Editor: Trang Thảo.
A Cẩu. Chính xác mà , là Tần Liệt.
Mười triệu... Trong đầu giờ chỉ còn đúng hai chữ lặp lặp ngừng. Không vì sợ, mà là vì kích động. Tay cầm tờ báo run bần bật: “Mười triệu? Giao là mười triệu thật ?”
Tống Thành vả một phát gáy : “Ông điên vì tiền ! Đó là nhà họ Tần! Cả giới hắc bạch đều nể mặt nhà họ Tần! Ông coi như cún mà nuôi suốt nửa tháng, bắt hầu hạ ông nửa tháng, ông nghĩ khi khôi phục trí nhớ thì sẽ tha cho ông chắc?”
Tôi hồi tưởng nửa tháng qua sai bảo như thế nào. Bắt quỳ lau nhà, bắt chỉ mặc mỗi tạp dề nấu cơm, thậm chí còn lừa gọi là “chồng”...
Xong đời . Tuyệt đối chuyện tha cho .
Tống Thành đá bắp chân một cái: “Đừng giả c.h.ế.t nữa. Nhân lúc xảy chuyện, ông mau mà đuổi . Tôi chờ lầu, nửa tiếng nữa ông xuống thì lên nhặt xác cho ông.”
Tôi túm lấy ống tay áo nó: “Ông cùng ? Có còn là em đấy?”
Tống Thành giật tay áo , lùi góc thang máy: “Tôi còn già con dại. Mấy chuyện đại nghĩa diệt ông tự mà làm. Dù ông cũng thích làm mà.”
Đinh một tiếng, cửa thang máy mở . Tống Thành chống hai tay lưng , đẩy mạnh một cái, lảo đảo lao ngoài. Cánh cửa thang máy nhanh chóng đóng . Qua khe hở cuối cùng, thấy nó làm biểu tượng “mời” đầy mỉa mai.
Tôi hít một thật sâu, lau mồ hôi quần mới chậm chạp lấy chìa khóa. Cửa mở một khe nhỏ, một bàn tay kéo tuột trong.
“Chồng ơi, về , nhớ em quá mất.”
Tần Liệt siết chặt eo , vùi đầu cổ dụi dụi: “Trên chồng mùi của khác. Em thích.”
Vòng tay siết chặt đến mức nghẹt thở. Tôi cố đẩy tay : “Người mồ hôi, đừng dính lấy . Tôi tắm .”
Tôi về phía phòng tắm. Tần Liệt yên tại chỗ nhúc nhích. Cho đến khi cửa phòng tắm sắp đóng , bàn tay đột nhiên thọc chặn khung cửa. Hắn ghé nửa , ánh mắt quét khắp : “Anh cũng tắm. Để kỳ lưng cho chồng nhé.”
“Không !” Tôi dùng sức đẩy cửa , cánh cửa đập mạnh cánh tay một tiếng. Tần Liệt thậm chí nhíu mày, cánh tay vẫn vững vàng chặn cửa.
Đây là thể trạng của Thái t.ử gia hắc đạo ?
“Tôi việc chính. Anh ngoan ngoãn chờ ở ngoài . Nấu cơm ngon thì tối nay đừng hòng lên giường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-tau-bat-dac-di-cua-hac-bang/chuong-4-cuoc-dao-tau-khong-thanh.html.]
Tần Liệt chằm chằm một lúc mới chậm rãi thu tay : “Vậy chồng nhanh lên nhé, chờ em.”
Hắn bếp, ngân nga hát đeo tạp dề. Tôi chẳng kịp nghĩ thêm, lao ngay phòng ngủ. Tôi vơ lấy ba lô, nhét đại hai bộ quần áo, thêm căn cước công dân, thẻ ngân hàng và mấy nghìn tệ tiền mặt tích cóp trong ngăn kéo. Đeo ba lô lên vai, rón rén mò phía cửa.
Tay chạm nắm cửa, phía tiếng gọi: “Chồng?”
Trái tim thắt . Tôi cứng đờ đầu. Tần Liệt đang ở cửa bếp, tay vẫn cầm con d.a.o phay: “Em định thế?”
Tôi nuốt nước miếng: “Hết... hết t.h.u.ố.c lá . Tôi mua bao thuốc.”
Tần Liệt nghiêng đầu, ánh mắt dừng chiếc ba lô căng phồng: “Mua t.h.u.ố.c mà đeo ba lô to thế ? Có chồng định bỏ rơi A Cẩu ?”
“Làm gì . Đây là quần áo cũ, tiện đường mang xuống thùng rác tái chế thôi.” Tôi hé cửa: “Nấu cơm xong nhớ múc bát, về ngay.”
Chẳng đợi trả lời, lách chạy biến ngoài, đóng sầm cửa . Lúc lao khỏi tòa nhà, ngoảnh đầu một . Trên ban công nhà , một bóng đen đang lặng lẽ đó theo.
Tôi chen dòng xe cộ giờ cao điểm, ngừng ngoái đầu phía . Điện thoại rung liên hồi, là tin nhắn của Tần Liệt.
[Chồng chừng nào về?]
[Chồng lừa .]
Trang Thảo
Tin nhắn cuối cùng là một cái định vị, hiển thị vẫn ở nhà. Ngay đó, một dòng chữ hiện lên: [Bắt em, em sẽ nhận trừng phạt đấy nhé.]
Tôi trực tiếp chặn xóa tin nhắn. Tống Thành chở đến ga tàu, lao thẳng đến quầy bán vé.
“Chuyến sớm nhất, cũng , cần ngay lập tức!”
Nhân viên bán vé bằng ánh mắt kỳ quặc, gõ bàn phím vài cái: “Chỉ còn vé chuyến K1024 vùng biên giới, hai mươi phút nữa khởi hành.”
“Lấy luôn!”
Tôi vội vã kiểm tra vé, qua cửa an ninh chạy ga. Chỉ đến khi trong toa tàu cũ kỹ, mới dám thở hắt một . Không , chỉ cần rời khỏi thành phố , thế lực nhà họ Tần dù lớn đến cũng tìm thấy .
Không bao lâu trôi qua, loa phát thanh thông báo tàu sắp ga. Tôi xách túi chen theo dòng ngoài. Đây là một ga nhỏ hẻo lánh, gió lạnh ban đêm thổi đến mức run cầm cập. Lối chỉ vài ngọn đèn đường hiu hắt. Tôi quấn chặt áo khoác, cúi đầu bước .