Editor: Trang Thảo.
Tôi bóc một quả nho bỏ miệng: “Sợ cái gì, giờ đầu óc tỉnh táo, ngoài chẳng nhận ai.”
Vừa dứt lời, A Cẩu bê đĩa hoa quả . Trái cây cắt thành từng miếng miệng, bên còn cắm sẵn tăm. Hắn thèm Tống Thành, thẳng đến mặt , quỳ một gối xuống đút tận miệng .
“Chồng, há miệng nào.”
Tống Thành tiếng “chồng” làm cho sững , nước phun đầy đất. Tôi đắc ý nhướng mày. Thế nào, ghen tị chứ?
Lúc Tống Thành về, ánh mắt nó đầy đồng cảm: “Ông tự bảo trọng .”
Tôi chẳng để tâm. Cho đến đêm đó, một sự cố nhỏ xảy . Căn phòng thuê rách nát gần như cách âm. Cặp tình nhân trẻ sát vách chắc xa lâu ngày, giữa đêm mà gây tiếng động ầm ĩ.
Tôi trằn trọc mãi ngủ . Đang bực thì cửa phòng đẩy . A Cẩu ôm gối ở cửa.
“Chồng ơi, sợ.”
Khóe miệng giật giật. Một đàn ông cao mét tám tám mà cũng sợ ? vẻ mặt ủy khuất của , mềm lòng.
“Sợ cái gì?”
“Sét đ.á.n.h ạ.”
Tôi liếc vầng trăng sáng ngoài cửa sổ. Được , bảo sét đ.á.n.h thì là sét đánh. Tôi dịch trong nhường chỗ: “Lên đây .”
Mắt sáng lên, bước một bước chui chăn. Hắn còn đà quấn lấy như bạch tuộc, đầu vùi cổ cọ cọ.
“Trên chồng thơm quá.”
Hơi nóng phả cổ khiến ngứa ngáy, khẽ rụt . Tư thế quá mức ám ? Tôi định đẩy thì phòng bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng kêu cao vút.
Cả A Cẩu cứng , đó ôm chặt hơn. Tôi hít một lạnh. Hắn mà... phản ứng ?
Tôi cũng chẳng hạng thánh nhân Liễu Hạ Huệ gì. Một đại soái ca dán sát , còn cọ tới cọ lui, mà phản ứng thì đúng là “hỏng máy”. vẫn nhớ đang đóng vai “chồng”, giữ vững tôn nghiêm của làm chồng.
Thế là xụ mặt, vỗ mạnh bàn tay an phận của : “Ngủ ! Quậy phá cái gì!”
Động tác của A Cẩu khựng , hừ hừ đầy ủy khuất: “Chồng ơi, vợ khó chịu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-tau-bat-dac-di-cua-hac-bang/chuong-2-su-co-dem-khuya.html.]
Giọng khàn khàn, pha chút nũng nịu, làm tai mềm nhũn.
“Khó chịu cũng nhịn!”
Trang Thảo
Hắn vùi đầu sâu hơn cổ , lầm bầm đáp: “Vâng ạ.”
Nói thì , nhưng vẫn chịu buông tay, trái còn kẹp chân chặt hơn. Đêm đó, vượt qua trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Trong mơ là những hình ảnh hỗn loạn: lúc thì thấy đeo tạp dề nấu cơm, lúc thấy xích sắt khóa gọi là chồng.
Khi tỉnh dậy, phát hiện quần ướt một mảng. Nhìn sang vị trí trống bên cạnh, mặt đỏ bừng. Tôi chột vội vàng đem chiếc quần lót “hủy thi diệt tích”. May mà A Cẩu dậy sớm, nếu chẳng còn mặt mũi nào .
hề rằng chiếc quần đó sớm nhặt lên, đang phấp phới bay ngoài ban công. Và A Cẩu đang đó, đầu ngón tay hờ hững móc lấy mảnh vải, nở nụ đầy ẩn ý.
Không ảo giác , nhưng cứ thấy gã ngốc đang dùng sắc để dụ dỗ . Sáng sớm, A Cẩu cởi trần trong phòng khách, tay cầm một mảnh vải màu xám. Ánh mặt trời rọi lưng , làm nổi bật những đường nét cơ bắp theo từng chuyển động.
Hắn bước đến bàn ăn, dùng hai ngón tay kẹp mảnh vải huơ huơ: “Chồng ơi, cái khô nhé.”
Tôi sặc sữa bò ngay tại chỗ, ho đến kinh thiên động địa. Chưa kịp hồn, đập mạnh cái ly xuống bàn, xông tới cướp lấy chiếc quần lót đang “phô trương” : “Ai mượn động cái ! Bỏ xuống ngay!”
Đầu ngón tay chạm vải thì cổ tay chế trụ. A Cẩu thuận thế kéo một cái, mất đà lao thẳng lồng n.g.ự.c . Cơ n.g.ự.c đúng là cứng thật.
Hắn cúi đầu : “Sao chồng hung thế? Anh giúp em giặt đồ mà em khen ? Anh hiền huệ đấy.”
Tôi dùng khuỷu tay chống n.g.ự.c để tạo cách: “Đó là cần! Với lục thùng rác làm gì!”
“Yêu chồng là nghĩa vụ, dọn dẹp vệ sinh là thái độ của .”
Chưa kịp mắng cái mớ lý luận , cái đầu bù xù của A Cẩu cúi xuống cọ cọ: “Chồng, em vẫn khen .”
Hắn dùng trán tựa cằm , thở ấm nóng phả lên hầu kết: “... Buông , muộn làm .”
“Không , cho . Anh lo cho chồng lắm.”
“Lo cái gì?”
“Tối qua chồng ướt sũng, còn run cầm cập nữa. Có hỏng chỗ nào ? Để kiểm tra cho nhé.”
Tôi suýt nhảy dựng lên: “Cái đồ ngốc !” Tôi giẫm mạnh lên mu bàn chân : “Đó là... đó là hiện tượng sinh lý bình thường!”
A Cẩu khẽ kêu một tiếng nhưng vẫn buông tay: “Hiện tượng sinh lý? Em cũng hiện tượng sinh lý. Chồng dạy em , ?”
Tôi tóm lấy bàn tay đang định táy máy của , nghiến răng: “A Cẩu! Anh thôi!”