Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:13:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cho dù là gia chủ Hàn gia, cũng chính là phụ của Hàn Sương Tâm, cũng dám đối đãi với Dung Húc Phong như .

Nếu chỉ một thì còn đỡ, nhưng phía Dung Húc Phong là cả một nhóm , từng từng đều bênh vực đến mức cực đoan. Bởi , khi chính từng nếm trải đau khổ do họ “hỏi thăm”, ông nhất định sẽ nhớ kỹ việc nhắc nhở khuê nữ nhà , dù của Dung Húc Phong, ai nấy đều là kiểu bênh đến liều mạng.

Kể từ khi Nhan Hoài hỏi câu đó, Hàn Sương Tâm liền mím chặt môi.

Rất hiển nhiên, Hàn gia chủ quả thật từng với nàng những lời . Chỉ là vị đại tiểu thư Hàn gia quen kiêu ngạo, căn bản để lời phụ lòng.

Nhan Hoài cũng hứng thú làm khó nàng , chỉ nhàn nhạt : “Được , đại điển thu đồ kết thúc, sư chúng cũng trở về Dung Húc Phong, phiền hai vị nhường đường.”

Diệp Hàn Xuyên im lặng dẫn Hàn Sương Tâm tránh sang một bên.

Chỉ là sắc mặt của cả hai đều mấy .

Ba sư Dung Húc Phong khi cáo từ Diệp Hàn Xuyên, liền trực tiếp trở về Dung Húc Phong.

Cách năm năm, Oanh Hành Kiếm Tôn một nữa xuống núi.

Lần , nàng còn mang theo kết quả giải trận của Chúc sư tỷ, cùng với một bản đồ chỉnh.

Khi ba Nhan Hoài trở về Dung Húc Phong, Dung Nghiên cùng Oanh Hành — những trong phong đang trò chuyện vô cùng sôi nổi. Oanh Hành còn đang giảng giải cho Dung Nghiên, khi tiến Lôi Bí Cảnh thì bọn họ nên như thế nào.

Oanh Hành Kiếm Tôn dùng ngón tay vạch qua vạch giữa hai phần bản đồ đặt bàn: “Không thể , Tiêu Ngũ Tôn Giả đúng là thông minh. Ngay cả Chúc sư tỷ cũng suy nghĩ ít biện pháp mới phá giải .”

Dung Nghiên hứng thú bản đồ: “Vậy hiện tại phá giải xong hết ? Chúng thể tìm bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả ?”

Oanh Hành gật đầu: “Hẳn là sai biệt lắm. Nhắc mới nhớ, kiếm của Nhan Hoài luyện chế xong ?”

Dung Nghiên cũng gật đầu: “Luyện xong . Đại sư tìm trưởng lão Viêm Liệt Phong luyện chế, là dựa theo thanh Lưu Quang Kiếm mà sư tôn mang về. Nguyên liệu dùng đều quý.”

“Dù hiện tại chỉ là giai đoạn quá độ, nhưng Nhan Hoài dù cũng là Kim Đan kỳ, thể thật sự dùng mấy thứ nguyên liệu linh tinh để luyện kiếm. Nguyên liệu xứng với tu vi của , khẳng định đồ rẻ tiền. Huống chi đồ của ánh mắt vốn cao đến quá đáng, cho dù Nhan Hoài chịu tạm dùng, Dung Túc cũng tuyệt đối đồng ý.”

Quả thật, khi luyện chế trường kiếm, Dung Túc đặc biệt cho Nhan Hoài một lượng lớn nguyên liệu.

Không hổ là phong chủ Dung Húc Phong, đúng là giàu và tài nguyên dồi dào. Không ít khoáng thạch quý hiếm lấy như cần tiền, khiến phong chủ Viêm Liệt Phong — Viêm trưởng lão khi đó đến mắt cũng đỏ lên. Nếu đ.á.n.h Dung Túc, e rằng trực tiếp tay cướp .

Thân là kiếm tu, Oanh Hành dĩ nhiên đặc biệt hứng thú với kiếm. Nghe tin , nàng lập tức phấn khích: “Ồ, tới tới tới, Nhan Hoài bọn họ về ? Để xem thử bảo kiếm của Nhan Hoài!”

Ba sư mới đến cổng chính chủ phong Dung Húc Phong, liền câu .

Cách của Oanh Hành Kiếm Tôn thật sự dễ khiến xuyên từ hiện đại sang như Nhan Hoài nghĩ sang hướng khác.

Nhan Hoài ho khan một tiếng, lấy kiếm của từ nhẫn trữ vật , đưa cho Oanh Hành Kiếm Tôn.

Thanh kiếm của Nhan Hoài chế tạo theo kích cỡ của , dài bốn thước ba tấc. Như khi sử dụng mới thuận tay hơn, nhưng cũng chính vì quá dài, thể đeo ở thắt lưng, càng thể đeo lưng, nếu thì căn bản thể rút kiếm . Cuối cùng chỉ thể đặt trong nhẫn trữ vật, may mà lúc lấy cũng còn tiện.

Oanh Hành nhận lấy thanh trường kiếm đặc biệt dài , rút kiếm khỏi vỏ, dùng ngón tay khẽ búng lên kiếm.

Thân kiếm rung nhẹ, phát một tiếng “keng”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-78.html.]

Oanh Hành lập tức hít một : “Đối với giai đoạn quá độ mà , thanh kiếm xem như tệ. Dựa theo phẩm chất của nó, cho dù gặp lôi kiếp Nguyên Anh kỳ, cũng thể giúp ngươi chịu hai đạo. Tuy rằng hai đạo thì e rằng cũng phế, nhưng đối với Nhan Hoài hiện tại mà , chắc chắn là đủ dùng.”

Nhan Hoài gật đầu: “ , cũng cảm thấy thuận tay. À đúng , các ngươi đang gì thế? Bản đồ bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả chuẩn xong ?”

đúng đúng!” Oanh Hành càng thêm hưng phấn, “Ơ, chỉ ba các ngươi, Dung Túc ?”

“Sư tôn cùng tông chủ , hình như bọn họ chuyện cần bàn.” Dư Kình tìm một chỗ trống bên cạnh bàn xuống, “Nhắc mới nhớ, hôm nay trong tông môn một cô nương Hàn gia. Đại sư , hiện tại khả năng vẫn còn liên hệ với Hàn Tự Khanh.”

Vừa nhắc đến Hàn Tự Khanh, Oanh Hành liền nhịn mà “sách” một tiếng đầy bất mãn: “Hàn gia đúng là gì. Năm năm trôi qua mà vẫn tìm Hàn Tự Khanh. Không tìm thì thôi, đằng còn để bắt liên lạc với trong Hàn gia, đúng là phế vật!”

Dung Nghiên mím môi, bỗng nhiên hỏi: “Mọi xem, vị Hàn Tự Khanh đó khi nào vẫn tiếp tục tìm chỗ bố trí cái gọi là Chuyển Linh Trận, dùng để hút linh khí tu luyện ? Trận pháp hẳn là thuộc loại âm tà ?”

Oanh Hành “a” một tiếng, dựa lưng ghế: “ , dù cũng chẳng thứ lành gì. Loại trận pháp đừng bề ngoài vẻ hữu dụng, cứ chờ xem , ngày lành của còn bao lâu . Nhiều lắm là bốn mươi năm nữa, cả sẽ sụp đổ . Không trong đầu nghĩ gì, loại đồ cũng dám đụng tới. Nghe hồi trẻ cũng là thiên phú cực cao đấy!”

“Có lẽ là từ kiếm một loại cấm thuật, đó…”

“Ha ha, cấm thuật mà. Đã gọi là cấm thuật thì nhất định lý do để cấm. Đã dùng thì gánh hậu quả, chỉ khổ cho những kẻ hút linh khí thôi.” Oanh Hành lạnh, “ loại trận pháp đổi âm thầm thế , thường thì hút linh khí sẽ gặp tác dụng phụ quá lớn, cùng lắm là trong một thời gian tu vi tăng trưởng chậm hơn hẳn. Chỉ cần thiên phú , thực cũng ảnh hưởng quá nhiều.”

Ninh Tự uể oải ngáp một cái: “Đừng mấy chuyện nữa, vẫn hứng thú với bí cảnh hơn. Ta cứ cảm giác như lâu xuống bí cảnh.”

Nhan Hoài cũng gật đầu: “Quả thật là lâu . Nói thì năm năm , vốn dĩ khi từ Hàn gia trở về định tìm cơ hội xuống bí cảnh, nhưng đó việc luyện thanh kiếm cản trở, mãi đến giờ vẫn .”

“Vậy thì đúng lúc, thể cùng .” Oanh Hành rõ ràng cũng hứng thú với bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả, hào hứng , “Đến lúc đó cùng các ngươi.”

“Bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả chắc nguy hiểm lắm nhỉ? Chúng cần chuẩn thêm gì ?” Dung Nghiên hỏi.

“Chuẩn cái gì chứ!” Oanh Hành phất tay, “Chỉ cần mang đủ là , cùng mà!”

Lúc , Nhan Hoài chậm rãi bổ sung: “Vẫn nên chuẩn thì hơn. Dù Tiêu Ngũ Tôn Giả là trận tu sắp phi thăng, ai trong đó những thứ gì. Chúng đều là tiểu bối, khi ngay cả lão tổ tông tay cũng cẩn thận.”

Oanh Hành chớp chớp mắt: “Cũng lý. Hay là kéo lão tổ tông xuống núi luôn, để ông vận động gân cốt chút? Dù lão tổ tông thật sự lâu động , ngày nào cũng ôm kiếm ngẩn , lẩm bẩm hỏi kiếm linh của còn xuất hiện. cứ yên thế thì làm mà nuôi kiếm linh , thấy thanh kiếm của ông sắp rỉ !”

Lời cũng lý, nhưng…

“Tông chủ cho lão tổ tông ngoài ? Không chỉ cần lão tổ tông ngoài dạo một vòng thôi là gây náo loạn ?” Dung Nghiên hỏi.

Oanh Hành lắc đầu phản bác: “Nếu ngoài mà báo danh lão tổ tông thì đương nhiên sẽ gây chấn động. lão tổ tông mặt khác là dạng thế nào? Tuy bây giờ gần như cả Tu Chân Giới đều lão tổ tông của chúng , nhưng thật sự từng gặp ông thì mấy. Chỉ cần lão tổ tông phóng thích tu vi, ngoài căn bản nhận .”

“Còn tông chủ ? Vì cho ? Dù cũng rảnh mà lên đỉnh núi kiểm tra xem lão tổ tông còn ở đó .”

Nghe qua… quả thật đạo lý.

Dư Kình bản đồ bàn, trong lòng cũng bắt đầu ngứa ngáy: “Vậy khi nào chúng ? Gần đây hình như cũng việc gì cần chúng nhúng tay?”

“Có đấy.” Nhan Hoài rót cho một chén , “Sau đó sẽ mấy ngày Lễ Bái Sư. Dù đỉnh núi chúng tân tử, cũng sang các đỉnh núi khác dự lễ, còn mang lễ vật nữa, nhưng đó là việc của sư tôn.”

“Trong thời gian , phong cũng thể để trống . Những phong thu t.ử xong thường sang thăm hỏi, bất kể quan hệ , đều sẽ tới một lượt.”

Dư Kình ngẩng đầu: “ lúc thu , hình như chỉ làm Bái Sư Lễ một ngày thôi mà?”

Nhan Hoài bình thản đáp: “Đó là vì khi thu ngươi, sư tôn quen . Còn lúc thu , làm liền mười ngày, hưng phấn lắm.”

Oanh Hành “phụt” một tiếng, bật .

Loading...