Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:11:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cổ Linh Các tổ chức đấu giá mười năm một , dùng tròn mười năm để vơ vét sưu tầm, dĩ nhiên là thứ . Không bảo vật hạng nhất thì chủ cửa hàng cũng ngại mang làm trò .
Trước khi hội đấu giá chính thức bắt đầu, Oanh Hành và những khác nhận danh sách một phần vật phẩm sẽ đem đấu giá.
Còn một ít bảo vật đặc biệt, thì giữ làm vật áp trục, dùng để đặt ở cuối cùng, đẩy cao bầu khí của đấu giá hội.
Nếu Oanh Hành bọn họ nhu cầu đặc biệt, những vật áp trục rốt cuộc gồm những gì, kỳ thật cũng cách. Danh tiếng của Oanh Hành Kiếm Tôn đặt ở đó, thiếu sẵn lòng bán cho bà một ân tình. đối với hội đấu giá , bọn họ kỳ thực chỉ đến xem cho vui, đáng vì một chút náo nhiệt mà nợ khác một món ân tình.
Dù ân tình đó nhỏ, thậm chí đối phương thể chẳng nhớ nổi, cũng tiện mở miệng đòi , nhưng ân tình thì vẫn là ân tình. Người khác thể quên, nhưng Thiên Đạo chắc quên, ai nó sẽ ghi nhớ ngươi lúc nào.
Không cần thiết thì vẫn nên tránh làm phiền khác.
Đến ngày hội đấu giá chính thức khai mạc, Oanh Hành từ sáng sớm dẫn theo đám hậu bối đến Cổ Linh Các.
Người phụ trách tiếp đãi hiển nhiên nhận thông báo từ sớm, khi đối xử với Nhan Hoài thì đặc biệt nhiệt tình, thậm chí còn nồng hậu hơn cả với Dung Túc — vị phong chủ chính thống của Dung Húc Phong thuộc Thiên Diễn Tông.
Dư Kình tiểu cô nương phụ trách tiếp đãi ngừng ân cần với Nhan Hoài, trong lòng liền thấy khó chịu.
Trái , Dung Túc vuốt cằm, “tặc tặc” hai tiếng: “Xem quản sự của Cổ Linh Các vẫn từ bỏ ý định với Cốt Linh Đan. Nghĩ cũng đúng, hiện giờ thị trường, linh thực thể rèn luyện linh căn hiếm đến mức mò kim đáy bể, nhưng độ tinh khiết của linh căn thì ai cũng nâng lên. Cốt Linh Đan thể khuếch đại hiệu quả của linh thực lên mấy chục , bảo của Cổ Linh Các sốt sắng như .”
Sắc mặt Nhan Hoài lạnh nhạt: “Đã luyện thì sẽ luyện.”
Chỉ riêng việc còn thiếu Giang trưởng lão một viên Cốt Linh Đan thôi cũng đủ khiến đau đầu .
Dung Túc nhún vai, vỗ vỗ vai đại đồ của : “Không , ngươi luyện thì luyện, ai ép ngươi.”
Rõ ràng Nhan Hoài tiếp tục chủ đề Cốt Linh Đan: “Nói thì, chuyện của Hàn gia rốt cuộc xử lý đến ? Lúc sư tổ chỉ cho bọn họ hai ngày, bây giờ quá hạn còn gì.”
Oanh Hành “” một tiếng, gật đầu: “Cho nên lôi họ Hàn đ.á.n.h thêm một trận. Không thì mặt mũi của Oanh Hành Kiếm Tôn để ? Ta chỉ đ.á.n.h Hàn gia chủ Hàn Thác Hành một trận, mà còn tìm mấy trong Hàn gia tu vi xấp xỉ , đ.á.n.h luôn cả bọn. Ta đoán bây giờ cả Hàn gia đều chẳng dễ chịu gì.”
Nhan Hoài:……
Có chút lợi hại thật!
thể , cách quả thật hữu dụng.
Oanh Hành Kiếm Tôn hiện là Hóa Thần kỳ đỉnh, tu vi xấp xỉ bà chí ít cũng là Hóa Thần kỳ cao giai. Những như trong Hàn gia phần lớn đều là trụ cột hậu thuẫn, mà vẫn Oanh Hành tóm đ.á.n.h cho một trận. Đừng mấy vị trưởng lão , lúc e rằng cả Hàn gia đều mất mặt, còn cố hết sức che giấu chuyện .
Tuyệt đối thể để ngoài, đặc biệt là mấy thế lực đối địch với Hàn gia, .
Đồng thời, Hàn gia chắc chắn sẽ gây áp lực lên bộ gia tộc, buộc mau chóng tìm kẻ gây chuyện trong nội bộ. Bất kể đó là của Hàn gia bản tộc là khách khanh trưởng lão mời về, một khi tìm , nhất định sẽ xử phạt nghiêm khắc.
Hơn nữa, mấy vị trưởng lão mất sạch thể diện cả trong lẫn ngoài Hàn gia, càng dám chạy tới mặt Oanh Hành gây sự.
Nói cho cùng, ban đầu đúng là Hàn gia thất trách, chính của Hàn gia chủ động khiêu khích Dung Húc Phong .
“Được , mấy chuyện ngươi cần bận tâm. Yên tâm , đến lúc đó nhất định sẽ giúp ngươi trút giận. Bây giờ thì cứ an tâm xem hội đấu giá của Cổ Linh Các . Hội đấu giá ở đây so với nhà đấu giá của Duyên Lạc còn nhiều thứ hơn, dù cũng là mười năm mới một .” Oanh Hành vẫn thưởng thức thiên phú xuất chúng của Nhan Hoài, nhịn như đối xử với trẻ con, đưa tay xoa một cái lên trán .
Dư Kình mà đỏ cả mắt.
Hắn còn từng xoa đầu đại sư !
Hắn cũng xoa đầu đại sư !
Tay Dư Kình ngứa ngáy, nhưng dám.
Như là hợp lễ. Dù Nhan Hoài cũng là đại sư , thể bày tỏ tâm ý, ngày thường cũng thể vài câu mập mờ, nhưng khi quan hệ giữa bọn họ còn rõ ràng, nếu chỉ vì nhất thời xúc động mà tùy tiện động tay động chân, thì thật sự là quá thiếu tôn trọng đại sư .
Nhan Hoài là một cực kỳ , cực kỳ hiền lành, Dư Kình nỡ khiến cảm thấy dù chỉ một chút thoải mái.
Đến lúc , Dư Kình mới cảm thấy trọng sinh thật sự . Nếu trọng sinh, mà là trực tiếp từ đời , bản ở Hóa Thần kỳ, mấy trăm tuổi phá vỡ hư thẳng tới thời điểm hiện tại, như thể lấy phận trưởng bối mà đối diện Nhan Hoài, chừng còn thể……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-72.html.]
như cũng . Đời là ma tu, cho dù Nhan Hoài thoạt thành kiến gì với ma tu, nhưng là tu sĩ chính đạo, nếu qua lâu dài với một ma tu, đối với Nhan Hoài mà chắc chắn vẫn sẽ ảnh hưởng. Hơn nữa, Dư Kình ở Hóa Thần kỳ căn bản cũng lý do gì để chủ động tiếp cận Nhan Hoài.
Ngay cả đời , cũng là nhờ một sợi nhân quả rõ từ mà sinh , mới thể mạc danh kỳ diệu dính dáng tới Nhan Hoài, thuận lợi trộn lên Dung Húc Phong.
Nghĩ như , vẫn là hiện tại hơn.
Dư Kình còn đang miên man suy nghĩ thì trán Nhan Hoài gõ một cái: “Ngẩn cái gì, hội đấu giá sắp bắt đầu .”
Dư Kình đưa tay xoa xoa chỗ gõ, ấm lan , rõ ràng chỉ là nhiệt độ da thịt bình thường, nhưng luôn ảo giác rằng chỗ đó nóng hơn một chút.
Hắn phần tâm viên ý mã, thuận miệng đáp: “Ờm.”
Cổ Linh Các tổ chức hội đấu giá, quả thật đều mang những thứ . Ít nhất trong mắt mấy tiểu bối của Dung Húc Phong, những vật phẩm đều xem là đủ tư cách xuất hiện mặt bàn.
Đặc biệt là trong danh sách một thanh Lưu Quang Kiếm, ghi rõ chiều dài bốn thước ba tấc.
Nhan Hoài kích thước đó, trong lòng khỏi chút động tâm.
Kiếm thông thường dài ba thước sáu tấc, nhưng do nguyên nhân bản , nguyên chủ từ đến nay luôn dùng kiếm dài hơn bình thường nhiều. Sau khi Nhan Hoài xuyên tới, do ký ức và cơ bắp ký ức của nguyên chủ ảnh hưởng , mà vẫn luôn quen sử dụng kiếm chiều dài tiêu chuẩn.
Trong tông môn đại bỉ , đặc biệt mượn từ sư tôn một thanh kiếm dài hơn bình thường một chút. Dùng thì quả thật thuận tay hơn , nhưng cũng chỉ là khá hơn một chút mà thôi, vẫn đạt đến độ dài khiến cảm thấy thoải mái nhất.
Bây giờ thấy thanh kiếm dài bốn thước ba tấc , Nhan Hoài khỏi chút rục rịch.
“Không Lưu Quang Kiếm luyện từ chất liệu gì. Nếu phẩm cấp tệ, hẳn là đủ cho dùng tạm khi luyện vũ khí bản mệnh.”
Dung Túc nhướng mày: “Thanh kiếm cho ngươi mượn chẳng lẽ ? Ngươi còn cố ý trả . Sư tôn ngươi cũng thiếu một thanh kiếm như .”
Nhan Hoài đáp chút khách khí: “Thanh đó vẫn quá ngắn, miễn cưỡng dùng thôi, nhưng vẫn thuận tay.”
Dung Túc trợn trắng mắt, chẳng giữ hình tượng: “Thanh kiếm đó gần bốn thước còn đủ? Ngươi chi bằng trực tiếp tìm luyện bản mệnh kiếm cho !”
Nhan Hoài nhướng mày, khẽ: “Ta còn quyết định sẽ luyện vũ khí bản mệnh gì nữa. Biết luyện cái đan lô thì ?”
Nghe , Dung Túc lập tức nổi nóng: “Đồ của thể dùng kiếm! Dù chuyển sang đan tu, với thể chất của ngươi, chẳng lẽ luyện kiếm?”
Oanh Hành thì kích động như , nhưng cũng cảm thấy luyện vũ khí bản mệnh là đan lô mấy đáng tin: “Luyện đan lô cũng , nhưng thật, với Nhan Hoài ngươi mà , đan lô thực sự cần thiết. Luyện đan thì dùng lò nào cũng , nhưng kiếm thì khác.”
Lời của Oanh Hành quả thật sai.
Đối với đan tu mà , dù đan lô đến , nếu kỹ nghệ luyện đan theo kịp thì cũng vô dụng. Hơn nữa, dưỡng khí linh cho đan lô càng khó, chẳng luyện bao nhiêu lò đan d.ư.ợ.c mới thể sinh linh. kiếm thì khác, ngày thường xuống bí cảnh, Nhan Hoài chắc chắn vẫn dùng kiếm.
Nhìn từ tình hình hiện tại, Nhan Hoài là vận khí khá , chừng lúc nào đó sẽ tự dưỡng kiếm linh.
Giống như kiếm linh của Dung Túc , nó xuất hiện đúng là báo .
Nghĩ tới kiếm linh của Dung Túc, Oanh Hành bỗng nhiên thấy chút ghen tị.
Nàng luyện kiếm trăm ngàn năm vẫn luyện một kiếm linh, mà Dung Túc là thành công .
Thật sự tức!
Nhan Hoài cũng bắt đầu cân nhắc. Quả thực giống như sư tổ Oanh Hành , đan lô quá nhiều yêu cầu, đan tu chân chính dù dùng đan lô tầm thường vẫn thể luyện cực phẩm đan dược. kiếm thì khác, cho dù xuống bí cảnh, chỉ cần tay giao đấu, va chạm là chuyện khó tránh.
“Bất kể đại sư dự định luyện vũ khí bản mệnh gì, thì thanh Lưu Quang Kiếm vẫn thể đấu giá thử. Dù cũng là đồ cổ của Tu Chân Giới, ít nhất đủ để đại sư dùng đến khi luyện vũ khí bản mệnh.” Dư Kình chen một câu, “Hiện giờ trong tay đại sư còn vũ khí thật sự thuận tay, dùng bất tiện.”
Oanh Hành “hừ” một tiếng: “Kiếm mang lên hội đấu giá, hoặc là đồ đào thải, hoặc chỉ để làm vật trưng bày. Kiếm thật sự trải qua chiến đấu khốc liệt, lập công lao lớn, thì còn kịp xuất hiện ở đấu giá hội sớm hỏng . Những thanh kiếm thật sự đều theo chủ nhân hoặc phi thăng, hoặc ngã xuống. Thay vì đào trong mấy chỗ một thanh tạm dùng, chi bằng đến Viêm Liệt Phong đặt làm một thanh còn nhanh hơn.”
Nghĩ nghĩ, Oanh Hành bổ sung: “Dù cũng vũ khí bản mệnh, cần quá , miễn dùng là . Có tài nguyên đó, chi bằng gom góp cho vật liệu luyện vũ khí bản mệnh thì hơn.”
Dư Kình chợt nhớ , lúc mới lên Dung Húc Phong, đại sư cho một khối cực phẩm Ngàn Cơ Thạch.
Bây giờ nghĩ , rõ ràng đại sư mới là cần hơn.
Hắn định lấy khối Ngàn Cơ Thạch , thì Nhan Hoài lập tức ấn tay xuống: “Đã cho ngươi thì là của ngươi. Bản cũng gom đủ vật liệu luyện vũ khí bản mệnh, cần vội. Ngươi thì khác, ngươi tìm khoáng thạch chủ chốt để luyện bản mệnh kiếm. Đem Ngàn Cơ Thạch bồi dưỡng lâu dài cùng khoáng thạch đó, nhất là khiến hai thứ phù hợp với . Đến lúc đó, chừng sẽ thu hoạch bất ngờ.”
Dư Kình chớp chớp mắt, trong lòng bỗng mềm nhũn .
“Đại sư cứ yên tâm, nhất định sẽ giúp tìm đủ vật liệu để luyện bản mệnh kiếm!” Dư Kình vỗ ngực, nghiêm túc cam đoan.