Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-03 16:31:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đại điển thu đồ của Thiên Diễn Tông, đăng phong tỷ thí, thứ hạng càng cao thì cạnh tranh càng kịch liệt.

Không bao lâu, thứ năm chạy đến.

Người , Dư Kình từng qua, nhưng hiểu vì , xuất hiện trừng chằm chằm, ánh mắt dữ dằn như thể Dư Kình cướp mất bảo vật gì quý giá của .

Thật sự khiến Dư Kình hiểu .

Hắn cũng chẳng nghĩ nhiều, đầu về phía hai thứ nhất và thứ ba đang coi ai gì mà chuyện.

“Hàn Xuyên ca ca, ngươi thương ?”

“Ta , còn ngươi?”

“Ta cũng .”

Dư Kình mà chỉ thấy buồn , cũng chút tìm đại sư của .

Đại sư tuyệt đối sẽ mấy lời vô ích như thế , mà sẽ trực tiếp đưa cho một cái đĩa điểm tâm!

, ánh mắt Dư Kình đảo quanh tìm kiếm, dừng ở chỗ tông chủ đang . Trong tay đối phương cầm một cái đĩa nhỏ quen thuộc, đúng kiểu mà đại sư thường dùng. Trên đĩa còn bày mấy miếng bánh trông mắt cho lắm, nhưng vẻ giống bánh do Nhan Hoài làm.

Dư Kình: ……

Hắn thật ngờ, vị tông chủ cao cao tại thượng của Thiên Diễn Tông mà đời còn từng gặp mặt, là một dân dã đến .

Dư Kình đầu, dự định tìm bóng dáng sư môn của giữa đám đông.

Sau đó, liền thấy đại sư đang gốc cây cùng Ninh Tự và Dung Nghiên, ba chuyện ăn điểm tâm. Nhan Hoài dường như vẫn khá để ý đến , từ sáng sớm chú ý thấy bước lên đỉnh núi. Khi Dư Kình sang, Nhan Hoài còn giơ tay vẫy vẫy, đó, mặt , làm một động tác cực kỳ đáng giận, bỏ ngay một miếng bánh miệng .

Chờ đến khi bắt gặp ánh mắt lên án của Dư Kình, Nhan Hoài mới giật nhận hành động đối với một “tiểu hài tử” vẻ lắm, bèn ho nhẹ hai tiếng, bảo các sư cùng đến chỗ sư tôn và tông chủ đang .

Dung Nghiên vẫn còn bực bội: “Đại điển thu đồ chẳng liên quan gì tới chúng ? Sư tôn bận rộn như , chẳng lẽ còn nhận thêm đồ khác?”

Nhan Hoài thu mấy cái đĩa nhỏ túi trữ vật, biến cái bàn gỗ tạo từ Mộc linh căn trở nguyên dạng. Nghe thấy Dung Nghiên oán trách, chỉ : “Dư Kình là bái sư danh nghĩa của sư tôn, việc chắc chắn đổi . Từ mấy tháng nay mà xem, sư tôn cũng lòng với , hẳn sẽ biến cố gì. Chính vì Dư Kình nên chúng mới thể thong thả đây ăn điểm tâm, nếu một đồ chịu luyện kiếm, sư tôn sớm bắt chúng luyện .”

Nghĩ cũng đúng, sư tôn bọn họ quả thật vô cùng chấp nhất trong việc một đồ chuyên tu luyện kiếm.

Nghĩ như , thật nên cảm ơn Dư Kình mới .

Dung Nghiên xong thì còn khó chịu nữa, thậm chí còn thúc giục: “Vậy thì mau thôi! Ta thấy Dư Kình hình như leo lên tới nơi , hẳn thể lọt top mười. Ta nhớ trong top mười phần thưởng đặc biệt đó! Tiếc là năm đó chịu cố gắng, chỉ hạng mười một, nghĩ đến giờ vẫn tức, chỉ thiếu một chút thôi!”

Nhan Hoài nhớ ký ức nguyên chủ, mỉm : “Kia vẫn là ngươi khá ưu tú đấy, năm đó còn chẳng lọt nổi top hai mươi.”

“A? Làm thể! Ai mà chẳng đại sư ngươi từ nhỏ đến lớn đều ưu tú, từ khi bắt đầu tu luyện luôn là mạnh nhất trong lứa tuổi! Nếu thật là nổi top hai mươi, mấy kẻ vẫn ganh ghét đại sư chắc cho miệng mất thôi!” Dung Nghiên bĩu môi, “Những đó rảnh quá, bản bản lĩnh, suốt ngày chỉ đại sư !”

Nhan Hoài khẽ : “Cái ‘lời đồn’ đó là từ khi bắt đầu tu luyện cơ. khi tham gia thu đồ đại điển, còn chính thức tu luyện . Ngay cả đó cũng mất mấy năm mới thực sự bắt đầu.”

Ninh Tự chen lời: “Chuyện cũng qua . Trong tông môn mấy chuyên thích đại sư , bảo rằng đừng bây giờ vẻ vang thế, chứ năm đó ngay cả dẫn khí nhập thể cũng làm .”

Nhan Hoài bật : “Cái đó nhận. Ta chính là ở đại điển thu đồ năm đó mà dẫn khí nhập thể. Khi leo núi mệt quá, nghỉ ngơi đỉnh Thiên Diễn Phong thì bỗng nhiên dẫn khí nhập thể thành công. Có điều, khi dẫn khí mấy năm tiến triển gì thì đúng là thật.”

Ba về phía sư tôn, dọc đường đề tài chuyện chẳng chút kiêng kỵ. Đến khi mặt Dung Túc, cả ba mới nghiêm túc hành lễ.

Dung Túc ba t.ử đang song song mặt , khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

Không đến những chuyện khác, chỉ riêng về tư chất, ba tiểu đồ nhà thuộc hàng xuất sắc nhất trong bộ Thiên Diễn Tông. Tuy rằng hai trong đó đều mấy thích luyện kiếm, thậm chí Dung Nghiên còn từng nghiêm túc : “Đánh đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c nhiều , nhân gia là cô nương đáng yêu cơ mà!”

Có thể chút tự giác nào về phận t.ử của kiếm tu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-8.html.]

Cũng may trời xui đất khiến mà tìm Dư Kình, Dung Túc xem qua kinh mạch đứa nhỏ , liền thể cam đoan đứa nhỏ tuyệt đối là một hạt giống để luyện kiếm.

Cùng sư tôn và tông chủ hành lễ xong, ba Nhan Hoài cuối cùng cũng tìm tiểu sư mà bấy lâu nay họ luôn mong gặp.

Nhan Hoài là đại sư nên còn khá điềm đạm, chỉ đưa cho một túi trữ vật nhỏ. Trái , tiểu cô nương hoạt bát Dung Nghiên thì kiềm phấn khích trong lòng, sớm tuyên cáo thiên hạ rằng cuối cùng nàng cũng còn là nhỏ nhất ở Dung Húc Phong nữa: “Mau mau mau, gọi sư tỷ , từ hôm nay cũng đó!”

Ninh Tự lặng lẽ liếc nàng một cái: “Dư Kình chẳng gọi ngươi là sư tỷ mấy tháng nay ? Những ngày đó hô lên chẳng uổng công ?”

“Cái đó giống .” Dung Nghiên vẻ mặt nghiêm túc, “Khi đó là gọi ngầm, tuy rằng sư tôn nhận Dư Kình làm đồ , nhưng trải qua nghi thức chính thức, còn tính là sư thật sự. mà bây giờ thì…”

Nhan Hoài hì hì: “Tiểu sư , hiện tại cũng vẫn tính nha. Phải đợi khi đại điển thu đồ kết thúc, để Dư Kình ở Dung Húc Phong hành lễ bái sư xong, khi mới thật sự tính là sư của ngươi.”

Nụ tươi rói mặt Dung Nghiên lập tức sụp xuống: “Sao phiền phức như chứ?!”

Ninh Tự bĩu môi: “Ngươi cứ như bản từng bái sư .”

Bên , mấy Dung Húc Phong vẫn còn đang vui vẻ, bỗng nhiên một giọng điệu âm dương quái khí xen : “Bảo thể xếp hạng tư, thì là Dung trưởng lão điều động t.ử nội bộ, giờ từng qua, đúng là thất lễ quá.”

Giọng lớn, thậm chí nhỏ, nhưng ở đây phần lớn đều là tu chân. Những ai tu luyện tới mức cơ bản còn leo lên , bởi câu lập tức rõ ràng.

Bầu khí thoáng chốc trở nên hổ, im lặng như tờ.

Cuối cùng vẫn là tông chủ Vu Tấn thản nhiên kẻ một lúc, mở miệng hỏi: “Người là ai ?”

Một vị trưởng lão nội môn theo bên cạnh tông chủ khẽ ho khan: “Là tiểu t.ử nhà Lâm trưởng lão, tên là Lâm Khiếu Đuốc.”

Nghĩ nghĩ, cảm thấy hình như rõ, vị trưởng lão bổ sung thêm: “Là Lâm trưởng lão khách khanh, Lâm trưởng lão nội môn. Vị nội môn Lâm trưởng lão mới thu một tiểu đồ hồi , hiện giờ còn nhỏ, căn bản định thu thêm tử.”

Thiên Diễn Tông bốn vị trưởng lão khách khanh, họ Hàn, Diệp, Thư và Lâm. Trong đó, Lâm là thế lực yếu nhất. Lâm gia mở rộng ảnh hưởng chẳng chuyện ngày một ngày hai.

Chuyện , Vu Tấn tông chủ tự nhiên rõ. Hắn khẽ , trông như chẳng mấy để tâm, nhưng lời chẳng hề đơn giản: “À, chính là vị Lâm trưởng lão chen nhà hàng ngũ trưởng lão nội môn , bản tôn .”

Nhìn ý tứ của tông chủ, rõ ràng là việc sẽ tìm Lâm gia tính sổ.

Lúc , tên tiểu t.ử họ Lâm , thậm chí còn Trúc Cơ mới ý thức phạm sai.

Từ nhỏ thiên phú , cả nhà sủng ái, từng ai dám trái ý . Dù làm gì nữa, luôn dễ dàng đoạt hạng nhất. hiện giờ một kẻ chẳng từ tới cướp mất vị trí, khiến cam lòng. Khi hậu thuẫn của đối phương chỉ là một trưởng lão nội môn, liền buột miệng châm chọc, ngờ…

Đường đường là tông chủ Thiên Diễn Tông vì một t.ử nội môn mà mặt! Nói ngoài chẳng sợ mặt !

Lâm Nham nghĩ mà uất ức, nhưng giờ cũng chẳng dám thêm lời nào.

Lâm gia khác hẳn ba gia tộc trưởng lão khách khanh còn . Dù dựa Thiên Diễn Tông, những gia tộc vẫn là thế lực lớn trong giới tu chân. Còn Lâm gia thì , nếu chỗ dựa là Thiên Diễn Tông, họ chẳng là gì cả. Đi ngoài, chỉ hâm mộ rằng: “Đó là gia tộc một tu sĩ Hóa Thần kỳ đấy.”

Hóa Thần kỳ , đến nay cũng chỉ một , hơn nữa tuổi thọ còn nhiều. Muốn tiến thêm một bậc cực kỳ khó khăn, ngay cả tìm Duyên Thọ Đan cũng vô cùng gian nan.

Chính vì , Lâm gia mới nhanh chóng cắm rễ sâu trong Thiên Diễn Tông, đó cũng là lý do vị trưởng lão khách khanh sắp xếp nhà nội môn làm trưởng lão, và cần lung lạc thêm t.ử mới.

Trên vai Lâm Nham gánh vác trọng trách của cả gia tộc.

Hắn cho rằng, dù thì Lâm gia cũng thể diện hơn một trưởng lão nội môn, ngờ tông chủ thiên vị đối phương. một khi tông chủ , cũng chẳng dám phản bác.

, ở Thiên Diễn Tông, chuyện đều do tông chủ định đoạt.

Nhan Hoài vốn chẳng hứng thú với mấy chuyện tranh đấu nội bộ trong tông môn. Những việc rối rắm , đừng , ngay cả sư tôn Dung Túc của cũng chẳng buồn để tâm. Cậu chỉ thấy gọi “đại sư ” mấy tháng nay, hiện rõ ràng là thứ tư leo lên Thiên Diễn Phong, mà còn chịu những chuyện vô nghĩa như thế, thế nào cũng thấy tiểu sư thật uất ức.

Nghĩ một hồi, Nhan Hoài liền đến bên Dư Kình, nhét tay một chiếc đĩa nhỏ, an ủi: “Đừng lo, tông chủ nay luôn công chính, sẽ dựa lưng trưởng lão khách khanh mà thiên vị . Ăn chút điểm tâm cho bớt hồi hộp.”

Dư Kình: …

Chẳng lẽ trong mắt đại sư , là loại chỉ cần vài câu liền dọa ngốc ? Ta thường ngày giả vờ ngây thơ quá mức ?!

Dư Kình ăn điểm tâm, yên lặng tự suy xét.

Loading...