Đại Vương, tuyệt đối không thể! - 88

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:23:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạng lưới thám t.ử và gian tế của đều phát triển hàng chục năm, thậm chí là hàng trăm năm . Cái thể lượng khổng lồ thực sự là thứ mà một thành Trần Lưu bé nhỏ của bọn họ thể so bì .

Thế nên đối sách của Tiêu Dung với chuyện chính là: Ta tra các ngươi. Vậy thì cũng để cho các ngươi rảnh rỗi mà tra xét . Để xem khi hậu viện nhà các ngươi cháy bùng lên . Các ngươi còn tâm trí mà đối phó với chuyện ở tiền viện nữa .

Tiêu Dung hỏa tốc cho in ấn một loạt các bài văn xuất sắc trong văn tập. Sau đó y phái xuôi Nam, dán chúng lên khắp các quán , tửu lâu ở các thành trì lớn của Nam Ung. Y còn sai tìm các hào tộc hoặc thế gia bản địa. Bày tỏ rõ ràng ý định mở rạp hát ở phương Nam. Hỏi xem bọn họ ý gia nhập nhượng quyền .

Sau khi hội văn ngàn kết thúc. Đám sĩ nhân cho dù trở về phương Nam thì vẫn cứ mãi bàn tán về chuyện . Kim Lăng vốn dĩ sứt đầu mẻ trán . Lại còn đám văn nhân buông lời d.a.o động nhân tâm. Tôn Nhân Loan thậm chí hạ lệnh cấm bọn họ tiếp tục đàm luận về chuyện của Trần Lưu nữa. Thế nhưng cái hành vi khống chế miệng lưỡi và ngòi bút của văn nhân , xưa nay luôn luôn là thứ đám văn nhân điên cuồng dùng lời và ngòi bút để lên án. Vốn dĩ bọn họ còn chịu im ắng một thời gian. Không còn phê phán chuyện Tôn Nhân Loan thâu tóm triều chính nữa. Giờ thì . Bọn họ nhớ . Lại tiếp tục dùng văn chương oanh tạc Tôn Nhân Loan tơi bời hoa lá. ...

Còn thế lực là Thanh Phong giáo. Trần Kiến Thành chịu ảnh hưởng gì mấy. Dù thì y cũng đang ở Hạ Khẩu. Tay của Tiêu Dung vẫn thể với dài đến thế . Thế nhưng mà y an bài ở Trần Lưu thì hành hạ đến khổ sở . Tiêu Dung phát động một chiến dịch truy bắt thám tử. Đa thám t.ử y an bài ở Trần Lưu đều tóm cổ. Tín đồ của Thanh Phong giáo vô cùng đông đảo. Thông thường mà , tín đồ bản địa sẽ bảo vệ an cho đám thám t.ử . Bọn họ sẽ lóc om sòm cầu xin quan viên thả . Khi đến cầu xin lên tới hàng ngàn hàng vạn. Thì bất cứ vị quan viên nào cũng thể gánh vác nổi loại áp lực .

Vấn đề ở chỗ Trần Lưu khác biệt. Trong thành Trần Lưu một vị Phật tử. Lại còn một vị Cao Tuân Chi kiên định tin tưởng Đạo giáo chút d.a.o động. Người thì tự mang theo một lượng lớn fan cuồng. Hơn nữa lượng đó vẫn đang ngừng gia tăng. Người thì tận lực nâng đỡ các Đạo quán bản địa. Xem Thanh Phong giáo như một lũ dị đoan. Cứ hễ thấy mặt là xua đuổi. Chẳng thèm nể nang chút thể diện nào.

Điều dẫn đến việc bên trong Trần Lưu căn bản chẳng còn gian nào cho Thanh Phong giáo sinh sôi nảy nở nữa. Cho dù đám thám t.ử nỗ lực phát triển tín đồ . vẫn thể nào so bì nổi với hai con quái vật khổng lồ .

Thế nhưng đây vẫn là điều khiến Trần Kiến Thành tức giận nhất. Nghe tin Tiêu Dung đem bộ đám thám t.ử bắt giam giữ . Sau đó lượt bức cung tra khảo từng một. Y rốt cuộc thể yên nữa .

Trong phòng của chính , Trần Kiến Thành tức giận đến mức giậm chân bành bạch. Y ngừng nh.ụ.c m.ạ Tiêu Dung. Chẳng còn lấy một chút nào cái dáng vẻ tiên phong đạo cốt nữa. Lúc trông y hệt như một tên lưu manh vô nơi đầu đường xó chợ. Lại còn là cái loại vô năng cuồng nộ nữa chứ.

Sau khi phát tiết một trận lửa giận. Trần Kiến Thành sai thuộc hạ lập tức khởi hành đến Trần Lưu. Đón những của vẫn bại lộ trở về. Về phần những kẻ bắt, thì mặc xác bọn chúng.

khi phân phó xong chuyện . Trần Kiến Thành chỉnh trang dung mạo của một chút. Sau đó y ba chân bốn cẳng vội vã tìm Chu Lương. Y ngụy trang khá . Trông phảng phất như hề chuyện gì xảy . Thế nhưng Chu Lương vẫn thấu sự ngoài miệng mạnh bạo nhưng trong lòng yếu ớt của y. Lần khi nhắc tới chuyện g.i.ế.c Khuất Vân Diệt, y vẫn còn tỏ khá bình tĩnh. Lần Chu Lương chân chính nhận sự cấp bách mà y vô ý để lộ ngoài.

Chu Lương hiểu sự đổi của y bắt nguồn từ . nghĩ tới nghĩ lui. Cảm thấy chuyện đối với cũng chẳng chỗ nào bất lợi cả.

Thành công địa vị của ở Thanh Phong giáo sẽ củng cố vững chắc. Thất bại, dù cũng chỉ là kẻ bày mưu tính kế. Khuất Vân Diệt trả thù cũng chẳng tìm đến đầu .

Thế là, một hồi trầm ngâm. Chu Lương mở miệng hỏi Trần Kiến Thành: "Giáo chủ bước chân khỏi cửa mà vẫn tỏ tường chuyện thiên hạ. Vậy giáo chủ , Hoàng Ngôn Cảnh khi rời khỏi Trần Lưu từng tay với chính cháu trai của lão là Hoàng Khắc Kỷ ."

Trần Kiến Thành gật đầu: "Biết."

Chu Lương mỉm : "Hoàng Ngôn Cảnh đối ngoại tuyên bố Hoàng Khắc Kỷ bất cẩn ngã xuống vách núi. Sống c.h.ế.t rõ. Thế nhưng dựa theo sự hiểu của đối với Hoàng Ngôn Cảnh. Lão một khi hạ thủ thì chắc chắn sẽ dồn chỗ c.h.ế.t. Nếu lão thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t Hoàng Khắc Kỷ, lão tuyệt đối sẽ đối ngoại công bố một cái kết quả nước đôi lập lờ như . Sở dĩ lão làm như thế, chỉ thể chứng minh một điều là Hoàng Khắc Kỷ căn bản vẫn c.h.ế.t. Hơn nữa lão cũng rõ tung tích của Hoàng Khắc Kỷ ở . Lão sợ một ngày nào đó sẽ tái xuất hiện. Nên mới chừa cho bản một đường lui để ngụy biện từ . Xin hỏi giáo chủ, Hoàng Khắc Kỷ chẳng qua cũng chỉ là một thằng nhãi ranh mới cập quan. Hắn làm cách nào thể trốn thoát khỏi tay Hoàng Ngôn Cảnh, mà cho đến nay vẫn hề lộ diện chứ?"

Trần Kiến Thành dùng ánh mắt chân thành Chu Lương: "Quận Nhạn Môn cũng giáo chúng của Thanh Phong giáo . Ta Hoàng Khắc Kỷ sớm đến quận Nhạn Môn . Ngươi vẫn là đừng úp mở nữa. Cứ thẳng làm thế nào ."

Chu Lương: "…………"

Hắn lẳng lặng tô đậm thêm tên của Trần Kiến Thành cuốn danh sách những kẻ g.i.ế.c trong lòng một lượt nữa. Sau đó mới gãy gọn dứt khoát với Trần Kiến Thành: "Cách giải quyết ở ngay hai kẻ . Khuất Vân Diệt giữ một mạng cho Hoàng Khắc Kỷ. Ước chừng là lợi dụng Hoàng Khắc Kỷ để áp chế nhuệ khí của Hoàng Ngôn Cảnh. bất luận thế nào, Hoàng Ngôn Cảnh vẫn là của Hoàng gia. Khuất Vân Diệt sẽ tự tay g.i.ế.c Hoàng Ngôn Cảnh . Đây chính là khuyết điểm chí mạng của . Bị ân tình làm liên lụy. Lại chẳng hề Hoàng Ngôn Cảnh là một thứ súc sinh như thế nào. Kế sách chắc chắn do Khuất Vân Diệt nghĩ . Mà là Tiêu Dung. Tên Tiêu Dung cũng chung một khuyết điểm như những kẻ khác. Bọn chúng đều cho rằng làm việc gì cũng nên chừa một đường lui. Như mới dồn ép tuyệt lộ."

Giống như thuở ban đầu. Nếu và Tiêu Dung đổi vị trí cho . Hắn sẽ đem bộ đám xử t.ử ngay trong cái ngày phát hiện ý đồ của Hoàng Ngôn Cảnh. Mặc kệ là Hoàng Ngôn Cảnh Hoàng Khắc Kỷ, một tên cũng giữ . Danh tiếng cố nhiên là quan trọng. nếu danh tiếng trở thành thứ ngáng chân. Vậy thì cũng trừ bỏ thương tiếc. Tuyệt đối cái đạo lý để cho bọn chúng sống sót sang tới ngày hôm .

Đây là điểm mà Chu Lương khinh thường Tiêu Dung nhất. Cũng là điểm khiến Chu Lương mang cảm giác ưu việt nhất khi đối diện với Tiêu Dung. Hắn cho rằng Tiêu Dung quá mức nhân từ. Còn lâu mới độc ác nham hiểm như . Thế nên y thể nào so bì với . ...

Nghĩ đến điều . Tâm trạng của Chu Lương liền trở nên cực kỳ . Ngay cả thái độ đối diện với Trần Kiến Thành cũng hòa nhã hơn vài phần. Hắn khẽ : "Việc Tiêu Dung làm. Giáo chủ thể làm y. Xin giáo chủ hãy tin tưởng. Trên cõi đời ai hiểu rõ Hoàng Ngôn Cảnh hơn . Dã tâm của lão cực lớn. Hơn nữa nung nấu suốt bao nhiêu năm trời. Đối với Hoàng Ngôn Cảnh mà , cho dù g.i.ế.c c.h.ế.t lão, cũng nghiêm trọng bằng việc hủy hoại đại nghiệp của lão. Một con súc sinh phát điên . Thì sức căn bản thể nào chống đỡ nổi ."

Sau đó Chu Lương đem bộ kế hoạch tiết lộ cho Trần Kiến Thành. Để khiến Trần Kiến Thành tin tưởng . Hắn còn kể thêm vài chuyện hổ của Hoàng Ngôn Cảnh. Ý đồ âm thầm hạ bệ Hoàng Ngôn Cảnh, tâng bốc Trần Kiến Thành lên.

Mà trong tiếng kể lể rành rọt nhanh chậm của . Biểu cảm của Trần Kiến Thành cũng ngày càng trở nên nghiêm túc, ngày càng trở nên cấp bách, ngày càng trở nên cao hứng. Thoạt y đối với kế hoạch là hài lòng ở mức độ bình thường.

Sau khi xong bộ. Trần Kiến Thành lập tức dậy. Phân phó cho giáo chúng bên cạnh. Bảo kẻ đó từ nay về đối đãi với Chu Lương giống như một vị hộ pháp của Thanh Phong giáo. Mọi thứ ăn mặc chi tiêu, đều lấy tiêu chuẩn của giáo chủ là y để làm chuẩn mực.

Vốn dĩ đây là đãi ngộ khi thành kế hoạch mới . Nay ban thưởng thời hạn. Phải rằng Chu Lương thực sự ăn cái bộ . Nguyên nhân căn bản khiến trở nên bụng hẹp hòi chính là vô cùng thích hưởng thụ. Tốt nhất là cả thế giới đều xoay quanh . Vậy thì mới vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/88.html.]

Trần Kiến Thành bày thái độ như . Chu Lương đương nhiên cũng . Hắn dậy theo. Hành một cái đại lễ với Trần Kiến Thành. Lại thêm vài câu cát tường khách sáo mang đậm chất văn vở. Đại biểu cho việc chính thức gia nhập Thanh Phong giáo. Trần Kiến Thành hài lòng gật đầu. Sau đó y mới xoay rời .

Thế nhưng hai kẻ mới chuyện cực kỳ tâm đầu ý hợp . Vừa tách một cái là sắc mặt của cả hai lập tức trầm xuống. Chu Lương ở trong phòng. Trong đầu đang suy tính xem bên cạnh Trần Kiến Thành rốt cuộc bao nhiêu vị hộ pháp. Hắn ở đây lâu như . Ấy thế mà một cũng từng gặp mặt. Việc Trần Kiến Thành cố ý ngăn cách với các hộ pháp khác. Là chủ đích, chỉ đơn thuần là cho phép bước chân địa bàn thực sự của y.

Hai khả năng thì vẻ chẳng khác gì . Thế nhưng trong lòng Chu Lương thì sự khác biệt vô cùng to lớn. Vế chẳng qua chỉ là sự thiếu tin tưởng thông thường. vế mang ý nghĩa gạt khỏi cốt lõi nội bộ của Trần Kiến Thành. Hắn thích cái loại cảm giác cô lập . Dù thì quá khứ luôn luôn là cô lập khác. Chứ chuyện khác cô lập . ...

Mà Trần Kiến Thành khi bước khỏi phòng của . Vẻ mặt cũng dần dần biến mất còn tăm . Y trở về nơi ở của . Lần y ngã lưng xuống giường nữa. Ngồi bên bàn, y trầm ngâm hồi lâu cuối cùng vẫn là lắc đầu một cái.

Không là kế hoạch của Chu Lương . Ít nhất là nãy qua, quả thực là vô cùng khả thi. Thế nhưng con Chu Lương là loại thù dai thù tất báo. Hắn khăng khăng đòi lợi dụng Hoàng Ngôn Cảnh. Chưa chắc mang theo tâm tư mượn đao g.i.ế.c để trừ khử kẻ thù của chính . Bất luận Trấn Bắc Vương xảy chuyện gì . Ít nhất thì Hoàng Ngôn Cảnh cũng sống nổi. Chuyện đối với Chu Lương mà chắc chắn là lợi. đối với Thanh Phong giáo bọn họ mà , biến thành dã tràng xe cát biển Đông.

Thế nên . Y thể chỉ theo một Chu Lương.

Nghĩ như thần sắc Trần Kiến Thành càng thêm phiền muộn.

Cái tên ngu xuẩn Lý Tu Hành . Nhận sự che chở của y suốt hai năm trời. Thu gom bao nhiêu là lợi lộc. Ngay cả mỹ nữ y cũng chia cho Lý Tu Hành tận ba . Kết quả chẳng những bạo loạn ở Ích Châu trấn áp một cách thần tốc. Cuộc xâm lược của Tiên Ti cũng chẳng thành công. Thậm chí ngay cả bản , cũng c.h.ế.t một cách vô giá trị.

Lý Tu Hành c.h.ế.t . Thanh Phong giáo coi như là gà bay trứng vỡ. Tiền kỳ đầu tư thất bại thì thèm tới làm gì. Lại còn kết cái thù sâu như biển với Tiên Ti. Sau lợi dụng bọn họ e là khó như lên trời.

Giá trị của sống lúc nào cũng lớn hơn c.h.ế.t. Tuy Trần Kiến Thành hận thể đem Lý Tu Hành băm vằm thành trăm mảnh. lúc đó Lý Tu Hành vẫn còn hữu dụng cơ mà. Lý Tu Hành từng tiết lộ với Thanh Phong giáo. Trong thuộc hạ của Khuất Vân Diệt một kẻ tên là Nguyên Bách Phúc. Kẻ khác biệt với Khuất Vân Diệt. Hắn trong lòng mang thiện niệm trọng tình xưa nghĩa cũ. Có thể để cho Lý Tu Hành sử dụng. Nếu như Lý Tu Hành thực sự là một kẻ thông minh. Lúc đó nên chạy trốn khỏi Ích Châu. Lại còn tự cho là thông minh mà phản bội Thanh Phong giáo. Quyết định liên thủ với những kẻ khác đầu quân cho Hoàng Ngôn Cảnh. Hắn thể tới Ích Châu lôi kéo Nguyên Bách Phúc về phía . Có thể sách phản một trong tứ đại bộ tướng trướng Khuất Vân Diệt. Cũng thể coi như là lấy công chuộc tội .

Đến lúc đó y cũng thể nhân từ một phen. Giữ cho Lý Tu Hành một cái thây. ...

mà bây giờ những thứ thì còn ích lợi gì nữa. Lý Tu Hành chính là một tên ngu xuẩn. Nếu mà thông minh thì ngay từ đầu chẳng Thanh Phong giáo xoay như chong chóng .

Trần Kiến Thành một thói quen . Y thích lặp lặp việc hồi tưởng những chuyện qua. Một mực trách cứ những kẻ phạm sai lầm trong những chuyện đó. Sau đó giả thiết nếu như những phạm sai lầm. Thì hiện tại cục diện sẽ đẽ đến nhường nào.

Tỷ như Lý Tu Hành phạm sai lầm. Hiện nay Trấn Bắc Quân biến thành cái bia đỡ đạn cho dân, khập khiễng lung lay sắp đổ .

Tỷ như Hí Trúc phạm sai lầm. Hiện nay Tôn Nhân Loan c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Mà Dương Tàng Nghĩa cũng sẽ nhận lão làm một chuyện ngu ngốc đến mức nào.

Đáng tiếc là thế giới làm gì chữ "nếu như". Trần Kiến Thành thở dài một . Sau đó sang hỏi thuộc hạ bên cạnh: "Đại hộ pháp khi nào thì trở về?"

Thuộc hạ lẳng lặng y. Lên tiếng đáp lời: "Thuộc hạ . Đại hộ pháp cùng nhóm giáo chúng khác rút lui. Ngài sai mang cho giáo chủ một câu nhắn. Xin giáo chủ cần bận tâm đến tung tích của ngài . Hãy tích cực hỏi sách lược của Chu Lương nhiều hơn. Tăng thêm sự hiểu về kẻ địch. Nếu chuyện thuận lợi. Trong lúc trừ khử Trấn Bắc Vương. Nỗi thù hận thể hóa giải giữa chúng và Tiên Ti cũng thể thuận lợi gỡ bỏ theo."

Trần Kiến Thành nhướng mày. Cùng là Trung Nguyên với . Y đối với Tiên Ti chẳng chút hảo cảm nào để . Kết thù kết thù. Thực y cảm thấy cũng bình thường. Sở dĩ y cảm thấy tức giận, là bởi vì Tiên Ti cũng coi là một đại quốc. Mất sự chống lưng ngầm của bọn họ. Phe quả thực trải qua một thời gian chật vật khó khăn.

Bỏ . Cứ theo lời đại hộ pháp là .

Trước đó tin Tiêu Dung đang truy bắt thám t.ử của Thanh Phong giáo. Sở dĩ Trần Kiến Thành sốt sắng đến . Chính là sợ đại hộ pháp của cũng tóm cổ. nhanh y nhận tin báo. Đại hộ pháp vẫn bình an vô sự. Những mà Tiêu Dung phái một ai phát hiện phận thực sự của ngài .

Trong lúc lo lắng. Trần Kiến Thành còn cảm thấy chút đắc ý. Thấy . Mặc cho bên ngoài thổi phồng ngươi lên tận mây xanh. Ngươi vẫn chẳng thể so bì nổi với đại hộ pháp bên cạnh . Cũng giống hệt như vị Trấn Bắc Vương mà ngươi đang dốc lòng phò tá . Hắn ngoại trừ c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c thì chẳng cái gì sất. Cũng định sẵn sẽ trở thành bại tướng tay mà thôi.

Có điều, chút đắc ý cũng chẳng duy trì bao lâu trong lòng Trần Kiến Thành. Y vẫn vô cùng lo lắng cho sự an nguy của đại hộ pháp. Tiểu của Trần Kiến Thành rải rác khắp thiên hạ. C.h.ế.t một y đều sẽ cảm thấy xót xa. Giống như thật vất vả mới ghép xong bức tranh thì mất một mảnh. Thế nhưng bộ đám tiểu cộng cũng bằng một vị đại hộ pháp. Nếu như đại hộ pháp xảy mệnh hệ gì. Vậy thì đối với Trần Kiến Thành mà còn là mất mảnh ghép nữa. Mà là cái ngôi nhà chứa mảnh ghép đó đốt trụi mất . ...

Thế nên y nghĩ nghĩ . Cuối cùng vẫn cẩn thận căn dặn thuộc hạ một câu: "Bảo ngài làm xong việc thì tranh thủ về sớm một chút!"

Thuộc hạ ngoan ngoãn cúi mi rũ mắt .

Những ngày , Triệu Diệu Tổ trôi qua vô cùng phức tạp.

Thứ nhất là khi đầu quân cho Trấn Bắc Vương. Cuộc sống của giống như những gì từng tưởng tượng. Cái gì mà chỉ điểm giang sơn, phát quang phát nhiệt, là chuyện hão huyền. Công việc mỗi ngày của chính là đến chỗ Phật t.ử báo danh. Lúc Phật t.ử nhắm mắt đả tọa. Hắn sẽ bên cạnh sách, luyện chữ. Đợi đến khi Phật t.ử đả tọa xong xuôi. Bọn họ mới cùng xử lý một vài chuyện vặt vãnh.

 

Loading...