Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:12:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Dung Túc nhận kiếm từ tay của Cổ Linh các, nhanh ghế lô.

Thanh Lưu Quang Kiếm , thì đúng là . Tuy niên đại xem là xa xưa, nhưng kiếm hề dấu hiệu rỉ sét. Trên chuôi kiếm quấn một dải vải màu huyền rõ làm từ chất liệu gì, sờ lên thoải mái. Nếu vì chất liệu đúc kiếm thật sự quá kém, thì xét riêng về hình dáng, đây quả thực là một thanh kiếm vô cùng phù hợp với Nhan Hoài.

Cho dù chỉ là một thanh kiếm luyện từ vật liệu gần như vô dụng, thậm chí còn khai nhận, Nhan Hoài vẫn yêu thích buông tay, đưa tay vuốt ve chuôi kiếm: “Hình dáng thật sự !”

Oanh Hành chống cằm: “Nói thật, kiểu dáng chỉ khi làm kiếm dài như mới . bình thường căn bản sẽ dùng loại trường kiếm , cũng khó trách cuối cùng thanh kiếm mài bén, chỉ dùng loại vật liệu rẻ tiền thô luyện qua loa. Đại khái là lãng phí tài nguyên cho một thanh kiếm chẳng mấy ai dùng.”

Nhan Hoài kỹ , thể thừa nhận lời sư tổ lý.

Thanh kiếm , kiếm khắc đầy những hoa văn rườm rà, thì tinh xảo, nhưng liếc qua chỉ thấy phức tạp và mắt, tác dụng thực tế. Chính vì khắc nhiều hoa văn như , kiếm buộc làm dày hơn, mà kiếm quá dày nếu chế tạo theo chiều dài kiếm thông thường thì sẽ trông .

Nhan Hoài đưa tay lướt nhẹ kiếm: “Vậy vì khắc những hoa văn chứ? Nhỏ như cũng chẳng rõ…”

Ngay đó, Nhan Hoài liền khiến trợn mắt há mồm, trực tiếp xé lớp vỏ ngoài của thanh Lưu Quang Kiếm dùng để trang trí, trải phẳng và đặt lên bàn.

Những còn : ……

May mà trong ghế lô ngoài, họ cũng gọi hầu . Nếu , thanh kiếm chắc chắn thể mang .

Chỉ cần qua là bên trong giấu bí mật, chừng ngay cả của Cổ Linh các cũng giao thanh kiếm cho bọn họ.

Sững sờ một lúc, Oanh Hành lời nào, lặng lẽ thu đồ vật: “Cất , đừng lỡ miệng. Coi như phát hiện thứ . Mấy thứ đợi về Dung Húc Phong hãy tính. Ta còn thể Hàn gia gây chuyện, cho cùng là vì Hàn gia làm đúng , cấp cũng tiện tay với . Cổ Linh các thì khác, phía bọn họ ít đại năng, hơn nữa hiện giờ còn dính đến lợi ích…”

“Tóm , khi trở về Dung Húc Phong, cứ coi thanh kiếm là mua về cho Nhan Hoài làm khuôn mẫu.” Dung Túc tiếp lời, “Lúc nãy cũng như với hầu dẫn đường của Cổ Linh các.”

“… Lý do thì tìm cũng khá , chỉ là Nhan Hoài, đến lúc luyện bản mệnh kiếm, chừng dựa theo kiểu dáng mà luyện.”

Nhan Hoài tùy ý khoát tay: “Cũng cần thiết. Ai mà chẳng là kẻ thích cái mới nới cái cũ? Chỉ điều, vũ khí bản mệnh thì nhất định luyện kiếm.”

Sau khi Lưu Quang Kiếm đưa , những vật phẩm khác cũng lượt đấu giá với giá cao.

Lưu Quang Kiếm tuy là đồ , nhưng Cổ Linh các chỉ đó là di vật của Tiêu Ngũ Tôn Giả. Còn việc nó liên quan đến bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả , thì là mỗi một cách hiểu, tính xác định quá lớn. Những kẻ dám mạnh tay đấu giá cũng nhiều, trong khi phần lớn vật phẩm khác mà Cổ Linh cửa hàng mang đều là đồ thực sự tác dụng.

Chỉ là, chúng đều thứ mà Dung Húc Phong cần.

Cuối cùng, bọn họ chỉ chụp đúng một thanh Lưu Quang Kiếm.

Đợi đến khi hội đấu giá của Cổ Linh các kết thúc, Oanh Hành liền dẫn của đỉnh núi tìm gia chủ Hàn gia.

Hàn Thác Hành hiện giờ thấy Oanh Hành là đau đầu, nhưng vẫn sai tiếp đãi chu đáo. Thậm chí để Oanh Hành tiếp tục làm ầm lên, ông còn chủ động nhận sai: “Oanh Hành Kiếm Tôn, ngài cứ yên tâm. Chuyện của Dung Húc Phong là Hàn gia chúng làm đúng. Chúng nhất định sẽ…”

Oanh Hành “chậc” một tiếng: “Không cần căng thẳng như . Ta cũng lý. Lần tới là để đưa manh mối cho các ngươi, khỏi để Hàn gia các ngươi ai nấy đều vô cớ gây rối.”

Hàn Thác Hành nhịn lẩm bẩm trong lòng một câu ‘Ngươi còn vô cớ gây rối ’, ngoài mặt tò mò hỏi: “Manh mối gì?”

Oanh Hành cong cong khóe môi: “Hôm qua chúng Cổ Linh các, thuận tay chụp về một thanh Lưu Quang Kiếm.”

Hàn gia chủ uống một ngụm : “Việc , là di vật của Tiêu Ngũ Tôn Giả. Sau khi đấu giá hội kết thúc, liền truyền ít lời bàn tán ồn ào. Bất quá Dung trưởng lão chụp nó là để dùng làm tham khảo khi luyện bản mệnh kiếm cho Nhan Hoài tiểu hữu?”

“A, đối…… Không , chuyện trọng điểm, ngươi đừng ngắt lời!” Oanh Hành trừng mắt liếc Hàn Thác Hành một cái.

Hàn gia chủ lặng lẽ đặt chén xuống: “Ngài cứ tiếp tục.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-74.html.]

“Lúc chụp thanh Lưu Quang Kiếm , một cùng Dung Túc nâng giá quyết liệt, liền đặc biệt chú ý. Cổ Linh Các địa bàn Hàn gia các ngươi, kết giới của bọn họ thế nào, ngươi hẳn rõ, thể ngăn tu sĩ Nguyên Anh kỳ trở xuống, nhưng cản . Sau đó liền một ít lời .”

Nghe đến đây, Hàn Thác Hành nhíu mày: “Người trong gian ghế lô đó, là Hàn gia?”

Oanh Hành gật đầu: “Hẳn là . Ta thật quá quen Hàn gia các ngươi, cũng dám khẳng định tuyệt đối, nhưng trong lời của bọn họ nhắc rõ đến Hàn gia. Hơn nữa trong đó một là Cố Mẫn, Cố Mẫn ngươi chứ? Chính là tiểu tu sĩ nhập ma của Thiên Diễn Tông, Lưu Tiềm Phong . Từ những lời Cố Mẫn , còn chắc chắn là Hàn gia, hơn nữa hẳn là thuộc về nhánh từng đại náo Thiên Diễn Tông . Ngoài , nếu chỉ qua một đối thoại thì cũng quá nhiều.”

“À đúng , theo nội dung , nhánh Hàn gia đó dường như đang nhắm tới bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả, thậm chí còn để Cố Mẫn làm kẻ chịu trận, để bí cảnh dò đường. Cố Mẫn hình như còn ép dùng thứ độc đan gì đó lợi hại. Tóm cảm thấy, các ngươi nên hành động nhanh một chút thì hơn.”

Quả thật là nên nhanh một chút.

Nghe xong, Hàn Thác Hành dậy, hành lễ với Oanh Hành, đó phân phó tiếp đón, còn bản thì lập tức cáo từ.

Có manh mối thì cần giống đó, từng bước từng bước rà soát nữa. Hơn nữa nếu Cố Mẫn cũng tham gia, thì bắt đầu từ tiểu tu sĩ là đơn giản nhất.

Hàn gia là một đại gia tộc, hành động lập tức trở nên nhanh gọn.

Hàn gia lớn, qua vô cùng đông. Nếu đó ai từng gặp, thì tùy tiện sắp xếp một vị trí trong Hàn gia là chuyện dễ, cũng dễ phát hiện. một khi ấn tượng về đó, thì tìm trong cả Hàn gia, kỳ thực cũng quá khó.

Luôn sẽ phát hiện manh mối, huống chi hiện giờ Cố Mẫn vẫn là ma tu. Ma tu đặc điểm dễ lộ nhất, chính là một đôi mắt đỏ sậm.

Điểm , cho dù dịch dung thuật, cũng thể che giấu.

, hai ngày , làm việc của Hàn gia liền tìm .

Chỉ là……

Hàn Thác Hành ném một tu sĩ Nguyên Anh cùng Cố Mẫn xuống đất, đó hiếm hoi mang theo vẻ chân thành mà xin Oanh Hành bọn họ: “Chúng vẫn chậm một bước. Hàn Tự Khanh đại khái phong thanh ngay khi chúng bên động tĩnh, liền lập tức bỏ xe giữ , ném hai . Bản trốn . Bất quá Kiếm Tôn yên tâm, nếu dám làm loại chuyện , thì cho dù là t.ử thiên phú xuất chúng của Hàn gia, chúng cũng tuyệt đối sẽ dễ dàng bỏ qua.”

, Hàn Tự Khanh làm việc thật sự quá đáng.” Mấy vị trưởng lão Hàn gia chủ cũng phụ họa theo, “Đến lúc đó Hàn gia chúng nhất định sẽ cho Thiên Diễn Phong cùng Dung Húc Phong một lời giải thích. Hiện giờ, liền giao hai cho Kiếm Tôn xử trí.”

Oanh Hành liếc hai đất, vẻ mặt ghét bỏ mà từ chối: “Thôi, cần . Các ngươi tự xử lý . Dù Hàn gia các ngươi cũng là tu chân đại tộc, Hàn gia nếu để xử lý nặng tay, nể mặt các ngươi. Tuy rằng đúng là ít khi nể mặt gia chủ các ngươi, nhưng cũng quá thật sự trở mặt với Hàn gia. Mà nếu xử nhẹ thì hả giận. Vậy nên vẫn là các ngươi tự xử lý , đến lúc đó báo cho một tiếng là . Còn ma tu , sẽ mang về giao cho tông chủ xử trí, các ngươi thấy thế nào?”

Một vị trưởng lão vuốt râu, hài lòng gật đầu: “Rất !”

Chỉ cần Oanh Hành Kiếm Tôn ý định đối đầu với Hàn gia là đủ . Còn ân oán giữa Kiếm Tôn và gia chủ, đó là chuyện riêng của bọn họ, liên quan gì đến Hàn gia?

Phải rằng, chuyện liên lụy lớn. Cũng may Hàn Tự Khanh cuối cùng làm thành công, nếu thật sự thành , thì chỉ là trở mặt với Hàn gia, đến lúc đó e rằng ngay cả Nhất Dung Kiếm Tiên cũng sẽ tìm Hàn gia gây phiền toái. Hiện giờ thái độ của Oanh Hành Kiếm Tôn là . Nếu đ.á.n.h gia chủ một trận là thể khiến Kiếm Tôn nguôi giận, thì cứ việc đánh, thậm chí bọn họ còn thể trói gia chủ cho nàng đánh!

“Vậy thì quyết định như . Hôm nay tiên tìm chỗ giam Cố Mẫn , ngày mai chúng sẽ khởi hành về Thiên Diễn Tông.”

Vị trưởng lão râu dài nhiệt tình giữ : “Oanh Hành Kiếm Tôn thêm một thời gian ?”

“Không cần . Gia chủ các ngươi xưa nay vẫn mong sớm rời mà. Huống chi khó khăn lắm mới tìm khuôn mẫu thể dùng cho Nhan Hoài, cho dù bản mệnh kiếm cần gấp, cũng rèn cho một vũ khí tiện tay. Nếu , ngay cả bí cảnh cũng khó xông . Trước đó chiều dài kiếm luôn hợp với cảm giác của .”

Đã là ngày cuối cùng lưu Hàn gia thành, hai vị trưởng bối cũng còn tâm tư gì, chỉ ở Hàn gia uống , trêu chim. mấy tiểu bối thì vẫn quyết định ngoài dạo.

Bước khỏi cổng lớn Hàn gia, mấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Dung Nghiên chút khách khí mà phàn nàn: “Cũng là tình huống gì nữa, Hàn gia cứ khiến khó chịu thế?”

Nhan Hoài cũng giãn gân cốt theo: “Có lẽ đại trận của bọn họ chỉ cho phép Hàn gia thôi. Dung Húc Phong chúng cũng đại trận như , ngoài ở lâu cũng sẽ cảm giác như thế. Sư tôn bọn họ tu vi cao, nên ảnh hưởng.”

Dư Kình trầm ngâm : “Ta luôn cảm thấy chỗ nào đó . Lúc nãy ở trong viện của vị trưởng lão tên Hàn Tự Khanh , cảm giác áp bức đặc biệt mạnh……”

Nhan Hoài vỗ đầu một cái: “Quản bọn họ làm gì? Đó là chuyện của Hàn gia. Cho dù thật sự vấn đề, hiện giờ Hàn Tự Khanh bỏ trốn, Hàn gia ít nhất cũng sẽ dọn dẹp sân viện của , đến lúc đó khẳng định sẽ phát hiện điều gì đó…… Nói mới nhớ, cái tên Hàn Tự Khanh hình như quen tai……”

Dư Kình nghĩ một lúc, “A” lên một tiếng: “Hình như chính là đó! Diệp Hàn Xuyên con nó phanh đầu! Ta nhớ đúng là cái tên !”

Vị trưởng lão phía vô tình cuộc trò chuyện của bọn họ, vốn đang nhíu mày, bỗng nhiên câu cuối cùng của Dư Kình làm cho sững sờ.

Loading...