Editor: Trang Thảo.
Sau thứ năm, đầu hàng. Tôi khàn giọng hỏi: “Hóa bắt về chỉ để làm chuyện ? Hắc bang đại ca của ?”
Tần Liệt dùng ngón tay lau vệt nước mắt nơi đuôi mắt : “Đây là hắc bang ? Cường đoạt dân nam, giam giữ trái phép, hành hạ xác.” Hắn liệt kê từng tội danh : “Có điểm nào phù hợp với ấn tượng của chồng về xã hội đen ?”
Cổ họng khô khốc, chỉ trừng mắt . Tần Liệt dậy lấy một ly nước ấm, uống một ngụm nuốt mà cúi xuống mớm cho .
“Còn nữa ?”
Tôi mặt : “Thôi ... ý là nước.” Tôi quấn chặt chăn, cảnh giác : “Tần Liệt, về nhà. Tôi còn làm, làm thì tiền trả tiền thuê nhà. Tôi cũng chẳng nuôi nổi vị đại gia như .”
Tần Liệt giữ chặt cổ tay , ấn lên đỉnh đầu: “Không làm nữa. Chồng cứ ở đây mà làm việc. Tiền lương trả theo ngày.” Hắn xuống đầy ẩn ý: “Trả theo .”
Tôi tức đến mức đá nhưng chân nhũn : “Anh là giam cầm phi pháp! Tôi sẽ báo cảnh sát!”
Tần Liệt lấy điện thoại của gối : “Báo .”
Hắn mở khóa, gọi thẳng cho tên “Chủ quản”.
“Anh điên ! Đó là lão Lưu lột da đấy!”
Tần Liệt bật loa ngoài. Đầu dây bên gào lên: “Lộ Tinh Từ! Thằng khốn ! Giờ còn biến về đây sửa phương án ? Tao thấy mày...”
Tần Liệt thong thả ngắt lời: “Cậu nghỉ việc .”
Nói xong, cúp máy, kéo đó danh sách đen.
Tôi sững. Tiền chuyên cần của . Thưởng cuối năm của . Bảo hiểm xã hội của ...
“TẦN LIỆT!” Tôi lao bóp cổ . Hắn thuận thế ngã , ôm lấy lăn một vòng đè xuống .
“Chồng đừng giận, nuôi em mà.”
“Ai thèm nuôi! Tôi tôn nghiêm của ! Tôi công việc!”
Tần Liệt xoa đầu : “Tôn nghiêm? Lúc nãy chồng lóc cầu xin làm chậm một chút, lúc đó tôn nghiêm ở ?”
Tôi lập tức câm miệng, mặt nóng bừng.
Tần Liệt tâm trạng . Hắn mặc áo sơ mi nhưng cài cúc, để lộ cơ bụng săn chắc. Hắn mở cửa cho hầu đẩy xe thức ăn tự phục vụ .
“Đói ? Ăn cơm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-tau-bat-dac-di-cua-hac-bang/chuong-6-su-quy-phuc-ngot-ngao.html.]
Rột... bụng kêu lên. Tôi há miệng c.ắ.n miếng bò bít tết. Tần Liệt nhai, hài lòng nheo mắt: “Ngoan lắm.”
Hắn ghé sát l.i.ế.m vệt nước sốt bên khóe môi : “Ăn no mới sức làm tiếp.”
Tôi trừng mắt . Còn làm tiếp nữa?
“Ăn no chứ?” Tần Liệt trèo lên giường: “Xong thì đến lúc làm việc thôi.”
Trang Thảo
“Tần Liệt, là ma quỷ ? Lừa cũng nghỉ ngơi chứ!” Tôi bám ga giường lùi . Hắn tóm cổ chân kéo : “Lừa nghỉ vì đủ sức. Chồng của cũng đủ sức ?”
Là đàn ông, thể đủ sức. Tôi cứng họng: “Ai bảo ? Tôi là sợ xong thôi.”
Tần Liệt nhẹ, đặt tay lên thắt lưng : “Nếu chồng lo lắng, bóp lưng cho chút nhé?”
Tôi theo bản năng nhào nặn hai cái. Cảm giác . Tần Liệt rên khẽ: “Sang bên trái một chút.”
“Được.” Tôi phản xạ đáp. Rồi lập tức rút tay : “Tần Liệt! Anh kịch bản với !”
Tần Liệt ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội: “Anh kịch bản em hồi nào? Chẳng đây là hạng mục phục vụ chồng thích nhất ? Chỉ là đổi vị trí thôi.”
Hắn áp sát : “Bây giờ chồng việc làm, cũng chẳng tiền trả tiền thuê nhà.”
Hắn rút một chiếc thẻ đen kẹp giữa hai ngón tay, đưa mắt .
“Đây là thẻ lương của , mật mã.”
Tôi chằm chằm chiếc thẻ. Có thể mua bao nhiêu thùng mì tôm đây?
“Cho... cho thật ?”
Tần Liệt nhét thẻ tay : “Đã , tiền lương trả theo ngày. Đây là tạm ứng.” Hắn hôn lên khóe môi : “Sau tiền của là của chồng, của cũng là của chồng. Chỉ cần chồng đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn nữa.”
Tôi nắm chặt chiếc thẻ, chút liêm sỉ cuối cùng chính thức sụp đổ.
“Tôi sẽ miễn cưỡng ở khảo sát thêm.”
Mắt Tần Liệt sáng lên. Cảm giác áp bách biến mất, trở thành con ch.ó lớn ngoan ngoãn.
“Cảm ơn chồng!” Hắn giữ lấy mặt hôn mạnh.
“Chồng.” Hắn thì thầm bên tai : “Em làm Thái t.ử gia nhà họ Tần nữa. Em chỉ làm cún của thôi.”
Tim khẽ rung lên. Tôi ngẩng đầu c.ắ.n nhẹ cằm , lẩm bẩm: “Chuẩn tấu.”