẻ hát bài đồng d.a.o Cờ Xi Vưu. Lúc đó y còn gặp một cô bé tộc Bố Đặc Ô. Chuyện đó chạm đến ký ức nào đó của Tiêu Dung nên y khá ấn tượng với mấy đứa trẻ .
Trước một ngôi nhà cửa đóng then cài cô bé hôm nọ và bé hát đồng d.a.o đang tạm biệt .
Cậu bé chừng năm sáu tuổi, thấp bé. Có lẽ đang cảm nên nó cứ sụt sịt mũi mãi. Nó đưa cho cô bé hai hòn đá. Cô bé đưa một gói nhỏ bọc vải, rõ bên trong là gì.
Vẻ mặt bé đầy lưu luyến. Nó gì đó với cô bé Tiêu Dung rõ. Giây tiếp theo, y rõ tiếng nó gọi.
"Cẩu nhi, còn mau gánh nước!"
Mặt bé cứng đờ. Nó nhanh một câu với cô bé chắc là lời tạm biệt, ba chân bốn cẳng chạy biến.
Cô bé theo bóng lưng bạn một lúc cẩn thận cất hai hòn đá . Cô bé xoay , vô tình chạm ánh mắt Tiêu Dung.
Tiêu Dung khẽ nhướng mày. Cô bé cũng giống , ngẩn y một lúc. Sau đó vèo một cái nó chạy còn nhanh hơn .
Tiêu Dung: "…………"
Y trông đáng sợ lắm ?
Hai đứa trẻ , Tiêu Dung vẫn đó. Y thả lỏng vai dựa tường.
Thật , tình bạn thuở thiếu thời là trân quý nhất.
Liếc đám mây hình thù kỳ dị cuối chân trời, hồi lâu Tiêu Dung khẽ thở dài một tiếng rời .
y về vương cung. Hai đứa trẻ nhắc nhở y. Đến trẻ con còn lời từ biệt, thì kẻ coi trọng Nhạn Môn Quan như Khuất Vân Diệt chắc chắn cũng đang làm việc tương tự.
Lại đến chân Nhạn Môn Quan, Tiêu Dung ngước cửa ải cao ngất. Lần y thở dài thườn thượt một tiếng mới bắt đầu leo.
Ít nhất y ảnh hưởng bởi khí vận của Khuất Vân Diệt. Đầu choáng, mắt hoa. Leo nửa đường y cũng đến nỗi thở hồng hộc như ch.ó con nữa.
Khuất Vân Diệt thành lầu. Bên tay đặt một vò rượu. Hắn uống mà thỉnh thoảng rót một chén từ từ đổ xuống nền gạch mặt.
Khi Tiêu Dung lên đến nơi thì thấy cảnh tượng .
Khắp thành lầu nồng nặc mùi rượu. Tiêu Dung nhăn mũi mới chậm rãi về phía Khuất Vân Diệt.
Hắn rót một chén rượu đổ nữa. Hắn ngẩng đầu chuyên cắt ngang những lúc ở một : "Uống một chén ?"
Tiêu Dung mím môi, nhịn : "Không dám uống nữa."
Khuất Vân Diệt đoán câu trả lời . Hắn cầm chén rượu về, cụp mắt : "Hôm đó ngươi nhảm lúc say, mà là rượu lời đấy chứ?"
Tiêu Dung tìm chỗ sạch sẽ xuống mới trợn tròn mắt: "Oan uổng quá! Rượu say nhảm tin . Lúc tỉnh rượu mới là từng câu từng chữ phát xuất từ đáy lòng, nửa lời gian dối."
Khuất Vân Diệt đầu , nheo mắt: "Ngươi dám thề với trời ?"
Tiêu Dung: "……"
Hết dễ lừa .
Khựng một chút Tiêu Dung định giơ tay thề. y há miệng thì Khuất Vân Diệt cau mày ngắt lời.
"Thôi bỏ ."
Tiêu Dung mừng rỡ: "Đại vương tin ?"
Khuất Vân Diệt lắc đầu: "Ta sợ thiên lôi đ.á.n.h xuống đ.á.n.h lây sang cả ."
Tiêu Dung: "…………"
Y khan hai tiếng: "Đại vương thật đùa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0027-xe-ngua.html.]
Khuất Vân Diệt nhếch môi, đáp lời y mà tiếp tục đổ chén rượu trong tay xuống đất.
Tiêu Dung quan sát sắc mặt , cảm thấy tâm trạng đến nỗi tệ. Thế là y mở miệng hỏi: "Đại vương đang rót rượu cho ai thế? Là phụ mẫu của đại vương ?"
Khuất Vân Diệt "ừ" một tiếng chậm rãi : "Cha , a , các trưởng bối hồi nhỏ, các , và cả những tướng sĩ lượt ngã xuống ở đây nữa."
Tiêu Dung sững . Nếu chỉ là vài y còn thể khua môi múa mép an ủi đôi câu. khi Khuất Vân Diệt kể xong y thốt nên lời.
Một câu , vài chục chữ, nhưng chứa đựng bao sinh mạng.
Tiêu Dung hiếm khi á khẩu. Y im lặng, Khuất Vân Diệt hỏi tiếp: "Ngươi trong nhà chỉ còn tổ mẫu và ấu những khác đều qua đời hết ?"
Tiêu Dung khựng vết rượu loang lổ đất, một lúc mới đáp: "Phải. Nhà ... dòng chính của Tiêu gia, mà là chi thứ cũng sống ở đất tổ. Ông nội hồi trẻ phạm dòng chính đuổi khỏi nhà. Ông làm quan nhỏ trong quan phủ miễn cưỡng sống qua ngày. Tổ mẫu quán xuyến việc nhà, cả đời sinh sáu con nhưng chỉ nuôi bốn. Cha là con thứ ba. Đại bá mất năm mười bảy tuổi vì bệnh. Nhị bá tìm t.h.u.ố.c cho ông nội thì trộm cướp g.i.ế.c hại. Tiểu thúc lính c.h.ế.t trận sa trường. Cha là sĩ nhân nhưng vì nhà tước vị, gặp thưởng thức tài năng nên sinh thời chỉ thể kiếm sống bằng nghề thư thuê. Mười hai năm cha lao lực quá độ ho m.á.u ngừng, cũng qua đời."
Nói đến đây Tiêu Dung dừng một chút, tiếp tục: "Đại bá lấy vợ. Lúc nhị bá mất, nhị bá mẫu mang thai. Nhà đẻ ép nhị bá mẫu phá t.h.a.i để tái giá, chắc là tìm lang băm nên bao lâu nhị bá mẫu cũng qua đời. Nhà bác còn một con trai cả nhưng cũng nuôi . Mẹ con gái thế gia, cha mất bà dệt vải nuôi cả nhà, lo cho chu du học đạo, lo cho ăn học. Năm ... mười bốn tuổi mắt mờ dần, đêm hôm đó chẳng may ngã xuống ao nước ngoài nhà đến sáng mới phát hiện."
Khuất Vân Diệt mà c.h.ế.t lặng. Hắn từng nghĩ gia cảnh Tiêu Dung bi t.h.ả.m đến mức .
Hắn tưởng tượng nổi Tiêu Dung trải qua những chuyện đó là đúng, vì đây căn bản chuyện của Tiêu Dung mà là chuyện của em trai hờ Tiêu Dật kể cho y .
Năm ngoái vì gia cảnh quá khó khăn Tiêu Dật đưa tổ mẫu đến quận Tân An tìm cả đang du học. đến nơi mới Tân An trải qua một trận dịch bệnh c.h.ế.t đều đem ngoài thành thiêu xác.
Nghe quen báo tin cả cũng nhiễm bệnh, Tiêu Dật dám cho tổ mẫu . Sau khi tiểu thúc mất tổ mẫu đả kích lớn. Đến khi cha Tiêu Dật qua đời, bà lẫn lộn nhận ai nữa. Tuy nhận nhưng bà vẫn nhớ hai đứa cháu trai. Nếu để bà cháu đích tôn c.h.ế.t, Tiêu Dật dám nghĩ bà sẽ .
Thế là bé một chạy ngoài thành, điên cuồng lục lọi trong đống di vật của c.h.ế.t cuối cùng tìm thấy giấy tờ tùy của cả.
Giấy tờ còn đó, nhưng miếng ngọc bội tùy thì mất . Tuy gia đình sa sút nhưng dù cũng là chi thứ Tiêu gia, nhà nghèo nhưng vẫn còn chút đồ chỉ là họ bao giờ bán .
Miếng ngọc bội đó là một trong . Tiêu Dật lau nước mắt, tìm quản lý đòi ngọc bội. làm đòi , c.h.ế.t bao nhiêu ngày , đồ giá trị mặc định thuộc về đám quản lý, làm ầm lên cũng chẳng ai trả .
Tiêu Dung gặp Tiêu Dật chính lúc . Y thấy Tiêu Dật gọi tên với đám quản lý, mới bé gọi là Tiêu Dung (khác chữ Hán, cùng âm ).
Mất cả, Tiêu Dật mất chỗ dựa cuối cùng. Cậu chỉ thể đưa tổ mẫu về Lâm Xuyên. mới mười ba tuổi chẳng làm gì, sợ nuôi nổi tổ mẫu.
Tiêu Dung cứ thế bé kể lể sự tình. Lúc đó y đang định rời Tân An đến Hoài Âm. Thế là hai ăn nhịp với . Tiêu Dung cần một phận, Tiêu Dật cần một chỗ dựa. Tiêu Dung lấy giấy tờ tùy để mười đĩnh bạc vụn kiếm từ việc bán tương ngọt cho Tiêu Dật, bảo thuê một cái sân nhỏ ở Tân An, học chăm sóc tổ mẫu, hứa khi nào y định sẽ đón hai họ .
Còn Tiêu Dật thì tặng A Thụ cho Tiêu Dung. Cậu thấy sức khỏe Tiêu Dung , sợ trai hờ cũng c.h.ế.t mất. A Thụ là con của hầu cũ trong nhà. Sau khi gia đình sa sút hầu giải tán, nhưng mấy năm hầu đó bệnh nặng, bèn gửi con trai , bảo cần trả tiền công chỉ cần cho nó miếng cơm ăn là .
Tuy A Thụ,cuộc sống của Tiêu Dật sẽ vất vả hơn, nhưng thực sự nhặt xác cho ai nữa.
Tiêu Dung vẫn luôn thắc mắc tại sự chu đáo của A Thụ kỳ quặc như , giờ thì lời giải .
……
Đối với em trai hờ cảm xúc của Tiêu Dung khá phức tạp. Dù hai cùng huyết thống, ban đầu cũng chỉ là lợi dụng lẫn . mười ngày chung sống với Tiêu Dật y cảm nhận bé ỷ , như thể coi y là trai ruột . Cũng thôi, gia đình liên tiếp gặp nạn Tiêu Dung xuất hiện đúng lúc hoang mang lo sợ nhất, cứu một bàn thua trông thấy, nảy sinh cảm giác ỷ y cũng là lẽ thường.
Vì chuyện nhà họ Tiêu từ , Tiêu Dung quá xúc động khi kể . Y chỉ lo lắng, sắp gặp em trai hờ , tự nhiên thấy áp lực ghê gớm.
Tiêu Dung chỉ đang hồi tưởng về em trai hờ, nhưng vẻ trầm ngâm của y lọt mắt Khuất Vân Diệt thành một câu chuyện khác.
Khuất Vân Diệt luôn cho rằng mệnh cứng, cuộc đời bỏ mà . Hắn tưởng Tiêu Dung ranh mãnh, to gan cuộc sống khác biệt, sung sướng, vô lo vô nghĩ. Hóa , họ chẳng khác gì .
Tiêu Dung: Không , chúng khác nhiều lắm đấy.
……
Sắc mặt đổi liên tục, Khuất Vân Diệt đột nhiên đầu , bức tường thành mặt chắc nịch: "Sẽ xảy nữa."
Tiêu Dung ngơ ngác ngẩng đầu, thấy Khuất Vân Diệt với vẻ mặt kiên định tiếp: "Dù là chuyện xảy với ngươi, chuyện xảy trong quân Trấn Bắc đều sẽ xảy nữa. Trần Lưu là ngôi nhà mới của , sẽ để bất cứ kẻ nào phá hoại nó."
Tiêu Dung: "……"
Tuy hiểu Khuất Vân Diệt tự nhiên phát biểu hùng hồn như , nhưng chắc chắn y sẽ dội gáo nước lạnh . Tiêu Dung lập tức vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt, lớn tiếng khen ngợi: "Hay! Ta tin đại vương nhất định làm !"
Không tại , Tiêu Dung tung hô, thấy vui vẻ, thấy mất mặt.
Hôm , đại quân nhổ trại.
Hơn hai mươi vạn cùng hành động cảnh tượng lẽ vô cùng hùng vĩ. Tiêu Dung ở trong đó, thời flycam để từ cao xuống. Cảm giác duy nhất của y lúc là loạn.
Rõ ràng sắp xếp thỏa nhưng khi xuất phát thực sự vẫn hỗn loạn. Lính canh dắt chiếc xe ngựa Tiêu Dung yêu cầu tới. Cao Tuân Chi chen qua đám đông, kiểu dáng xe ngựa mới mà tấm tắc khen ngợi.
Xe ngựa thời chỉ hai bánh, Tiêu Dung đổi thành bốn bánh tiện thể kéo dài sàn xe, làm thêm mái che cho thùng xe. Hai bên thùng xe còn mở cửa sổ nhỏ. Vì thời tiết ấm áp cửa sổ chỉ là một cái hốc, bên trong miếng vải nhỏ làm rèm.
Còn về cửa... xin , thời gian quá gấp. Tiêu Dung thợ rèn thợ mộc, nhất thời nghiên cứu loại bản lề linh hoạt thể tháo lắp tùy ý. Vì thế chỗ cửa cũng dùng rèm, nhưng tấm rèm dày hơn làm bằng da thú.
Bông vải lúc du nhập Trung Nguyên. Tuy nhiên do việc trồng trọt khá khó khăn, tác dụng giữ ấm của nó nên còn lâu mới phổ biến. Đây cũng là một trong những lý do trời lạnh dễ c.h.ế.t cóng, do y phục giữ ấm lâu dài.
Bên trong xe thì sang trọng hơn nhiều. Có chăn đệm, bộ ấm chén, còn chiếc gối lông gà mà Tiêu Dung nhờ thu gom giúp.
Lông gà thì nhiều, lông vịt khó kiếm hơn nữa Tiêu Dung cách khử mùi. So với lông vịt nặng mùi, lông gà vẫn đỡ hơn một chút. Dù bao chịu đựng cảnh xe cộ xóc nảy Tiêu Dung cảm thấy chẳng gì quan trọng bằng việc cho thoải mái.
Tiêu Dung vẻ mặt tò mò của Cao Tuân Chi, mỉm hỏi: "Thừa tướng thích ? Ta sai làm hai chiếc, chiếc là chuẩn cho thừa tướng đấy."
Cao Tuân Chi ngẩn , lập tức vui mừng khôn xiết: "Ái chà, thì đa tạ A Dung!"
Nói xong ông hớn hở tìm xe ngựa của . Tiêu Dung cũng vui vẻ theo ông. Có Cao Tuân Chi cùng hưởng đãi ngộ đặc biệt sẽ chẳng ai nữa.
Di Cảnh đeo tay nải xuất hiện giữa đám đông. Mọi thấy ông liền tự động dạt hai bên như Moses rẽ nước. Di Cảnh khẽ cúi đầu hành lễ với về phía đoàn xe.
Thời gian kiết hạ an cư lẽ Di Cảnh nên ngoài. ông vị tăng quá khắt khe, chỉ cần trong xe ngựa bước ngoài thì vẫn thể cùng .
Chuyến ít nhất cũng mất cả tháng trời vì quá đông. Nghĩ đến cảnh để Phật t.ử trong chiếc xe ngựa chật chội chỉ một suốt một tháng thì quá đáng. Thế nên Tiêu Dung làm chiếc xe to cũng ý định mời Phật t.ử cùng.
Khuất Vân Diệt cách đó xa. Hắn thấy Tiêu Dung chỉnh trang y phục, điều chỉnh biểu cảm lập tức hiểu ngay y định làm gì. Hắn nhướng mày, lệnh cho lính canh bên cạnh: "Đi, mời Phật t.ử cùng xe với Cao ."
Lính canh tuân lệnh nhanh chóng chạy .
Cách một đoạn xa, Tiêu Dung bỗng khựng . Nghe lính canh chuyện với Phật tử, Tiêu Dung chớp mắt đầy nghi hoặc, phắt Khuất Vân Diệt.
Người khéo , đưa tay chải bờm ngựa.
Tiêu Dung: "..."
Cũng quan tâm đến Phật t.ử hiếm thấy thật.
Thôi cũng , đỡ ở chung với khác. Tiêu Dung , về xe ngựa của .
Trước giờ xuất phát, Tiêu Dung cuối cùng cũng thấy tộc Bố Đặc Ô bí ẩn. Trông họ khỏe mạnh hơn Trung Nguyên nhiều. Bất kể nam nữ đều đeo tay nải, cưỡi ngựa mà bộ bên cạnh đại quân.
Họ chỉ chuyện với trong tộc. Các binh lính Trấn Bắc khác dường như quen với việc . Khung cảnh tách biệt hài hòa.
Cuối cùng tập hợp đầy đủ. Khuất Vân Diệt cưỡi ngựa đầu. Hắn ngoái vung roi quất mạnh trung.
"Xuất phát!"
Trong nháy mắt bộ tướng sĩ phía bắt đầu di chuyển. Lính cầm đại kỳ sức phất cờ, phất chạy qua chạy phía , dùng ngôn ngữ đặc biệt để báo hiệu cho phía rằng họ sắp rời .
Tiêu Dung vén rèm, những gương mặt hoặc hưng phấn hoặc trầm bên ngoài. Hồi lâu y nhếch môi , buông rèm xuống.