Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0023: Phong hàn

Cập nhật lúc: 2026-02-13 10:08:43
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Dung vững như bàn thạch.

Thấy y chịu mở miệng, Cao Tuân Chi đành tự vận động. Ông dùng cả tình và lý để thuyết phục, nhưng Khuất Vân Diệt coi ông như khí.

Cao Tuân Chi: "……" Tức á!

Đoàn mưu sĩ quan tâm đến chuyện cát tường , còn Nguyên Bách Phúc và các tướng lĩnh lo lắng về việc địa thế hiểm trở để phòng thủ. Trong mắt họ hành động chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.

Bốn vị tướng quân cộng thêm một vị thừa tướng, tất cả đều phản đối định đô ở Trần Lưu. Khuất Vân Diệt đương nhiên cãi nổi năm cái miệng , nhưng thể dùng tuyệt chiêu "lấy thịt đè ".

Rầm một cái, đập mạnh xuống bàn, giận dữ quát: "Bản vương tâm ý quyết! Kẻ nào còn dám can ngăn thì ở Nhạn Môn Quan làm lính giữ thành!"

Năm : "……"

Ngài còn lý lẽ !

Tiêu Dung cảnh thầm nghĩ: Rõ ràng là .

Buông lời xong Khuất Vân Diệt bỏ . Những khác sốt ruột bất lực, cũng chỉ lắc đầu ngao ngán.

Đại vương , họ làm bây giờ.

Tiêu Dung chống cằm, ánh mắt lướt qua khuôn mặt từng một. Thấy họ tuy lo lắng nhưng lộ vẻ oán hận, lẽ là quen , hoặc cũng thể là nén trong lòng.

Nghiêng đầu, Tiêu Dung dậy. Chỉ Ngu Thiệu Tiếp thấy động tác của y, định hỏi y thì Tiêu Dung bước nhanh nhẹn.

Chẳng mấy chốc Tiêu Dung tìm thấy Khuất Vân Diệt đang b.ắ.n tên ở thao trường. Tên dễ tìm thật, mỗi giận dỗi thao trường thì cũng lên Nhạn Môn Quan.

Khuất Vân Diệt b.ắ.n năm mũi tên bia đối diện, mũi nào cũng trúng hồng tâm. Hắn sớm thấy tiếng bước chân lưng cũng nhận đến là Tiêu Dung.

Nên b.ắ.n xong một lượt lập tức hạ cây cung đang giương căng xuống, mắng ngay: "Lúc ở trong điện ngươi gì?"

Tiêu Dung ngẩn , ngờ giọng điệu oán trách từ .

Im lặng một lát, Tiêu Dung đáp: "Vì họ đều lý mà."

Khuất Vân Diệt rõ ràng chấp nhận câu trả lời : "Có lý thì ? Bình thường cũng lý, ngươi chẳng vẫn cả tràng đạo lý chờ đó !"

Tiêu Dung: "……"

Khóe miệng giật giật, y qua loa đáp: "Sao giống , đại vương là đại vương, bọn họ là bọn họ."

Khuất Vân Diệt khựng một chút, miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích : "Cho dù là thế dời đô đến Trần Lưu rõ ràng là chủ ý của ngươi, ngươi cũng nên vài câu chứ."

Tiêu Dung , : "Dời đô đến Trần Lưu đúng là đề nghị của , nhưng cho rằng bắt buộc dời đến Trần Lưu. Các đúng, Trần Lưu Vương đời ——"

Vừa đến đây, Khuất Vân Diệt nổi cáu: "Bản vương là Trấn Bắc Vương!"

Tiêu Dung: "…………"

Khuất Vân Diệt chỉ tức giận mà còn khó hiểu. Rõ ràng là đề nghị của Tiêu Dung y đổi nhanh thế.

"Chẳng lẽ đến ngươi cũng cho rằng chỉ là dời đô thôi mà bản vương sẽ rơi kết cục như hoàng đế Thái Ninh ?!"

Tiêu Dung chớp mắt, lắc đầu chắc nịch: "Tuyệt đối thể."

Khuất Vân Diệt đang tức tối, y cũng chẳng tin lắm, còn châm biếm hỏi : "Sao ngươi dám khẳng định như ?"

Tiêu Dung trả lời như lẽ đương nhiên: "Vì ở đây mà. Ta tuyệt đối sẽ để đại vương đường cùng. Kẻ nào dám ngăn cản thì hãy bước qua xác ."

Khuất Vân Diệt: "……"

Môi mấp máy vài cái dường như gì đó nhưng nhất thời chẳng gì. Ngay cả tay chân vốn đang bình thường giờ cũng chẳng đặt cho .…… Hoang đường! Lời xằng bậy!

Hắn đường đường là đấng nam nhi tám thước sa sút đến mức cần một kẻ ốm yếu như Tiêu Dung bảo vệ chứ.

Chỉ cái to mồm. Có thời gian khoác, thà rằng chữa bệnh cho . Đợi chữa khỏi bệnh còn cái tướng đoản mệnh đó nữa may còn tin vài phần.

Những suy nghĩ lướt nhanh qua trong lòng, nhưng bề ngoài Khuất Vân Diệt cũng tìm nhịp điệu cắt ngang: "Không địa thế hiểm trở thì , bản vương trấn thủ ở đó chính là địa thế hiểm trở nhất của vương đô. Còn chuyện cát tường , bản vương , những lời làm lung lay quân tâm như thế tuyệt đối phép xuất hiện trong quân Trấn Bắc. Trung Nguyên mênh mông, nơi nào mà từng xảy chuyện may. Nếu cái gì cũng tránh, chẳng lẽ chui hết rừng sâu núi thẳm mà sống ? Huống hồ, nếu cho cùng thì Trường An nơi hoàng đế Thái Ninh đăng cơ băng hà mới là nơi cát tường nhất. Đổi Trần Lưu thành Trường An bọn họ chẳng nhắc gì đến chuyện đó nữa."

Tiêu Dung lập tức vỗ tay tán thưởng: "Đại vương chí ! Sao lúc nãy đại vương như ?"

Khuất Vân Diệt ngẩn , theo bản năng nhớ suy nghĩ lúc đó: "Ta thấy bọn họ phiền phức, chuyện t.ử tế với bọn họ."

Tiêu Dung: "…………"

Nụ khuyến khích và hòa nhã mặt y suýt chút nữa thì méo xệch. May mà y vẫn nhịn , tiếp tục dùng giọng điệu như cô giáo mầm non : "Bốn vị tướng quân và Cao thừa tướng đều là những dại vương tin tưởng nhất. Họ ở bên cạnh đại vương lâu, nếu đại vương dùng lý lẽ để thuyết phục tin rằng họ nhất định sẽ khiêm tốn tiếp thu. Không tốn một binh một mà khiến đối phương tâm phục khẩu phục, đó mới là chiến thắng thực sự, đại vương đúng ?"

Khuất Vân Diệt do dự y. Thực thấy đúng. Đánh cho phục thì tại cho phục, phí lời phí sức chỉ văn nhân mới nghĩ thế.

Tiêu Dung đang mỉm , đôi mắt lấp lánh đầy dịu dàng và kiên nhẫn, trong mắt tràn đầy sự mong đợi câu trả lời của .

Khuất Vân Diệt: "Chắc là đúng ."

Tiêu Dung vẫn giữ nụ môi, nhưng trong lòng thầm mắng: cái đầu ngươi . Đạo lý đơn giản thế mà ngươi cũng công nhận, thảo nào giữ nhân tài.

Thôi bỏ , thể một sớm một chiều mà thành công . Con đường cải tạo Trấn Bắc Vương Tiêu Dung cảm thấy cần tính bằng năm. Hôm nay khởi đầu thế cũng coi là vô ích.

Lại khen Khuất Vân Diệt vài câu, khách sáo một lúc Tiêu Dung định cáo lui. Lúc Khuất Vân Diệt gọi giật y , do dự một lúc lâu mới hỏi: "Bây giờ ngươi vẫn cho rằng bản vương nên dời đô đến Trần Lưu ?"

Tiêu Dung : "Đại vương dời cũng ý kiến. Trần Lưu là nơi vạn sự khởi đầu nan, nhưng khi thực sự vững gót chân, thành quả thu cũng là nhiều nhất. Ta đại vương thực lực hùng hậu, cũng mong đại vương ngày càng hơn. Nếu đại vương thực sự hạ quyết tâm, nhất định sẽ xả bồi quân tử."

Khuất Vân Diệt xong thấy yên lòng, quên mất rằng đề nghị ban đầu là do Tiêu Dung đưa mới là hưởng ứng. Giờ Tiêu Dung vài câu vị thế của hai đảo ngược, Khuất Vân Diệt thành kẻ nợ ân tình.

Đại vương đầu óc đơn giản dịu mặt hỏi tiếp: "Dời đô xong ngươi sẽ đón nhà đến ?"

Tiêu Dung ngờ còn nhớ đến nhà của , ngẩn một chút gật đầu: "Đương nhiên. Trên đời còn nơi nào an hơn thành trì do chínhđại vương trấn thủ chứ?"

Khuất Vân Diệt thầm nghĩ câu còn lọt tai. Hắn phất tay, cuối cùng cũng cho Tiêu Dung lui.

……

Trước đại vương dùng vũ lực trấn áp, Tiêu Dung hòa giải, chẳng bao lâu chuyện dời đô đến Trần Lưu quyết định.

Quyết định xong họ hành động ngay, binh lính bên cũng nhận thông báo . Cao Tuân Chi dẫn theo đám mưu sĩ ăn ngày ngày họp bàn xem cần mang theo những gì, bao nhiêu . Đám tuy giỏi hiến kế nhưng làm việc vặt thì thành vấn đề.

Còn Tiêu Dung nhiệm vụ riêng. Y cầm bản đồ thành Trần Lưu suy nghĩ xem nên xây dựng thành trì như thế nào.

Quan trọng nhất là củng cố phòng thủ. Người Hồ Tiêu Dung lo lắm, họ Khuất Vân Diệt đ.á.n.h cho tơi bời, nguyên khí đại thương, trong vòng ba năm năm năm tới làm nên trò trống gì. Hiện giờ chút thực lực chỉ còn Tiên Ti và Thiện Thiện. Tiên Ti thì cần Tiêu Dung cảnh giác, cả quân Trấn Bắc đều đang chằm chằm họ. Còn Thiện Thiện ký hiệp ước xâm phạm lẫn với Khuất Vân Diệt, chừng nào Khuất Vân Diệt còn giữ thực lực như hiện tại họ sẽ dám xé bỏ hiệp ước.

Vì thế phòng thủ thành trì chủ yếu là đề phòng ở Trung Nguyên.

Tức là các thế lực lớn nhỏ phía Nam sông Hoài.

Hoàng Ngôn Cảnh cần cái tên trong lòng Tiêu Dung in đậm gạch chân, việc việc y đều để mắt đến . Đông Dương Vương Hạ Đình Chi, mức độ nguy hiểm của thấp hơn. Binh lực trong tay ông ít, bản ông thích nuôi dưỡng danh tiếng. Trong chính sử, ông dứt khoát khởi nghĩa là vì triều đình Nam Ung sụp đổ. Thân là hoàng tộc họ Hạ báo thù cho hoàng đế là chuyện chính đáng nhất. Tuy thù ông báo , nhưng ông thảo phạt Hoàng Ngôn Cảnh tàn bạo vẫn chiếm cao điểm đạo đức. Sau đó tuyên truyền danh tiếng nhân nghĩa của một chút là thể thuận lợi lên ngôi hoàng đế.

Ông quá coi trọng danh tiếng, đó là ưu điểm nhưng cũng là điểm yếu c.h.ế.t của ông . Chỉ cần tiểu hoàng đế Nam Ung còn bình an vô sự, ông sẽ bao giờ xuất đầu lộ diện. Ông chỉ thể đợi, chỉ thể nhẫn nhịn, nhẫn đến ngày tiểu hoàng đế xảy chuyện.

Thực chiến lược vì thời thế loạn lạc thế kẻ thù của tiểu hoàng đế nhiều vô kể. Vị tiểu hoàng đế bất ngờ chút thông minh tự cứu , dẫn đến việc ngay cả ruột nắm quyền trong tay cũng thực sự cùng chiến tuyến với ngài.

Ngồi ở vị trí đó sớm muộn gì ngài cũng g.i.ế.c, chỉ xem kẻ nào ngu ngốc quyết định làm kẻ đại nghịch bất đạo đầu tiên mà thôi.

Ừm, gì bất ngờ, kẻ ngu ngốc trong chính sử đó chính là Trấn Bắc Vương Khuất Vân Diệt mà Tiêu Dung đang phò tá.

Tiêu Dung: "……"

Nếu thì tại lúc mới xuyên qua y suy sụp đến thế. Đây là chuyện bình thường thể làm ? Lúc đó Trần Lưu Vương khởi binh, thế như chẻ tre chiếm một nửa lãnh thổ Nam Ung. Đại quân mấy chục vạn của Khuất Vân Diệt thì hao hụt một nửa. Trước sói hổ lúc lo tìm chỗ nghỉ ngơi dưỡng sức, định quân tâm, vì báo thù mà xông thẳng hoàng cung Nam Ung. Hơn nữa khi phát hiện kẻ thù c.h.ế.t, để hả giận g.i.ế.c luôn cả hoàng đế và thái hậu.

Lại còn là tự tay g.i.ế.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0023-phong-han.html.]

Phải rằng Trung Nguyên soán ngôi việc đầu tiên cần làm là đối đãi t.ử tế với hoàng đế tiền triều. Chỉ Hồ man rợ mới bất chấp tất cả g.i.ế.c sạch hoàng tộc, mặc kệ văn nhân c.h.ử.i rủa. Danh tiếng Khuất Vân Diệt vốn chẳng , làm thế càng chứng thực phận " tộc , ắt lòng khác" của . Lần chỉ mất lòng dân mà còn trở thành kẻ đuổi đánh. Chỉ một đêm, biến thành chuột chạy qua đường, ai cũng thể đường hoàng nhổ nước bọt mặt.

Cũng vì cái pha xử lý lòng đất mà ban đầu Tiêu Dung chẳng chút thiện cảm nào với . Trong mắt Tiêu Dung, Khuất Vân Diệt trong lịch sử là một tên võ tướng não, thất bại là chuyện quá bình thường. Hắn mà thất bại thì mới là ngược quy luật lịch sử.

cũng , y quen Khuất Vân Diệt trong lịch sử, y chỉ quen Khuất Vân Diệt sai tặng t.h.u.ố.c bổ cho y.

Tuy bát t.h.u.ố.c bổ đó hại y mất m.á.u quá nhiều, uống canh bà đẻ mấy ngày liền.

……

Tâm thái một khi đổi thì những suy nghĩ trắng đen rạch ròi ban đầu cũng đổi theo. Ví dụ như bây giờ Tiêu Dung sẽ đơn thuần cho rằng Khuất Vân Diệt ngốc, mà sẽ suy nghĩ tại làm như .

Bởi vì Cao Tuân Chi g.i.ế.c.

Sau khi tận mắt chứng kiến mối quan hệ giữa Khuất Vân Diệt và Cao Tuân Chi, Tiêu Dung thể thốt lời trách cứ Khuất Vân Diệt nữa. Có lẽ Khuất Vân Diệt thực sự hợp làm hoàng đế. Hắn coi trọng quá nhiều thứ, tâm đủ tàn nhẫn nhưng đủ tàn nhẫn. Muốn bảo vệ những thứ quan tâm nhưng chỉ đ.â.m đầu tường, chọn cách bảo vệ đúng đắn.

Tiêu Dung kìm thở dài. Phò tá một như lên ngôi y đúng là chịu khổ . Mọi việc Khuất Vân Diệt giỏi đều đến tay y lo liệu. Vừa nghĩ đến khối lượng công việc khổng lồ đó Tiêu Dung thấy tối sầm mặt mũi.

Y vẫn c.h.ử.i đổng, vẫn than vãn khổ, nhưng y bao giờ oán trách hệ thống đưa y đến đây nữa.

……

Nửa tháng , chuyện dời đô cơ bản bàn xong.

Giản Kiều dẫn một đội nhân mã đến thành Trần Lưu xem xét tình hình. Thái thú Trần Lưu tin Trấn Bắc Vương sắp chuyển đến sợ đến mức suýt rơi mũ, nhưng dám từ chối đành mếu máo đồng ý.

Ngày hôm , tin tức Trấn Bắc Vương chọn nơi làm vương đô lan truyền khắp thành Trần Lưu. Kể Trần Lưu cũng là một tòa thành cổ kính, địa phương ít hào tộc. Hào tộc chắc là sĩ tộc, cũng thể là bọn nhà giàu mới nổi.

Phản ứng của đám khi nhận tin còn tệ hơn cả thái thú Trần Lưu. Kẻ chuyển nhà ngay trong đêm, kẻ gia cố ổ bảo, tóm đều coi quân Trấn Bắc như thú dữ.

Cũng đành chịu, ai bảo Trần Lưu gần Nam Ung thế chứ. So với việc Trấn Bắc Vương chỉ đ.á.n.h trận cai trị, họ thà mong triều đình Nam Ung đến giải cứu họ khỏi dầu sôi lửa bỏng còn hơn.

triều đình Nam Ung giờ lo còn xong. Nghe tin Khuất Vân Diệt dời đô đến Trần Lưu, cả triều đình suýt lật tung nóc hoàng cung.

Bọn họ kinh nghi bất định, hiểu Khuất Vân Diệt nước cờ là ý gì. Chẳng đang trù lương thảo chuẩn đ.á.n.h Tiên Ti ? Chẳng lẽ đ.á.n.h nữa? Không những đ.á.n.h mà còn định đ.á.n.h họ?!

……

Mười năm qua triều đình Nam Ung định , kinh tế và dân tăng trưởng vùn vụt đầu tiên cảm ơn là quốc cữu Tôn Nhân Loan, thứ hai chính là Trấn Bắc Vương Khuất Vân Diệt.

Người định nội chính, luôn làm lá chắn thu hút hết hỏa lực của Hồ cho họ.

Họ coi thường Khuất Vân Diệt và quân Trấn Bắc ngày thường lên triều nhắc đến đều tỏ thái độ khinh bỉ. họ cũng , nếu Khuất Vân Diệt chắn phía với cái thói thèm khát Trung Nguyên của Tiên Ti chúng sớm đến bên bờ sông Hoài sống mái với họ một phen .

Vì thế, dù Khuất Vân Diệt thâu tóm bộ vùng phía Bắc sông Hoài họ cũng dám ho he một tiếng, thậm chí ngầm thừa nhận đất phong của Trấn Bắc Vương chính là cả phương Bắc rộng lớn đó.

"giường bên há để khác ngủ say". Hoàng đế khai quốc triều Ung năm xưa thống nhất cả hai miền Nam Bắc. Người sáng lập triều Ung làm việc đại thống nhất nữa, đây là niềm kiêu hãnh chung của tất cả những phục vụ cho triều Ung. Vì thế khác với những quân thần an phận một nơi trong quá khứ, Nam Ung đều giành vùng phía Bắc sông Hoài.

Và thời cơ mà họ cho là chính là lúc Khuất Vân Diệt đ.á.n.h Tiên Ti. Họ dự tính thừa nước đục thả câu, chặn đường Khuất Vân Diệt và đại quân của ở ngoài quan ải.

Trong chính sử quả thực xảy chuyện như . Khuất Vân Diệt đ.á.n.h xong Tiên Ti, đầu phát hiện đ.â.m lưng. Giận quá mất khôn lập tức đ.á.n.h trả. Mà đám phế vật Nam Ung chẳng chống đỡ nổi một hồi đầy mười ngày đ.á.n.h tơi bời, chạy trối c.h.ế.t về phía Nam sông Hoài.

May mà lúc đó xảy chuyện khác thu hút sự chú ý của Khuất Vân Diệt. Nếu khi lúc đó vượt sông Hoài đ.á.n.h hoàng cung Nam Ung .

kết quả cũng chẳng khác mấy. Nửa năm Khuất Vân Diệt báo thù, đám đa đều c.h.ế.t tay .

Chuyện tương lai ai mà . Đám cũng suy nghĩ của ngây thơ đến mức nào. Họ thực sự cho rằng kế hoạch thừa nước đục thả câu . Ai ngờ Khuất Vân Diệt lên cơn gì, chẳng hận Tiên Ti nhất ? Vì đ.á.n.h Tiên Ti chuyện gì cũng thể gác , tự nhiên đổi thế ?

Thật đáng ghét, lo mà báo thù cho .

……

Quận Nhạn Môn loạn thì bên ngoài loạn . Tuy nhiên tin tức lúc truyền chậm, Tiêu Dung bọn họ tạm thời chuyện . Giản Kiều về bẩm báo những gì mắt thấy tai cho Khuất Vân Diệt. Cao Tuân Chi và Tiêu Dung bên cạnh lắng , thỉnh thoảng đặt câu hỏi.

Cao Tuân Chi: "Có nơi nào thích hợp để xây dựng vương cung ?"

Giản Kiều định trả lời thì Khuất Vân Diệt lên tiếng: "Xây vương cung cần vội."

Tiêu Dung cũng hùa theo: "Đại vương là Trấn Bắc Vương, đại vương ở thì nơi đó là vương cung. Thừa tướng cần vội chọn đất động thổ lúc , tương lai còn nhiều biến , đợi thiên hạ thái bình xây cũng muộn."

Cao Tuân Chi: "……" Thôi .

Ông đổi câu hỏi khác: "Có nơi nào thích hợp để đại vương ở ?"

Giản Kiều há miệng nãy giờ cuối cùng cũng , liền gật đầu lia lịa: "Phủ thứ sử Dự Châu cũ vẫn đang bỏ trống. Ngoài còn một tòa Hầu phủ rộng lớn nhưng thái thú Trần Lưu chiếm làm nơi ở cho gia quyến."

Khuất Vân Diệt: "Bảo dọn ."

Giản Kiều: "Vâng."

Tiêu Dung gật đầu: "Vậy lấy Hầu phủ làm vương cung tạm thời, phủ thứ sử dùng làm nơi nghị sự. Đại vương đến đó thì thái thú Trần Lưu cũng cần giữ nữa. Đường đường là vương đô của Trấn Bắc Vương thể để chức thái thú nên đổi thành Trần Lưu Doãn."

Giản Kiều hiểu nhiều về quan chức, ngơ ngác chỉ Tiêu Dung ý định cách chức thái thú cũ. Hắn kìm hỏi: "Vậy chức Trần Lưu Doãn nên để ai đảm nhận?"

Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung đồng thanh: "Hắn/Ta."

Cao Tuân Chi: "……"

Giản Kiều: "……"

Tiêu Dung ngẩn , phản ứng nhanh hơn một bước mỉm với Khuất Vân Diệt: "Đa tạ đại vương tin tưởng. Ta còn đang định tự ứng cử, ngờ đại vương giúp tiết kiệm lời . Xin đại vương yên tâm, nhất định sẽ cai quản Trần Lưu thật , biến nó thành tòa thành phồn hoa nhất, kiên cố nhất Trung Nguyên."

Khuất Vân Diệt y lơ đãng ừ một tiếng.

Cao Tuân Chi cũng y, vẻ mặt chút m.ô.n.g lung. Không ảo giác , ông cứ như thấy một cái bánh vẽ bay vèo qua mặt.

……

Tiêu Dung tiếp tục hỏi Giản Kiều: "Trong thành Trần Lưu mấy thế lực? Có phức tạp lắm ?"

Giản Kiều đáp: "Ngoài thái thú thì còn vài hào tộc địa phương đang làm ăn. Ta quan sát thấy họ vẻ vui mừng lắm khi đại vương sắp dời đô đến."

Khuất Vân Diệt xong định hừ lạnh. Hắn đến lượt mấy cái hào tộc đó ý kiến .

Tiêu Dung : "Cũng là lẽ thường tình. Những hào tộc đó đời đời sống ở Trần Lưu, ngay cả khi Hồ xâm lược cũng khiến họ rời , chứng tỏ họ gắn chặt với Trần Lưu thể tách rời. Trong cảnh đó, bất kể ai đến tiếp quản Trần Lưu họ cũng chẳng vui vẻ gì, họ chỉ mong đầu quan phủ cai quản thôi."

Cao Tuân Chi cau mày: "Có những hào tộc thế lực ngang ngửa thế gia, thực sự khó quản lý. Nếu tay với họ sản nghiệp trong thành phần lớn đều do họ nắm giữ, dễ gây bạo loạn. Nếu mặc kệ họ thì dung túng cho thói ngông cuồng của họ làm việc gì cũng khó."

Tiêu Dung gật đầu: "Đạo lý là , nên nghĩ đối sách . Hào tộc chẳng qua chỉ cầu tiền tài và an . Vừa khéo trướng đại vương cũng đang thiếu những làm ăn sinh lời như . Hào tộc hiện giờ đại vương dời đô đến là vì họ nghĩ đại vương sẽ chia chác lợi ích với họ. Nếu họ đại vương những chia, mà còn giúp họ kiếm nhiều hơn thì thái độ của họ sẽ khác ngay. Thừa tướng, đời ai thực sự vô dụng, ngay cả hào tộc nếu tận dụng cũng thể trở thành thanh kiếm chĩa thế gia."

Nói đến đây, Tiêu Dung sang hỏi Giản Kiều: "Trong thành Trần Lưu thế gia nào ?"

Giản Kiều: "Có hai nhà nhưng đều dòng chính, chỉ là chi nhánh thôi."

Tiêu Dung chớp mắt, ồ một tiếng.

Không dòng chính , thì thể dùng cách đối phó với dòng chính .

Cao Tuân Chi ngờ Tiêu Dung là con cháu thế gia mà nhắc đến chuyện đối phó thế gia thuận miệng như . Ông thấy tò mò, đang định hỏi cho lẽ thì Khuất Vân Diệt nãy giờ chen câu nào bỗng ho khan một tiếng thật mạnh.

Hai lập tức ngẩng đầu lên. Tiêu Dung còn ân cần hỏi: "Đại vương thế, phong hàn ?"

Lúc Khuất Vân Diệt mới thấy thoải mái hơn chút. Hắn rũ mắt, đang định " " thì một lính canh hớt hải chạy .

Hắn chắp tay tạ tội Tiêu Dung: "Tiêu , trinh sát báo tin phát hiện tung tích Phật t.ử !"

Tiêu Dung bật dậy, vẻ mặt vui mừng khôn xiết: "Thật ?! Nhanh nhanh nhanh, trinh sát ở , dẫn gặp !"

Nói , Tiêu Dung rảo bước ngay, bước chân như gió, trông vô cùng để tâm. Cao Tuân Chi và Giản Kiều theo bóng lưng y khuất cửa, đồng loạt Khuất Vân Diệt.

Khuất Vân Diệt đen mặt: "……" Lại là Phật tử!

Loading...